Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới - Phần 1: Sự Trở Về Và Những Bóng Ma Cũ
- Trang chủ
- Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới
- Phần 1: Sự Trở Về Và Những Bóng Ma Cũ
Tôi tên là Lãnh Vân Khê, và cuộc đời tôi giống như một cuốn tiểu thuyết bi kịch bị viết vội, đầy những tình tiết lật ngược và những nhân vật phản diện. Từ nhỏ, tôi đã lớn lên trong một căn nhà tồi tàn ở ngoại ô Bắc Kinh, nơi mà mẹ kế – hay đúng hơn là người phụ nữ đã đánh tráo tôi – coi tôi như một công cụ kiếm tiền. Bà ta là người giúp việc cũ của nhà họ Lãnh, một gia tộc giàu có bậc nhất thành phố, chuyên về bất động sản và đầu tư tài chính. Bà ta đã tráo đổi tôi với con gái ruột của mình, biến tôi thành nạn nhân của một âm mưu thô thiển chỉ vì lòng tham. Những năm tháng tuổi thơ của tôi là chuỗi ngày lao động không ngừng nghỉ: giặt giũ, nấu nướng, thậm chí là bán hàng rong để đóng học phí. Tôi chứng kiến đủ thứ xấu xa của xã hội – những trận đòn roi vô cớ, những lời chửi rủa như cơm bữa, và những đêm dài đói khát. Nhưng tôi không bao giờ khóc. Khóc chỉ làm mọi thứ tệ hơn.
Mọi chuyện thay đổi khi luật sư của nhà họ Lãnh tìm đến tôi vào một buổi chiều mưa tầm tã. Tôi đang ngồi trong quánネット nhỏ, học bài giữa tiếng ồn ào của khách hàng. Ông ta đưa cho tôi một tập tài liệu dày cộm, chứng minh tôi chính là con gái ruột của Lãnh Thiên Minh, chủ tịch tập đoàn Lãnh Thị. DNA khớp 100%, và câu chuyện đánh tráo được kể lại một cách lạnh lùng như một báo cáo kinh doanh. Tôi không sốc. Tôi đã nghi ngờ từ lâu – những nét giống nhau trong ảnh gia đình mà tôi tình cờ thấy trên mạng, và sự thù địch vô lý từ “mẹ” tôi. Nhưng tôi không vui mừng. Tôi chỉ thấy cơ hội. Cuối cùng, tôi có thể thoát khỏi địa ngục này.
Ngày trở về nhà họ Lãnh, tôi hy vọng một chút tình thân, dù chỉ là le lói. Xe hơi sang trọng đón tôi, nhưng chỉ có tài xế và một người giúp việc. Không có hoa, không có ôm ấp. Khu biệt thự rộng lớn như một cung điện, với vườn cây xanh mướt và hồ bơi lấp lánh dưới nắng. Tôi bước vào phòng khách, tim đập thình thịch. Gia đình đã chờ sẵn: cha tôi, Lãnh Thiên Minh, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt ấm áp; mẹ tôi, Hạ Lan Ngọc, xinh đẹp và quý phái; anh trai tôi, Lãnh Hạo Phong, cao lớn và lạnh lùng; và cô ta – Lãnh Tuyết Nhi, thiên kim giả mạo, nép vào lòng mẹ tôi như một chú mèo con.
Lãnh Tuyết Nhi có mái tóc dài óng ả, làn da trắng hồng, và đôi mắt long lanh như vừa khóc. Cô ta nhìn tôi với vẻ căm ghét thoáng qua, nhưng nhanh chóng che đậy bằng nụ cười giả tạo. Mẹ tôi vuốt ve tay cô ta, thì thầm an ủi: “Đừng lo, con vẫn là con gái mẹ mà.” Còn tôi? Tôi mặc bộ đồ cũ kỹ, đôi giày sờn mòn, và đôi tay chai sạn vì lao động. Tôi trông như một kẻ ăn xin lạc vào cung điện.
“Con gái, con đã khổ sở rồi,” cha tôi nói, tiến lại gần và xoa đầu tôi. Giọng ông ấm áp, nhưng tôi cảm nhận được sự áy náy. Mẹ tôi ôm tôi một cách vụng về, ánh mắt lảng tránh. “Từ nay con sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.” Nhưng Lãnh Tuyết Nhi không chịu nổi. Cô ta òa khóc, chạy về phòng, và mẹ tôi vội vã đuổi theo. Anh trai tôi thở dài: “Tuyết Nhi được nuông chiều từ nhỏ, em thông cảm nhé. Cô ấy chưa quen với sự thay đổi.”
Thông cảm? Tôi cười thầm. Chính cha mẹ ruột của cô ta đã đánh tráo cuộc đời chúng tôi. Cô ta hưởng thụ 18 năm giàu sang, trong khi tôi chịu đòn roi và đói nghèo. Giờ cô ta không chấp nhận, và họ muốn tôi – nạn nhân – phải thông cảm? Thật nực cười. Trước khi về đây, bạn thân tôi, Tiêu Phong, từng hỏi: “Về nhà giàu rồi, cậu có thay đổi không?” Tôi trả lời: “Tớ không biết.” Nhưng giờ, chút hy vọng tình thân cuối cùng tan biến.
