Nói Thật Nên Nổi Tiếng: Từ Nữ Phụ Độc Ác Đến Bà Chủ Quán Nướng Hạnh Phúc - Chương 3
Sau khi chương trình chính thức kết thúc, Lâm Tuyết trở về thành phố trong một tâm trạng lạ lùng: vừa nhẹ nhõm, vừa hồi hộp, vừa… giàu có bất ngờ. Tờ vé số mà cô nhờ quản lý mua đúng dãy số đã trúng giải đặc biệt – hơn ba trăm triệu nhân dân tệ sau thuế. Sáng hôm sau, khi tin tức trúng số được xác nhận, Ông Lý – người quản lý – gọi điện cho cô với giọng run run vì phấn khích: “Tuyết! Cô thành tỷ phú rồi! Giờ muốn làm gì cũng được!”
Lâm Tuyết nằm dài trên giường khách sạn năm sao mà tổ chương trình sắp xếp, nhìn trần nhà trắng toát, khẽ cười: “Trước hết ngủ một giấc đã. Mấy ngày trong rừng ngủ võng mỏi lưng quá.”
Nhưng giấc ngủ chưa kịp đến thì điện thoại đã rung liên hồi. Weibo của cô tăng follower chóng mặt: từ sáu triệu lên hai mươi mốt triệu chỉ trong một đêm. Các bài đăng cũ bị đào lại, clip cắt từ livestream lan truyền khắp nơi với hashtag #LâmTuyếtNóiThật #NữPhụĐộcÁcNgầuNhất #KỹNăngSinhTồnThầnThánh. Fan mới gọi cô là “Chị Tuyết Ngầu Lòi”, anti cũ thì im bặt hoặc chuyển phe.
Cô lướt bình luận một lúc, rồi tắt máy. Không phải cô không vui – chỉ là mọi thứ đến quá nhanh, nhanh đến mức cô chưa kịp tiêu hóa.
Buổi chiều, Tiêu Dương nhắn tin rủ đi ăn đồ nướng. Cậu nhóc gửi một loạt sticker chuột hamster thèm thuồng: “Chị Nghiên ơi, em nhớ thịt nướng rừng quá! Giờ ăn nhà hàng được không ạ? Em mời!”
Lâm Tuyết cười lớn, reply ngay: “Được, chị chọn chỗ. 7 giờ tối nhé.”
Cô chọn một quán nướng Hàn Quốc nổi tiếng ở trung tâm thành phố – nơi có lò nướng than hoa giữa bàn, thịt bò Wagyu nhập khẩu và không gian riêng tư tương đối tốt. Cô nghĩ Tiêu Dương sẽ thích, còn mình thì đang thèm một bữa ăn không phải tự nhóm lửa.
Đến nơi sớm mười phút, Lâm Tuyết ngồi ở góc khuất, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, đeo khẩu trang. Dù vậy, vẫn có vài ánh mắt tò mò liếc nhìn – chắc nhận ra cô từ chương trình. Cô gọi trước vài phần thịt ba chỉ, sườn bò, nấm kim châm và một nồi lẩu kim chi.
Tiêu Dương đến đúng giờ, mặt mày rạng rỡ, tóc tai chải chuốt gọn gàng hơn hẳn mấy ngày trong rừng. Cậu mặc áo hoodie oversized, trông vẫn như một cậu học sinh cấp ba điển hình.
“Chị Nghiên!” Cậu vẫy tay từ xa, chạy ùa đến ôm cô một cái thật chặt trước khi ngồi xuống. “Em xem livestream cắt ghép rồi, chị hot thật sự luôn! Giờ đi đường ai cũng nhận ra chị đấy!”
Lâm Tuyết xoa đầu cậu: “Còn em thì sao? Về nhà bị cậu mắng vì tự ý theo chị rời nhóm không?”
Tiêu Dương le lưỡi: “Có chứ! Nhưng cậu chỉ mắng qua loa thôi. Thật ra cậu còn khen chị nữa, bảo chị… ừm… rất thú vị.”
Cậu nhóc nói đến đây thì đỏ mặt, vội cúi xuống gọi nước ngọt.
