Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà - Phần 1: Tái Sinh Trong Đêm Giao Thừa
- Trang chủ
- Tái Sinh Đêm Giao Thừa: Cô Bé 11 Tuổi Đấu Với 5 Tên Sát Nhân Để Cứu Cả Nhà
- Phần 1: Tái Sinh Trong Đêm Giao Thừa
Nguyễn Thị Lan mở mắt trong một cơn đau buốt tận xương tủy. Cổ họng cô như bị lửa đốt, rát bỏng và tanh nồng vị máu tươi. Cô ho khan vài tiếng, tay vô thức sờ lên cổ – không có vết cắt, không có máu, chỉ là cảm giác ảo còn sót lại từ lưỡi dao cạo mà cô đã nuốt xuống 15 năm về trước, ở một góc tối tăm nào đó tại Thái Lan. Khoảnh khắc lưỡi dao lạnh lẽo trượt qua thực quản, cô đã nghĩ rằng mình sẽ chết. Nhưng không, cô đã được “tái sinh”.
Lan nằm bất động trên chiếc giường cũ kỹ trong căn phòng nhỏ quen thuộc. Ánh đèn dầu leo lét từ phòng khách hắt qua khe cửa gỗ, chiếu lên những bức tường đất nung loang lổ. Mùi bánh chưng mới luộc thoang thoảng lẫn với mùi khói bếp củi – mùi Tết của vùng núi Tây Bắc. Cô nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng từ dưới nhà, tiếng ti vi rè rè phát chương trình mừng Xuân. Tất cả đều quá thật, quá sống động để có thể là mơ.
Bên cạnh giường, thằng em trai út Nguyễn Đức Minh, mới tám tuổi, đang ngồi xổm, đôi mắt tròn xoe lo lắng nhìn chị. Nó mặc chiếc áo len đỏ mẹ đan tay, khuôn mặt bầu bĩnh ửng hồng vì lạnh. Thấy Lan tỉnh, Minh cười toe toét, lộ ra hai chiếc răng cửa khểnh dễ thương.
“Chị Lan ơi! Em đắp chăn cho chị mà chị tỉnh luôn rồi! Mẹ bảo xuống ăn bánh chưng với mọi người đi, rồi xem Gala Tết nữa! Năm nay có tiết mục múa của đội văn nghệ xã mình lên truyền hình đấy!”
Giọng Minh trong trẻo, hồn nhiên vang lên như một nhát dao vô hình đâm thẳng vào tim Lan. Gala Tết. Đêm giao thừa. Năm 1990. Cái đêm mà cả gia đình cô đã bị sát hại không một ai sống sót – ngoại trừ cô, với cái giá là 15 năm sống không bằng chết trong gánh xiếc người dị hình.
Lan đưa tay nhéo mạnh vào đùi mình. Đau. Đau thật. Cô không mơ. Cô đã thực sự quay trở lại, quay về đúng 8 phút trước khi tai họa ập đến.
Cô bật dậy như lò xo, mắt đảo quanh phòng khách tầng hai của ngôi nhà gỗ ba gian. Tờ lịch treo tường đập vào mắt cô trước tiên – những chữ đỏ chói: “Mùng Một Tết Canh Ngọ – 26 tháng 1 năm 1990”. Chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ trên bàn trà chỉ 20 giờ 22 phút. Còn đúng 8 phút nữa. Tám phút trước khi chiếc xe tải nhỏ dừng trước cửa nhà, trước khi hai gã đàn ông bước vào, trước khi mọi thứ trở thành địa ngục.
Lan lao đến bàn trà, tay run lẩy bẩy cầm chiếc đồng hồ lên. Kim đồng hồ tích tắc từng nhịp đều đặn, như đang đếm ngược thời gian còn lại của gia đình cô. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, biến thành mồ hôi lạnh thấm đẫm áo ngủ. Cô phải làm gì đây? Làm sao để ngăn chặn bi kịch này?
Ngôi nhà của gia đình Lan nằm sát con đèo hiểm trở nối quốc lộ với bản làng sâu trong rừng quốc gia. Bố cô – ông Nguyễn Văn Hùng – là kiểm lâm viên chính của khu vực. Ông đã cải tạo tầng một thành một quán tạp hóa nhỏ, bán đủ thứ lặt vặt cho khách qua đường: mì tôm, bánh kẹo, thuốc lá, nước ngọt, và cả rượu ngô địa phương. Vào những ngày Tết, tuyết rơi dày đặc trên đỉnh núi, xe cộ thưa thớt, nhưng bố mẹ vẫn mở cửa quán, nấu nước nóng, phát mì miễn phí cho các bác tài xế dừng chân tránh rét.
