Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà - Phần 2: Cuộc Đối Đầu Và Những Bí Mật Bị Che Giấu
- Trang chủ
- Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà
- Phần 2: Cuộc Đối Đầu Và Những Bí Mật Bị Che Giấu
Tiếng gõ cửa vang lên lần thứ hai, mạnh mẽ hơn, kèm theo giọng đàn ông khàn khàn pha chút sốt ruột: “Nhà ơi! Có ai ở nhà không? Chúng tôi là tài xế qua đường, trời lạnh quá, cho mua ít mì tôm với nước nóng thôi! Xe hỏng giữa đèo, đói meo rồi!”
Cả nhà Lan đứng chết trân trên tầng hai, không khí nặng nề như có tảng đá đè lên ngực. Ánh đèn pin từ tay bố chiếu lung tung, tạo những bóng đen dài ngoằng trên tường gỗ. Ông ngoại siết chặt cây gậy tre già – vũ khí duy nhất ông mang theo từ thời chống Pháp. Chị Hoa ôm chặt vai Lan, cơ thể chị run nhẹ, hơi thở nóng hổi phả vào tai em: “Lan… chị sợ thật rồi. Sao giấc mơ của em lại… chi tiết thế?”
Lan không trả lời ngay. Cô lao đến cửa sổ lầu hai, hé rèm nhìn xuống sân. Dưới ánh trăng mờ ảo lẫn tuyết rơi lất phất, chiếc xe tải nhỏ màu xanh lá quân đội cũ kỹ đậu lệch lạc trước cổng sắt. Hai bóng người đứng đó: một gã đầu hói đội mũ len nâu sờm sò, tay xoa xoa bụng giả vờ đói; gã kia râu quai nón rậm rạp, mặc áo khoác bông xanh, tay đút túi quần, mắt láo liên nhìn quanh. Đúng y hệt kiếp trước. Nhưng lần này, Lan nhận ra thêm chi tiết: ở cabin xe, có bóng đen thứ ba đang ngồi im, hút thuốc, tàn lửa lập lòe.
“Ba người,” Lan thì thầm, giọng run rẩy. “Không phải hai. Có gã thứ ba ẩn trong xe.”
Bố Lan – ông Hùng – đã tin đến bảy phần. Ông là kiểm lâm viên, quen với rừng núi, quen với nguy hiểm từ thú dữ hay lâm tặc, nhưng sát nhân thì… Ông hạ giọng: “Mọi người im lặng. Đừng mở cửa. Để chúng đi. Anh sẽ lên tầng thượng nhìn kỹ hơn.”
Ông nhanh chân leo lên tầng ba – một gác xép nhỏ dùng chứa đồ linh tinh. Từ đó, qua cửa sổ nhỏ, có thể quan sát toàn bộ sân trước. Mẹ Lan – bà Mai – nắm chặt tay chồng, mặt trắng bệch: “Lão Hùng, hay… hay mở cửa hỏi han xem? Biết đâu chỉ là khách qua đường thật. Tết nhất, đuổi người ta lạnh chết à?”
Lan quay phắt lại, mắt đỏ ngầu: “Mẹ! Không được! Dây điện thoại đã bị cắt rồi. Con kiểm tra rồi, không có tín hiệu. Chúng cố tình!”
Bà Mai do dự, tay run run cầm điện thoại bàn: “Thật à? Để mẹ thử…” Quả nhiên, chỉ có tiếng tút tút vô vọng. Bà buông tay, mặt cắt không còn giọt máu.
Dưới sân, hai gã gõ cửa mạnh hơn: “Có ai không? Chúng tôi không ác ý đâu! Chỉ mua đồ rồi đi ngay. Suốt dọc đèo chẳng có quán nào mở!”
Minh – thằng bé tám tuổi dũng cảm – đứng chắn trước chị em, giọng lí nhí nhưng kiên định: “Ông ngoại, bố mẹ, các chị… con sẽ bảo vệ mọi người!” Nó nắm chặt quả bóng cao su cũ, như thể đó là vũ khí.
Ông ngoại cười khà khà, vỗ vai cháu: “Tốt lắm thằng cu! Ông đây từng đánh giặc, giờ đánh hai thằng lưu manh thừa sức!”