Lâm Tuyết đang định trêu thêm thì cửa quán mở ra lần nữa. Một bóng dáng cao lớn bước vào, đội mũ lưỡi trai đen, khẩu trang kéo cao, áo khoác dài kín đáo. Người đó nhìn quanh một lượt rồi đi thẳng đến bàn họ.
Trương Hạo.
Anh kéo khẩu trang xuống một chút, lộ ra nụ cười nhạt quen thuộc, rồi ngồi xuống cạnh Tiêu Dương.
“Muộn vài phút, kẹt xe.” Anh nói ngắn gọn, giọng trầm ấm.
Tiêu Dương trợn mắt: “Cậu! Sao cậu lại ở đây?”
Trương Hạo liếc cháu trai: “Cháu rủ chị ấy đi ăn, không rủ cậu à?”
Tiêu Dương ngẩn người, rồi quay sang Lâm Tuyết như tố cáo: “Chị biết cậu cũng đến hả?”
Lâm Tuyết nhún vai, cười toe toét: “Chị tưởng chỉ có hai chị em mình thôi chứ. Ai ngờ…”
Cô không nói hết câu, nhưng trong lòng đã hiểu rõ. Trương Hạo chắc chắn đã bảo Tiêu Dương rủ cô, còn cậu nhóc thì hồn nhiên làm “cầu nối” mà không biết.
Nhân viên mang thịt lên bàn, mùi thơm phức lan tỏa. Trương Hạo tự nhiên cầm kẹp, đặt những miếng ba chỉ đầu tiên lên vỉ nướng, lật đều tay, chờ mỡ chảy xèo xèo rồi gắp vào đĩa Lâm Tuyết trước.
“Ăn đi, nóng mới ngon.”
Lâm Tuyết nhìn miếng thịt bóng mỡ, vàng óng, bất giác nhớ đến những đêm trong rừng – anh cũng lặng lẽ gắp phần ngon nhất cho cô và Tiêu Dương. Cô cầm đũa lên, chấm nước chấm, cho vào miệng.
Ngon đến mức muốn khóc.
Tiêu Dương ăn ngấu nghiến, vừa nhai vừa kể chuyện trường lớp, thi cử sắp tới, và cả việc cậu bị bạn bè trêu vì “nổi tiếng nhờ chương trình sinh tồn”. Trương Hạo ít nói hơn, chủ yếu nghe và thỉnh thoảng chen vào vài câu nhắc nhở cháu trai ăn chậm lại.
Ăn được một lúc, quán bắt đầu đông hơn. Một nhóm fan trẻ nhận ra Trương Hạo dù anh đã cố gắng kín đáo. Họ rụt rè tiến lại gần bàn, mắt long lanh:
“Anh Trương Hạo ơi… có thể xin chữ ký được không ạ?”
Trương Hạo gật đầu nhẹ, ký lên cuốn sổ nhỏ mà cô gái đưa ra. Nhưng càng ký càng có thêm người nhận ra. Chỉ vài phút sau, bàn họ đã bị vây quanh bởi hơn chục fan, điện thoại giơ lên chụp lia lịa.
Tiêu Dương lo lắng: “Cậu, hay mình đi thôi?”
Trương Hạo nhíu mày, kéo khẩu trang lên cao hơn, rồi quay sang Lâm Tuyết: “Xin lỗi.”
Lâm Tuyết hiểu ý. Cô đứng dậy, gọi nhân viên tính tiền, rồi kéo cả hai ra cửa sau của quán – lối dành cho nhân viên mà cô biết nhờ từng làm thêm ở quán ăn hồi sinh viên.
Ba người ra ngoài trời đêm mát mẻ, gió thổi nhẹ mang theo mùi khói nướng còn vương trên áo. Trương Hạo vẫn đeo khẩu trang, vành mũ kéo thấp, nhưng đôi mắt anh nhìn Lâm Tuyết đầy ý tứ.
“Em ổn chứ?” Anh hỏi.
Lâm Tuyết gật đầu: “Ổn. Chỉ là… không quen bị nhận ra nhiều thế.”
