Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu - Phần 2: Bí Mật Dần Lộ
Ký ức trở lại với tôi vào một buổi sáng mưa phùn, khi tôi đang ngồi trên ghế sofa trong biệt thự của Trương Hạo, tay cầm ly cà phê anh vừa pha. Mùi hương đậm đà lan tỏa, và đột nhiên, như một cuốn phim cũ được chiếu ngược, mọi thứ ùa về. Tôi nhớ rõ mồn một khoảnh khắc trước tai nạn: chiếc xe tải lao tới trên cao tốc, tiếng phanh ken két, và trước đó nữa – tiệc đính hôn xa hoa tại khách sạn năm sao, nơi tôi đã bỏ chạy trong chiếc váy cưới trắng muốt.
Tôi nhớ Trương Hạo từng là vị hôn phu của mình, nhưng chúng tôi chưa bao giờ kết hôn thật sự. Hôn ước chỉ là sự sắp đặt giữa hai gia đình – nhà họ Lâm giàu có nhờ bất động sản và nhà họ Trương với đế chế tài chính hùng mạnh. Tôi từng thích anh, thậm chí yêu anh một cách ngây thơ từ những ngày đại học, khi anh là đàn anh khóa trên lạnh lùng nhưng luôn âm thầm che chở. Anh đưa tôi về ký túc xá những đêm mưa, gọt táo thành hình thỏ khi tôi ốm, và đeo khuyên tai cho tôi với đôi má đỏ bừng.
Nhưng rồi tôi nghe lén được cuộc trò chuyện trong phòng nghỉ của tiệc đính hôn. Người bạn thân của anh hỏi: “Mày chờ lâu thế, giờ thật sự buông tay à?” Trương Hạo im lặng một lúc, rồi giọng lạnh tanh: “Chờ gì nữa? Ngày mai Hàn Tuyết về nước rồi.” Hàn Tuyết – cô gái được nhận nuôi từ nhỏ trong nhà họ Trương, người mà anh từng bảo vệ suốt những năm tháng ốm yếu, gửi ra nước ngoài chữa bệnh. Tôi nghĩ mình chỉ là vật thế thân, một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối để che đậy tình cảm thật sự của anh. Lòng kiêu hãnh bị tổn thương, tôi bỏ chạy khỏi tiệc, cắt đứt mọi liên lạc, và để trả thù, tôi công khai tiếp cận Trần Minh – đối thủ lớn nhất của Trương Hạo trong giới kinh doanh.
Tôi chưa từng yêu Trần Minh. Mọi cử chỉ thân mật chỉ là diễn kịch để chọc tức Trương Hạo, để anh đau như tôi đã đau. Nhưng anh không níu kéo, chỉ lạnh lùng quay lưng, khiến tôi càng cố chấp hơn. Hợp tác giữa hai nhà tan vỡ, anh trai tôi giận dữ ra nước ngoài, và tôi trở thành cô tiểu thư cô độc với khối tài sản khổng lồ nhưng trái tim rỗng tuếch.
Khi ký ức trở lại, ly cà phê trên tay tôi run rẩy, đổ cả ra váy. Trương Hạo từ phòng làm việc bước ra, thấy tôi thất thần thì vội chạy tới: “Lâm Vũ, em sao vậy? Đau đầu à?”
Tôi nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm ấy giờ đây đầy lo lắng thật sự. Tôi muốn hét lên rằng tôi nhớ hết rồi, rằng tôi hận anh vì đã khiến tôi hiểu lầm, nhưng lời nói nghẹn lại ở cổ họng. Thay vào đó, tôi mỉm cười yếu ớt: “Không sao, chỉ hơi chóng mặt thôi. Chồng ơi, ôm em một chút.”
Anh ôm tôi chặt, vuốt tóc tôi như dỗ dành một đứa trẻ. Lúc ấy, tôi quyết định giả vờ. Tôi sẽ tiếp tục vai “vợ ngoan mất trí nhớ”, để xem anh thật sự nghĩ gì. Để bù đắp cho những tổn thương tôi từng gây ra, và để tìm hiểu xem trong tim anh, rốt cuộc tôi là ai.