Bố Lan chạy xuống từ gác xép, mặt căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trán dù trời lạnh: “Đúng như Lan nói. Ăn mặc y hệt, xe tải nhỏ, biển số mờ vì tuyết. Chúng… không giống khách qua đường. Mắt láo liên quá.”
Tiếng gõ cửa ngừng. Rồi tiếng động cơ xe nổ máy ong ong, bánh xe lăn trên tuyết kêu ken két. Chúng đi rồi.
Cả nhà thở phào. Bà Mai tặc lưỡi: “Thấy chưa? Chỉ trùng hợp thôi. Mơ mộng thì ngược lại mà. Mau gói bánh chưng đi, Gala Tết chiếu gần nửa tiếng rồi!”
Bà đẩy ông Hùng xuống bật cầu dao. Lan lao tới chắn: “Bố! Đừng! Con xin bố, đợi thêm chút nữa. Con sợ chúng quay lại!”
Minh phụ họa: “Bố ơi, con tin chị Lan. Không xem Gala cũng được!”
Chị Hoa ôm vai Lan: “Đợi thêm tí đi bố. Cần tắc vô ái nái mà.” Chị cười cưng chiều, đẩy Lan vào phòng: “Đi, thử áo chị mua cho em. Dù tắt đèn, mượn ánh trăng cũng thấy.”
Lan bị đẩy vào phòng, cửa đóng sầm. Qua khe cửa, cô dặn: “Bố, tuyệt đối đừng bật điện!”
Trong phòng tối om, chị Hoa ngồi phịch xuống giường, hai tay lạnh ngắt: “Lan… chị không biết sao, nhưng nghe em kể, chị thấy lạnh sống lưng. Như… như đã xảy ra thật.”
Chưa dứt lời, đèn nhấp nháy – tách! Ánh sáng vàng vọt tràn ngập. Cầu dao bật rồi.
Lan cứng đờ người. Cô lao ra: “Bố!”
Ông Hùng cười ha hả bước lên cầu thang, tay cầm gói kẹo: “Lan, đừng trách bố. Bố ra ngoài kiểm tra rồi, xung quanh không ai. Mang đồ ăn vặt cho các con đây.”
Dưới nhà, ông ngoại bật ti vi, chuyển kênh Gala Tết, cười vui vẻ nhai hạt dưa.
Lan toát mồ hôi: “Bố! Sao không nghe con?”
Ông xoa đầu: “Tin bố đi. Bố mang búa rìu ra rồi, đập một cái là thủng sọ!”
Lan giận run: “Sao không ai tin con? Gala quan trọng hơn mạng sống sao?”
Ông ngoại quay đầu kinh ngạc. Đúng lúc ấy – cốc cốc cốc!
“Sáng đèn rồi! Mua đồ đi! Chúng tôi đói lắm!”
Lan lao lên ban công: Chúng quay lại thật. Nấp trong rừng gần đó, thấy đèn sáng là xông ra.
“Bố! Chúng nhắm nhà mình từ trước!”
Ông Hùng mặt tái, siết chặt búa rìu: “Mọi người lên lầu! Lan, lấy nỏ săn thỏ và bi sắt!”
Lan gật đầu, chạy vào phòng lấy nỏ cao su và túi bi sắt – thứ ông ngoại dạy bắn thỏ rừng. Chị Hoa và Minh ở yên phòng. Bà Mai đứng cửa sổ lầu hai, tay dính bột run rẩy: “Sao chúng quay lại ngay khi bật đèn? Rõ ràng rình rập!”
Ông ngoại tắt ti vi, lấy gậy sắt sau cửa, đứng đầu cầu thang: “Yên tâm, lão già này đánh được mười thằng!”
Lan lẻn xuống cửa sổ tầng một, cúi nhìn ra. Bố hét: “Hôm nay đóng cửa! Đi về đi!”
Bên ngoài: “Đại ca, chỉ hai người thôi. Mua đồ rồi đi!”
Bố do dự, ném bốn ổ bánh mì và hai chai nước qua cổng: “Cầm lấy đi!”