Tiêu Dương chen vào: “Giờ chị nổi rồi còn gì! Mai mốt chắc còn đông hơn cậu nữa!”
Trương Hạo liếc cháu: “Về nhà đi. Mai cháu còn đi học thêm.”
Tiêu Dương méo mặt, nhưng vẫn ngoan ngoãn vẫy tay chào Lâm Tuyết rồi lên xe riêng mà trợ lý của Trương Hạo đã chờ sẵn.
Chỉ còn lại hai người.
Đường phố lúc gần 10 giờ tối vẫn nhộn nhịp ánh đèn neon. Lâm Tuyết và Trương Hạo đứng cách nhau một bước, không ai nói trước.
Cuối cùng, anh lên tiếng: “Có vài kịch bản gửi đến cho em. Một bộ phim hài nhẹ nhàng cổ trang, vai nữ chính – tính cách rất giống em bây giờ. Không tệ. Sao em không nhận?”
Lâm Tuyết nhìn xuống đôi giày thể thao của mình, khẽ cười: “Tham gia một chương trình giải trí cho vui thôi mà. Giờ em… không còn hứng thú diễn xuất nữa. Mệt rồi.”
Trương Hạo im lặng một lúc, rồi hỏi tiếp, giọng trầm hơn: “Vậy em có hứng thú với cái gì?”
Câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến Lâm Tuyết ngẩng phắt lên. Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt anh, làm đôi mắt anh sáng long lanh. Cô nhìn anh, miệng đầy mùi mỡ nướng còn sót lại, đầu óc hơi ong ong vì rượu soju lúc nãy.
Cô buột miệng – như mọi lần bệnh nói thật tái phát:
“Với anh thì có một chút hứng thú.”
Không khí đột ngột yên lặng.
Trương Hạo sững người mất nửa giây, rồi khóe môi anh khẽ cong lên, đôi mắt ánh lên sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
Tiêu Dương, dù đã lên xe cách đó vài chục mét, vẫn thò đầu ra cửa sổ nhìn theo, rồi quay vào tố cáo với trợ lý: “Bảo sao cậu bảo cháu rủ chị Nghiên đi ăn! Hóa ra cậu lợi dụng cháu để tỏ tình!”
Trương Hạo không nghe thấy, nhưng anh đang nhìn Lâm Tuyết với ánh mắt chưa từng có trên màn ảnh: dịu dàng, chân thành, và một chút… chờ đợi.
Lâm Tuyết hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng đùa: “Thôi, gọi gì thì gọi, gọi là mợ luôn cho rồi.”
Trương Hạo và Tiêu Dương – dù cậu nhóc ở xa – đồng loạt ngẩng đầu nhìn cô, hai đôi mắt giống hệt nhau đầy kinh ngạc. Nhưng ở Trương Hạo, kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành niềm vui không giấu nổi.
“Em đang đùa với anh à?” Anh hỏi, giọng khẽ khàng.
Lâm Tuyết rất muốn nói: Đúng, em đùa thôi.
Nhưng bệnh nói thật không cho phép.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhỏ nhưng chắc chắn:
“Em đã thầm thích anh từ rất lâu rồi.”
Trương Hạo đứng yên tại chỗ, đôi mắt đen láy nhìn cô một lúc lâu, như muốn xác nhận lại lần nữa. Rồi anh khẽ cười – nụ cười ấm áp nhất mà Lâm Tuyết từng thấy ở anh.
“Thật trùng hợp.” Anh nói. “Anh cũng vậy.”
Lâm Tuyết đang định mở lời tiếp thì điện thoại anh rung lên. Một thông báo tin tức đẩy lên màn hình:
“Công ty Hoa Thần Entertainment ra thông cáo: Chỉ trích tổ chương trình xâm phạm quyền riêng tư khách mời. Đồng thời khẳng định Hạ Vi dùng diễn viên đóng thế vì lý do sức khỏe, và chỉ trích diễn viên Lâm Tuyết tâm địa bất chính, phẫu thuật thẩm mỹ theo hình mẫu ảnh hậu Chu Lan, nhiều lần dùng chuyện đóng thế để tống tiền Hạ Vi.”
