Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu - Phần 3: Cuộc Đối Đầu Bất Ngờ
Phần 3: Cuộc Đối Đầu Bất Ngờ
Tôi chọn ngày kỷ niệm chính xác của tiệc đính hôn bị hủy năm xưa để “khôi phục ký ức”. Đó là một buổi tối cuối thu, trời se lạnh, lá vàng rơi lả tả ngoài cửa sổ biệt thự. Tôi đã bí mật đặt bàn tại nhà hàng cũ – nơi từng tổ chức tiệc đính hôn – một phòng riêng trên tầng cao nhất với view nhìn ra sông lấp lánh ánh đèn thành phố. Tôi bảo Trương Hạo rằng muốn tổ chức một bữa tối lãng mạn để kỷ niệm “ngày chúng ta tái hợp sau tai nạn”. Anh đồng ý ngay, thậm chí còn tự tay chọn rượu vang đỏ và đặt hoa hồng trắng – loài hoa tôi từng nói thích trong những ngày mất trí nhớ.
Trước ngày hẹn, tôi chuẩn bị kỹ lưỡng. Tôi mặc lại chiếc váy trắng tinh khôi gần giống với váy cưới năm xưa, nhưng lần này là váy dạ hội ôm sát, tôn lên đường cong cơ thể. Tôi trang điểm nhẹ, tóc buông xõa, và đeo đôi khuyên tai ngọc trai mà anh từng tặng tôi thời đại học. Trong túi xách, tôi giấu một tập thư tay – những lá thư tôi từng viết cho anh trong những ngày đau khổ sau khi bỏ trốn, nhưng chưa bao giờ gửi đi. Tôi tìm thấy chúng trong căn hộ cũ, xếp gọn trong một chiếc hộp gỗ khắc tên anh. Đó sẽ là bằng chứng cuối cùng để buộc anh phải đối diện với tất cả.
Tôi cũng nhắn tin cho Hà My, nhờ cô ấy sẵn sàng ở gần đó phòng khi cần hỗ trợ. Cô ấy nhắn lại: “Mày điên thật rồi. Nếu hắn nổi điên thì tao cũng không cứu nổi đâu.” Tôi chỉ cười, trả lời: “Tao tin hắn.”
Ngày hẹn đến. Trương Hạo mặc vest đen lịch lãm, cà vạt bạc, trông như một vị tổng tài bước ra từ tạp chí tài chính. Anh mở cửa xe cho tôi, hôn nhẹ lên mu bàn tay: “Hôm nay em đẹp quá. Anh may mắn thế nào mà có được em.”
Tôi mỉm cười, tim đập nhanh: “Anh cũng đẹp trai nhất tối nay. Chồng ơi, em có bất ngờ cho anh đấy.”
Anh nhướng mày: “Bất ngờ gì? Anh tò mò rồi.”
Chúng tôi đến nhà hàng sớm hơn dự kiến. Nhân viên dẫn chúng tôi lên phòng riêng, bàn ăn đã được trang trí lộng lẫy với nến và hoa. Tôi ngồi xuống, tim đập thình thịch. Kế hoạch là ăn tối bình thường trước, rồi khi món tráng miệng được dọn lên, tôi sẽ “nhớ lại” mọi thứ và đối chất với anh.
Nhưng cuộc đời hiếm khi diễn ra theo kịch bản.
Khi chúng tôi vừa ngồi chưa ấm chỗ, cửa phòng bật mở mà không gõ. Trần Minh bước vào, bên cạnh là em gái hắn – Trần Lộ – với nụ cười đắc thắng trên môi. Trần Minh mặc vest xám, tóc chải ngược, trông vẫn phong độ nhưng ánh mắt đầy tính toán. Trần Lộ thì mặc váy đỏ rực, trang sức lấp lánh, rõ ràng cố tình gây chú ý.
Trương Hạo cứng người, tay cầm ly rượu dừng lại giữa không trung. Tôi cũng sững sờ – tôi không ngờ hắn lại xuất hiện đúng lúc này. Sau này tôi mới biết, Trần Lộ vô tình thấy bài đăng check-in của một nhân viên nhà hàng trên mạng xã hội và đoán ra chúng tôi ở đây.
“Lâm Vũ!” Trần Lộ lên tiếng trước, giọng chói tai như dao cứa kính. “Lâu rồi không gặp. Nghe nói chị bị mất trí nhớ, giờ đã nhớ lại chưa? Sao tự dưng quay về bám lấy anh Hạo thế này?”
Trương Hạo đứng dậy, khí thế lạnh lẽo tỏa ra khiến không khí trong phòng như giảm mấy độ. “Ai cho các người vào đây?”
Trần Minh mỉm cười nhã nhặn, nhưng ánh mắt đầy khiêu khích: “À, trùng hợp thôi. Chúng tôi cũng đặt bàn ở đây. Thấy cửa phòng này hé mở nên ghé chào hỏi một chút. Dù sao Lâm Vũ cũng từng là… bạn thân của tôi mà.”
Tôi nắm chặt váy dưới bàn, cố giữ bình tĩnh. “Trần Minh, chúng ta không có gì để nói. Mời anh đi ra.”
Trần Lộ cười khẩy: “Ôi trời, giờ đổi giọng nhanh thế? Trước kia chị bám anh tôi kinh lắm cơ mà. Đi núi ngắm bình minh, tắm suối nước nóng cùng nhau, chị quên rồi à? Hay mất trí nhớ tiện thật, quên sạch những gì bất lợi?”
Trương Hạo quay sang nhìn tôi, ánh mắt tối sầm lại. Tôi vội nắm tay anh dưới bàn: “Anh ta bịa đặt. Em chưa từng làm những chuyện đó với hắn.”
Trần Minh thở dài ra vẻ tiếc nuối: “Lâm Vũ, anh biết em bị tai nạn, đầu óc chưa ổn định. Không sao, anh chờ được. Em từng nói cả đời này chỉ yêu mình anh, từng nói không chịu nổi việc ở bên Trương Hạo chỉ vì lợi ích gia đình. Em thật sự quên hết rồi sao?”
Hắn bước lại gần hơn, giọng dịu dàng giả tạo: “Trên vai trái em có vết bớt hình cánh bướm, anh nhớ rõ lắm. Chúng ta đã gần gũi đến mức nào, em quên rồi à?”
Tôi tái mặt. Vết bớt ấy đúng là có thật, và Trần Minh từng vô tình nhìn thấy trong một buổi tiệc hồ bơi từ thiện mà tôi tổ chức để chọc tức Trương Hạo. Nhưng hắn cố tình nói như thể chúng tôi đã lên giường, khiến máu tôi sôi lên.
Trương Hạo buông tay tôi ra, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Anh nhìn tôi, giọng lạnh đến thấu xương: “Là thật sao?”
“Không!” Tôi đứng bật dậy, giọng run rẩy nhưng kiên quyết. “Em chưa từng ngủ với hắn. Tất cả chỉ là diễn kịch để chọc tức anh thôi. Em chưa từng yêu hắn, chưa từng thích hắn dù chỉ một chút!”
Trần Lộ cười lớn: “Diễn kịch? Chị diễn nhập tâm quá chứ. Ôm ấp, hôn hít giữa nơi công cộng mà gọi là diễn? Giờ quay về ăn cỏ cũ vì anh tôi không thèm chị nữa à?”
Trương Hạo quay phắt sang Trần Minh, ánh mắt như muốn giết người: “Mày nói đủ chưa? Cút khỏi đây trước khi tao mất kiểm soát.”
Trần Minh nhún vai: “Tôi chỉ muốn đón người yêu cũ về thôi. Lâm Vũ, đi với anh. Anh sẽ không ép em như hắn.”
Tôi lắc đầu, bước ra đứng sát bên Trương Hạo: “Tôi không đi đâu cả. Người tôi yêu là anh ấy, từ đầu đến cuối chỉ có anh ấy.”
Trần Minh cười khẩy, rồi bất ngờ tung đòn cuối: “Vậy sao em từng nói với anh rằng Trương Hạo chỉ coi em là vật thế thân cho Hàn Tuyết? Rằng em bỏ chạy vì không muốn làm quân cờ trong cuộc hôn nhân giả tạo?”
Không khí trong phòng như đông đặc. Trương Hạo quay sang nhìn tôi, lần này ánh mắt không chỉ giận dữ mà còn đau đớn. “Vật thế thân? Hóa ra em nghĩ thế?”
Tôi nước mắt trào ra: “Trước kia em nghĩ thế… vì em nghe lén được cuộc nói chuyện của anh với bạn. Anh nói không chờ nữa vì Hàn Tuyết sắp về…”
Trương Hạo cười lạnh: “Và em bỏ chạy mà không hỏi anh一句 nào? Em chọn cách tin lời nửa vời rồi tự biên tự diễn cả một vở kịch trả thù?”
Trần Minh và Trần Lộ đứng đó như đang xem kịch hay. Tôi không chịu nổi nữa, quay sang hét lên: “Hai người biến đi! Đây là chuyện giữa tôi và anh ấy!”
