Nói Thật Nên Nổi Tiếng: Từ Nữ Phụ Độc Ác Đến Bà Chủ Quán Nướng Hạnh Phúc - Chương 2
Sau khi livestream tạm gián đoạn lần thứ hai, không khí trong rừng đột ngột thay đổi. Hạ Vi ném chiếc camera nhỏ đeo trên cổ xuống đất như thể nó là một thứ rác rưởi, khuôn mặt xinh đẹp thường ngày giờ méo mó vì tức giận. Đôi mắt cô ta long lên, quét qua từng người một, cuối cùng dừng lại ở Lâm Tuyết và Tiêu Dương – cậu nhóc đang ngồi ôm lọ bột ớt như bảo vệ báu vật.
“Chống đối tôi phải không?” Giọng Hạ Vi lạnh lẽo, không còn chút ngọt ngào nào của “tiên nữ Vi Vi” mà cư dân mạng vẫn tung hô. “Đợi chương trình này kết thúc, tôi sẽ khiến các người không còn chỗ đứng trong làng giải trí nữa. Nhất là cô, Lâm Tuyết.”
Lâm Tuyết đang ngồi xổm bên đống lửa tàn, dùng một cành cây khuấy khuấy tro than còn nóng, nghe vậy chỉ nhún vai nhẹ. Cô không sợ. Thật ra, từ lâu cô đã quen với những lời đe dọa kiểu này. Cha nuôi của Hạ Vi là tổng giám đốc Hoa Thần Entertainment – một trong những công ty lớn nhất ngành, nắm giữ tài nguyên khổng lồ. Đắc tội Hạ Vi đồng nghĩa với việc tự đóng cửa sự nghiệp. Nhưng giờ đây, với căn bệnh nói thật và một chút may mắn từ chương trình này, Lâm Tuyết bỗng thấy mọi thứ… không còn quan trọng nữa.
“Ừ, tôi chờ.” Lâm Tuyết đáp gọn lỏn, giọng đều đều, không mỉa mai, không khiêu khích, chỉ là sự thật đơn thuần. “Nếu cô có khả năng đó thì cứ làm đi.”
Hạ Vi nghiến răng, quay phắt đi, kéo tay Tạ Nhiên – à không, Lý Phong – cùng Vương Minh rời khỏi khu vực lửa trại. Ba bóng người dần khuất sau những tán cây rậm rạp, để lại phía sau một khoảng im lặng nặng nề.
Tiêu Dương, cậu nhóc mười sáu tuổi với đôi mắt to tròn và mái tóc rối bù vì mấy ngày trong rừng, nhìn theo rồi quay sang Lâm Tuyết, giọng thì thầm đầy phấn khích: “Chị Nghiên, chị ngầu quá! Em chưa thấy ai dám nói chuyện với Hạ Vi như vậy bao giờ.”
Lâm Tuyết cười khẽ, xoa đầu cậu: “Ngầu gì nổi. Chị chỉ đang thu dọn đồ để trốn thôi. Cô ta nói thật đấy, đắc tội cô ta là toi thật.”
Cô bắt đầu xếp lại ba lô: dao đa năng bỏ vào túi bên, dây thừng cuộn gọn, võng dã ngoại gấp nhỏ lại. Động tác nhanh nhẹn, thành thạo, chẳng khác nào một người lính đặc nhiệm chuẩn bị rút lui. Nhưng chưa kịp kéo khóa ba lô, một bóng dáng cao lớn đã bước đến, chắn trước mặt cô.
Trương Hạo.
Ảnh đế đứng đó, ba lô trên vai, khuôn mặt vẫn bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Ánh lửa tàn hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh và đôi mắt sâu thẳm. Anh nhìn Lâm Tuyết một lúc lâu, rồi bất ngờ cúi xuống nhặt giúp cô chiếc bật lửa rơi ra khỏi ba lô.
“Đi đâu?” Anh hỏi, giọng trầm ấm.
Lâm Tuyết ngẩng lên, hơi bất ngờ: “Trốn chứ sao. Anh không thấy Hạ Vi vừa đe dọa à? Em không muốn liên lụy anh và Tiêu Dương.”
Trương Hạo không trả lời ngay. Anh quay sang nhìn cháu trai mình. Tiêu Dương đang đứng cách đó vài bước, hai tay ôm ba lô nhỏ, mắt sáng long lanh đầy mong đợi. Cậu nhóc rõ ràng đã quyết định xong từ lâu.
