Tái Sinh Vai Ác: Tôi Sẽ Bắt Nạt Trà Xanh Thật Sự, Vả Mặt Anh Trai + Vị Hôn Phu Đến Tù Chung Thân! - Phần 2: Bắt Nạt Công Khai – Lục Tâm Hỉ Khiêu Khích Anh Trai Và Vị Hôn Phu, Lễ Kỷ Niệm Trường Bùng Nổ
- Trang chủ
- Tái Sinh Vai Ác: Tôi Sẽ Bắt Nạt Trà Xanh Thật Sự, Vả Mặt Anh Trai + Vị Hôn Phu Đến Tù Chung Thân!
- Phần 2: Bắt Nạt Công Khai – Lục Tâm Hỉ Khiêu Khích Anh Trai Và Vị Hôn Phu, Lễ Kỷ Niệm Trường Bùng Nổ
Sau ngày đầu tiên tái sinh, Lục Tâm Hỉ (tôi) chính thức bước vào giai đoạn “bắt nạt công khai” Lâm Tử.
Tôi không giấu giếm nữa. Mỗi ngày đến trường, tôi đều tìm cách khiến Lâm Tử “khóc lóc thảm thiết” trước mặt mọi người – nhưng lần này là thật.
Sáng sớm, tôi đổ mực đen vào ngăn bàn cô ta, cười cợt: “Ôi, bàn cậu bẩn quá, để chị lau giúp.”
Lâm Tử khóc: “Lục Tâm Hỉ, cậu quá đáng!”
Tôi: “Khóc đi, mách Giang Thiêm và anh trai tao đi. Tao chờ.”
Cô ta chạy đi mách, Giang Thiêm và Lục Tâm Đình xuất hiện, nhưng tôi đã chuẩn bị: đưa video giám sát (tôi hack từ kiếp trước ký ức) chứng minh Lâm Tử tự đổ mực vu khống.
Giáo viên mắng Lâm Tử: “Vu khống bạn học là sai!”
Lâm Tử mặt tái, lần đầu bị vả mặt.
Buổi chiều, cô ta đọc bài tiếng Anh giọng lơ lớ, tôi cười lớn: “Nghe như vịt kêu!”
Cả lớp cười ồ.
Lâm Tử khóc chạy đi.
Tôi xé bài kiểm tra vật lý của cô ta, rải giấy vụn lên đầu: “Tiếp tục mách đi, tao chờ.”
Cô ta không dám.
Tô Lan – bạn thân – lo lắng: “Tâm Hỉ, cậu thay đổi rồi. Trước đây cậu hiền lắm.”
Tôi cười: “Hiền bị bắt nạt chết. Giờ tao làm ác cho giống.”
Tô Lan: “Nhưng… cậu có thù oán gì với Lâm Tử?”
Tôi: “Cô ta nợ tao một mạng.”
Sinh nhật 18 tuổi.
Bữa tiệc hoành tráng, ba mẹ bận không về kịp.
Lục Tâm Đình chặn tôi: “Bắt nạt bạn học? Quỳ xuống!”
Tôi cười khẩy: “Anh hai, anh bị Lâm Tử nhập rồi à? Hay anh nhảy lầu, em quỳ tiễn?”
Anh ta rút thước gỗ: “Quỳ!”
Tôi: “Anh dám đánh em trước mặt khách? Ba mẹ biết thì sao?”
Khách khứa xôn xao.
Lâm Tử khóc: “Lục học tỷ, tớ không trách cậu…”
Tôi: “Câm mồm. Mày diễn ai xem?”
Giang Thiêm: “Tâm Hỉ, em quá đáng.”
Tôi tát anh ta: “Quá đáng? Mày thích Lâm Tử từ cô nhi viện, giả vờ yêu tao để vào Lục gia? Đồ con riêng!”
Anh ta đỏ mặt, không dám phản bác.
Ba mẹ về, bà Lục bênh tôi: “Đừng nghe vu khống. Tâm Hỉ nhà mình không phải loại đó.”
Lục Tâm Đình bị mắng.
Lễ kỷ niệm trường.
Lâm Tử chuẩn bị độc tấu piano (để đặc cách tuyển sinh).
Tôi chuẩn bị múa cổ điển tập thể – hoành tráng hơn.
Giang Thiêm đẩy tôi ngã cầu thang, gãy chân nhẹ.
Tôi lết lên sân khấu, đá bay ghế Lâm Tử, đập đàn: “Mày phá sinh nhật tao, vu khống tao, giờ tao dạy mày bắt nạt thật sự!”
Tôi chơi “Giao Hưởng Định Mệnh” Beethoven – hùng tráng, phẫn nộ.
Cả trường kinh ngạc.
Giáo sư tuyển sinh: “Bài này quá đỉnh! Đặc cách cho Lục Tâm Hỉ!”
Lâm Tử thất bại.
Livestream nổ: “Lục Tâm Hỉ chơi piano thần sầu!” “Lâm Tử bị vả mặt!”
Tôi cười: “Lần này, mày không có hào quang nữa.”
Lục Tâm Đình và Giang Thiêm mặt tái.
Tôi bắt đầu kế hoạch lớn hơn: dùng tiền đầu tư, chuẩn bị cướp dự án Chu Hải từ tay Lục Tâm Đình.