Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà - Phần 6: Di Sản Ánh Trăng Và Lời Hứa Vĩnh Cửu
- Trang chủ
- Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà
- Phần 6: Di Sản Ánh Trăng Và Lời Hứa Vĩnh Cửu
Năm 2035, Nguyễn Thị Lan đã 56 tuổi. Thời gian trôi qua như một dòng sông êm đềm nhưng không ngừng chảy. Tóc cô giờ đã điểm bạc nhiều hơn, những nếp nhăn quanh mắt sâu hơn, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự kiên định và ấm áp của một người từng đối mặt với địa ngục hai lần. Cô vẫn làm việc mỗi ngày tại Trung tâm “Ánh Trăng Rằm” – giờ đây đã trở thành một mô hình quốc gia được Liên Hợp Quốc công nhận và nhân rộng sang nhiều nước Đông Nam Á. Quỹ không chỉ cứu trẻ em mà còn hỗ trợ gia đình, đào tạo chuyên gia, và xây dựng hệ thống pháp lý bảo vệ trẻ em tốt hơn.
Ngôi nhà gỗ trên núi Tây Bắc giờ được trùng tu thành một khu nghỉ dưỡng nhỏ dành riêng cho trẻ em và gia đình từng trải qua chấn thương tâm lý. Lan gọi nó là “Nhà Ánh Trăng” – nơi mọi người có thể trở về với thiên nhiên, với những bữa cơm gia đình, với những câu chuyện được kể dưới ánh trăng rằm. Mỗi năm, vào đêm giao thừa, Lan tổ chức một buổi lễ đặc biệt: thắp đèn lồng, kể chuyện cho trẻ em nghe về “cô bé 11 tuổi đã cứu cả nhà bằng một giấc mơ”. Không phải để khoe khoang, mà để truyền cảm hứng: rằng dù bóng tối có lớn đến đâu, ánh sáng trong lòng con người vẫn có thể xua tan.
Bố mẹ Lan đã ra đi cách đây vài năm – ông Hùng ra đi bình yên trong giấc ngủ năm 2028, bà Mai theo ông năm 2031. Họ mất đi khi thấy con cháu đều bình an, đều thành đạt. Trước khi đi, ông Hùng nắm tay Lan: “Con đã làm tốt lắm. Ông tự hào về con.” Bà Mai thì thì thầm: “Mẹ xin lỗi vì ngày xưa không tin con ngay. Nhưng con đã cứu cả nhà, cứu mẹ nữa.”
Chị Hoa giờ là một bà ngoại lớn tuổi, tóc bạc, nhưng vẫn may áo dài cho các cháu gái. Chị hay lên núi thăm “Nhà Ánh Trăng”, ngồi bên Lan kể chuyện xưa. “Ngày ấy, chị nghĩ mình sẽ không sống nổi. Nhưng em đã cho chị cơ hội thứ hai. Giờ chị sống để thấy các cháu lớn, để thấy em thành công.”
Minh – giờ là Đại tá Công an – vẫn là trụ cột của gia đình. Anh đã tham gia nhiều chiến dịch triệt phá đường dây buôn người, bắt giữ hàng trăm kẻ xấu. Mỗi lần gặp Lan, anh lại cười: “Chị vẫn là người chỉ huy giỏi nhất. Em học theo chị mà.”
Các con của Lan cũng lớn khôn. An – cô con gái lớn – theo học ngành Tâm lý học, giờ là chuyên gia trẻ tại quỹ “Ánh Trăng Rằm”. Bình – cậu con trai – chọn ngành Công an, như chú Minh, và đang học năm cuối đại học. Chúng hay nói với mẹ: “Mẹ kể chuyện ngày xưa cho chúng con nghe, chúng con không sợ. Vì chúng con biết, có mẹ ở đây thì không gì là không vượt qua được.”
