Ông xã yêu nghiệt - 55. Điều kiện
Anh đi đến gần, nhìn thấy Văn Toàn an toàn không chút tổn thương ngồi trên sofa, nỗi lo trong lòng anh cuối cùng cũng dịu xuống.
Ngọc Hải đứng trước mặt Tống Lãnh, mặc dù tuổi tác hai bên chênh lệch rất nhiều, nhưng anh không hề thua kém ông ta chút nào, ngược lại khí thế có phần hung hãn hơn. Anh nói thẳng.
*Điều kiện của ông là gì?*
*Từ từ đi nào, gấp thế làm gì?*
Tống Lãnh ra hiệu cho người mang ghế tới để Ngọc Hải ngồi, anh không ngồi mà đi tới chỗ Văn Toàn, ngồi xuống bên cạnh cô. Chiếc ghế sofa đủ chỗ cho ba người, nhưng một mình Văn Toàn đã chiếm hai phần rồi.
Nhìn thấy chồng mình xuất hiện, Văn Toàn vô cùng kích động, có điều không thể hiện ra mà lẳng lặng nắm chặt lấy tay anh. Không hiểu sao khi thấy anh ở đây, cô lại không sợ gì cả. Việc này xuất phát từ sự tin tưởng vào năng lực của anh chăng?.
Tống Lãnh nhếch mày, cảm thấy đôi vợ chồng này thật ngỗ ngược, dám ở trước mặt ông tự nhiên như thế, không xem ông ra gì cả.
Ông cầm súng lên chỉ vào mặt Ngọc Hải, anh cũng không đổi sắc nói.
*Tôi không có thời gian cho ông, có yêu cầu gì, nói đi*
*Ha, không sợ?*Tống Lãnh gật gù thu súng về, nói:*Được, tao muốn dùng người phụ nữ này đổi vũ khí, hai trăm khẩu súng lục, năm mươi khẩu AK cùng một ít bom*
Ngọc Hải biết ông ta muốn giao dịch với mình, nhưng không ngờ tới một lần muốn nhiều vũ khí như thế, anh nhíu mày suy nghĩ rồi hỏi.
*Ông định làm gì ở khu giữa?*
*Vợ chồng nhà mày thông minh thật đấy!*Tống Lãnh cười ha ha:*Được rồi, tao sẽ nói thẳng, tao muốn trở thành thủ lĩnh ở đó, cho nên ngoài vũ khí ra, mày còn phải cho tao mượn người nữa*
Ngọc Hải im lặng, lòng bàn tay chuyền tới cảm giác hơi đau, Văn Toàn đang bóp chặt lấy tay anh một cách căng thẳng. Anh không muốn nhìn thấy cô chịu bất kỳ một chút tổn thương hay mệt mỏi nào, vì vậy nói.
*Mang giấy cam kết ra đây*
*Ông xã…*Văn Toàn khe khẽ gọi anh.
*Yên tâm, không sao*
Đối với chuyện này, Ngọc Hải tự có lo liệu. Không gì quan trọng bằng vợ con anh, vũ khí có thể đưa cho bọn họ. Anh nhìn tờ giấy rồi nói.
*Tôi sẽ chỉ cho các người vũ khí, không thể cho mượn người *
Tống Lãnh nhíu mày, cả người toát ra sát khí dữ dội.
*Mày đang trả giá?*
*Không phải trả giá, là đang trao đổi. Chỉ đưa vũ khí, lấy hay không?*Ngọc Hải không hề sợ hãi hỏi lại, còn tuỳ tiện hơn cả ông ta.
Tống Lãnh đâu ngờ được tên nhóc này cứng như vậy, nhìn đôi mắt bình tĩnh của hắn, ông nói.
*Được, khi nào giao vũ khí, tao sẽ giao người*
Đè tờ giấy trắng xuống, Ngọc Hải ghi nhanh một bản thỏa thuận rồi ký tên, sau đó đưa tay đỡ bụng vợ, đứng lên và nói.
*Người sẽ đưa đi trước, vũ khí giao sau*
*Mày đứng lại!*Tống Lãnh tức giận hô lên.
Một đám người lập tức chĩa súng vào người Ngọc Hải và Văn Toàn, cô sợ đến nỗi chân mềm nhũn.
Ngọc Hải vững vàng đỡ bụng và lưng cô, giọng của anh mang theo sự uy hiếp.
*Ông nên nhớ ông cần sự giúp đỡ từ Quế gia, chứ không phải tìm thêm kẻ thù*
Từ trước đến nay Quế gia chưa bao giờ là đơn giản, dễ chọc, nếu dám dẫm lên tôn nghiêm của gia đình anh, vậy ông ta có chui xuống đất thì anh cũng sẽ đào ba tấc đất để tìm cho bằng được.
Tống Lãnh mặc dù rất khó chịu trước thái độ của Ngọc Hải, nhưng anh lại nói rất đúng. Ông ta nhíu mày giơ tay lên, đám đông liền thu vũ khí lại.
*Chúng ta đi*Ngọc Hải sờ tóc Văn Toàn, chậm rãi dìu cô ra khỏi phòng.
Anh rất ân cần, vừa đi vừa hỏi cô.
*Có phải em chưa ăn gì không? Về nhà anh cho người đi mua lẩu cho em*
Mỗi bước chân của Văn Toàn đều nặng như chì, cô rốt cuộc không kìm được mà rơi nước mắt, nhỏ giọng đáp.
*Em không muốn ăn nữa, Ngọc Hải…mấy vệ sĩ ấy đã chết vì em…*
Tại sao Tống Lãnh không lựa chọn cách khác mà phải tàn nhẫn đến thế? Cú sốc này đối với cô quá lớn, cô khó lòng mà chấp nhận được rằng người vẫn luôn đưa đón cô tới tới lui lui cả mấy tháng trời hôm nay đã vì cô ngã xuống. Nước mắt càng rơi càng nhiều, khuôn mặt cô thấm đẫm những giọt lệ như trân châu, tuy rằng vừa rồi đã lau mặt nhưng vết máu trên quần áo vẫn còn, trông cô bây giờ vô cùng chật vật.
Tim Ngọc Hải đau như bị ai cắt xé giày xéo, anh hít sâu một hơi để nén cơn giận xuống, ôm chặt lấy cô.
Chờ cánh cửa khép lại, một số thành viên không vui trước quyết định của Tống Lãnh, hô hào.
*Nhị gia, sao không cho bọn chúng ăn chút khổ chứ?*
Tống Lãnh đột nhiên xoay người đấm cho gã một cái, gã lảo đảo cắm đầu qua một bên. Chỉ nghe Tống Lãnh quát.
*Ngu ngốc, mày đang nghi ngờ quyết định của tao?*
Gã vừa bị đánh lúc này mới rên một tiếng và bò dậy, miệng toàn máu tươi, nhỏ giọng nói.
*N…Nhị gia, tôi không dám!*
Tống Lãnh thừa biết với tình cảnh bây giờ, gây sự cùng Quế gia lại một quyết định vô cùng sai lầm. Chờ mọi thứ đã ổn định, ông ta lại vươn tay ra đánh sập bọn chúng sau.