Im lặng. Không tiếng xe. Bố áp tai cổng nghe ngóng.
Phập! Dao nhọn đâm xuyên cổng sắt, xẹt má bố, máu chảy.
“Hì hì, tiếc quá, không trúng!”
Ầm! Chúng tông cửa.
Bố lùi, căng thẳng: “Xã hội pháp trị, báo công an rồi! Đi đi!”
Chúng cười: “Dây cắt rồi! Báo bằng mơ à?”
Lan trầm xuống: Quả nhiên cắt từ sớm. Chúng nhắm nhà mình!
Cô chạy lên lầu: “Ông ngoại, đóng đinh ngược lên ván gỗ!”
Ông ngoại và Minh làm nhanh. Lan vào bếp, đổ đường vào nồi nước sôi: “Nước đường sôi tạt bỏng nặng hơn!”
Bà Mai gật: “Còn đây, thêm túi nữa!”
Nồi sôi sùng sục, Lan bê xuống tầng một, đặt ván đóng đinh lối vào. Bố ra hiệu tránh xa.
Phút trôi qua căng thẳng. Lan ngồi xổm cạnh nồi, tim đập thình thịch. Minh nấp cửa sổ, nỏ sẵn.
Rầm! Cửa sắt sập. Gã đầu hói (Hứa) bước vào, rìu sáng loáng: “Cửa rách! Dễ thế?”
Hắn đá văng ván: “Đồ hàng giả!”
Lan cầm nồi, nhưng bố lắc đầu: Chưa phải lúc.
Gã đầu hói bổ rìu vào cửa: “Người đâu? Ra đây!”
Lưỡi rìu xuyên tường. Lan thở phào – bố nấp góc khác.
Gã bước vào, giẫm phải ván chôn tuyết: “Á! Chó chết!”
Máu thấm tuyết. Gã dâu quai nón (Triệu) ngoài cổng: “Xông vào giết!”
Lan thì thầm Minh: “Đợi gã đến cây cổ thụ, chị tạt. Em bắn gã sau.”
“Đến rồi!” Minh hô.
Lan lao ra, tạt nồi nước đường sôi thẳng mặt gã đầu hói. Hắn thét, lăn lộn: “Tao nhớ mày!”
Gã Triệu xông vào. Bố đập búa rìu vai hắn, gai cắm sâu máu chảy.
Hắn không đau, cười quái dị: “May mắn thôi!”
Rồi lao tới chém. Bố đỡ, vết thương cũ bật máu.
Minh bắn bi sắt cổ tay hắn. Hắn buông rìu.
Bố đập đầu hắn ngã. Đập lưng gã đầu hói bất tỉnh.
Lan thở phào. Nhưng biến cố: Từ xe tải, gã mặt sẹo (Đao) bước xuống, dây thừng siết cổ bố.
“Hai thằng vô dụng!”
Bố giãy giụa, mặt tím. Mẹ xông lên bị đá văng.
Ông ngoại đập gậy tay hắn, bị đạp bụng.
Minh bắn bi sắt chân hắn.
Lan sợ hãi tê liệt – ký ức kiếp trước ùa về. Rồi chị Hoa ôm từ sau, cơn giận bùng nổ.
Lan lao vào bếp lấy dao, nhảy lên lưng gã mặt sẹo, đâm vai.
Hắn buông dây, quăng Lan vào tường – đau thấu xương.
Mọi người chạy vào nhà khóa cửa.
Băng bó vết thương. Lan: “Phải vào làng báo công an!”
Quyết định: Lan và Minh đi rừng tắt.
Nhưng trong rừng, nghe bộ đàm: Đồng bọn sắp đến, muốn biến chị em thành dị hình.
Lan: “Chị giữ chân, em đi làng!”
Lan đặt bẫy thú, dụ chúng.
Gã anh Đồ giẫm bẫy, gã Kẻ Điên đuổi.
Lan dụ vào hố đinh, rơi xuống.
Người làng đến, bắt hết.
Về nhà, band bó. Phát hiện chủ mưu Đặng Vĩ – ghen tị quán tạp hóa.
Nhưng lời gã Kẻ Điên: “Chưa xong đâu!”
Lan bất an.