Lâm Tuyết đọc xong, chỉ bật cười thành tiếng.
“Buồn cười thật. Tôi cần tống tiền sao? Vé số trúng vài trăm triệu, tôi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Chút tài sản của Hạ Vi còn không đủ nhét kẽ răng.”
Trương Hạo nhìn cô cười, cũng cười theo. Nhưng chưa kịp nói gì thì điện thoại Lâm Tuyết rung lên liên hồi.
Một bài đăng Weibo mới từ ảnh hậu Chu Lan – người mà cả giới giải trí đều kính nể – xuất hiện trên hot search:
[@ChuLan_Official: Lâm Tuyết là con gái ruột của tôi. Tôi bảo kê. Tổng giám đốc Hoa Thần Entertainment muốn tẩy trắng thì tìm cách khác đi. Đừng suốt ngày lôi con gái tôi ra dìm hàng.]
Bài đăng kèm theo một bức ảnh cũ: Chu Lan trẻ trung ôm một bé gái khoảng năm sáu tuổi, khuôn mặt bé gái rõ ràng là Lâm Tuyết thời thơ ấu.
Cả Weibo bùng nổ.
Trương Hạo nhìn màn hình, rồi quay sang Lâm Tuyết, giọng đầy ý cười: “Dì Chu vẫn đơn giản và thô bạo như ngày nào.”
Lâm Tuyết ngơ ngác: “Anh… biết mẹ em?”
Trương Hạo gật đầu, kéo khẩu trang xuống hẳn, lộ ra khuôn mặt điển trai dưới ánh đèn đường: “Gặp nhau nhiều lần như vậy, em thật sự không nhớ anh chút nào à?”
Lâm Tuyết nhìn anh kỹ hơn. Đôi mắt ấy, nụ cười ấy… một ký ức mơ hồ từ rất lâu ùa về.
Hồi nhỏ, cô từng sống ở một khu compound cao cấp cùng mẹ. Có một cậu bé lớn hơn cô vài tuổi, hay chơi cùng cô ở sân khu nhà. Cậu hay mang kẹo dâu cho cô, dạy cô leo cây, và từng nói: “Lớn lên anh sẽ bảo vệ em.”
Sau này, mẹ cô ra nước ngoài đóng phim, cô theo mẹ. Cậu bé đó chuyển nhà đến thành phố khác. Họ mất liên lạc.
Cho đến khi cô về nước, làm diễn viên quần chúng, từng đóng vài cảnh nhỏ trong phim của Trương Hạo – nhưng không dám chào hỏi, vì anh đã là ảnh đế, còn cô chỉ là một kẻ vô danh.
Lâm Tuyết ngửa cổ, uống một hơi rượu tưởng tượng (thực ra chẳng có rượu nào), rồi thở dài: “Biết vậy về nước tìm anh sớm, đã ôm được mỹ nam từ lâu rồi.”
Trương Hạo đưa tay ra trước mặt cô, lòng bàn tay hướng lên, giọng trầm ấm: “Bây giờ cũng chưa muộn.”
Lâm Tuyết nhìn bàn tay ấy – bàn tay từng nướng cá, bóc thịt cua, băng bó vết thương cho cô trong rừng. Cô lục túi, lôi ra tờ vé số đã nhàu nát vì mấy ngày trong ba lô, nhét vào tay anh.
“Tiền tiêu vặt đây. Anh cứ tiêu thoải mái đi. Em nuôi anh.”
Trương Hạo nhìn tờ vé số, rồi nhìn cô, mắt lấp lánh ý cười. Anh gấp tờ giấy lại cẩn thận, bỏ vào túi áo trong, giọng khẽ nhưng chắc chắn:
“Vậy sau này… xin nhờ em cả.”
Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng đâu đó trong thành phố. Lâm Tuyết đứng bên cạnh người đàn ông mà cô từng thầm thích từ rất lâu, cảm giác như mọi thứ vừa kết thúc một hành trình dài, lại vừa bắt đầu một hành trình mới.