Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà - Phần 3: Bóng Ma Từ Quá Khứ Và Cái Bẫy Cuối Cùng
- Trang chủ
- Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà
- Phần 3: Bóng Ma Từ Quá Khứ Và Cái Bẫy Cuối Cùng
Sau khi cả nhà được đưa về từ bệnh viện huyện, không khí trong ngôi nhà gỗ ba gian vẫn còn nặng nề như lớp tuyết dày chưa tan ngoài sân. Bố Lan – ông Hùng – nằm trên giường tầng hai, cổ quấn băng trắng, cánh tay trái treo khăn vì vết rìu chém. Ông ngoại ngồi cạnh, chân băng bó, thỉnh thoảng lại ho khan vì cú đá vào bụng. Mẹ và chị Hoa bận rộn nấu cháo hành, cháo thịt bằm để bồi bổ cho mọi người. Chỉ có Minh là vẫn chạy nhảy khắp nhà, dù mắt thằng bé vẫn còn đỏ hoe vì khóc quá nhiều đêm trước.
Lan ngồi một mình bên cửa sổ lầu hai, mắt nhìn ra con đèo phủ tuyết trắng xóa. Vết thương sau lưng cô – do bị tên mặt sẹo quăng vào tường – vẫn rỉ máu nhẹ mỗi khi cử động mạnh. Nhưng đau thể xác chẳng là gì so với nỗi bất an đang gặm nhấm tâm trí cô từng giây.
“Mày nghĩ bọn tao bị bắt là xong hả? Hô hô hô, mày cứ đợi đấy, mày cứ đợi đấy.”
Câu nói cuối cùng của gã Kẻ Điên trước khi bị chú Vương và dân làng trói chặt vẫn vang vọng trong đầu Lan như tiếng quạ đen kêu giữa đêm khuya. Hắn cười gì? Hắn biết gì mà cười tự tin đến thế? Đặng Vĩ – kẻ chủ mưu mà cảnh sát vừa bắt – đã khai hết: hắn ghen tị với quán tạp hóa nhỏ của nhà Lan vì kiếm được nhiều tiền hơn hắn, nên thuê nhóm gánh xiếc dị hình giết cả nhà, cướp quán, rồi biến hai chị em Lan thành “hàng hóa” để bán kiếm thêm. Mọi chứng cứ đều chỉ vào Đặng Vĩ: tiền chuyển khoản, cuộc gọi, lịch sử theo dõi nhà Lan.
Nhưng Lan biết rõ: còn một kẻ khác. Kẻ có vết sẹo hình con rết trên cổ tay. Kẻ mà kiếp trước cô chỉ thoáng thấy một lần khi bị nhốt trong lồng kính, khi hắn đến “kiểm hàng” cùng gã Kẻ Điên. Và giờ đây, Lan đã nhìn thấy vết sẹo ấy – trên cánh tay chú Trương.
Chú Trương Quân – thầy giáo chủ nhiệm cũ của Lan, hàng xóm cũ, người từng theo đuổi mẹ cô thời trẻ, người nhận chị Hoa làm con nuôi, người mà cả nhà vẫn coi như anh em ruột thịt. Chú vừa từ thành phố về “thăm hỏi” sau vụ việc, ngày nào cũng đến nhà, mang quà, an ủi, thậm chí đòi ở lại vùng này một tháng để “bảo vệ” mấy chị em.
Lan nắm chặt mép cửa sổ đến trắng bệch khớp ngón tay. Cô nhớ lại từng chi tiết nhỏ:
Chú Trương luôn khăng khăng đưa đón cô qua con đường rừng tắt, bảo là “rèn luyện sự dũng cảm sau biến cố”.
Chú hay kể chuyện làm ăn phát đạt ở thành phố, nhưng lại hỏi han rất kỹ về giờ giấc mở quán của bố.
Và lần gần nhất, khi chú bưng khay nước giúp cô giáo chủ nhiệm, tay áo xắn cao để lộ vết sẹo con rết rõ mồn một.
Lan không nói với ai. Chưa thể nói. Vì không ai tin một cô bé 11 tuổi lại nghi ngờ người thân thiết nhất nhà mình. Bố sẽ cười: “Con bé này, shock quá nên đa nghi rồi.” Mẹ sẽ mắng: “Chú Trương thương nhà mình như ruột thịt, sao con ăn ở thất đức thế?” Chỉ có chị Hoa là đôi khi nhìn Lan ái ngại, như cảm nhận được em gái đang giấu điều gì rất nặng nề.
