Nói Thật Nên Nổi Tiếng: Từ Nữ Phụ Độc Ác Đến Bà Chủ Quán Nướng Hạnh Phúc - Chương 5
Thời gian trôi qua nhanh như một cơn gió thoảng. Chỉ trong chớp mắt, đã ba tháng kể từ ngày Lâm Tuyết và Trương Hạo công khai mối quan hệ. Cả hai không tổ chức họp báo rình rang, không thuê đội ngũ PR dàn dựng, chỉ đơn giản là những bài đăng ngắn gọn trên Weibo và vài bức ảnh chụp chung được đăng tải dần dần. Vậy mà, cặp đôi “Sinh Tồn Couple” đã trở thành hiện tượng tình cảm được yêu thích nhất năm.
Fan gọi họ là “Tuyết Hạo”. Có hẳn một siêu topic trên Weibo với hơn năm tỷ lượt đọc, nơi fan ngày ngày cắt ghép clip, phân tích từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ của hai người trong chương trình cũ. Đoạn Trương Hạo tỉ mỉ băng bó vết xước cho Lâm Tuyết được xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. Đoạn anh lặng lẽ giữ gói lương khô vị dâu cho cô cũng trở thành “bằng chứng ngọt ngào kinh điển”.
Lâm Tuyết không còn sống ở căn hộ nhỏ ngoại ô nữa. Cô dọn về một biệt thự thấp tầng ở vùng ven, nơi có vườn rộng, hồ cá nhỏ và một khu bếp ngoài trời đúng chuẩn nướng thịt rừng. Trương Hạo thường xuyên qua lại – có khi ở lại vài ngày khi lịch trình không quá dày. Tiêu Dương thì coi đây như nhà thứ hai, cuối tuần nào cũng lén trốn học thêm để chạy đến ăn chực.
Một buổi sáng đầu hè, Lâm Tuyết thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô mặc áo phông rộng, quần short, xuống bếp làm bữa sáng: bánh mì nướng, trứng ốp la và salad rau củ. Trương Hạo vẫn còn ngủ ở phòng bên – anh vừa về từ Thượng Hải sau khi quay xong một quảng cáo lớn, mệt đến mức vừa đặt lưng xuống giường là ngủ thiếp đi.
Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng, nhìn anh nằm nghiêng, tóc rối bù, khuôn mặt thư giãn trong giấc ngủ. Ánh nắng sớm len qua rèm cửa chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét hoàn hảo. Lâm Tuyết ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc anh.
Bệnh nói thật lại tái phát.
“Anh đẹp trai quá, nhìn mãi không chán.” Cô thì thầm, nhưng đủ lớn để anh nghe thấy.
Trương Hạo mở mắt, nở nụ cười lười biếng: “Sáng sớm đã nói thật thế này, anh chịu không nổi đâu.”
Anh ngồi dậy, kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán. Lâm Tuyết tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc.
“Em đang nghĩ…” Cô nói chậm rãi. “Hay là mình mở thật một quán nướng đi. Không lớn, chỉ đủ cho bạn bè và khách quen. Em làm chủ, anh làm đầu bếp chính. Tiêu Dương làm… bồi bàn kiêm thử món.”
Trương Hạo bật cười khẽ: “Em nghiêm túc đấy à?”
“Ừ. Em không muốn quay lại diễn xuất vội. Em thích cuộc sống thế này hơn – bình yên, tự do, và có anh bên cạnh.”
Anh im lặng một lúc, rồi gật đầu: “Được. Anh ủng hộ. Nhưng phải để anh đầu tư một phần. Không thể để bạn gái anh bỏ tiền hết được.”
Lâm Tuyết nhếch mép: “Bạn gái giàu có nhờ vé số đây, sợ gì.”
Trương Hạo véo nhẹ mũi cô: “Giàu thì giàu, nhưng anh vẫn muốn cùng em làm.”
Chỉ hai tháng sau, quán nướng mang tên “Rừng Xanh” chính thức khai trương. Không quảng cáo rầm rộ, không mời truyền thông, chỉ đăng một bài trên Weibo của Lâm Tuyết: bức ảnh quán nhỏ xinh với khu vườn xanh mướt, bàn gỗ ngoài trời, và một dòng chữ đơn giản: “Mở quán nhỏ, chuyên thịt nướng rừng và đồ ăn tự làm. Welcome mọi người ghé chơi.”