“Chị Nghiên, em đi theo chị!” Tiêu Dương tuyên bố chắc nịch, rồi chạy đến đứng cạnh Lâm Tuyết như tuyên bố chủ quyền. “Mấy người kia phiền quá đi. Ở với chị vui hơn, lại còn có thịt nướng ăn nữa.”
Lâm Tuyết nhìn Trương Hạo, nhíu mày: “Anh… không nên vì em mà đắc tội Hạ Vi. Hoa Thần không dễ đối phó đâu. Anh là ảnh đế, tài nguyên tốt, hợp đồng lớn, không cần thiết phải…”
Trương Hạo cắt lời cô bằng một nụ cười nhạt, nhưng trong đôi mắt lại lóe lên chút tinh nghịch hiếm thấy: “Tôi cũng muốn nếm thử mùi vị không thể tồn tại trong làng giải trí là thế nào.”
Lâm Tuyết sững người mất vài giây. Cô chưa từng thấy Trương Hạo nói đùa kiểu này trên truyền thông bao giờ. Anh luôn là hình mẫu hoàn hảo: khiêm tốn, chuyên nghiệp, ít nói. Vậy mà giờ đây, đứng giữa rừng sâu, anh lại nói một câu đầy mỉa mai và… đồng lõa như vậy.
Cô bật cười thành tiếng, không nhịn được: “Được thôi. Đến lúc đó chúng ta giải nghệ, hợp tác mở quán thịt nướng ven đường. Em bỏ tiền, anh bỏ sức, chuyên nướng thịt thỏ rừng với cá sông.”
Tiêu Dương đang gặm một quả lê đường rừng còn sót lại, nghe vậy lập tức giơ tay phấn khích: “Vậy em phụ trách ăn! Em ăn giỏi nhất!”
Trương Hạo liếc cháu trai, giọng nghiêm khắc quen thuộc: “Ăn lương khô của cậu đi đã.”
Tiêu Dương le lưỡi, ngoan ngoãn lấy gói lương khô vị nguyên bản ra gặm, mặt méo xệch. Lâm Tuyết nhìn cảnh đó mà buồn cười. Ba người họ – một ảnh đế nổi tiếng thế giới, một cậu nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, và một diễn viên hạng ba mắc bệnh nói thật – giờ đây giống như một nhóm du hành bất đắc dĩ, rời bỏ đội chính để tự sinh tồn.
Bước chân của họ nhẹ nhàng hơn hẳn khi không còn phải kéo theo ba người kia. Rừng vẫn rậm rạp, gai góc vẫn đâm vào da thịt, nhưng không khí lại dễ chịu lạ thường. Không còn ai giả vờ đau dạ dày, không còn ai khoe váy ngắn giữa rừng sâu, không còn ai cố tình tạo drama trước ống kính.
Buổi tối hôm đó, trời đổ mưa.
Mưa rừng nhiệt đới đến nhanh và dữ dội. Những giọt nước lớn như hạt đậu rơi xối xả qua tán lá, biến mặt đất thành bùn lầy trong chớp mắt. Lâm Tuyết nhanh tay lấy áo mưa poncho ra mặc, rồi cùng Tiêu Dương chạy tìm chỗ trú. Trương Hạo đi sau, bình tĩnh dùng dao đa năng chặt những chiếc lá chuối khổng lồ, dựng thành một cái lều tạm đơn giản nhưng chắc chắn.
“Vào đây.” Anh gọi.
Lâm Tuyết và Tiêu Dương chui vào bên trong. Không gian nhỏ hẹp, chỉ đủ ba người ngồi sát nhau. Mùi đất ẩm, mùi lá chuối tươi và mùi mưa hòa quyện, tạo nên một cảm giác nguyên sơ kỳ lạ. Tiêu Dương ngồi giữa, ôm gối đầu gối, mắt sáng rỡ nhìn ra màn mưa trắng xóa.
“Chị Nghiên, mưa to thế này, nhóm chị Hạ Vi có ổn không ạ?” Cậu hỏi, giọng hơi lo lắng.
Lâm Tuyết nhún vai: “Không biết. Nhưng chắc là ướt như chuột lột.”