Những ngày sau đó, cuộc sống vợ chồng càng ngọt ngào hơn. Tôi cố tình làm nũng nhiều hơn, nấu ăn cho anh mỗi tối dù tay nghề vẫn vụng về. Có lần tôi làm món sườn xào chua ngọt cháy khét, anh vẫn ăn sạch và khen: “Ngon nhất từ trước đến nay. Em nấu gì anh cũng thích.”
Tôi cười, ngồi lên đùi anh: “Thật không? Trước kia em có hay nấu cho anh không?”
Anh lắc đầu, ánh mắt thoáng u ám: “Trước kia em ghét vào bếp lắm. Toàn bắt anh đi ăn ngoài hoặc gọi ship.”
Tôi dụi đầu vào ngực anh: “Vậy từ nay em sẽ nấu mỗi ngày. Em muốn bù đắp cho anh.”
Anh siết chặt eo tôi, giọng khàn khàn: “Em không cần bù đắp gì cả. Chỉ cần ở bên anh thế này là đủ.”
Những đêm ân ái càng mãnh liệt. Anh như muốn khắc dấu từng inch trên cơ thể tôi, thì thầm bên tai: “Lâm Vũ, em là của anh. Mãi mãi không được rời xa.” Tôi đáp lại bằng những nụ hôn cuồng nhiệt, nhưng trong lòng luôn có một góc nghi ngờ. Liệu anh giữ tôi lại vì yêu, hay chỉ vì không muốn thua cuộc?
Một buổi chiều, khi anh đi công ty, tôi lén mở máy tính của anh trong phòng làm việc. Mật khẩu là ngày sinh của tôi – điều khiến tim tôi khẽ rung động. Tôi tìm thấy thư mục ảnh cũ: hàng trăm bức chụp tôi từ thời đại học, có cả những tấm anh chụp lén khi tôi ngủ gục trên ghế thư viện. Còn có một folder riêng tên “Hàn Tuyết” – nhưng bên trong chỉ là giấy tờ y tế và thư từ gia đình, không có ảnh thân mật nào. Tôi thở phào, nhưng vẫn chưa đủ để xóa hết nghi ngờ.
Tối đó, anh về muộn vì cuộc họp với đối tác. Tôi chờ anh ở cửa, nhào vào ôm: “Chồng ơi, mệt không? Em hâm lại đồ ăn đây.”
Anh cười mệt mỏi, hôn lên trán tôi: “Có em chờ, mệt mấy cũng tan biến.”
Chúng tôi ăn tối trong im lặng ấm áp. Rồi anh bất ngờ hỏi: “Hôm nay em làm gì?”
Tôi giật mình, nhưng nhanh chóng cười: “Ở nhà dọn dẹp, xem phim. Nhớ anh thôi.”
Anh gật đầu, nhưng ánh mắt như muốn nhìn thấu tôi. “Gần đây em ngoan quá. Anh hơi không quen.”
Tôi bĩu môi: “Em ngoan là xấu à? Trước kia em hư lắm sao?”
Anh vuốt má tôi: “Trước kia em như mèo hoang, cào anh đau điếng. Giờ lại như mèo con, khiến anh muốn nuông chiều mãi.”
Tôi cười, nhưng trong lòng quyết định sẽ thử anh một lần. Tôi muốn biết nếu tôi “nhớ lại” và đối mặt với quá khứ, anh sẽ phản ứng thế nào.
Vài ngày sau, tôi hẹn gặp Hà My lần nữa. Cô ấy vẫn lo lắng: “Mày điên à? Sống chung với Trương Hạo làm gì? Hắn nguy hiểm lắm. Trước kia mày hận hắn tận xương, giờ mất trí mới chịu ở yên.”
Tôi kể một phần sự thật: “Tao nghĩ… có lẽ trước kia tao hiểu lầm hắn. Hắn đối xử với tao rất tốt.”
Hà My trừng mắt: “Tốt cái con khỉ! Hắn từng suýt đốt cả khu phố khi thấy mày đi với Trần Minh. May có anh trai mày can thiệp, không thì cả đám chết sạch.”