Những ngày sau đó, chú Trương tiếp tục đến nhà đều đặn. Chú mang bánh kẹo thành phố, kể chuyện vui, chơi cờ caro với Minh, thậm chí giúp bố sửa lại hàng rào sắt bị hỏng đêm giao thừa. Nhưng mỗi lần chú cười, Lan lại thấy lạnh sống lưng. Nụ cười ấy quá giống nụ cười của gã Kẻ Điên khi nói “mày cứ đợi đấy”.
Một buổi chiều, khi cả nhà đang ăn cơm, chú Trương bất ngờ đề nghị:
“Lão Hùng, chị Mai, hay để tôi ở lại đây thêm một thời gian nữa. Thành phố có thím Trương lo, tôi thì mở rộng làm ăn xuống vùng này cũng tiện. Vụ việc vừa rồi nguy hiểm quá, để tôi trông chừng mấy đứa nhỏ cho.”
Bố Lan ngập ngừng, mẹ thì vui vẻ đồng ý ngay: “Ôi chú đúng là phúc đức nhà mình! Có chú ở đây chúng tôi yên tâm hẳn.”
Lan cúi đầu ăn cơm, không nói gì, nhưng trong lòng đã quyết: phải tìm bằng chứng.
Cô bắt đầu để ý kỹ hơn. Mỗi lần chú Trương đến, cô lén quan sát. Cô thấy chú hay đứng ngoài sân, nhìn chằm chằm vào quán tạp hóa tầng một như đang tính toán gì đó. Có lần chú hỏi mẹ: “Chị Mai, quán này một năm lãi được bao nhiêu mà Đặng Vĩ nó ghen tị thế nhỉ?” Mẹ cười vô tư kể, chú gật gù, mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.
Rồi một hôm, khi chú Trương đưa Lan về từ trường qua đường rừng tắt như mọi khi, chú bất ngờ dừng lại giữa rừng, lấy trong túi ra một chiếc kẹo mút đưa cô:
“Lan ăn đi. Cháu vất vả quá, lớn rồi mà vẫn phải chịu khổ.”
Lan cầm kẹo, nhưng không ăn. Cô cười gượng: “Cháu no rồi ạ. Chú Trương, chú có vết sẹo ở tay đẹp thật, như con rết ấy.”
Chú Trương giật mình, tay áo tụt xuống che kín ngay lập tức. Nụ cười trên mặt chú cứng lại một giây, rồi trở về bình thường:
“Ờ… hồi trẻ đánh nhau với lâm tặc, bị thương thôi. Cháu đừng để ý.”
Nhưng Lan đã thấy rõ: chú sợ. Sợ bị phát hiện.
Tối hôm đó, chú Trương nói có việc gấp phải về thành phố một chuyến, mai mới quay lại. Chú dặn Lan kỹ lưỡng: “Ngày mai chú không đưa đón cháu được, cháu đi đường nào thì đi, nhưng cẩn thận nhé. Đi đường rừng tắt cho nhanh, có chú dặn dân làng trông nom rồi.”
Lan gật đầu, cười ngọt ngào: “Vâng, cháu biết rồi ạ. Chú đi đường cẩn thận.”
Nhưng trong lòng cô biết rõ: đây là cơ hội cuối cùng của chú Trương. Hắn sẽ ra tay đêm nay hoặc ngày mai, khi không có chú ở đây làm chứng.
Lan lén báo cho anh công an huyện – người vẫn theo dõi vụ án và rất tin lời cô bé “có linh cảm đặc biệt”. Anh tên là Trung, trẻ, nhiệt huyết, từng nói riêng với Lan: “Cháu yên tâm, anh luôn thấy lời khai của Đặng Vĩ có gì đó chưa ổn. Nếu cháu phát hiện gì lạ, báo anh ngay.”
Lan kể hết nghi ngờ về chú Trương, về vết sẹo, về câu nói của gã Kẻ Điên. Anh Trung nghiêm mặt: “Anh sẽ kiểm tra. Nhưng cần bằng chứng cụ thể. Cháu có thể… giúp anh một việc không?”
Anh gắn một chiếc bút ghi âm mini siêu nhỏ vào cúc áo đồng phục của Lan, và một thiết bị định vị GPS tí hon vào ba lô. “Nếu chú Trương thực sự là kẻ chủ mưu, hắn sẽ không chờ lâu. Cháu cứ hành động bình thường, anh sẽ theo dõi từ xa.”
Ngày hôm sau, như dự đoán, Lan tan học một mình. Cô cố tình đi qua con đường rừng tắt – con đường chú Trương luôn khăng khăng dẫn cô đi. Tuyết đã tan bớt, đường trơn trượt, hai bên rừng thông tối om.
