Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới - Phần 2: Những Mưu Kế Trong Bóng Tối
- Trang chủ
- Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới
- Phần 2: Những Mưu Kế Trong Bóng Tối
Sau vụ việc ở văn phòng hội học sinh và chuyến đi đồn cảnh sát, danh tiếng của tôi trong trường thay đổi hoàn toàn. Từ một “con chó nhỏ mới nhặt về”, tôi trở thành thiên kim thật sự mà không ai dám động vào. Lãnh Tuyết Nhi mất đi vị thế nữ hoàng, ánh mắt mọi người nhìn cô ta giờ đây đầy tò mò và thương hại xen lẫn khinh miệt. Cô ta không còn dám công khai khiêu khích tôi nữa, nhưng tôi biết, sự thù hận trong đôi mắt đỏ hoe ấy chỉ càng sâu sắc hơn. Cô ta sẽ không dừng lại. Và tôi cũng không.
Tôi bắt đầu xây dựng thế lực riêng. Với danh nghĩa phó chủ tịch hội học sinh, tôi chi tiền hào phóng cho các hoạt động, tổ chức tiệc tùng, tài trợ câu lạc bộ, và thu nạp đàn em. Những kẻ từng theo đuôi Lãnh Tuyết Nhi để lấy lòng giờ quay sang nịnh bợ tôi. Tôi không từ chối. Tôi cần họ để củng cố vị trí. Đồng thời, tôi thuê một trợ lý riêng – một học sinh năm dưới thông minh và kín tiếng – để theo dõi mọi động tĩnh của Lãnh Tuyết Nhi và Thẩm Vũ Hiên.
Họ không để tôi yên. Chỉ một tuần sau, tin đồn bắt đầu lan truyền trên diễn đàn trường: “Thiên kim thật nhà họ Lãnh từng sống như ăn mày, chắc chắn có vấn đề về nhân cách.” Có người đăng ảnh cũ của tôi – mặc đồng phục bạc màu, đứng bán hàng rong ở chợ đêm. Tôi biết ngay là Lãnh Tuyết Nhi. Cô ta giữ những bức ảnh đó từ thời còn làm “chị em” ở nhà cũ, giờ dùng để trả thù.
Tôi không hoảng. Tôi gọi Giang Hàn – người bạn thân duy nhất từ thời khổ sở. Anh ấy giờ học trường công lập gần đó, thành tích tốt nhưng gia cảnh bình thường. “Giúp tớ dập tắt tin đồn này.” Anh ấy không hỏi nhiều, chỉ cần tôi gửi link diễn đàn là lập tức hành động. Với kỹ năng hack cơ bản học được từ bạn bè, anh ấy xóa bài gốc và thay bằng một bài viết mới: “Tin đồn thất thiệt về thiên kim nhà họ Lãnh. Người đăng đã bị báo cáo vi phạm quyền riêng tư.” Đồng thời, tôi dùng tài khoản ẩn danh đăng bài phản pháo: “Người từng hưởng thụ 18 năm giàu sang nhờ đánh tráo thân phận giờ lại đi bôi nhọ người thật sự chịu khổ? Đúng là lòng dạ hẹp hòi.”
Dư luận đảo chiều ngay lập tức. Lãnh Tuyết Nhi bị chỉ trích nặng nề. Cô ta khóc lóc chạy về nhà kể lể. Mẹ tôi gọi điện trách tôi: “Sao con lại làm em ấy buồn?” Tôi lạnh lùng: “Con chỉ bảo vệ danh dự của mình. Nếu mẹ thương em ấy đến vậy, sao không hỏi xem ai bắt đầu trước?” Bà im lặng. Từ đó, bà ít gọi tôi hơn.