“Tại sao em phải thông cảm?” Tôi hỏi anh trai, giọng bình thản nhưng sắc bén. Anh ta nghẹn lời, rồi cố bào chữa: “Tuyết Nhi không biết gì hết. Cô ấy cũng là nạn nhân.” Nạn nhân? Tôi suýt cười lớn. “Vậy nhà anh định giữ cô ta lại à?” Cha tôi gật đầu: “Dù sao cũng nuôi lớn từ nhỏ, bố không đành lòng đuổi đi.” Tôi gật đầu, nhưng thêm: “Con là con ruột, cô ta là con nuôi. Hy vọng bố đừng nhầm lẫn.”
Anh trai tôi cau mày: “Cả hai đều là con gái nhà họ Lãnh, không phân biệt.” Nhưng tôi thấy rõ: họ thiên vị cô ta. Tôi không tranh cãi nữa. Tôi biết, trong gia đình này, cha tôi mới là người nắm quyền. Ông ấy điều tra quá khứ của tôi, biết tôi khổ sở thế nào. Tôi sẽ tận dụng điều đó.
Họ dẫn tôi xem phòng. Tôi từ chối phòng đã chuẩn bị, chọn phòng lớn nhất – phòng của Lãnh Tuyết Nhi. Cô ta khóc lóc, mẹ tôi dỗ dành: “Phòng kia cũng đẹp mà.” Tôi lắc đầu: “Con gái ruột ở phòng nhỏ, con gái nuôi ở phòng lớn? Đạo lý gì vậy?” Họ cứng họng. Cha tôi đồng ý đổi nội thất trong ba giờ. Tiền bạc làm mọi thứ nhanh chóng.
Tối đó, chỉ có cha tôi nói chuyện với tôi. Tôi giả vờ yếu đuối, khóc lóc: “Mẹ và anh trai thiên vị quá. Con chỉ có bố thôi.” Ông ấy đắc ý, dù miệng bào chữa cho họ. Tôi biết, đàn ông như ông ấy thích cảm giác được dựa dẫm.
Bữa tối, Lãnh Tuyết Nhi tự nhốt mình. Tôi ăn ngon lành, chỉ đáp lời cha. Mẹ tôi lo lắng cho cô ta, anh trai tôi cáu kỉnh. Tôi mặc kệ. Tình yêu của tôi với gia đình đã chết từ lâu dưới những trận đòn của “gia đình cũ”. Tôi chỉ cần quyền lực.
Sáng hôm sau, Lãnh Tuyết Nhi ngoan ngoãn hơn. Cha tôi bảo cô ta chăm sóc tôi ở trường. Trên xe, cô ta cười khẩy: “Tôi sẽ ‘chăm sóc’ chị thật tốt.” Tôi mỉm cười: “Chờ xem.”
Trường quý tộc Bắc Kinh là nơi Lãnh Tuyết Nhi làm nữ hoàng. Tôi theo cô ta vào, mọi ánh mắt đổ dồn. Cô ta giới thiệu tôi là “con chó nhỏ mới nhặt về”. Ánh mắt mọi người thay đổi. Trong lớp, bàn tôi bị đổ sữa, sách xé nát. Cô ta cười khiêu khích.
Tôi tự giới thiệu trên bục: “Tôi là Lãnh Vân Khê, con gái ruột của Lãnh Thiên Minh. Lãnh Tuyết Nhi bị đánh tráo từ nhỏ, nhưng nhà tôi vẫn nuôi cô ấy.” Lớp học sôi sục. Cô ta quát im, nhưng tin lan nhanh.
Giờ ăn trưa, Thẩm Vũ Hiên – vị hôn phu của cô ta, thừa kế nhà họ Thẩm – gọi tôi đến văn phòng hội sinh viên. Anh ta và cô ta thanh mai trúc mã. Tôi đến, đối mặt với đám thiếu gia kiêu ngạo. Họ sỉ nhục tôi, nhưng tôi phản đòn: “Cậu là ai mà đòi chào hỏi?” Họ giận dữ. Thẩm Vũ Hiên đe dọa: “Đừng bắt nạt Tuyết Nhi.” Tôi cười: “Anh định làm gì tôi?”
Cuộc cãi vã dẫn đến đánh nhau. Anh ta tát tôi, tôi phản công, đánh bại anh ta. Tôi gọi hiệu trưởng, rồi cảnh sát. Mẹ Thẩm Vũ Hiên đến, áy náy. Mẹ tôi và anh trai đến, lại thiên vị Lãnh Tuyết Nhi. Tôi đưa bằng chứng ghi âm, video. Họ cứng họng. Tôi báo cảnh sát, buộc Thẩm Vũ Hiên xin lỗi.
Về nhà, tôi khóc với cha: “Họ bắt nạt con.” Ông ấy bênh tôi, phạt Lãnh Tuyết Nhi. Tôi gia nhập hội sinh viên, xây dựng thế lực. Tôi học thêm golf, tennis, tiếng Anh. Tôi không tranh tình cảm, chỉ tranh quyền lợi.