Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới - Phần 3: Hôn Nhân Và Những Lời Thề Gian Dối
- Trang chủ
- Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới
- Phần 3: Hôn Nhân Và Những Lời Thề Gian Dối
Năm lớp 12, áp lực thi cử đè nặng lên tất cả học sinh trường quý tộc, nhưng với tôi, đó chỉ là một phần nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn. Tôi đã có vị thế vững chắc trong trường: phó chủ tịch hội học sinh, đứng đầu mọi kỳ thi thử, và có một nhóm đàn em trung thành sẵn sàng làm mọi việc tôi yêu cầu. Lãnh Tuyết Nhi thì ngược lại – cô ta ngày càng co mình lại, tránh mặt tôi ở hành lang, nhưng tôi biết cô ta và Thẩm Vũ Hiên vẫn âm thầm liên lạc. Họ nghĩ tôi không biết, nhưng trợ lý của tôi báo cáo chi tiết từng cuộc gọi, từng tin nhắn.
Chuyện hôn nhân bất ngờ bùng nổ vào một buổi tối cuối thu. Cha tôi gọi tôi vào phòng làm việc, vẻ mặt nghiêm trọng nhưng ánh mắt lộ rõ sự hài lòng. “Vân Khê, nhà họ Thẩm có ý muốn thay đổi đối tượng đính hôn.” Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ý bố là sao ạ?” Ông cười nhẹ: “Thẩm Vũ Hiên từng được đính hôn với Tuyết Nhi từ nhỏ, nhưng giờ con mới là con gái ruột. Nhà họ Thẩm muốn kết thân với người thừa kế thực sự. Họ đề nghị chuyển sang con.”
Tôi im lặng một lúc, rồi cười khẩy trong lòng. Nhà họ Thẩm không quan tâm tình cảm, chỉ quan tâm cổ phần hồi môn mà con gái nhà họ Lãnh mang theo. Lãnh Tuyết Nhi dù vẫn được nuôi trong nhà, nhưng cổ phần của cô ta giờ đây chỉ là “của hồi môn thiện chí”, không chắc chắn bằng tôi – người có quyền thừa kế hợp pháp. Tôi biết đây là cơ hội lớn để đẩy Lãnh Tuyết Nhi vào tuyệt vọng, nhưng tôi không vội nhận lời.
“Con chưa nghĩ đến chuyện này,” tôi đáp khéo. “Con còn muốn tập trung thi đại học.” Cha tôi gật đầu, nhưng tôi thấy ông đã nghiêng về phía nhà họ Thẩm. Với ông, liên hôn với nhà họ Thẩm là cách củng cố vị thế Lãnh Thị ở mảng tài chính – lĩnh vực mà Thẩm Thị dẫn đầu.
Tin tức nhanh chóng đến tai Lãnh Tuyết Nhi. Cô ta lao vào phòng tôi đêm khuya, mắt đỏ hoe, tóc tai rối bù. “Chị đừng mơ! Thẩm Vũ Hiên chỉ yêu mình tôi!” Giọng cô ta run rẩy, xen lẫn giận dữ và sợ hãi. Tôi ngồi trên ghế, bình thản lật sách: “Tôi không mơ. Là nhà họ Thẩm chủ động.” Cô ta khóc nức nở: “Chị cố tình! Chị muốn cướp hết mọi thứ của tôi!” Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ta: “Cướp? Cô đã cướp của tôi 18 năm rồi. Giờ chỉ là lấy lại chút lãi thôi.”
Cô ta chạy về kể lể với mẹ tôi. Sáng hôm sau, mẹ gọi cả nhà họp. Mẹ tôi ôm Lãnh Tuyết Nhi, giọng nghẹn ngào: “Vân Khê, con và Tuyết Nhi tình cảm tốt đẹp từ nhỏ đến lớn, sao con lại tranh giành với em?” Tôi cười lạnh: “Tình cảm tốt đẹp? Mẹ quên là con bị đánh tráo, sống như súc vật 18 năm rồi sao?” Anh trai tôi chen vào: “Em đừng ích kỷ. Tuyết Nhi và Vũ Hiên là thanh mai trúc mã, con xen vào làm gì?”
