Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu - Phần 5: Những Ngày Làm Cha Mẹ Và Bí Mật Từ Quá Khứ Xưa Cũ
- Trang chủ
- Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu
- Phần 5: Những Ngày Làm Cha Mẹ Và Bí Mật Từ Quá Khứ Xưa Cũ
Thai kỳ của tôi trôi qua trong sự cưng chiều đến mức gần như quá đáng của Trương Hạo. Từ ngày biết tôi mang thai, anh biến thành một “người chồng quốc dân” chính hiệu: tự tay nấu cháo bổ mỗi sáng, đặt lịch massage thư giãn hàng tuần, thậm chí lắp đặt camera giám sát toàn bộ biệt thự để “theo dõi xem vợ có mệt không khi anh đi vắng”. Tôi cười đến đau cả bụng khi thấy anh ngồi xem sách “Làm cha lần đầu” vào nửa đêm, ghi chép tỉ mỉ như đang chuẩn bị một dự án tỷ đô.
“Anh ơi, em chỉ mang thai thôi, không phải sắp lên bàn mổ tim đâu mà anh căng thẳng thế,” tôi trêu anh một hôm khi anh bắt tôi nằm bất động trên sofa vì tôi chỉ mới ho nhẹ một tiếng.
Anh nghiêm túc đặt tay lên bụng tôi: “Đây là dự án quan trọng nhất đời anh. Một sai sót nhỏ cũng không được phép.”
Chúng tôi quyết định không kiểm tra giới tính thai nhi, muốn giữ bất ngờ đến phút cuối. Hà My thì cá cược với anh trai tôi rằng chắc chắn là con gái, vì “nhìn cái bụng nhọn của mày là biết giống bố rồi”. Còn Trương Hạo thì lặng lẽ chuẩn bị hai phòng trẻ: một phòng tone hồng phấn dịu dàng, một phòng tone xanh dương mạnh mẽ. Anh bảo: “Dù trai hay gái, chỉ cần là con chúng ta là anh đã hạnh phúc lắm rồi.”
Tháng thứ bảy, tôi bắt đầu bị phù nề chân và mất ngủ. Một đêm nọ, tôi tỉnh giấc vì cơn đau lưng, thấy Trương Hạo đang ngồi bên giường, nhẹ nhàng xoa bóp chân cho tôi. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên gương mặt anh, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng vẫn dịu dàng vô cùng.
“Anh không ngủ à?” Tôi thì thầm.
Anh cười nhẹ: “Nghe em trở mình là anh tỉnh rồi. Sợ em khó chịu.”
Tôi nước mắt lưng tròng, kéo anh nằm xuống bên cạnh: “Em yêu anh nhiều lắm. Cảm ơn anh vì đã cho em một gia đình thật sự.”
Anh hôn lên bụng tôi: “Anh mới là người phải cảm ơn. Em đã thay đổi anh hoàn toàn.”
Đến tháng thứ chín, mọi thứ diễn ra nhanh hơn dự đoán. Một buổi sáng sớm, khi tôi đang ngồi đọc sách bên cửa sổ ngắm tuyết rơi đầu mùa, cơn đau chuyển dạ ập đến đột ngột. Tôi cố gọi Trương Hạo đang ở phòng làm việc tầng trên, nhưng chỉ kịp thốt lên một tiếng “Anh ơi…” thì nước ối đã vỡ. Anh lao xuống như tên bắn, mặt cắt không còn giọt máu, bế xốc tôi lên xe dù tôi liên tục bảo “Từ từ thôi, em chưa đau lắm đâu”.
Suốt đường đến bệnh viện, anh nắm chặt tay tôi, giọng run run: “Bảo bối, cố lên nhé. Anh ở đây với em. Em đau thì bóp tay anh thật mạnh cũng được.”
Ca sinh kéo dài gần tám tiếng. Tôi kiệt sức, nhưng mỗi lần nghe tiếng anh thì thầm bên tai: “Em giỏi lắm, sắp xong rồi, anh yêu em”, tôi lại có thêm sức mạnh. Và rồi, tiếng khóc oe oe vang lên trong phòng sinh. Bác sĩ cười lớn: “Chúc mừng, là một bé gái khỏe mạnh!”
Trương Hạo bật khóc ngay tại chỗ – lần đầu tiên tôi thấy anh khóc như đứa trẻ. Anh run run cắt dây rốn, rồi ôm lấy con gái bé bỏng, nước mắt rơi lên má cô bé: “Con ơi… ba đây… cảm ơn con đã đến với ba mẹ.”