Chính lòng tốt ấy đã dẫn ác quỷ đến nhà.
Lan nhớ rõ từng chi tiết kinh hoàng của kiếp trước.
Đêm ấy, cả nhà đang quây quần gói bánh chưng, nấu nướng chuẩn bị đón giao thừa. Ông ngoại – một cựu chiến binh chống Pháp, chân hơi khập khiễng vì vết thương cũ – ngồi dưới tầng một trông quán và xem ti vi. Minh lén lút lấy kẹo trong quầy. Chị cả Hoa, 18 tuổi, đang thử chiếc áo mới mẹ may. Lan thì ngại gặp người lạ nên ở trên lầu, chờ chị mang bánh chưng lên.
Chiếc xe tải nhỏ dừng trước cửa. Hai gã đàn ông bước vào, hỏi mua hàng. Ông ngoại nhiệt tình mời nước nóng, mì tôm miễn phí. Mẹ Lan nghe tiếng xuống tiếp chuyện. Vì là giao thừa, bà mời họ ở lại ăn bánh chưng, xem Gala Tết cùng gia đình. Hai gã đồng ý ăn cơm, nhưng nói phải chạy xe tiếp nên không xem ti vi.
Mọi thứ diễn ra bình thường… cho đến khi tiếng ti vi đột ngột bật to hết cỡ. Tiếng cười nói im bặt. Mười lăm phút trôi qua mà chị Hoa chưa mang bánh lên. Lan linh cảm bất an, rón rén xuống cầu thang.
Cảnh tượng dưới nhà khiến cô suýt ngất.
Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Bố cô dựa lưng vào cột nhà, mặt tím tái, mắt lồi ra, cổ bị siết sâu bởi sợi dây thừng thô. Móng tay ông bật ngược, bàn tay đẫm máu vẫn nắm chặt sợi dây như cố giãy giụa đến phút cuối. Ông ngoại nằm gục bên cạnh, thân thể bị chém ngang eo, một tay vẫn đặt lên chân bố như muốn kéo ông thoát khỏi vòng siết chết.
Mẹ nằm úp mặt xuống nền đất lạnh, phía sau gáy là một lỗ thủng sâu hoắm, máu đen ngòm rỉ ra thành vũng. Chị Hoa bị trói chặt, quần áo bị xé toạc, miệng nhét đầy giẻ lau bàn. Hai gã đàn ông đang thay nhau làm nhục chị ngay giữa phòng khách. Minh nằm sấp trên cầu thang, cổ bị rạch một đường dài, máu tuôn xối xả. Thằng bé nhìn thấy Lan, cố lắc đầu cảnh báo, nhưng chỉ trào máu tươi rồi lăn xuống, bị một gã đá văng vào tường như đá một bao tải rác.
Lan cố chạy đi báo công an, nhưng dây điện thoại đã bị cắt. Cô trèo cửa sổ nhảy xuống lớp tuyết dày, nhưng bị gã thứ ba – kẻ luôn ẩn nấp trong cabin xe – tóm gọn. Chúng chặt chân tay cô, rút lưỡi, chọc mù một mắt, nhét cô vào bình thủy tinh lớn làm “bình nữ” trong gánh xiếc dị hình. Mười lăm năm sau, một du khách Việt kiều nhận ra cô, lén nhét lưỡi dao cạo vào tay. Cô nuốt dao tự tử – và trở về.
Giờ đây, tất cả lại bắt đầu lại.
Chị cả Hoa bước ra khỏi phòng ngủ bên cạnh, tay cầm chiếc áo len mới màu hồng phấn, cười tươi: “Lan ơi, mau dậy thử áo chị mua cho em ở chợ huyện đi! Năm nay chị làm thêm được tiền công điểm nên mua vải đẹp lắm đấy!”
Lan nhìn chị – gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng long lanh, mái tóc dài đen nhánh – mà nước mắt cứ thế trào ra. Cô tự tát mình một cái thật mạnh. Khóc cái gì? Khóc thì cứu được ai?
