Nói Thật Nên Nổi Tiếng: Từ Nữ Phụ Độc Ác Đến Bà Chủ Quán Nướng Hạnh Phúc - Chương 4
Sau đêm ăn nướng định mệnh ấy, cuộc sống của Lâm Tuyết thay đổi theo cách mà cô chưa từng tưởng tượng nổi. Không còn là một diễn viên hạng ba phải chen chúc trong các đoàn phim nhỏ, phải chấp nhận vai phản diện để kiếm cơm, giờ đây cô trở thành hiện tượng mạng xã hội mới nhất của làng giải trí Trung Quốc. Weibo follower vượt mốc ba mươi triệu chỉ trong vòng một tuần. Các nhãn hàng lớn đổ xô gửi hợp đồng quảng cáo: từ mỹ phẩm cao cấp, đồ ăn vặt, đến quần áo outdoor và cả… vé số (dù cô đã từ chối thẳng thừng vì sợ bị cáo buộc “lừa đảo bằng siêu năng lực”).
Nhưng Lâm Tuyết không vội vàng. Cô thuê một căn hộ nhỏ ở ngoại ô thành phố – nơi có ban công nhìn ra công viên, đủ yên tĩnh để cô có thể ngồi đọc sách cả ngày mà không bị paparazzi bám theo. Cô mua thêm một con mèo tam thể tên là “Thật Thật” – vì mỗi lần nó kêu “meo meo” là cô lại tự động nói thật: “Mày lười quá, hôm nay lại không chịu bắt chuột.”
Sáng nào cô cũng dậy sớm, pha một tách cà phê đen, ngồi bên cửa sổ đọc tin tức. Mọi thứ về Hạ Vi giờ đã trở thành chủ đề nóng số một. Công ty Hoa Thần Entertainment cố gắng tẩy trắng bằng cách đăng bài xin lỗi nửa vời, nhưng càng đăng càng bị đào mộ. Hàng loạt bằng chứng cũ được lôi ra: video hậu trường cho thấy Hạ Vi hút thuốc lá điện tử trong phòng thay đồ, ảnh paparazzi chụp cô ta say xỉn ở bar đêm, và quan trọng nhất – những đoạn clip đóng thế của Lâm Tuyết trong bộ phim cổ trang huyền huyễn năm xưa. Cảnh ngựa phi nước đại, nhảy từ vách núi xuống sông, đánh kiếm bay lượn – tất cả đều là cô, không phải Hạ Vi.
Fan cũ của Hạ Vi dần chuyển phe. Một số vẫn cố bảo vệ “tiên nữ Vi Vi”, nhưng đa số đã công khai “thoát fan” và chuyển sang hâm mộ Lâm Tuyết. Có hẳn một cộng đồng fan mới mang tên “Tuyết Thật Fan Club” – khẩu hiệu: “Nói thật lòng, sống thật tính”.
Một buổi chiều mưa phùn, Lâm Tuyết đang nằm dài trên sofa xem lại livestream cắt ghép của chương trình thì điện thoại reo. Là mẹ – ảnh hậu Chu Lan.
“Con gái, mẹ vừa họp với luật sư. Hoa Thần muốn hòa giải ngoài tòa, đề nghị bồi thường một trăm triệu và xin lỗi công khai. Mẹ bảo họ cút đi. Con muốn xử lý thế nào?”
Lâm Tuyết bật cười: “Mẹ, con không cần tiền. Con có vé số rồi mà. Cứ để họ tự đào hố chôn mình đi.”
Chu Lan ở đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi thở dài: “Con giống mẹ thật. Cứng đầu. Nhưng mẹ tự hào về con lắm. Hồi xưa mẹ cũng từng bị dìm hàng thế này, nhưng mẹ không có siêu năng lực nói thật như con. Con mạnh mẽ hơn mẹ nhiều.”
Lâm Tuyết nghe vậy, mắt hơi cay: “Mẹ… con chỉ nói thật thôi. Không phải mạnh mẽ gì đâu.”
“Đó chính là mạnh mẽ nhất.” Chu Lan nói, giọng ấm áp. “Mẹ sắp về nước. Tuần sau gặp con nhé. Mẹ mang quà từ Pháp về, toàn đồ ăn vặt con thích.”