Ở nhà, không khí căng thẳng. Cha tôi vẫn bênh tôi, nhưng ông bận công việc, ít về. Anh trai tôi – Lãnh Hạo Phong – ngày càng xa cách. Anh ấy học năm nhất Đại học Bắc Kinh, chuyên ngành quản trị kinh doanh, được cha giao quản lý một chuỗi khách sạn nhỏ để rèn luyện. Anh ấy nhìn tôi như kẻ ngoại lai tranh giành quyền lợi. Lãnh Tuyết Nhi thì cố gắng lấy lòng mọi người bằng cách ngoan ngoãn, nấu ăn, massage cho mẹ. Cô ta diễn rất đạt vai “nạn nhân đáng thương”.
Tôi không quan tâm đến tình cảm gia đình nữa. Tôi tập trung vào bản thân. Tôi thuê huấn luyện viên riêng dạy tennis và golf – những môn thể thao thượng lưu cần thiết để mở rộng quan hệ. Tôi học tiếng Anh với gia sư hàng đầu, luyện phát âm chuẩn Anh-Anh. Mỗi ngày, lịch trình của tôi kín mít: sáng học ở trường, chiều luyện thể thao, tối học thêm. Tôi muốn chứng minh rằng tôi không chỉ là thiên kim trên danh nghĩa, mà còn vượt trội hơn tất cả.
Kỳ thi giữa kỳ đến. Tôi đứng nhất toàn khối, hơn người thứ hai – chính là Lãnh Tuyết Nhi – gần 50 điểm. Điểm số của tôi phá kỷ lục trường. Cha tôi tổ chức tiệc ăn mừng nhỏ ở nhà, mời vài đối tác thân thiết. Ông tự hào khoe: “Con gái tôi không chỉ xinh đẹp mà còn thông minh xuất chúng.” Lãnh Tuyết Nhi ngồi im thin thít, mặt tái mét. Cô ta từng là học bá, giờ bị tôi vượt mặt hoàn toàn.
Tối đó, cô ta lẻn vào phòng tôi. “Chị giỏi lắm,” cô ta cười gằn. “Nhưng chị nghĩ chị thắng rồi sao? Tôi sẽ khiến chị mất hết.” Tôi bình thản: “Cứ thử xem. Nhưng lần này, đừng để tôi bắt được bằng chứng.” Cô ta bỏ đi, nhưng tôi biết cô ta sẽ hành động.
Quả nhiên, không lâu sau, một bài đăng mới xuất hiện trên diễn đàn: “Thiên kim thật nhà họ Lãnh từng qua lại mờ ám với nhiều nam sinh trường cũ.” Kèm theo là vài bức ảnh cũ: tôi cười nói với bạn nam, đưa nước cho một anh chàng, thậm chí ngồi tâm sự ở góc sân trường. Không có gì quá giới hạn, nhưng được cắt ghép và bình luận ác ý khiến trông rất mờ ám. Cuối bài còn tag tên Giang Hàn: “Hot boy trường số 3, nghe nói là bạn trai hiện tại.”
Tôi giận thật sự. Không phải vì tin đồn ảnh hưởng đến tôi – với thân phận hiện tại, chẳng ai dám tin hoàn toàn – mà vì cô ta dám kéo Giang Hàn vào. Anh ấy không thuộc giới thượng lưu, nếu bị liên lụy, sẽ gặp rắc rối lớn.
Tôi gọi Giang Hàn ngay. “Có cần anh xử lý không?” Giọng anh ấy bình tĩnh. “Không cần. Để tớ.” Tôi thuê thám tử tư điều tra nguồn bài đăng. Chỉ trong hai ngày, tôi có bằng chứng: IP từ máy tính ở ký túc xá của Lãnh Tuyết Nhi, và tin nhắn cô ta gửi cho một đàn em nhờ đăng bài.