Không nói không rằng, Lan lao vụt xuống cầu thang gỗ kêu cót két. Minh đang rón rén bên quầy hàng, tay định nhón gói kẹo lạc. Thấy chị, thằng bé giật mình, cười trừ: “Chị… em chỉ xem thôi mà, chưa lấy gì đâu!”
Lan đẩy nhẹ vai em: “Lên lầu ngay! Mau!”
Cô chạy thẳng đến tủ điện góc nhà, giật mạnh cầu dao chính – tắt phụt toàn bộ đèn điện trong nhà. Màn đêm lập tức bao trùm. Tiếng ti vi đang phát bài hát mừng Xuân im bặt. Cả nhà đồng loạt kêu lên.
Ông ngoại ngồi dưới tầng một ngẩng đầu: “Ối giời ơi, Tết nhất mà cúp điện à?”
Mẹ từ bếp chạy ra, tay còn dính bột nếp: “Chắc nhảy aptomat thôi, để bố con xuống xem.”
Lan hét lên trong lòng: Không được! Không thể để bố xuống bật lại điện! Chỉ cần nhà sáng đèn, chúng sẽ dừng xe, sẽ gõ cửa, sẽ bước vào… và mọi thứ sẽ lặp lại y hệt kiếp trước.
Cô lao đến, một tay kéo Minh, một tay đẩy ông ngoại lên cầu thang: “Lên lầu hết! Mau lên!”
Ông ngoại ngạc nhiên: “Ơ con bé này, dưới quán phải có người trông chứ, lỡ khách qua đường…”
Lan không nghe, gần như lôi xềnh xệch ông ngoại và Minh lên tầng hai. Đúng lúc ấy, bố và chị Hoa cầm đèn pin chuẩn bị xuống kiểm tra cầu dao. Lan chặn ngang, thở hổn hển, mắt đỏ hoe:
“Bố, mẹ, con… con có chuyện rất quan trọng cần nói. Ngay bây giờ.”
Mẹ lau tay vào tạp dề, nhìn con gái nghi ngờ: “Chuyện gì mà gấp thế con?”
Lan nhìn đồng hồ treo tường: 20 giờ 26. Còn đúng 4 phút nữa.
Cô hít một hơi thật sâu, giọng run rẩy nhưng kiên định:
“Chiều nay con ngủ mơ… mơ thấy vài phút nữa sẽ có hai gã đàn ông đến mua hàng. Chúng không phải người tốt. Chúng là sát nhân. Chúng sẽ giết hết cả nhà mình. Bố sẽ bị siết cổ bằng dây thừng, ông ngoại bị chém ngang người, mẹ bị đập thủng gáy, chị Hoa bị… bị làm nhục đến chết, còn Minh bị cắt cổ… Con không đùa đâu. Đó là giấc mơ rõ ràng nhất mà con từng thấy.”
Cả nhà im lặng trong giây lát. Bố cười gượng, xoa đầu Lan: “Con bé này, chắc tối qua lạnh quá nên nằm mơ linh tinh. Mơ thì thường ngược lại, đừng lo.”
Mẹ phì phì vào tay, nhổ nước bọt xui xẻo: “Tết nhất mà nói chuyện chết chóc thế hả con? Mau khạc đi!”
Nhưng Lan chắn ngang lối cầu thang, hai tay dang rộng:
“Con không xuống. Không ai được xuống bật điện nữa. Hai gã đó… một gã đầu hói đội mũ len nâu, một gã râu quai nón rậm rạp, mặc áo khoác bông xanh bộ đội. Chúng tên Hứa và Triệu. Chỉ còn một phút nữa thôi… chúng sẽ gõ cửa.”
Sắc mặt bố mẹ thay đổi rõ rệt. Chị Hoa ôm vai Lan, hơi run. Ông ngoại gãi đầu, chưa tin hẳn. Minh thì nắm chặt tay chị, mắt mở to.
Và rồi, như để chứng minh lời Lan nói không phải mơ – tiếng gõ cửa vang lên từ phía cổng sắt ngoài sân.
Cốc. Cốc. Cốc.
Giọng đàn ông lạ hoắc, hơi khàn vì lạnh: “Nhà ơi! Có ai không? Cho mua ít đồ ăn với!”
Tim Lan như ngừng đập. Cả nhà đồng loạt nín thở.
Ác quỷ đã đến.