Cha tôi im lặng quan sát, nhưng cuối cùng lên tiếng: “Đây là chuyện hôn nhân hai nhà, không phải trò đùa trẻ con. Vân Khê là con ruột, hợp lý hơn.” Lãnh Tuyết Nhi òa khóc, chạy khỏi phòng. Mẹ tôi đuổi theo, anh trai tôi lườm tôi đầy giận dữ. Tôi biết họ sẽ đứng về phía cô ta, nhưng cha tôi thì khác – ông coi trọng lợi ích kinh doanh hơn tình cảm.
Thẩm Vũ Hiên tìm tôi ở câu lạc bộ golf. Anh ta mặc đồ trắng, vẻ mặt u ám: “Cô đừng tưởng tôi sẽ cưới cô. Vị hôn thê của tôi chỉ có Tuyết Nhi.” Tôi cầm gậy, đánh một cú đẹp mắt: “Tôi không cần anh cưới. Anh thích ai thì cưới.” Anh ta nổi giận: “Cô đừng giở trò sau lưng!” Tôi cười: “Trò gì? Nhà anh tự đề xuất mà.”
Anh ta bị tôi kích doctor, về nhà làm loạn. Cha mẹ anh ta phải nhượng bộ tạm thời: “Hai đứa còn nhỏ, chuyện này để sau đại học hãy tính.” Lãnh Tuyết Nhi nghe tin, chạy đến khoe với tôi: “Thấy chưa? Anh ấy chỉ yêu tôi!” Tôi chỉ ừ một tiếng, tiếp tục luyện tennis. Thái độ thờ ơ của tôi khiến cô ta tức điên.
Tôi dồn toàn lực cho kỳ thi đại học. Tôi đăng ký thi sớm, mục tiêu là Đại học Bắc Kinh – ngôi trường mà giới thượng lưu Bắc Kinh hầu hết đều xuất thân. Cha tôi thuê nguyên đội gia sư hàng đầu, biến biệt thự thành thư viện riêng cho tôi. Tôi học đến 3-4 giờ sáng mỗi ngày, chỉ ngủ 4 tiếng. Lãnh Tuyết Nhi thì áp lực nặng nề, thành tích tụt dốc vì lo chuyện hôn nhân.
Ngày thi, cả nhà họ Lãnh đến cổ vũ – ngoại trừ Lãnh Tuyết Nhi ở nhà “ốm”. Phóng viên vây quanh, tôi mỉm cười trả lời phỏng vấn: “Tôi chỉ muốn chứng minh rằng nỗ lực có thể thay đổi số phận.” Kết quả không phụ lòng: tôi đỗ thủ khoa khối kinh tế toàn thành phố, điểm số cao nhất lịch sử kỳ thi sớm. Cha tôi tổ chức tiệc ăn mừng linh đình, mời toàn giới thượng lưu. Ông tự hào giới thiệu: “Con gái tôi không chỉ thông minh mà còn kiên cường.”
Lãnh Tuyết Nhi thi đại học chính quy, nhưng điểm thấp, chỉ vào một trường hạng hai. Cô ta khóc lóc đòi hủy hôn, cho rằng Thẩm Vũ Hiên không đủ yêu mình. Cha tôi quát: “Hôn nhân hai nhà không phải trò đùa! Con muốn hủy thì tự chịu hậu quả.” Cô ta chỉ có thể nuốt nước mắt.
Tôi nhập học Đại học Bắc Kinh trước thời hạn. Khoa Quản trị Kinh doanh là nơi tụ họp con cái giới hào môn. Anh trai tôi – Lãnh Hạo Phong – đang học năm ba, đã là chủ tịch hội sinh viên nhờ quyền lực nhà họ Lãnh. Anh ta nhìn tôi như kẻ thù: “Em vào đây làm gì? Muốn tranh ghế của anh à?” Tôi cười: “Em chỉ muốn học.”