Tôi không làm lớn chuyện ngay. Tôi chờ thời cơ. Đồng thời, tôi gặp Thẩm Vũ Hiên ở câu lạc bộ tennis. Anh ta vẫn ghét tôi ra mặt sau vụ đánh nhau. “Cô đừng tưởng thắng một lần là xong,” anh ta lạnh lùng. Tôi cười: “Anh vẫn bênh vực vị hôn thê giả sao? Cẩn thận kẻo sau này hối hận.” Anh ta nổi giận: “Tuyết Nhi trong sạch hơn cô nhiều!” Tôi nhún vai: “Tùy anh tin.”
Tôi bắt đầu tiếp cận giới kinh doanh qua cha. Ông đưa tôi đến vài buổi tiệc, giới thiệu tôi là “con gái út thông minh nhất nhà”. Tôi nhanh chóng kết bạn với con cái các gia tộc khác. Tôi nhận ra mảng công nghệ đang lên, đặc biệt là ứng dụng quản lý bất động sản – thế mạnh của Lãnh Thị. Tôi nghiên cứu kỹ, viết một bản đề xuất chi tiết về việc phát triển app thông minh kết nối chủ nhà, người thuê và dịch vụ bảo trì.
Tôi trình bày với cha trong bữa tối riêng. Ông đọc xong, mắt sáng lên: “Ý tưởng hay. Nhưng con còn nhỏ, để anh con làm đi.” Tôi lắc đầu: “Con muốn tự làm. Nếu thất bại, con chịu trách nhiệm.” Ông do dự, cuối cùng đồng ý giao cho tôi một dự án nhỏ thử nghiệm.
Anh trai tôi phản đối kịch liệt: “Em chưa có kinh nghiệm, làm hỏng thì sao?” Cha tôi quát: “Để em ấy thử. Nếu thất bại thì coi như bài học.” Lãnh Tuyết Nhi chen vào: “Em ủng hộ chị, nhưng chị cẩn thận nhé.” Giọng điệu giả tạo khiến tôi buồn nôn.
Tôi bắt tay vào làm. Tôi thuê đội ngũ lập trình viên trẻ, tài năng nhưng chưa có tên tuổi – rẻ và nhiệt huyết. Tôi trực tiếp giám sát, học hỏi từng ngày. App ra mắt sau sáu tháng, nhận được phản hồi tích cực từ khách hàng. Doanh thu tăng 15% cho mảng cho thuê. Cha tôi bất ngờ, thưởng cho tôi một khoản lớn và công khai khen ngợi trong cuộc họp cổ đông.
Lãnh Tuyết Nhi không chịu nổi. Cô ta cố chen chân vào dự án, xin làm trợ lý cho tôi. Tôi từ chối thẳng. Cô ta khóc về kể với mẹ: “Chị ấy ghét con, không cho con học hỏi.” Mẹ tôi gọi tôi: “Sao con không nhường em một chút? Nó cũng muốn góp sức.” Tôi đáp: “Nhường mãi sao nổi? Con là ruột thịt mà còn phải nhường con nuôi à?” Bà thở dài, không nói thêm.
Thẩm Vũ Hiên cũng gây khó dễ. Anh ta dùng quan hệ nhà họ Thẩm cản trở một số đối tác công nghệ hợp tác với tôi. Tôi phản đòn bằng cách lan truyền tin đồn nhẹ về “thiếu gia Thẩm vũ phu với thiên kim giả”. Dư luận lại xôn xao. Cha Thẩm phải gọi điện xin lỗi cha tôi.
Cuối năm học, tôi đứng đầu toàn trường, được đặc cách thi đại học sớm. Lãnh Tuyết Nhi thi lại đại học, điểm thấp hơn năm ngoái vì áp lực. Cô ta khóc lóc đòi hủy hôn với Thẩm Vũ Hiên, nhưng cha tôi ngăn lại: “Hôn nhân hai nhà không phải trò đùa.” Cô ta chỉ có thể nuốt giận.
Tôi thì khác. Tôi đã có vị thế riêng, không còn phụ thuộc vào tình thân giả tạo. Những mưu kế của họ chỉ càng khiến tôi mạnh mẽ hơn. Tôi biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.