Lan đi được nửa đường thì nghe tiếng bước chân sau lưng. Cô giả vờ không biết, tiếp tục bước. Bất ngờ, một bàn tay bịt miệng cô từ phía sau, kèm theo mùi thuốc mê nồng nặc từ khăn tay. Cô chỉ kịp vùng vẫy vài cái rồi ngã gục.
Khi tỉnh lại, Lan thấy mình bị trói chặt vào ghế gỗ trong một căn phòng nhỏ lạ hoắc, mùi ẩm mốc và thuốc lá nồng nặc. Miệng bị dán băng keo đen. Qua khe cửa, ánh sáng vàng yếu ớt hắt vào, kèm tiếng hát khe khẽ vui vẻ của ai đó.
Cửa phòng bật mở. Một người đàn ông cao lớn bước vào, tay cầm con dao dài sáng loáng, cười nham hiểm:
“Nhóc con tỉnh rồi à? Nên rạch từ đâu nhỉ? À, đúng rồi – mày thích lông chó màu gì?”
Lan trợn mắt. Hắn nhắc lại chính xác câu nói của gã Kẻ Điên. Hắn chính là đồng bọn cuối cùng – kẻ đứng sau tất cả.
Hắn giật phăng băng keo trên miệng Lan, cười ha hả: “Mày hỏi nhiều quá, nhưng hôm nay tao tốt bụng, cho mày chết rõ ràng. Kẻ Điên đã bảo mày đợi đấy, đúng không? Tao với nó cùng mục đích: giết sạch nhà mày.”
Rồi hắn gọi lớn ra ngoài: “Vào đi anh em! Ra nói cho con bé này nghe!”
Cửa mở lần nữa. Một bóng người quen thuộc bước vào dưới ánh đèn vàng. Lan nhìn rõ khuôn mặt – tim như ngừng đập.
“Chú… chú Trương?”
Chú Trương nhai kẹo cao su, kéo ghế ngồi xuống trước mặt Lan, mắt đầy vẻ cợt nhả:
“Lan bé bỏng của chú đây rồi. Muốn biết tại sao không? Chú sẽ kể cho cháu nghe… trước khi cháu thành chó con.”
Lan nuốt nước bọt, giọng lạnh tanh: “Chú Trương, bây giờ là mấy giờ rồi?”
Chú ngạc nhiên: “Sao? Muốn câu giờ à? Vô ích thôi.”
Lan cười khẩy: “Không phải câu giờ. Là chú hết giờ rồi.”
Ngay khoảnh khắc ấy – ẦM! Cửa chống trộm bị phá tung. Một đội cảnh sát đặc nhiệm xông vào, súng chĩa thẳng. Chú Trương mặt cắt không còn máu, trợn mắt nhìn Lan đầy hận thù: “Mày… mày biết trước?”
Lan thì thầm: “Cháu đợi chú từ lâu rồi.”
Cảnh sát bắt cả hai. Bút ghi âm đã ghi lại toàn bộ lời thú tội của chú Trương. Sau đó, qua điều tra sâu, sự thật kinh hoàng được phơi bày: chú Trương mới là kẻ chủ mưu thực sự, Đặng Vĩ chỉ là con tốt bị ép buộc. Hận thù tích tụ hàng chục năm – từ việc không cưới được mẹ Lan, đến việc con trai chú chết vì bắt nạt và trầm cảm, rồi vợ ngoại tình – tất cả đổ dồn lên đầu gia đình Lan. Chú nghĩ rằng nếu mẹ Lan chọn chú ngày xưa, mọi bi kịch sẽ không xảy ra. Và cô bé Lan sinh cùng năm với con trai chú đã “cướp vận may” của con chú.
Chú Trương bị tù chung thân. Đồng bọn cuối cùng bị tử hình. Gánh xiếc dị hình bị triệt phá hoàn toàn.
Một năm sau, lại một đêm giao thừa. Cả nhà Lan quây quần xem Gala Tết, tiếng cười vang khắp nhà. Tiếng gõ cửa vang lên – cốc cốc cốc.
Lan giật mình, nhưng bố cười lớn: “Yên tâm, là cô út về!”
Cô út – người đi du học mấy năm – bước vào, ôm chầm lấy Lan: “Năm mới vui vẻ, Lan của cô!”
Pháo hoa nổ rực trời. Lan mỉm cười, nước mắt lăn dài. Lần này, gia đình cô thực sự bình yên.