Chúng tôi đặt tên con là Trương Lâm Anh – mang họ anh nhưng giữ chữ “Lâm” của tôi, như biểu tượng cho sự hòa hợp của hai gia đình. Lâm Anh giống bố như đúc: đôi mắt to sâu thẳm, hàng mi dài cong vút, và nụ cười toe toét mỗi khi no sữa. Trương Hạo trở thành ông bố cuồng con nổi tiếng trong giới thượng lưu. Anh tự tay thay tã, pha sữa đêm, thậm chí học hát ru con dù giọng anh hơi lệch tông. Có lần tôi tỉnh dậy giữa đêm thấy anh ngồi bên nôi, thì thầm kể cho con nghe: “Con biết không, mẹ con từng là cô gái kiêu ngạo nhất thế giới, nhưng cũng là người dũng cảm nhất. Ba đã phải cố gắng rất nhiều mới giữ được mẹ con bên cạnh…”
Tôi lặng lẽ đứng ở cửa, nước mắt rơi vì hạnh phúc.
Cuộc sống làm cha mẹ bận rộn nhưng ngọt ngào vô cùng. Chúng tôi đưa Lâm Anh đi tiêm phòng, đi công viên, chụp hàng ngàn bức ảnh. Hà My làm cô tiên đỡ đầu, ngày nào cũng ghé qua chơi với cháu. Anh trai tôi từ nước ngoài về thường xuyên hơn, mang theo vô số quà cho “cháu gái cưng”. Ngay cả Hàn Tuyết cũng gửi quà chúc mừng – một chiếc vòng tay bạc khắc tên Lâm Anh, kèm lời nhắn: “Chúc em bé luôn khỏe mạnh và hạnh phúc như bố mẹ.”
Nhưng giữa những ngày bình yên ấy, một bí mật từ quá khứ xa xưa bất ngờ quay về.
Một buổi chiều, khi tôi đang ru Lâm Anh ngủ, chuông cửa reo. Trương Hạo đi công ty nên chỉ có giúp việc ra mở. Tôi nghe tiếng nói chuyện lạ lẫm ở phòng khách, rồi giúp việc lên báo: “Có một vị khách nói là… bạn cũ của cậu chủ, muốn gặp cả hai người.”
Tôi bế Lâm Anh xuống nhà, và chết sững khi nhìn thấy người đàn ông đứng đó. Anh ta khoảng ngoài bốn mươi, tóc đã điểm bạc, gương mặt góc cạnh với đôi mắt sắc bén giống hệt Trương Hạo. Anh ta mỉm cười lịch sự nhưng ánh mắt đầy phức tạp: “Chào cô. Tôi là Trương Thiên Minh – anh họ của Trương Hạo. Tôi vừa từ Mỹ về.”
Tôi mời anh ta ngồi, đầu óc quay cuồng. Trương Hạo chưa từng nhắc đến người anh họ nào tên Thiên Minh. Gia đình anh vốn chỉ có cha mẹ đã mất sớm và Hàn Tuyết là con nuôi. Vậy người này là ai?
Trương Thiên Minh nhìn Lâm Anh trong tay tôi, ánh mắt dịu đi: “Cháu gái tôi đẹp quá. Giống Hạo hồi nhỏ.”
Tôi cố giữ bình tĩnh: “Anh Hạo chưa về. Không biết anh tìm anh ấy có việc gì ạ?”
Anh ta thở dài, lấy từ cặp ra một phong bì dày: “Tôi biết cậu ấy không muốn gặp tôi. Nhưng tôi phải đưa cái này cho cậu ấy trước khi quá muộn.”
Khi Trương Hạo về nhà tối đó, sắc mặt anh tái mét khi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi chờ. “Anh… sao anh lại về?”
Trương Thiên Minh đứng dậy: “Hạo, đã mười lăm năm rồi. Anh biết em giận anh vì chuyện ngày xưa, nhưng giờ anh bị ung thư giai đoạn cuối. Chỉ còn vài tháng. Anh muốn sửa chữa trước khi đi.”
Trương Hạo siết chặt tay thành nắm đấm: “Sửa chữa? Anh bỏ rơi mẹ con em khi bố mất, mang hết tài sản nhà họ Trương đi Mỹ, để lại mẹ em bệnh tật mà chết trong cô độc. Giờ anh nói sửa chữa?”
