Nói Thật Nên Nổi Tiếng: Từ Nữ Phụ Độc Ác Đến Bà Chủ Quán Nướng Hạnh Phúc - Chương 6
Năm năm sau ngày đám cưới, quán “Rừng Xanh” đã không còn là một quán nướng nhỏ ven đường nữa. Nó mở rộng thành một khu phức hợp nhỏ với ba khu vực: nhà hàng trong nhà cho mùa đông, sân vườn ngoài trời cho mùa hè, và một góc riêng dành cho trẻ con với xích đu, cầu trượt làm từ gỗ tái chế. Khách đến không chỉ vì đồ ăn ngon mà còn vì không khí gia đình ấm áp mà Lâm Tuyết và Trương Hạo tạo ra. Họ không mở chuỗi, không nhượng quyền – chỉ giữ nguyên một địa điểm duy nhất, để mọi thứ vẫn chân thật như ngày đầu.
Trương Thật – cô con gái bé bỏng của họ – giờ đã lên năm tuổi. Cô bé thừa hưởng đôi mắt to tròn của bố và nụ cười rạng rỡ của mẹ, cùng với một “siêu năng lực” nho nhỏ: nói thật một cách đáng yêu đến mức người lớn cũng phải bật cười. Có lần Thật bị hỏi: “Con thích bố hay mẹ hơn?”, bé nghiêm túc đáp: “Con thích bố vì bố hay cho con cưỡi cổ, nhưng con thích mẹ hơn vì mẹ làm bánh mì kẹp ngon nhất thế giới. Giờ thì ngang nhau rồi ạ.” Trương Hạo nghe xong chỉ biết ôm con cười đến đau bụng.
Tiêu Dương giờ đã là sinh viên năm ba đại học Điện ảnh. Cậu cao lớn hơn cậu mình ngày xưa, đẹp trai kiểu lãng tử, nhưng vẫn hay chạy về quán cuối tuần để “làm thêm không lương”. Khách quen thường trêu: “Dương Dương lớn rồi mà vẫn bám mẹ Tuyết à?” Cậu chỉ cười: “Mẹ Tuyết nấu ăn ngon nhất quả đất, các bác chịu nổi không?”
Một buổi chiều cuối thu năm 2031, quán “Rừng Xanh” tổ chức một buổi tiệc nhỏ – không phải khai trương chi nhánh mới, không phải kỷ niệm ngày cưới, mà là buổi họp mặt gia đình và bạn bè để mừng sinh nhật lần thứ năm của Trương Thật.
Khu vườn được trang trí đơn giản: đèn dây ấm áp treo trên cây, bàn gỗ dài kê ngoài trời, mùi thịt nướng và cá sông lan tỏa. Chu Lan – giờ đã là bà ngoại tóc bạc một nửa nhưng vẫn phong thái ảnh hậu – ngồi bế thêm một đứa bé nữa: Trương Tâm, cậu con trai thứ hai của Lâm Tuyết và Trương Hạo, mới hai tuổi, đang ngủ gà ngủ gật trên vai bà.
Lâm Tuyết mặc tạp dề, chạy qua chạy lại bưng đồ ăn. Váy maxi trắng đơn giản, tóc buộc đuôi gà, khuôn mặt vẫn trẻ trung như thuở mới nổi tiếng, chỉ thêm chút nét dịu dàng của người mẹ. Trương Hạo đứng sau lò nướng, áo sơ mi xắn tay, lật từng miếng sườn bò một cách thuần thục. Thỉnh thoảng anh ngẩng lên nhìn vợ, ánh mắt vẫn như ngày đầu: đầy yêu thương và tự hào.
Tiêu Dương dẫn Trương Thật chạy quanh vườn, chơi trò đuổi bắt. Cô bé cười khanh khách, giọng vang vọng: “Anh Dương chậm như rùa bò ấy!”
Khách mời không đông, chỉ khoảng ba mươi người – toàn là người thân và bạn bè thực sự. Có đạo diễn cũ của chương trình “Sinh Tồn Hoang Dã” năm xưa, giờ đã nghỉ hưu, ngồi kể chuyện ngày trước cho mọi người nghe. Có cả Ông Lý – quản lý cũ của Lâm Tuyết – giờ đã chuyển sang làm cố vấn cho các nghệ sĩ trẻ, nâng ly bia cười lớn: “Ngày đó ai ngờ cô diễn viên hạng ba nói thật của tôi lại thành bà chủ quán nướng nổi tiếng nhất thành phố!”
Lâm Tuyết ngồi xuống cạnh Trương Hạo một lúc, lau mồ hôi trên trán anh bằng khăn giấy.
