Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu - Phần 4: Hạnh Phúc Mong Manh Và Những Bóng Tối Còn Lại
- Trang chủ
- Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu
- Phần 4: Hạnh Phúc Mong Manh Và Những Bóng Tối Còn Lại
Sau đêm cầu hôn định mệnh ấy, cuộc sống của chúng tôi bước sang một trang hoàn toàn mới. Chiếc nhẫn kim cương trên tay tôi lấp lánh mỗi khi ánh nắng chiếu vào, như lời nhắc nhở rằng lần này mọi thứ là thật – không phải hôn ước sắp đặt, không phải hiểu lầm, mà là tình yêu chân thành từ cả hai phía. Trương Hạo trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. Anh dành nhiều thời gian ở nhà hơn, giảm bớt các chuyến công du, thậm chí giao bớt dự án lớn cho trợ lý để có thể đưa tôi đi dạo công viên vào những buổi chiều cuối thu.
Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch cho một đám cưới thật sự – nhỏ thôi, chỉ mời người thân và bạn bè thân thiết. Tôi muốn một lễ cưới ngoài trời, bên hồ nước gần biệt thự, với hoa hồng trắng và ánh nến lung linh. Anh cười, vuốt tóc tôi: “Em muốn gì anh cũng chiều. Chỉ cần em mặc váy cưới, đứng bên anh là đủ.”
Tôi cười hạnh phúc, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn còn một chút bất an. Quá khứ không dễ dàng bị xóa sạch. Trần Minh chưa từ bỏ, và Hàn Tuyết – dù chỉ là em gái nuôi – cũng sắp trở về nước sau nhiều năm chữa bệnh. Tôi không còn ghen tuông mù quáng như trước, nhưng tôi muốn chắc chắn rằng mọi thứ đã thực sự kết thúc.
Một buổi sáng đầu đông, khi tôi đang ngồi trong vườn uống trà, Trương Hạo nhận một cuộc gọi. Anh ra ban công, giọng trầm thấp nhưng tôi vẫn nghe loáng thoáng: “…Ừ, cô ấy về thì về. Nhưng đừng để cô ấy làm phiền Lâm Vũ. Anh sẽ nói rõ với cô ấy.”
Tôi giả vờ không nghe thấy, nhưng tim khẽ thắt lại. Khi anh quay vào, tôi mỉm cười hỏi: “Ai gọi thế anh?”
Anh ngồi xuống bên cạnh, kéo tôi vào lòng: “Hàn Tuyết. Cô ấy về nước tuần sau. Muốn gặp anh để cảm ơn vì đã hỗ trợ chi phí điều trị suốt bao năm.”
Tôi gật đầu, cố giữ giọng bình thản: “Vậy anh gặp đi. Em không ghen đâu. Em tin anh.”
Anh hôn lên trán tôi: “Em ngoan thế này, anh càng yêu hơn. Nhưng anh muốn em đi cùng. Để mọi chuyện rõ ràng từ đầu.”
Tôi đồng ý. Cuộc gặp được sắp xếp tại một quán cà phê yên tĩnh ở trung tâm thành phố. Hàn Tuyết xuất hiện với vẻ ngoài mong manh: làn da trắng nhợt, mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt to tròn nhưng ánh nhìn hơi u buồn. Cô ấy mặc áo len trắng, trông như một bông hoa dễ vỡ. Khi thấy tôi ngồi bên Trương Hạo, cô ấy hơi khựng lại, rồi mỉm cười lịch sự.
“Chị Lâm Vũ… lâu rồi không gặp.”
Tôi đứng dậy bắt tay cô ấy: “Chào em. Nghe anh Hạo kể em vừa khỏe lại, chị mừng cho em.”
Chúng tôi ngồi xuống. Hàn Tuyết cảm ơn Trương Hạo vì đã chi trả toàn bộ viện phí suốt bao năm, dù cô ấy chỉ là con nuôi. Anh lắc đầu: “Đó là trách nhiệm của anh. Gia đình mình không bỏ rơi ai.”
Rồi cô ấy nhìn tôi, giọng nhỏ nhẹ: “Chị… chị có giận em không? Vì chuyện năm xưa… em đã thích anh Hạo từ nhỏ. Em từng hy vọng…”
Tôi mỉm cười chân thành: “Chuyện cũ rồi. Giờ chị và anh Hạo đã đính hôn thật sự. Em khỏe mạnh là tốt rồi. Sau này coi chị như chị gái nhé.”
Hàn Tuyết đỏ mắt, gật đầu: “Em chúc hai người hạnh phúc.”