Tôi ôm Lâm Anh đứng bên cạnh, tim đau nhói. Hóa ra Trương Hạo từng có một tuổi thơ đầy tổn thương mà anh chưa bao giờ kể hết với tôi. Người anh họ này chính là nguyên nhân khiến anh trở nên lạnh lùng, ít nói về gia đình.
Trương Thiên Minh quỳ xuống, giọng nghẹn ngào: “Anh sai rồi. Anh trẻ người non dạ, bị lòng tham che mắt. Những năm qua anh sống trong day dứt. Toàn bộ tài sản anh mang đi, anh đã để lại trong quỹ tín thác cho em và con cháu em. Đây là giấy tờ.” Anh đặt phong bì lên bàn. “Anh không mong em tha thứ. Chỉ mong em nhận lại những gì thuộc về em, và… cho anh được nhìn mặt cháu gái một lần.”
Trương Hạo im lặng rất lâu. Tôi bước đến, nắm tay anh: “Anh… em nghĩ chúng ta nên cho anh ấy một cơ hội. Không phải vì tiền bạc, mà vì con chúng ta. Để Lâm Anh lớn lên biết rằng bố nó là người rộng lượng.”
Anh nhìn tôi, rồi nhìn Lâm Anh đang ngủ ngon trong tay tôi. Cuối cùng, anh thở dài: “Anh có thể ở lại vài ngày. Nhưng đừng hy vọng mọi thứ sẽ như xưa.”
Trương Thiên Minh khóc như mưa. Những ngày sau đó, anh ở lại biệt thự, lặng lẽ chơi với Lâm Anh, kể cho cô bé nghe những câu chuyện về bà nội mà anh chưa từng gặp. Trương Hạo dần mở lòng, hai anh em bắt đầu nói chuyện nhiều hơn về quá khứ. Tôi chứng kiến anh tôi yêu thương thay đổi từng ngày – từ một người đàn ông luôn giấu kín nỗi đau, trở thành người biết tha thứ và chữa lành.
Ba tháng sau, Trương Thiên Minh ra đi thanh thản trong bệnh viện, tay nắm tay Trương Hạo. Trước khi nhắm mắt, anh nói: “Cảm ơn em… đã cho anh làm anh trai lần cuối.”
Trương Hạo ôm tôi khóc như chưa từng khóc. Tôi vuốt lưng anh: “Anh đã làm rất tốt. Giờ anh thực sự tự do rồi.”
Sau tang lễ, chúng tôi đưa Lâm Anh ra nghĩa trang thăm bà nội. Trương Hạo đặt bó hoa hồng trắng lên mộ, thì thầm: “Mẹ ơi, con đã tha thứ. Con có gia đình rồi, mẹ yên tâm nhé.”
Cuộc sống tiếp diễn. Lâm Anh lớn lên trong tình yêu thương ngập tràn. Cô bé bụ bẫm, hay cười, và đặc biệt quấn bố. Mỗi tối, Trương Hạo đều bế con lên ngực, hát ru dù giọng vẫn lệch tông. Tôi ngồi bên cạnh, nhìn hai bố con mà hạnh phúc đến nghẹn ngào.
Một buổi tối mùa hè, khi Lâm Anh đã hai tuổi, chúng tôi tổ chức sinh nhật cho con trong vườn. Hà My, anh trai tôi, Hàn Tuyết (giờ đã trở thành cô giáo mầm non và thường ghé thăm), và vài người bạn thân cùng nâng ly chúc mừng. Dưới ánh đèn fairy lung linh, Trương Hạo bất ngờ quỳ xuống trước mặt tôi lần thứ hai, cầm một chiếc nhẫn mới – nhẫn đôi cho gia đình ba người.
“Lâm Vũ, cảm ơn em vì đã cho anh một mái ấm thực sự. Anh hứa sẽ yêu thương và bảo vệ mẹ con em đến cuối đời.”
Tôi cười trong nước mắt, gật đầu. Lâm Anh chạy đến ôm chân bố mẹ, bi bô: “Ba mẹ yêu nhau!”
Đúng vậy. Chúng tôi yêu nhau. Qua bao hiểu lầm, đau đớn, mất mát, cuối cùng chúng tôi đã tìm thấy nhau – không phải trong ký ức hoàn hảo, mà trong hiện tại đầy yêu thương và tha thứ.
Và tôi biết, dù mai sau có bao nhiêu thử thách, chỉ cần có Trương Hạo và Lâm Anh bên cạnh, tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc.