Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu - Phần 6: Mãi Mãi Bên Nhau – Hành Trình Không Kết Thúc
- Trang chủ
- Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu
- Phần 6: Mãi Mãi Bên Nhau – Hành Trình Không Kết Thúc
Thời gian trôi nhanh như một cơn gió nhẹ. Thoáng cái, Lâm Anh đã lên năm tuổi. Cô bé không còn là em bé bụ bẫm ngày nào nữa mà trở thành một cô công chúa nhỏ hoạt bát, tóc dài đen nhánh buộc đuôi gà, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười toe toét lộ ra chiếc răng khểnh giống bố như đúc. Mỗi sáng, Lâm Anh đều chạy ùa vào phòng ngủ bố mẹ, leo lên giường làm “cái bánh mì kẹp” giữa tôi và Trương Hạo, rồi bi bô kể chuyện ở trường mẫu giáo: hôm nay con vẽ được bức tranh gia đình đẹp nhất lớp, hôm qua con thắng cuộc thi chạy…
Trương Hạo vẫn là ông bố cuồng con nhất thế giới. Dù công ty ngày càng lớn mạnh – anh đã mở rộng đế chế bất động sản và tài chính ra cả khu vực Đông Nam Á – anh vẫn luôn dành cuối tuần trọn vẹn cho gia đình. Chúng tôi có một thói quen bất di bất dịch: thứ Bảy đi công viên, Chủ Nhật về biệt thự cũ bên hồ tổ chức barbecue. Lâm Anh thích nhất là được bố cõng trên vai chạy quanh vườn, cười khanh khách vang vọng cả khu.
Một buổi chiều hè năm Lâm Anh lên sáu, chúng tôi tổ chức sinh nhật sớm cho con ở công viên giải trí. Trương Hạo bao nguyên một khu trò chơi để Lâm Anh và các bạn tha hồ vui chơi. Tôi đứng nhìn anh đội mũ tai thỏ, mặt bôi kem màu, chơi trò “bắn súng nước” cùng lũ trẻ mà không khỏi bật cười. Người đàn ông từng lạnh lùng khiến cả giới kinh doanh phải kiêng nể giờ đây sẵn sàng làm trò hề chỉ để con gái vui.
Tối đó, khi Lâm Anh đã ngủ say sau một ngày mệt nhoài, Trương Hạo kéo tôi ra ban công. Ánh trăng soi sáng mặt hồ lấp lánh, gió mát mang theo hương hoa ngọc lan từ vườn nhà thoang thoảng. Anh ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi: “Em có nhớ không? Chính chỗ này, tám năm trước, anh đã cầu hôn em lần đầu.”
Tôi quay lại, vòng tay qua cổ anh: “Làm sao quên được. Em còn tưởng anh giận em đến mức sẽ đuổi em đi mãi mãi cơ.”
Anh cười khẽ, hôn lên trán tôi: “Anh chưa bao giờ có ý định ấy. Chỉ là… lúc đó anh sợ lắm. Sợ em nhớ lại rồi lại bỏ chạy. Sợ mình không đủ tốt để giữ em.”
Tôi dụi đầu vào ngực anh: “Em mới là người sợ. Sợ anh phát hiện em giả vờ mất trí nhớ lâu như vậy sẽ ghét em. Nhưng anh đã chọn tin em, chọn tha thứ, chọn yêu em thêm lần nữa.”
Chúng tôi im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng dế kêu và tiếng sóng hồ vỗ nhẹ. Rồi anh bất ngờ lấy từ túi áo một chiếc hộp nhỏ. Mở ra là một chiếc vòng cổ bạc mảnh mai, mặt dây chuyền là hai trái tim lồng vào nhau, bên trong khắc tên ba người chúng tôi: Trương Hạo – Lâm Vũ – Trương Lâm Anh.
“Quà kỷ niệm mười năm ngày tai nạn – ngày ông trời mang em trở về với anh,” anh thì thầm, nhẹ nhàng đeo vòng vào cổ tôi. “Cảm ơn em vì đã cho anh một gia đình, một cuộc đời mà anh chưa từng dám mơ tới.”
Tôi xúc động đến mức nước mắt lăn dài. “Cảm ơn anh vì đã không buông tay, dù em từng làm anh đau rất nhiều.”
Chúng tôi hôn nhau dưới ánh trăng, nụ hôn dài và sâu như muốn khắc ghi khoảnh khắc này mãi mãi.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng hoàn hảo. Vẫn có những lúc công việc khiến Trương Hạo phải đi công tác dài ngày, vẫn có những đêm Lâm Anh ốm sốt khiến cả hai vợ chồng thức trắng, vẫn có những lần cãi vã nhỏ vì chuyện nuôi dạy con – anh thì nghiêm khắc quá mức, tôi thì nuông chiều quá đà. Nhưng chúng tôi học được cách lắng nghe nhau, học được rằng yêu thương không phải là không bao giờ tranh cãi, mà là sau mỗi lần tranh cãi lại càng hiểu và trân trọng đối phương hơn.