“Anh mệt không? Để em nướng cho.”
Anh lắc đầu, kéo cô ngồi xuống ghế bên cạnh, tay vòng qua eo vợ: “Ngồi nghỉ đi. Hôm nay em là khách, để anh phục vụ.”
Cô tựa đầu vào vai anh, nhìn mọi người đang vui vẻ xung quanh: mẹ đang kể chuyện cho các cháu nghe, Tiêu Dương đang bế Tâm dỗ dành, Trương Thật đang chạy nhảy cùng mấy đứa bạn nhỏ trong khu vườn.
“Em hạnh phúc quá.” Cô thì thầm, bệnh nói thật lại lên tiếng như mọi khi.
Trương Hạo hôn nhẹ lên tóc cô: “Anh cũng vậy. Hạnh phúc hơn cả những ngày làm ảnh đế.”
Anh từng từ chối vài dự án phim quốc tế lớn để dành thời gian cho gia đình. Giờ anh chỉ đóng một bộ phim mỗi hai năm, chọn kịch bản kỹ lưỡng, còn lại dành thời gian cho quán ăn, cho vợ và các con. Fan cũ có tiếc nuối, nhưng đa số đều ủng hộ: “Ảnh đế giờ là ông bố quốc dân, hạnh phúc thế còn gì!”
Khi mặt trời lặn, mọi người cùng cắt bánh sinh nhật cho Trương Thật. Chiếc bánh kem dâu tự làm, trang trí đơn giản với năm ngọn nến. Cô bé đứng trên ghế, hai tay nắm chặt, mắt sáng rực, hít một hơi thật sâu rồi thổi tắt hết nến trong một lần.
Mọi người vỗ tay rần rần.
Trương Thật quay sang bố mẹ, giọng trong trẻo: “Con ước… con ước gia đình mình mãi mãi hạnh phúc như thế này!”
Lâm Tuyết ôm con, mắt hơi ướt. Trương Hạo vòng tay ôm cả hai mẹ con, giọng khẽ: “Ước muốn của con đã thành hiện thực từ lâu rồi.”
Buổi tiệc kéo dài đến khuya. Khi khách về hết, chỉ còn lại gia đình nhỏ ngồi quanh đống lửa trại nhỏ giữa vườn – giống như những đêm trong rừng năm xưa.
Tiêu Dương gảy guitar bài hát cũ mà anh từng hát trong chương trình sinh tồn. Chu Lan ngồi bên, hát theo bè. Trương Tâm đã ngủ say trên đùi bà ngoại. Trương Thật nằm gọn trong lòng mẹ, mắt lim dim nhưng vẫn cố thức để nghe bố mẹ kể chuyện.
Lâm Tuyết nhìn chồng, giọng nhỏ nhẹ: “Anh nhớ ngày đầu gặp lại em không? Em nói anh ‘trông có vẻ rất dễ ngủ’ trước ống kính.”
Trương Hạo bật cười khẽ, kéo cô gần hơn: “Nhớ chứ. Lúc đó anh nghĩ: cô gái này hoặc là rất dũng cảm, hoặc là rất ngốc. Sau mới biết là cả hai.”
Cô véo nhẹ tay anh: “Em vẫn ngốc mà. Ngốc nên mới yêu anh.”
Anh nhìn cô thật lâu dưới ánh lửa, rồi nói – giọng chân thành nhất có thể:
“Anh mới là người may mắn nhất. May mắn vì đã gặp được em – người duy nhất trên đời này luôn nói thật với anh, yêu thật lòng, và cho anh một gia đình thật sự.”
Lâm Tuyết mỉm cười, tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn của người đàn ông mà cô đã thầm yêu từ rất lâu.
Đống lửa tí tách cháy. Sao trời lấp lánh trên đầu. Gió thu nhẹ thổi qua khu vườn, mang theo mùi khói nướng và hương cỏ tươi.
Mọi thứ đều chân thật.
Không kịch bản. Không diễn xuất. Không giả tạo.
Chỉ có tình yêu, gia đình, và hạnh phúc giản dị kéo dài mãi mãi.
Truyện kết thúc ở đây – không phải vì hết chuyện để kể, mà vì từ nay trở đi, mỗi ngày của họ đều là một chương đẹp đẽ nhất, không cần phải viết ra cũng đủ khiến người ta mỉm cười.
Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Lâm Tuyết và Trương Hạo từ những ngày trong rừng đến mái ấm “Rừng Xanh”.
Hẹn gặp lại ở một câu chuyện khác.