Tôi im lặng. Hóa ra anh đã ghen đến mức đó. Tôi hỏi: “Quan hệ của hắn với Hàn Tuyết thế nào?”
Hà My nhún vai: “Con nuôi thôi. Nghe nói cô ta thích hắn, nhưng hắn chưa từng đáp lại. Chỉ coi như em gái. Mày bỏ chạy vì nghe lén chuyện đó đúng không?”
Tôi gật đầu. Hà My thở dài: “Ngốc quá. Giờ mày định sao? Nhớ lại chưa?”
Tôi lắc đầu: “Chưa. Nhưng tao muốn ở bên hắn thêm chút nữa.”
Hà My cảnh báo: “Đừng để đến lúc nhớ lại thì muộn. Hắn không phải người dễ buông tay đâu.”
Về nhà, Trương Hạo đã ở đó, ngồi trong phòng khách tối om. Tim tôi thắt lại. Anh ngoắc tay: “Lại đây.”
Tôi bước tới, bị kéo ngồi lên đùi anh. Anh vuốt lưng tôi, giọng trầm: “Hôm nay lại gặp Hà My?”
Tôi gật đầu, thành thật kể: “Cô ấy bảo chúng ta không phải vợ chồng thật sự. Em từng bỏ chạy khỏi tiệc đính hôn, rồi dính với Trần Minh.”
Anh im lặng, tay siết chặt hơn. “Rồi em nghĩ sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Em không tin cô ấy. Em chỉ tin anh. Anh nói chúng ta yêu nhau, em tin thế.”
Anh cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm tới mắt: “Ngoan lắm. Đừng nghe ai khác. Em chỉ cần ở bên anh.”
Anh đè tôi xuống sofa, nụ hôn dữ dội gần như cướp đi hơi thở. “Lâm Vũ, em dám rời anh lần nữa, anh sẽ không tha.”
Tôi ôm lấy anh, thì thầm: “Em sẽ không đi đâu.”
Nhưng sau lưng anh, khóe môi tôi nhếch lên. Tôi đã nhớ hết rồi, và tôi sẽ dùng chính ký ức ấy để buộc anh phải thừa nhận tình cảm thật sự. Tôi không còn là cô gái ngốc nghếch bỏ chạy nữa. Lần này, tôi sẽ giữ anh bên mình mãi mãi.
Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu “thử” anh một cách tinh tế. Tôi cố tình để điện thoại rung với số Trần Minh (tôi đã bỏ chặn để thử), rồi giả vờ ngạc nhiên khi anh nhìn thấy. Sắc mặt anh tối sầm, giọng lạnh băng: “Sao lại bỏ chặn?”
Tôi vô tội: “Em quên mất. Hay anh chặn lại giúp em?”
Anh làm thế, nhưng đêm đó anh yêu tôi cuồng nhiệt hơn, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của người khác. Tôi biết anh đang ghen, và điều đó khiến tôi hạnh phúc một cách kỳ lạ.
Tôi cũng bắt đầu hỏi về Hàn Tuyết. Một tối, khi chúng tôi nằm bên nhau, tôi thì thầm: “Chồng ơi, Hàn Tuyết là ai vậy? Em mơ thấy cái tên này.”
Anh cứng người, rồi dịu giọng: “Chỉ là em gái nuôi thôi. Đừng nghĩ lung tung.”
Tôi dụi vào ngực anh: “Em ghen đấy. Anh có thích cô ấy không?”
Anh lật người đè tôi xuống, giọng khàn: “Anh chỉ thích em. Chỉ yêu mỗi em.”
Tôi cười thầm. Anh đang nói thật, tôi cảm nhận được. Nhưng tôi vẫn muốn nghe anh thừa nhận tất cả.
Cuối cùng, tôi quyết định sẽ “khôi phục ký ức” vào một ngày đặc biệt – đúng ngày kỷ niệm tiệc đính hôn bị hủy năm xưa. Tôi đặt bàn ở nhà hàng nơi từng tổ chức tiệc, và chuẩn bị một bất ngờ lớn.
Nhưng trước đó, Trần Minh lại xuất hiện, và mọi thứ bắt đầu rối tung…