Trương Hạo không nói gì, chỉ lặng lẽ nhóm một đống lửa nhỏ bên trong lều – dùng lá khô và bật lửa của Lâm Tuyết. Ngọn lửa tí tách cháy, tỏa hơi ấm ra không gian chật hẹp. Anh lấy từ ba lô ra vài củ măng rừng mà họ đào được hồi chiều, rửa sạch bằng nước mưa, rồi đặt lên lửa nướng.
Mùi măng nướng thơm lừng lan tỏa. Tiêu Dương nuốt nước miếng ừng ực. Lâm Tuyết nhìn Trương Hạo đang cẩn thận xoay những củ măng, động tác thuần thục, bình tĩnh, bỗng thấy lòng mình ấm lạ.
“Anh nấu ăn giỏi thật.” Cô nói, không phải nịnh, mà là sự thật.
Trương Hạo ngẩng lên nhìn cô một cái, khóe môi khẽ cong: “Trước đây hay đi cắm trại với gia đình. Quen rồi.”
Lâm Tuyết gật đầu, rồi bất ngờ nhớ ra một thứ. Cô lục trong ba lô, lấy ra cuốn kịch bản đã nhàu nát vì mấy ngày trong rừng, đưa cho Tiêu Dương: “Đây, dùng cái này nhóm lửa thêm đi, kẻo lửa tắt.”
Tiêu Dương cầm lấy, tò mò lật giở. Cậu bé đọc lướt qua vài trang, mắt càng lúc càng mở to: “Ơ… chị Nghiên, sao chương trình tạp kỹ mà cũng có kịch bản thế này? Hơn nữa… sao lời thoại của chị toàn nhắm vào chị Hạ Vi vậy? Toàn lời độc địa không à?”
Lâm Tuyết thở dài: “Để dùng sự độc ác của chị làm nền nổi bật sự lương thiện, ngây thơ của cô ta chứ sao.”
Tiêu Dương há hốc mồm, quay sang nhìn cậu mình như cầu cứu. Trương Hạo đưa tay giật lấy cuốn kịch bản từ tay cháu, lật từng trang một cách chậm rãi, cẩn thận. Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt anh, làm đôi mắt anh thêm phần sâu thẳm.
Mười phút sau, anh gập cuốn kịch bản lại, không nói một lời, ném thẳng vào đống lửa.
Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng từng trang giấy, biến chúng thành tro tàn chỉ trong chốc lát.
Tiêu Dương trợn mắt: “Cậu!”
Trương Hạo bình thản: “Không cần nữa.”
Lâm Tuyết nhìn đống tro, khẽ cười. Cô biết hành động này nghĩa là gì. Anh đang đứng về phía cô – hoàn toàn, không do dự.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi xối xả. Bên trong lều lá chuối tạm bợ, ba người ngồi quanh đống lửa nhỏ, ăn măng nướng nóng hổi, uống nước mưa mát lạnh hứng từ lá. Không ai nói gì nhiều, nhưng không khí lại ấm áp lạ thường.
Phòng livestream – dù đang gián đoạn – vẫn có những bình luận cũ cuộn lên không ngừng.
“Ôi đậu xanh, hóa ra tất cả đều là kịch bản à?”
“Trước đây tôi còn tưởng Hạ Vi thật sự quan tâm chú Vương, hóa ra đang diễn thôi!”
“Hạ Vi coi Lâm Tuyết là kẻ thế thân à? Quá không biết xấu hổ.”
“Lâm Tuyết thật chuyên nghiệp, tự bôi đen mình theo kịch bản, xót xa quá.”
“Cười chết, mọi người mau qua phòng livestream Hạ Vi xem, ướt như chuột lột luôn haha.”
“Hay là xem cặp đôi của tôi đi. Tôi cá Trương Hạo có ý với Lâm Tuyết.”
“Hu hu, loại quả Lâm Tuyết thích nhất là dâu tây, nên ảnh đế luôn giữ lương khô vị dâu cho cô ấy, cứu mạng luôn.”
“Ảnh đế cam tâm làm vợ đảm đang.”
“Gia đình ba người ngọt ngào quá đi.”
“A ha, đại ảnh đế thầm yêu tiểu ngốc, đây là kịch bản phim thần tượng gì vậy trời.”