Vậy mà ngay ngày đầu đã đông nghịt. Fan từ khắp nơi kéo đến, không phải để xin chữ ký hay chụp ảnh, mà thực sự để ăn. Họ xếp hàng lịch sự, gọi món, và khen ngợi không ngớt: “Thịt nướng ngon đúng kiểu trong rừng luôn!”, “Chị Tuyết tự làm sốt me chua thần thánh!”, “Anh Trương nướng cá sông đỉnh cao!”
Trương Hạo mặc tạp dề đen, đứng sau lò nướng than hoa, lật thịt đều tay. Lâm Tuyết chạy bàn, bưng đồ ăn, trò chuyện với khách. Tiêu Dương đội mũ lưỡi trai, cầm khay chạy tới chạy lui, mặt mày hớn hở.
Buổi tối, khi quán đóng cửa, ba người ngồi lại quanh bàn gỗ lớn, ăn nốt phần thịt thừa và uống bia lạnh.
Tiêu Dương gác chân lên ghế, thở dài thỏa mãn: “Em quyết định rồi. Lớn lên em không làm diễn viên nữa, em làm đầu bếp ở đây với chị và cậu.”
Trương Hạo liếc cháu: “Học hành cho xong đã. Đầu bếp cũng cần kiến thức.”
Lâm Tuyết cười lớn, nâng ly bia cụng với hai người: “Chào mừng gia đình nhỏ của chúng ta.”
Cuộc sống của họ cứ thế trôi qua trong bình yên và hạnh phúc. Cho đến một ngày cuối thu, khi Chu Lan – mẹ Lâm Tuyết – chính thức về nước sau chuyến lưu diễn dài ở châu Âu.
Bà bước xuống sân bay với phong thái ảnh hậu quen thuộc: kính râm lớn, váy dài thanh lịch, nhưng nụ cười trên môi thì ấm áp lạ thường. Lâm Tuyết và Trương Hạo cùng ra đón. Vừa thấy con gái, Chu Lan lao đến ôm chặt.
“Con gái mẹ lớn rồi, còn đẹp hơn mẹ nữa.” Bà nói, mắt long lanh.
Lâm Tuyết ôm lại: “Mẹ vẫn trẻ như xưa mà.”
Chu Lan quay sang Trương Hạo, nhìn anh một lúc lâu, rồi bất ngờ bật cười: “Thằng nhóc ngày xưa hay đòi cõng con gái tôi giờ lớn thế này rồi à? Lúc đó mẹ còn bảo: lớn lên con lấy Tuyết nhà cô đi, không ngờ thật.”
Trương Hạo đỏ mặt – lần đầu tiên Lâm Tuyết thấy anh ngại ngùng đến vậy. Anh cúi đầu chào: “Dì Chu… cháu chào dì.”
Chu Lan vỗ vai anh: “Gọi mẹ đi, đừng dì dì nữa. Mẹ đồng ý từ lâu rồi.”
Tối đó, cả nhà ăn tối ở quán “Rừng Xanh”. Chu Lan ngồi giữa, nhìn con gái và con rể tương lai trò chuyện ríu rít, lòng bà tràn đầy hài lòng.
“Con hạnh phúc là mẹ yên tâm nhất.” Bà nói với Lâm Tuyết khi hai mẹ con ngồi riêng một lúc. “Ngày xưa mẹ cũng từng khổ sở vì giới giải trí này, bị dìm hàng, bị lợi dụng. Nhưng con khác mẹ – con có siêu năng lực nói thật, và con có người yêu con thật lòng.”
Lâm Tuyết nắm tay mẹ: “Con học từ mẹ mà. Mẹ cũng luôn mạnh mẽ.”
Chu Lan cười: “Giờ mẹ nghỉ hưu đây. Sống với con, thỉnh thoảng đóng vai bà ngoại cho cháu nội.”
Lâm Tuyết đỏ mặt: “Mẹ! Chưa cưới mà đã nói đến cháu nội rồi!”