Tôi không vội tranh quyền ngay. Tôi tích cực tham gia hoạt động, chi tiền tổ chức sự kiện, tài trợ câu lạc bộ, và xây dựng quan hệ với sinh viên các gia tộc khác. Tôi học giỏi nhất lớp, mọi môn đều điểm A. Thẩm Vũ Hiên cũng học cùng trường, làm phó chủ tịch hội sinh viên dưới trướng anh trai tôi. Anh ta vẫn ghét tôi ra mặt, thường xuyên bênh vực Lãnh Tuyết Nhi khi cô ta lên thăm.
Cuộc bầu cử hội sinh viên năm hai đến. Tôi tranh cử chủ tịch. Lãnh Hạo Phong tự tin sẽ tái đắc cử, Thẩm Vũ Hiên ủng hộ anh ta. Nhưng tôi đã chuẩn bị kỹ: tôi có thành tích học tập xuất sắc, tổ chức hàng loạt sự kiện thành công, và có sự ủng hộ từ nhiều gia tộc nhỏ hơn muốn cân bằng quyền lực. Kết quả: tôi thắng sát nút, đánh bại cả hai.
Lãnh Hạo Phong sốc nặng. Anh ta gọi điện mắng tôi: “Em phản bội gia đình!” Tôi đáp: “Đây là dân chủ, anh trai à.” Thẩm Vũ Hiên thì không chấp nhận nổi việc làm phó cho tôi – một “đứa con gái”. Anh ta thường xuyên chống đối trong họp hành. Tôi khiêu khích: “Anh vô dụng thế này, sau này kết hôn với ai cũng bị coi thường thôi.” Anh ta tức điên: “Tôi sẽ không bao giờ cưới cô!”
Chuyện hôn nhân lại nổi lên. Nhà họ Thẩm thúc giục cha tôi hoàn tất đính hôn với tôi để củng cố hợp tác tài chính. Lãnh Tuyết Nhi tuyệt vọng, khóc lóc đòi hủy hôn hoàn toàn. Cha tôi đồng ý để tôi đính hôn, nhưng tôi từ chối công khai: “Con chưa sẵn sàng.” Thực ra tôi đang chờ thời cơ lấy thêm cổ phần.
Tôi làm ầm một trận trước mặt gia đình. Tôi đập vỡ bình hoa, khóc nức nở: “Con là con ruột mà vẫn bị đối xử như kẻ ngoại lai! Con cố gắng học hành, thi cử, chỉ để được công nhận, nhưng mọi người vẫn thiên vị Tuyết Nhi!” Tôi kể lại từng chuyện cũ: mẹ bỏ tôi để dỗ cô ta ngày đầu về nhà, anh trai bênh vực khi tôi bị bắt nạt, cha bao che khi cô ta tung tin đồn.
Họ sốc. Lần đầu tiên họ thấy tôi yếu đuối thật sự. Mẹ tôi khóc: “Mẹ xin lỗi…” Cha tôi áy náy, hứa cho tôi thêm 10% cổ phần (lấy từ phần định cho Lãnh Tuyết Nhi). Anh trai tôi im lặng. Lãnh Tuyết Nhi mặt trắng bệch, không dám phản đối.
Sau đó, Thẩm Vũ Hiên tìm tôi “an ủi” theo lời anh trai. Anh ta nghĩ tôi thích anh ta nên mới làm loạn. “Tôi không ngờ cô lại thích tôi đến vậy…” Tôi cười nhạt: “Anh tự đa tình quá rồi.” Anh ta tức giận bỏ đi.
Tôi có thêm cổ phần, có vị thế ở trường, và có kế hoạch lớn hơn. Hôn nhân với Thẩm Vũ Hiên? Tôi không cần. Tôi sẽ tự xây đế chế riêng, để tất cả phải quỳ dưới chân mình.