Sáng hôm sau, mưa tạnh. Bầu trời trong xanh lạ thường, chim hót ríu rít trên những tán cây ướt át. Ba người tiếp tục lên đường theo hướng chỉ dẫn của tổ chương trình trước khi khởi hành. Đích đến không còn xa – chỉ cần đi thêm nửa ngày nữa là ra khỏi rừng.
Tiêu Dương đi phía trước, thỉnh thoảng dừng lại nhìn những quả chuối dại treo lủng lẳng trên cây cao, mắt thèm thuồng.
“Đừng nhìn nữa.” Lâm Tuyết kéo cậu đi. “Chuối dại chát lắm, ăn vào đắng ngắt, còn không ngon bằng lương khô vị nguyên bản của cậu đâu.”
Tiêu Dương méo mặt: “Nhưng em chán lương khô lắm rồi…”
Lâm Tuyết cười, vỗ vai cậu: “Đi, chị dẫn đi bắt cua núi ăn trưa. Hôm nay buffet cua rừng.”
Cô dẫn đường men theo một con suối nhỏ, nước trong vắt chảy qua những tảng đá phủ rêu xanh. Tiêu Dương và Trương Hạo đi theo. Chỉ mất hơn nửa tiếng, họ đã bắt được gần hai chục con cua đá to bằng nắm tay, vỏ đen bóng, càng đỏ au.
Trương Hạo nhóm lửa, Lâm Tuyết rửa sạch cua bằng nước suối, rồi bỏ vào nồi đá tạm bợ nấu cùng ít lá thơm rừng và muối. Thêm một ít rau dại luộc, vài quả me chua vắt nước chấm, và một bát canh măng rừng còn sót từ hôm qua hâm lại.
Ba người ngồi quanh lửa, ăn một bữa trưa thịnh soạn như đang ở nhà hàng buffet giữa rừng.
Tiêu Dương ăn đến no căng, nằm dài ra thảm lá thở phì phò: “Chị Nghiên, chị đúng là thần tiên hạ phàm. Ở với chị sướng hơn ở khách sạn năm sao.”
Lâm Tuyết cười lớn: “Thần tiên gì. Chị chỉ là dân quê biết chút kỹ năng sinh tồn thôi.”
Trương Hạo ngồi đối diện, lặng lẽ gắp một con cua lớn nhất, bóc vỏ sạch sẽ, lấy phần thịt gạch vàng óng đặt vào bát Lâm Tuyết.
“Ăn đi.” Anh nói ngắn gọn.
Lâm Tuyết nhìn phần thịt cua đầy ắp trong bát mình, ngẩng lên thấy anh vẫn đang bình thản bóc tiếp con khác cho Tiêu Dương. Cô bất giác mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa từ ngực.
Trước khi rời rừng, họ còn hái thêm một giỏ lớn quà tặng tổ chương trình: nấm hương rừng, mộc nhĩ tươi, vài trái dại ngọt, và một bó măng non. Không tốn một xu nào, nhưng đầy thành ý.
Ra đến lối thoát, tổ chương trình đã dựng sẵn mấy chiếc lều lớn, có giường nệm, nước nóng, và cả đồ ăn nhẹ chờ sẵn. Đạo diễn nhìn thấy giỏ quà từ tay Tiêu Dương, cười toe toét không khép miệng được.
“Mọi người vất vả rồi! Vào lều nghỉ ngơi đi. Nhóm Hạ Vi vẫn chưa về.”
Lâm Tuyết không khách khí, quẳng ba lô xuống đất, nằm thẳng cẳng trên giường, ngủ một giấc ngon lành – giấc ngủ đầu tiên không phải trên võng treo lủng lẳng giữa rừng trong mấy ngày qua.
Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng ồn ào: “Về rồi! Về rồi!”
Cô thay quần áo sạch, bước ra cùng mọi người đón.
Hạ Vi đi đầu, tóc tai rối bù, quần áo rách te tua như vừa bị thú dữ tấn công. Theo sau là Lý Phong và Vương Minh, cả hai cũng thảm không kém, riêng cây đàn guitar yêu quý của Lý Phong đã biến mất hoàn toàn. Anh ta ngồi một góc, mặt mày chán nản.