Năm 2035, đêm giao thừa, tuyết rơi dày hơn mọi năm. “Nhà Ánh Trăng” chật kín trẻ em – những đứa trẻ từng bị buôn bán, bị bạo hành, bị tổn thương tâm hồn. Chúng ngồi quây quần quanh bếp lửa, ăn bánh chưng, nghe Lan kể chuyện.
Lan đứng dậy, cầm chiếc đèn lồng đỏ, bước ra sân. Cô nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi pháo hoa đang nổ rực rỡ. Cô thì thầm:
“Kiếp trước, con đã chết trong đau đớn. Kiếp này, con được sống để cứu người. Cảm ơn ông Trời, cảm ơn gia đình, cảm ơn tất cả những người đã tin tưởng con.”
Rồi cô quay vào nhà, gọi các cháu lại:
“Các cháu ơi, cô kể cho các cháu nghe một câu chuyện thật. Ngày xưa, có một cô bé 11 tuổi, trong đêm giao thừa tuyết rơi, đã cứu cả nhà mình khỏi ác quỷ. Cô bé ấy không có siêu năng lực, chỉ có tình yêu thương và lòng dũng cảm. Và cô bé ấy… chính là cô đây.”
Các cháu mở to mắt, rồi vỗ tay rần rần. Một bé gái nhỏ – từng bị buôn bán, mất một chân – chạy đến ôm Lan: “Cô ơi, con cũng muốn cứu người như cô!”
Lan ôm chặt em, nước mắt lăn dài: “Con sẽ làm được. Vì con có ánh trăng trong lòng.”
Đêm ấy, khi mọi người đã ngủ, Lan ngồi một mình bên cửa sổ. Cô cầm bức ảnh gia đình chụp năm 1990 – bức ảnh duy nhất còn sót lại từ cái đêm định mệnh. Trong ảnh, cả nhà cười rạng rỡ, không ai biết rằng chỉ vài giờ sau, địa ngục sẽ ập đến.
Lan vuốt ve bức ảnh, thì thầm: “Cảm ơn các anh chị em đã cho con cơ hội thứ hai. Con đã giữ lời hứa: không ai phải chết nữa.”
Rồi cô đặt bức ảnh lên bàn thờ tổ tiên, thắp một nén hương. Khói hương bay lên, hòa vào tuyết rơi ngoài trời.
Sáng mùng Một Tết, tuyết ngừng rơi. Ánh nắng đầu xuân chiếu qua cửa sổ, rọi vào căn phòng ấm áp. Lan dậy sớm, nấu cháo hành cho mọi người. Chồng cô – giờ đã nghỉ hưu – ôm cô từ phía sau: “Hôm nay em vui không?”
Lan quay lại, mỉm cười: “Rất vui. Vì lần này, giao thừa không còn là nỗi sợ nữa. Nó là ngày đoàn viên, ngày hy vọng.”
Cả nhà quây quần bên mâm cỗ. Tiếng cười vang khắp nhà. Các cháu chạy nhảy, các con kể chuyện, ông bà kể chuyện xưa. Lan ngồi đó, nhìn mọi người, lòng tràn đầy biết ơn.
Cô biết, hành trình của mình chưa kết thúc. Còn rất nhiều “bình nữ” ngoài kia đang chờ được giải phóng, chờ được chữa lành. Và cô sẽ tiếp tục – đến hơi thở cuối cùng.
Vì cô đã từng chết hai lần. Và mỗi lần chết, cô đều chọn sống lại để yêu thương, để cứu người.
Lan đứng dậy, cầm tay chồng, tay con, bước ra sân. Ánh nắng mùa xuân chiếu lên hoa mộc miên đỏ thắm. Cô mỉm cười với bầu trời:
“Cảm ơn. Và con hứa: sẽ tiếp tục lan tỏa ánh trăng này mãi mãi.”
Tiếng pháo hoa còn vang vọng từ đêm qua, hòa vào tiếng cười của trẻ em. Một mùa xuân mới bắt đầu – mùa xuân của hy vọng, của tình yêu, và của những giấc mơ kỳ diệu.