Cúp máy, Lâm Tuyết nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi, nhưng lòng cô nhẹ tênh.
Buổi tối hôm đó, Trương Hạo nhắn tin: “Em rảnh không? Anh đón em đi dạo.”
Lâm Tuyết reply ngay: “Rảnh. Nhưng đừng đi chỗ đông người, em chưa quen bị chụp lén.”
Anh trả lời bằng một sticker cười: “Yên tâm. Anh biết chỗ.”
Một giờ sau, chiếc xe SUV đen bóng đỗ trước cổng khu chung cư. Trương Hạo ngồi ghế lái, đội mũ lưỡi trai, khẩu trang kéo cao. Lâm Tuyết lên xe, ngồi vào ghế phụ, mùi nước hoa nam tính quen thuộc thoang thoảng – mùi mà cô từng buột miệng khen “anh thơm thật” trong rừng.
“Đi đâu vậy?” Cô hỏi.
“Một chỗ yên tĩnh.” Anh đáp ngắn gọn, rồi khởi động xe.
Họ lái xe ra ngoại ô, hướng về một con đường ven sông. Trời đã tối hẳn, đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt nước lăn tăn. Trương Hạo dừng xe ở một bãi đất trống, tắt máy, rồi lấy từ cốp xe ra một chiếc giỏ picnic nhỏ.
“Anh chuẩn bị từ chiều.” Anh nói, giọng hơi ngượng. “Không phải đồ ăn sang trọng gì, chỉ là sandwich tự làm, salad, và… rượu vang nhẹ.”
Lâm Tuyết nhìn anh, bất giác cười lớn: “Ảnh đế đại nhân tự làm sandwich? Em tưởng anh chỉ biết nướng cá sông thôi chứ.”
Trương Hạo liếc cô: “Đừng coi thường. Anh học từ hồi ở Mỹ. Ăn thử đi.”
Họ trải tấm chăn picnic xuống bãi cỏ, ngồi đối diện nhau dưới bầu trời đầy sao. Gió sông mát lạnh thổi qua, mang theo mùi cỏ tươi và nước. Lâm Tuyết cắn một miếng sandwich – nhân gà xé, rau xà lách, sốt mayonnaise tự pha – ngon đến mức cô phải nhắm mắt tận hưởng.
“Ngon thật.” Cô nói thật lòng. “Anh nấu ăn giỏi hơn cả em tưởng.”
Trương Hạo cười khẽ, rót rượu vang vào hai ly thủy tinh nhỏ: “Cảm ơn. Nhưng em mới là người giỏi sinh tồn. Không có em, anh và Tiêu Dương chắc đã đói meo trong rừng.”
Họ cụng ly. Rượu vang nhẹ, vị chát ngọt lan tỏa. Lâm Tuyết nhìn anh dưới ánh trăng, đột nhiên hỏi: “Anh… thích em từ khi nào?”
Trương Hạo đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Từ hồi nhỏ. Lúc em còn bé xíu, hay đòi anh cõng đi hái quả dâu rừng. Anh nghĩ chỉ là tình cảm anh em. Sau này lớn lên, mỗi lần gặp em trên phim trường – dù chỉ là vai quần chúng – anh đều để ý. Nhưng em không nhận ra anh, nên anh không dám nói.”
Lâm Tuyết đỏ mặt: “Em… ngốc thật. Lúc đó em nghĩ anh là ngôi sao lớn, em chỉ là diễn viên đóng thế, không dám mơ mộng.”
Trương Hạo đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô: “Giờ thì sao? Em còn ngốc không?”
Cô lắc đầu, giọng nhỏ: “Không ngốc nữa. Giờ em biết mình thích anh thật rồi.”
Không khí im lặng một lúc, chỉ còn tiếng sóng vỗ nhẹ và tiếng gió. Trương Hạo cúi xuống, chậm rãi hôn lên trán cô – một nụ hôn nhẹ nhàng, ấm áp, đầy trìu mến.
“Anh cũng vậy.” Anh thì thầm. “Từ lâu lắm rồi.”
Họ ngồi bên nhau đến khuya, nói đủ thứ chuyện: từ ký ức tuổi thơ, đến những ngày trong rừng, đến tương lai phía trước. Trương Hạo kể anh sắp nhận một dự án phim điện ảnh lớn – vai nam chính, thể loại hành động pha lãng mạn. Anh nhìn cô, hỏi:
“Em có muốn thử vai nữ chính không? Đạo diễn là bạn anh, rất thích phong cách của em.”