Trần Lộ định nói gì đó nhưng bị Trần Minh kéo tay. Hắn nhìn Trương Hạo với nụ cười đắc thắng: “Xem ra giữa hai người vẫn còn nhiều vấn đề. Lâm Vũ, khi nào em mệt mỏi với hắn thì cứ gọi anh.”
Họ rời đi, để lại căn phòng ngập trong im lặng nặng nề. Trương Hạo ngồi xuống ghế, rót rượu uống một hơi cạn sạch. Tôi đứng đó, nước mắt rơi không ngừng.
“Anh… anh giận em lắm đúng không?” Tôi thì thầm.
Anh không nhìn tôi, giọng trầm đến đáng sợ: “Lâm Vũ, anh nên buông tay từ lâu rồi. Sau tai nạn, anh nghĩ đây là cơ hội trời cho để bắt đầu lại. Nhưng giờ anh nhận ra, em vẫn chưa từng tin anh.”
Tôi quỳ xuống trước mặt anh, nắm lấy tay anh: “Không phải vậy! Em sai rồi. Em nhớ lại hết từ lâu, nhưng em sợ nói ra anh sẽ bỏ em. Em sợ mất anh lần nữa.”
Anh ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe: “Nhớ lại từ lâu? Vậy suốt thời gian qua em diễn kịch với anh?”
“Không phải diễn!” Tôi khóc nức nở. “Mọi cử chỉ yêu thương, mọi nụ hôn, mọi đêm bên nhau… đều là thật. Em yêu anh, yêu hơn cả trước kia. Chỉ là em sợ quá khứ lặp lại.”
Anh im lặng rất lâu. Tôi nghĩ anh sẽ đẩy tôi ra, sẽ bảo tôi biến khỏi cuộc đời anh. Nhưng rồi anh bất ngờ cúi xuống, ôm lấy tôi thật chặt, giọng khàn đặc: “Đồ ngốc. Anh làm sao bỏ được em?”
Tôi òa khóc trong vòng tay anh. Anh vuốt lưng tôi, thì thầm: “Về nhà thôi. Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng.”
Trên đường về, xe chạy trong đêm tối. Tôi nắm chặt tay anh, không dám buông. Về đến biệt thự, anh dẫn tôi vào phòng ngủ, ngồi xuống giường và bảo tôi kể hết. Tôi kể tất cả – từ ngày nghe lén, nỗi đau bị tổn thương lòng kiêu hãnh, những tháng ngày cố chấp trả thù, đến khoảnh khắc ký ức trở lại và quyết định giả vờ để ở bên anh.
Anh lắng nghe, không cắt lời. Khi tôi kể xong, anh rút từ túi áo một chiếc hộp nhỏ. Mở ra là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. “Anh định cầu hôn em tối nay. Dù em có nhớ lại hay không, anh đều muốn cưới em thật sự.”
Tôi sững sờ. Anh quỳ một chân xuống, giọng nghiêm túc: “Lâm Vũ, làm vợ anh được không? Lần này không phải hôn ước gia đình, không phải sắp đặt. Chỉ là anh yêu em, muốn ở bên em cả đời.”
Nước mắt tôi lại rơi, nhưng lần này là hạnh phúc. Tôi gật đầu, ôm chầm lấy anh: “Được… em đồng ý. Chồng ơi…”
Anh hôn tôi, nụ hôn sâu và dài như muốn hòa tan cả hai. Đêm đó, chúng tôi yêu nhau cuồng nhiệt hơn bao giờ hết, như muốn xóa sạch mọi hiểu lầm, mọi đau đớn quá khứ.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay anh. Anh vuốt tóc tôi: “Còn chuyện Hàn Tuyết, anh giải thích luôn. Cô ấy chỉ là em gái nuôi. Người anh chờ bao năm là em – từ ngày em còn là cô nhóc đại học hay gây chuyện. Anh không dám nói sớm vì sợ em nghĩ bị ép buộc. Ai ngờ em lại hiểu lầm thành ra thế.”
Tôi dụi vào ngực anh: “Em xin lỗi. Em ngốc quá.”
Anh cười khẽ: “Ừ, ngốc thật. Nhưng là vợ ngốc của anh.”
Chúng tôi nằm bên nhau thêm một lúc, rồi anh bất ngờ nói: “Trần Minh sẽ phải trả giá vì hôm qua. Dám bịa chuyện về em, anh không tha.”
Tôi nắm tay anh: “Đừng làm gì quá đáng. Em không muốn anh gặp rắc rối.”
Anh hôn lên trán tôi: “Yên tâm. Anh có chừng mực.”
Và tôi biết, từ giờ trở đi, chúng tôi sẽ không còn hiểu lầm nào nữa. Quá khứ đã khép lại, tương lai chỉ còn anh và tôi.