Khi Lâm Anh lên tám tuổi, chúng tôi có thêm một thành viên mới: Trương Lâm Minh – cậu con trai thứ hai giống mẹ nhiều hơn, với đôi mắt cười cong cong và tính cách dịu dàng. Lần mang thai thứ hai nhẹ nhàng hơn lần đầu rất nhiều, một phần vì tôi đã có kinh nghiệm, phần lớn vì Trương Hạo chăm sóc tôi còn kỹ lưỡng hơn trước. Anh tự tay thiết kế phòng trẻ mới, học nấu thêm bao nhiêu món bổ dưỡng, thậm chí cài ứng dụng theo dõi cơn gò tử cung trên điện thoại để “phòng thân”.
Ngày Lâm Minh chào đời, Trương Hạo lại khóc. Lần này không chỉ là hạnh phúc, mà còn là sự biết ơn sâu sắc. Anh thì thầm bên tai tôi khi tôi đang kiệt sức trên giường bệnh: “Em là điều kỳ diệu nhất đời anh. Cảm ơn em vì đã cho anh thêm một thiên thần nữa.”
Lâm Anh làm chị lớn rất trách nhiệm. Cô bé tự giác nhường đồ chơi, hát ru em ngủ, và tuyên bố với mọi người: “Em trai con dễ thương nhất thế giới, vì giống mẹ con!”
Chúng tôi đưa hai con đi du lịch khắp nơi: mùa hè thì ra đảo Phú Quốc tắm biển, mùa đông thì lên Đà Lạt ngắm sương mù, mùa xuân thì về quê nội thăm mộ bà. Mỗi chuyến đi đều trở thành kỷ niệm đẹp. Trương Hạo thích chụp ảnh, album gia đình chúng tôi dày đặc những khoảnh khắc: Lâm Anh cưỡi ngựa lần đầu, Lâm Minh tập đi lẫm chẫm trên cát, tôi và anh nắm tay nhau ngắm hoàng hôn…
Năm Lâm Anh mười tuổi, chúng tôi tổ chức lễ kỷ niệm mười lăm năm “ngày tái hợp”. Không tiệc tùng linh đình, chỉ là một buổi tối ấm cúng bên hồ như thuở ban đầu. Hà My giờ đã kết hôn và có hai đứa con, anh trai tôi cũng định cư trong nước với vợ con, Hàn Tuyết trở thành cô giáo yêu nghề và thường xuyên ghé thăm “đàn cháu”. Tất cả cùng nâng ly dưới bầu trời đầy sao.
Trương Hạo đứng dậy, cầm tay tôi: “Mười lăm năm trước, anh nghĩ mình đã mất em mãi mãi. Nhưng em đã quay về, mang theo tình yêu lớn hơn cả những gì anh từng mơ. Cảm ơn em vì đã dạy anh cách yêu, cách tha thứ, cách làm cha, làm chồng. Anh hứa sẽ dành cả phần đời còn lại để làm em hạnh phúc.”
Lâm Anh và Lâm Minh chạy đến ôm chân bố mẹ, đồng thanh: “Con yêu bố mẹ nhất trên đời!”
Tôi nhìn gia đình mình – nhỏ bé nhưng trọn vẹn – và biết rằng đây chính là điều quý giá nhất mà tôi có được sau bao sóng gió. Từ một cô gái kiêu ngạo từng chạy trốn khỏi tình yêu vì lòng tự tôn bị tổn thương, tôi đã học được rằng hạnh phúc thực sự không nằm ở việc không bao giờ sai lầm, mà ở việc dám đối mặt, dám sửa chữa, và dám yêu hết lòng dù biết có thể bị tổn thương.
Trương Hạo từng nói: “Tai nạn năm ấy là món quà lớn nhất ông trời ban cho anh.” Tôi giờ cũng tin như vậy. Vì nếu không có cú va chạm định mệnh ấy, có lẽ chúng tôi đã mãi mãi lạc mất nhau trong hiểu lầm và cố chấp.
Dưới ánh trăng sáng, anh hôn tôi nhẹ nhàng. Lâm Anh và Lâm Minh đã ngủ say trên thảm cỏ, Hà My và mọi người đang cười nói rì rầm bên đống lửa trại. Tôi tựa đầu vào vai anh, thì thầm:
“Chồng ơi, em yêu anh. Mãi mãi.”
Anh siết chặt tay tôi: “Anh cũng vậy, vợ yêu. Mãi mãi không buông.”
Gió hồ thổi nhẹ, mang theo hương hoa ngọc lan ngọt ngào. Cuộc đời vẫn còn phía trước, với bao niềm vui và thử thách mới. Nhưng tôi không còn sợ nữa.
Vì tôi biết, chỉ cần có anh và các con bên cạnh, mọi hành trình đều sẽ là hạnh phúc.
Hoàn.