Hạ Vi cố nở nụ cười mệt mỏi, vẫy tay với camera drone đang bay lượn: “Trên đường về chúng tôi gặp phải một đàn vượn tay dài hung dữ. Tạ Nhiên suýt bị thương, may mà em nhanh trí dùng cây đàn guitar đuổi chúng đi.”
Phòng livestream lập tức bùng nổ bình luận lặp đi lặp lại:
“Cung nghênh Giao Giao công chúa hồi cung.”
“Cung nghênh Giao Giao công chúa hồi cung.”
“Cung nghênh Giao Giao công chúa hồi cung.”
Hạ Vi che miệng cười e thẹn: “Mọi người đừng gọi em là công chúa, gọi Vi Vi là được rồi.”
Khóe miệng đạo diễn giật giật, định ra hiệu nhân viên tắt livestream. Hạ Vi khó hiểu: “Sao vậy đạo diễn? Em còn muốn trò chuyện với mọi người một lúc.”
Trợ lý của cô ta hoảng hốt chạy tới, nhét điện thoại vào tay. Hạ Vi chưa kịp phòng bị, hàng loạt tin nóng đã đập vào mắt:
#HạViSụpĐổHìnhTượng
#BệnhCôngChúaHạVi
#ĐiểmDanhChaNuôiCủaCôngChúaViVi
#HạViDùngDiễnViênĐóngThế
Tên Hạ Vi trong phút chốc chiếm hết các top tìm kiếm.
Mặt cô ta tái mét, tay run run cầm điện thoại. Trợ lý chỉ vào phần bình luận livestream:
“Ha ha, Hạ Vi trà xanh nhận một kiếm.”
“Tôi là fan cứng 12 năm của cô, giờ tuyên bố thoát fan và sẽ quay lại giẫm đạp không thương tiếc.”
“Fan qua đường chuyển anti.”
“Tôi thì từ anti chuyển anti cứng.”
“Lâu trên đang thanh lọc fan à.”
“Tôi khác, tôi chuyển sang hâm mộ Lâm Tuyết luôn. Vừa xinh vừa ngầu vừa hài hước.”
“Vi Vi công chúa thần xin cáo lui – lần này cáo lui cả đời.”
Hạ Vi gần như nhìn chằm chằm màn hình đến thủng lỗ. Cô ta đột ngột vung tay đẩy ngã chiếc máy quay gần nhất, mặt mày xám ngoét nhìn đạo diễn: “Các người chơi tôi!”
Đạo diễn cũng không khá hơn, nhưng vẫn giữ bình tĩnh: “Trong hợp đồng ghi rõ livestream toàn bộ hành trình. Kịch bản chúng tôi cũng viết theo yêu cầu phía cô. Chúng tôi chơi cô cái gì?”
Hạ Vi nắm chặt tay, định tiếp tục lý luận, thì một tiếng còi xe cảnh sát vang lên. Một chiếc xe tuần tra dừng trước lối vào rừng. Hai viên cảnh sát trẻ bước xuống, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn thẳng Hạ Vi.
“Cô Hạ Vi, qua livestream chúng tôi phát hiện cô có hành vi hành hung động vật được bảo vệ cấp quốc gia trong chương trình. Mời cô theo chúng tôi về đồn hợp tác điều tra.”
Hạ Vi ngây người, rồi vùng vằng bị lôi lên xe trong tiếng khóc thét đầy tức tưởi.
Lâm Tuyết đứng một bên, tay đút túi quần, nhìn toàn bộ màn kịch lớn này với vẻ mặt bình thản của một người qua đường hóng chuyện.
Đạo diễn thở phào, quay sang nở nụ cười hiếm hoi với Lâm Tuyết: “Lần này cô thu hút không ít fan đâu. Bình luận toàn khen cô đấy. Qua xem không?”
Lâm Tuyết nhún vai: “Tại sao lại hâm mộ tôi? Chẳng lẽ cư dân mạng giờ thích gu lạ, mê mẩn nữ phụ độc ác à?”
Đạo diễn cười ha hả, không trả lời.
Lâm Tuyết quay về lều, lập tức gọi điện cho quản lý: “Mua giúp tôi một tờ vé số. Dãy số là 03-08-15-19-27-32-11. Nhanh nhé.”
Cô cúp máy, mỉm cười nhìn ra cửa lều. Cảm ơn siêu năng lực nói thật của tôi. Mai sẽ có một triệu phú mới ra đời.