Năm nay em đã tốt hơn chưa? - 47 - Gió xuân này
hôn lễ của hắn và em được tổ chức tại bãi biển. nơi cát trắng dịu dàng bao bọc đôi chân trần, nơi sóng vỗ vào bờ một cách nhịp nhàng, nơi tiếng biển du dương và xuyến xao. còn có cả, tô điểm thêm mảnh tình ngọt ngào này.
váy cưới trắng tinh khôi, lấp la và lấp lánh trong màn đêm trải dài những vì sao đến tận cuối chân trời đằng xa tít.
ban tối có gió lạnh, nhưng mát mẻ và yên bình. đám bạn học ríu rít ra vào, người nhà hồi hộp chỉnh trang lại áo quần, mấy cô cậu đồng nghiệp tranh thủ vào chỗ ngồi, cả vài chiếc tri kỷ cứ luôn miệng cười tủm tỉm nhìn hắn.
ta cho rằng khoảnh khắc nào là đẹp nhất. vậy thì đối với em, là nụ hôn nhẹ nhàng mà hắn trao cho em, ngọt dịu và lãng mạn. hay phải chăng là khi hắn đeo nhẫn cưới cho em, đẹp trai hơn ngày thường. em đắm chìm.
lễ cưới có anh bạn thân của hắn, giả bộ như không quen biết em, cứ cười cười miết thôi. khi thì gọi em hai chữ thiên bình, khi có hắn lại gọi em dâu.
anh nói với em: – hôm nay là ngày đẹp nhất, ngày mà xử nữ có bến đỗ. ròng rã mấy mươi năm trời, anh lại chỉ chờ mỗi khoảnh khắc này thôi.
thế rồi, anh khóc đến phát ớn, nước mắt đầm đìa. vậy nhưng, đó là nước mắt của sự hạnh phúc đang dâng lên.
ba em cũng khóc nữa, nhưng ít ra đỡ hơn anh bạn nào đó. bởi vì bằng cách vi diệu nào ấy, ba em tin tưởng hắn một cách triệt để. thế nên, ngày hôm nay, ba tình nguyện trao em cho hắn.
và rồi, khi hắn đứng trước mặt em, dùng điện cười ôn nhu nhìn lấy em.
– anh có nằm mơ không?
– thế anh có muốn bị đánh không?
– à… thôi bỏ đi, xin kiếu.
gió xuân này, cũng không
dịu dàng bằng anh.