Cuộc gặp kết thúc trong hòa bình. Trên đường về, Trương Hạo nắm tay tôi thật chặt: “Em xử lý hay lắm. Anh tự hào về em.”
Tôi dụi đầu vào vai anh: “Em học được từ sai lầm cũ rồi. Không chạy trốn nữa, mà đối mặt.”
Nhưng niềm vui chưa kéo dài lâu thì Trần Minh lại gây sóng gió. Một buổi tối, khi chúng tôi đang ăn tối ấm cúng bên ánh nến, điện thoại tôi rung lên liên hồi. Là số lạ, nhưng khi nghe máy, giọng Trần Minh vang lên: “Lâm Vũ, anh có thứ này em chắc chắn muốn xem.”
Hắn gửi qua một đoạn video. Tôi mở ra, và máu tôi như đông lại. Đó là cảnh cũ – tôi say rượu trong một buổi tiệc từ thiện, ôm vai bá cổ Trần Minh, cười nói thân mật. Video được cắt ghép khéo léo, khiến bất kỳ ai xem cũng nghĩ chúng tôi từng có quan hệ vượt quá giới hạn. Dưới video là dòng tin nhắn: “Nếu không muốn đoạn này lan ra ngoài, gặp anh một lần. Chỉ nói chuyện thôi.”
Tôi run rẩy đặt điện thoại xuống. Trương Hạo nhận ra sự bất thường: “Ai gọi?”
Tôi không giấu, đưa điện thoại cho anh xem. Sắc mặt anh tối sầm, bàn tay siết chặt đến mức ly rượu vỡ tan trong lòng bàn tay, máu chảy đỏ cả khăn bàn trắng.
“Em định làm gì?” Anh hỏi, giọng lạnh đến đáng sợ.
Tôi nắm tay anh, lau máu cho anh: “Em sẽ gặp hắn. Nhưng anh đi cùng em. Chúng ta cùng giải quyết.”
Anh im lặng một lúc, rồi gật đầu: “Được. Nhưng lần này, hắn sẽ không còn cơ hội quấy rầy em nữa.”
Cuộc gặp được sắp xếp tại một nhà hàng riêng tư do Trương Hạo chọn – nơi anh có thể kiểm soát mọi thứ. Trần Minh đến một mình, vẫn nụ cười tự tin thường trực. Hắn đặt điện thoại lên bàn: “Lâm Vũ, chỉ cần em đồng ý quay lại bên anh, video này sẽ biến mất vĩnh viễn.”
Tôi cười lạnh: “Anh nghĩ tôi vẫn là cô gái ngốc nghếch năm xưa sao? Video đó là giả. Cắt ghép từ buổi tiệc từ thiện mà cả trăm người tham dự. Anh định dùng thứ đó để uy hiếp tôi?”
Trần Minh nhún vai: “Thật giả không quan trọng. Chỉ cần dư luận thấy, danh tiếng nhà họ Lâm và nhà họ Trương sẽ bị ảnh hưởng. Em chắc chứ?”
Trương Hạo lên tiếng, giọng bình thản nhưng đầy uy hiếp: “Trần Minh, mày quên tao là ai à? Tao có thể khiến công ty mày phá sản chỉ trong một đêm. Video đó, tao đã có bản gốc đầy đủ từ camera an ninh buổi tiệc. Nếu mày dám tung ra bản cắt ghép, tao sẽ tung bản thật và kiện mày tội vu khống, bôi nhọ danh dự.”
Trần Minh tái mặt. Hắn không ngờ Trương Hạo đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy. Anh tiếp tục: “Hơn nữa, tao biết mày đang gặp rắc rối tài chính lớn vì dự án bất động sản ở phía Nam thất bại. Chỉ cần tao rút vốn hợp tác, mày sẽ mất trắng.”
Trần Minh nghiến răng: “Trương Hạo, mày thắng. Nhưng tao không cam tâm.”
Anh cười khẩy: “Cam tâm hay không là việc của mày. Từ nay biến khỏi cuộc sống của vợ tao. Nếu không, tao không hứa sẽ lịch sự nữa.”
Trần Minh đứng dậy, liếc tôi một cái đầy oán hận rồi rời đi. Tôi thở phào, ôm lấy Trương Hạo: “Cảm ơn anh. Em sợ lắm.”
Anh vuốt lưng tôi: “Có anh đây. Không ai làm tổn thương em được nữa.”
Tối đó, về nhà, anh ôm tôi thật chặt trên giường: “Lâm Vũ, anh xin lỗi vì đã để em phải chịu đựng những chuyện này. Từ giờ, anh sẽ bảo vệ em tốt hơn.”
Tôi hôn anh: “Chúng ta cùng bảo vệ nhau. Em cũng sẽ không để ai phá hoại hạnh phúc này.”