Lâm Tuyết lắc đầu: “Em chưa sẵn sàng quay lại. Em muốn nghỉ ngơi một thời gian. Có lẽ… đi du lịch đâu đó. Hoặc mở một quán nhỏ bán đồ ăn vặt, kiểu như thịt nướng rừng ấy.”
Trương Hạo cười: “Nếu em mở quán, anh sẽ là khách quen đầu tiên. Và là đầu bếp phụ.”
Lâm Tuyết dựa đầu vào vai anh: “Được. Nhưng anh phải nướng cá sông cho em ăn.”
Họ cười lớn, tiếng cười vang vọng trong đêm yên tĩnh.
Sáng hôm sau, tin tức bùng nổ: một tài khoản ẩn danh đăng loạt ảnh chụp lén Lâm Tuyết và Trương Hạo ngồi picnic ven sông đêm qua. Dù ảnh mờ, nhưng ai cũng nhận ra – dáng người cao lớn của ảnh đế, và nụ cười rạng rỡ hiếm thấy của anh khi nhìn cô gái bên cạnh.
Weibo sập server trong vòng mười phút.
Hashtag #TrươngHạoLâmTuyết #CặpĐôiSinhTồn #ẢnhĐếCóBạnGái bùng nổ.
Fan của Trương Hạo chia làm hai phe: một phe shock “ảnh đế có bạn gái thật rồi!”, phe kia thì đẩy thuyền nhiệt tình “Cuối cùng cũng công khai! Họ hợp nhau quá trời!”.
Công ty quản lý của Trương Hạo vội vàng họp khẩn. Nhưng anh chỉ nhắn một tin cho quản lý: “Không cần PR. Tôi sẽ tự xử lý.”
Buổi chiều, Trương Hạo đăng Weibo – bài đầu tiên sau hơn một năm im lặng:
“Đúng là tôi đang theo đuổi một cô gái. Cô ấy thẳng thắn, thật thà, và đã cứu tôi khỏi cơn đói trong rừng. Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Hy vọng các bạn ủng hộ.”
Kèm theo là một bức ảnh: tay anh cầm tay Lâm Tuyết (chỉ chụp tay, không lộ mặt cô), trên nền là sông nước và bầu trời sao.
Bài đăng nhận hơn mười triệu like trong vòng một giờ.
Lâm Tuyết nhìn bài đăng, tim đập thình thịch. Cô reply dưới bài của anh – tài khoản chính thức, không giấu diếm:
“Em cũng đang theo đuổi anh. Cố lên nhé, ảnh đế.”
Cả mạng xã hội bùng nổ lần nữa.
Trong khi đó, Hạ Vi – sau khi bị tạm giam vài ngày vì cáo buộc hành hung động vật – được tại ngoại với bảo lãnh. Cô ta xuất hiện trước truyền thông với gương mặt tiều tụy, cố gắng khóc lóc xin lỗi, nhưng không ai tin nữa. Công ty Hoa Thần cắt hợp đồng với cô ta chỉ sau một tuần. Hạ Vi biến mất khỏi làng giải trí, chỉ còn lại những tin đồn về “công chúa sụp đổ”.
Lâm Tuyết không quan tâm nữa. Cô đã có cuộc sống mới: một người yêu là ảnh đế, một gia đình ủng hộ, và một tương lai rộng mở.
Một buổi tối, cô ngồi bên Trương Hạo trên ban công căn hộ, hai người ôm nhau nhìn thành phố lung linh ánh đèn.
“Anh có hối hận không?” Cô hỏi.
Trương Hạo siết chặt tay cô: “Hối hận gì chứ? Anh chỉ hối hận là không nói sớm hơn thôi.”
Lâm Tuyết cười, tựa đầu vào ngực anh: “Vậy thì tốt rồi. Từ nay, em sẽ nói thật với anh mỗi ngày.”
Anh hôn lên tóc cô: “Anh thích nghe sự thật từ em nhất.”
Dưới bầu trời đêm, hai người ngồi bên nhau, không cần kịch bản, không cần diễn xuất – chỉ cần thật lòng.