Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà - Phần 4: Những Năm Tháng Bình Yên Và Hành Trình Mới
- Trang chủ
- Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà
- Phần 4: Những Năm Tháng Bình Yên Và Hành Trình Mới
Mùa xuân năm 1991 đến với vùng núi Tây Bắc một cách dịu dàng hơn mọi năm. Tuyết tan dần trên mái nhà gỗ, để lộ những mảng ngói rêu phong cũ kỹ. Tiếng chim rừng lại ríu rít mỗi sớm mai, như muốn xóa nhòa ký ức kinh hoàng của đêm giao thừa năm trước. Ngôi nhà của gia đình Nguyễn Thị Lan giờ đây được gia cố chắc chắn hơn: tường rào cao thêm nửa mét, phía trên lắp dây thép gai, cửa sổ gắn song sắt, cửa chính thay bằng cửa chống trộm dày cui. Bố Lan – ông Hùng – còn tự tay lắp thêm một cái chuông báo động đơn giản nối dây từ cổng vào nhà, chỉ cần ai động vào là kêu vang.
Vụ án đã khép lại hoàn toàn. Chú Trương Quân bị kết án tù chung thân, không được giảm án vì tội danh đặc biệt nghiêm trọng: chủ mưu giết người hàng loạt, liên kết với băng đảng tội phạm quốc tế. Đồng bọn cuối cùng của hắn – gã đàn ông cầm dao trong căn nhà nhỏ – bị tử hình. Gánh xiếc dị hình bị triệt phá tận gốc, hàng chục đứa trẻ bất hạnh được giải cứu, một số được đưa về các trung tâm bảo trợ xã hội. Báo chí địa phương đưa tin rầm rộ vài tuần, rồi mọi thứ cũng lắng xuống như lớp tuyết tan dưới nắng xuân.
Gia đình Lan dần trở lại nhịp sống bình thường, nhưng không ai còn như trước.
Bố Lan, sau khi bình phục hoàn toàn vết thương ở cổ và cánh tay, thường ngồi một mình ngoài hiên nhà, hút thuốc lào, mắt nhìn xa xăm về phía rừng thông. Ông ít nói hơn, không còn cười hào sảng như xưa. Có lần ông bảo mẹ Lan: “Mai này, mình chuyển lên thành phố đi. Chỗ này… không hợp với con cái nữa.” Ông sợ. Sợ bóng ma quá khứ quay lại.
Mẹ Lan – bà Mai – thì ngược lại, trở nên cẩn trọng gấp bội. Bà không còn vô tư mời nước nóng cho khách lạ nữa. Quán tạp hóa vẫn mở, nhưng chỉ bán cho người quen trong bản. Bà hay ôm mấy chị em vào lòng, thì thầm: “Mẹ xin lỗi, giá như mẹ nghe lời Lan ngay từ đầu…” Bà khóc nhiều, nhưng giấu con cái, chỉ khóc một mình trong bếp khi nấu cơm.
Chị cả Hoa, giờ đã 19 tuổi, thay đổi nhiều nhất. Cô gái từng vô tư, hay cười giờ trở nên trầm lặng, hay ngồi thêu thùa bên cửa sổ. Đêm nào chị cũng giật mình tỉnh giấc vì ác mộng. Chị không còn thử áo mới, không còn mơ mộng về chuyện học đại học ở Hà Nội nữa. Chị ở nhà phụ mẹ trông quán, chăm em. Nhưng mỗi lần nhìn Lan, mắt chị lại ánh lên sự biết ơn sâu thẳm. “Lan… cảm ơn em. Nếu không có em, chị không biết giờ ra sao nữa.”
Minh – thằng bé tám tuổi ngày nào dũng cảm chắn trước cả nhà – giờ cao lớn hơn, nói năng chững chạc lạ thường. Nó không còn lén lấy kẹo nữa, mà hay theo bố vào rừng chặt củi, học cách đặt bẫy thú, học cách cầm gậy sắt. Minh bảo Lan: “Sau này lớn lên, em sẽ làm công an, bắt hết bọn xấu để không ai phải khổ như nhà mình nữa.”
Còn Lan… Lan sống như một người lớn trong thân xác trẻ con. Cô vẫn đi học, vẫn chơi nhảy dây với bạn bè, vẫn cười nói hồn nhiên trước mặt mọi người. Nhưng đêm đến, cô thường ngồi bên cửa sổ, nhìn ra rừng tối om, nghĩ về kiếp trước – 15 năm địa ngục trong bình thủy tinh. Cô không khóc nữa. Cô đã khóc đủ rồi. Giờ đây, cô chỉ muốn bảo vệ gia đình, bảo vệ những ngày tháng bình yên này.
Mùa hè năm ấy, cả nhà quyết định chuyển lên thành phố. Bố Lan bán quán tạp hóa cho một gia đình trong bản, giữ lại ngôi nhà gỗ làm nơi nghỉ dưỡng cuối tuần. Ông tìm được việc làm kiểm lâm viên ở khu bảo tồn ngoại ô Hà Nội, lương cao hơn, ổn định hơn. Mẹ mở một quán ăn nhỏ chuyên món Tây Bắc: thắng cố, bánh dày, mèn mén. Chị Hoa học may, mở tiệm may nhỏ ngay cạnh quán mẹ. Minh theo học trường nội trú tốt nhất thành phố. Còn Lan… Lan được bố mẹ cho học trường điểm, lớp chọn.
Cuộc sống mới ở Hà Nội không dễ dàng. Thành phố ồn ào, đông đúc, khác hẳn rừng núi yên bình. Nhưng gia đình quây quần hơn, yêu thương nhau hơn. Họ ít nhắc đến quá khứ, như một thỏa thuận ngầm: đừng khơi lại vết thương cũ.
Năm Lan 16 tuổi – năm 1995 – cô thi đỗ đại học Y Hà Nội. Bố mẹ tự hào đến rơi nước mắt. Lan chọn ngành Y không phải ngẫu nhiên. Cô muốn cứu người, muốn hiểu về cơ thể con người, về những vết thương thể xác và tâm hồn. Trong ký túc xá, đêm nào cô cũng học đến khuya, nhưng không bao giờ quên viết thư về nhà, hỏi thăm từng người.
Chị Hoa lấy chồng – một kỹ sư hiền lành làm cùng khu công nghiệp với bố. Đám cưới đơn giản, nhưng cả nhà vui như hội. Minh thi đỗ trường Công an Nhân dân, thực hiện lời hứa năm xưa.
Năm 2000, Lan tốt nghiệp thủ khoa, trở thành bác sĩ thực tập ở bệnh viện lớn nhất Hà Nội. Cô chuyên khoa Tâm thần – Nhi khoa, giúp đỡ những đứa trẻ từng trải qua chấn thương tâm lý nặng nề. Cô hiểu chúng hơn ai hết.
Một ngày đông năm 2005, khi Lan đã 26 tuổi, đang làm việc ở bệnh viện, có một bệnh nhi được đưa vào: một bé gái 10 tuổi, bị bắt cóc nhiều năm, vừa được giải cứu từ một đường dây buôn người. Em bị tổn thương nặng: mất một chân, nói lắp, sợ ánh sáng. Nhìn em, Lan như thấy chính mình 15 năm trước.
Lan chăm sóc em tận tình, trò chuyện mỗi ngày, dạy em vẽ tranh, kể chuyện vui. Dần dần, bé gái mở lòng. Em hỏi Lan: “Chị ơi, sao chị hiểu em thế?”
Lan cười buồn: “Vì chị cũng từng như em.”
Năm ấy, Lan quyết định thành lập một quỹ từ thiện nhỏ mang tên “Ánh Trăng Rằm” – giúp đỡ trẻ em bị bạo hành, bị buôn bán, bị tổn thương tâm lý. Quỹ lớn dần, nhận được sự ủng hộ từ nhiều tổ chức quốc tế. Lan trở thành diễn giả, đi khắp nơi kể chuyện, kêu gọi bảo vệ trẻ em.
Năm 2010, Lan gặp anh – một bác sĩ cùng bệnh viện, chuyên khoa Chấn thương Chỉnh hình. Anh hiền lành, ít nói, nhưng luôn ở bên cô những lúc cô mệt mỏi vì ác mộng cũ quay về. Họ kết hôn năm 2012, sinh một bé gái năm 2014 – đặt tên là An, nghĩa là bình an.
Cuộc sống của Lan giờ đây tràn đầy ánh sáng. Cô có gia đình riêng, có sự nghiệp, có những đứa trẻ cô đã cứu giúp giờ lớn lên khỏe mạnh, thi thoảng về thăm “mẹ Lan”.
Một đêm giao thừa năm 2020 – đúng 30 năm sau cái đêm định mệnh – cả đại gia đình quây quần ở ngôi nhà gỗ cũ trên núi. Bố mẹ đã nghỉ hưu, tóc bạc trắng nhưng vẫn khỏe mạnh. Chị Hoa có hai đứa con, Minh làm thiếu tá công an, đã lập gia đình. Các cháu chạy nhảy khắp nhà, cười vang.
Lan ngồi bên chồng và con gái, nhìn ra sân – nơi từng đổ máu năm xưa giờ trồng đầy hoa mộc miên đỏ thắm. Tiếng pháo hoa vang lên ngoài bản. Lan mỉm cười, nắm tay chồng thật chặt.
Cô thì thầm với chính mình: “Lần này, mình đã làm được. Mọi người đều bình an.”
Gió núi thổi qua, mang theo hương bánh chưng mới, hương rừng thông, hương đoàn viên. Lan nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ những người thân yêu nhất. Không còn ác mộng nào nữa. Chỉ còn những ngày tháng bình yên phía trước.