Những ngày sau đó trôi qua bình yên lạ thường. Chúng tôi bắt đầu chuẩn bị đám cưới nghiêm túc hơn. Tôi chọn váy cưới cùng Hà My – cô ấy giờ đã hoàn toàn ủng hộ chúng tôi. “Mày với hắn đúng là oan gia ngõ hẹp. Nhưng giờ nhìn hai đứa ngọt ngào thế này, tao cũng mừng.”
Anh trai tôi – Lâm Phong – cũng bay về nước để tham dự đám cưới. Anh ấy từng giận tôi vì đã phá hủy hợp tác giữa hai nhà, nhưng giờ nhìn tôi hạnh phúc, anh chỉ vỗ vai: “Lần này đừng chạy nữa nhé, em gái ngốc.”
Đám cưới diễn ra đúng như mơ ước: ngoài trời bên hồ, hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ mặt nước. Tôi bước trên lối đi trải hoa hồng trắng, tay cầm bó hoa baby, váy cưới bay nhẹ trong gió. Trương Hạo đứng chờ ở cuối lối đi, vest đen lịch lãm, mắt long lanh khi nhìn tôi.
Khi linh mục hỏi: “Con có đồng ý lấy người này làm chồng, dù khỏe mạnh hay đau ốm, giàu sang hay nghèo khó, đến khi cái chết chia lìa đôi ta?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng chắc chắn: “Con đồng ý.”
Anh cũng vậy: “Anh đồng ý.”
Nụ hôn trao nhau dưới hoàng hôn, giữa tiếng vỗ tay của người thân và bạn bè. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này – thuộc về anh.
Nhưng hạnh phúc nào cũng có những thử thách nhỏ. Sau đám cưới, chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở một đảo tư nhân yên bình. Ở đó, không điện thoại, không công việc, chỉ có biển xanh, cát trắng và nhau. Những đêm bên bờ biển, anh thì thầm: “Cảm ơn em vì đã quay lại. Anh đã sợ sẽ mất em mãi mãi.”
Tôi cười, nằm trong vòng tay anh: “Em mới là người phải cảm ơn. Vì anh đã không bỏ cuộc với một cô gái ngốc nghếch như em.”
Trở về, cuộc sống vợ chồng son thực sự bắt đầu. Tôi học cách quản lý một phần tài sản gia đình, hỗ trợ anh trong công việc. Anh dạy tôi cách đọc báo cáo tài chính, còn tôi dạy anh nấu những món đơn giản mà anh thích. Chúng tôi cùng nhau trang trí lại biệt thự, thêm những dấu ấn của cả hai: bức ảnh cưới treo ở phòng khách, cây xanh tôi trồng ở vườn, và một góc nhỏ với những lá thư tình chúng tôi viết cho nhau.
Một buổi tối, khi tôi đang ngồi đọc sách bên lò sưởi, Trương Hạo quỳ xuống trước mặt tôi, đặt tay lên bụng tôi: “Bảo bối, em có thấy mệt không? Gần đây em hay buồn nôn.”
Tôi đỏ mặt: “Anh… anh nghi ngờ gì à?”
Anh cười rạng rỡ: “Anh hy vọng lắm. Chúng ta sắp có con rồi đúng không?”
Tôi gật đầu, nước mắt hạnh phúc lăn dài. Que thử thai hai vạch đã nằm trong ngăn kéo từ tuần trước, nhưng tôi muốn chờ đúng lúc để nói.
Anh ôm tôi xoay vòng: “Anh làm cha rồi! Lâm Vũ, em cho anh món quà lớn nhất thế giới.”
Từ đó, anh càng cưng chiều tôi hơn. Không cho tôi làm việc nặng, ngày nào cũng nấu cháo bổ, thậm chí học massage chân cho bà bầu. Tôi cười: “Anh biến thành chồng quốc dân từ bao giờ thế?”
Anh hôn lên bụng tôi: “Từ khi biết trong này có một phần của anh và em.”
Nhìn lại hành trình dài từ tai nạn, mất trí nhớ, hiểu lầm, đau đớn đến hạnh phúc hôm nay, tôi nhận ra rằng đôi khi ông trời phải lấy đi ký ức của chúng ta để dạy ta cách yêu thương đúng cách. Tôi từng là cô gái kiêu ngạo, cố chấp, nhưng giờ đây tôi biết trân trọng từng khoảnh khắc bên người đàn ông tôi yêu.
Và tôi biết, dù tương lai có gì phía trước, chỉ cần có Trương Hạo bên cạnh, tôi sẽ không bao giờ sợ hãi nữa.