Chu Lan nháy mắt: “Thằng Hạo nó hiền lắm, mẹ biết. Cứ yên tâm.”
Mùa đông năm đó, Trương Hạo cầu hôn Lâm Tuyết.
Không phải ở nhà hàng sang trọng, không phải trên du thuyền hay đỉnh núi. Anh cầu hôn ngay trong quán “Rừng Xanh”, vào một buổi tối chỉ có hai người sau khi đóng cửa.
Anh nhóm lò nướng, nướng con cá sông cuối cùng còn sót trong tủ lạnh, rồi đặt lên bàn một hộp nhẫn nhỏ.
Lâm Tuyết nhìn anh, tim đập thình thịch.
“Em đồng ý không?” Anh hỏi, giọng khẽ nhưng chắc chắn.
Cô nhìn chiếc nhẫn – một viên kim cương nhỏ hình giọt nước, giản dị nhưng lấp lánh. Cô muốn trêu anh, muốn nói đùa một câu gì đó, nhưng bệnh nói thật lại lên tiếng trước:
“Đồng ý. Em muốn lấy anh từ lâu lắm rồi.”
Trương Hạo cười lớn, đeo nhẫn vào tay cô, rồi ôm cô thật chặt giữa mùi khói nướng và hương gỗ thông thoang thoảng.
Tiêu Dương biết tin đầu tiên, cậu nhóc nhảy cẫng lên reo hò: “Em làm phù rể nhé! Em làm phù rể nhé!”
Chu Lan biết tin thứ hai, bà chỉ cười: “Mẹ đã chuẩn bị sẵn lễ cưới rồi. Đơn giản thôi, gia đình và bạn bè thân thiết.”
Đám cưới diễn ra vào mùa xuân năm sau – một buổi lễ ngoài trời trong chính khu vườn của quán “Rừng Xanh”. Không truyền thông, không paparazzi, chỉ có người thân và bạn bè thực sự. Tiêu Dương làm phù rể, Chu Lan dẫn con gái vào lễ đường. Trương Hạo đứng đó, mặc vest đen giản dị, mắt chỉ nhìn Lâm Tuyết.
Cô mặc váy cưới trắng đơn giản, không cầu kỳ, tóc buông xõa tự nhiên. Khi trao nhẫn, cô nhìn anh, nói lời thề bằng chính siêu năng lực của mình:
“Em sẽ yêu anh, thật lòng, mãi mãi.”
Anh đáp lại: “Anh cũng vậy. Thật lòng, mãi mãi.”
Khách mời vỗ tay, Tiêu Dương huýt sáo ầm ĩ, Chu Lan lau nước mắt.
Sau đám cưới, họ đi hưởng tuần trăng mật ở một đảo nhỏ ít người biết. Không điện thoại, không mạng xã hội, chỉ có biển xanh, cát trắng và nhau.
Một buổi tối trên bãi biển, Lâm Tuyết tựa vào vai chồng, hỏi:
“Anh có hối hận vì cưới một người mắc bệnh nói thật không? Em sẽ nói hết những gì em nghĩ, kể cả lúc anh nấu ăn dở hay mặc đồ xấu.”
Trương Hạo cười lớn, hôn lên tóc cô: “Anh thích nhất điều đó ở em. Không cần đoán, không cần diễn – chỉ cần thật.”
Cô mỉm cười, nắm chặt tay anh.
Cuộc sống sau này của họ vẫn giản dị như thế: quán nướng ngày càng đông khách, Trương Hạo vẫn đóng phim nhưng chọn kịch bản kỹ hơn, Lâm Tuyết thỉnh thoảng làm khách mời một vài chương trình nhỏ, nhưng chủ yếu ở nhà chăm vườn và thử nghiệm món ăn mới.
Hai năm sau, họ có một bé gái – tên là Trương Thật, vì “bố mẹ đều thích nói thật”.
Tiêu Dương trở thành ông anh họ cưng chiều em họ nhất thế gian. Chu Lan chính thức nghỉ hưu, sống gần con cháu, ngày ngày bế cháu nội.
Và quán “Rừng Xanh” vẫn mở cửa đều đặn, với tấm biển nhỏ treo ở cửa: “Chỉ bán đồ ăn thật, làm bằng tình yêu thật.”