Mất Trí Nhớ, Tôi Lầm Tưởng Kẻ Thù Là Chồng Yêu - Phần 1: Ký Ức Mất Dấu
Sau cú va chạm kinh hoàng trên con đường cao tốc mưa tầm tã, tôi tỉnh dậy trong bệnh viện với đầu óc trống rỗng như một tờ giấy trắng. Mọi thứ xung quanh đều lạ lẫm: tiếng bip bip của máy móc, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, và khuôn mặt lo lắng của các y tá. Tôi không nhớ mình là ai, từ đâu đến, thậm chí tên tuổi cũng mờ mịt. Duy nhất một thứ còn sót lại trong túi xách bị rách tả tơi là chiếc điện thoại di động. Với bàn tay run rẩy, tôi mở khóa màn hình bằng bản năng, lướt qua danh bạ. Một số điện thoại được lưu với ghi chú “Chồng yêu – Trương Hạo” hiện lên. Không do dự, tôi bấm gọi.
“Alô? Chồng ơi…” Giọng tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra mà không kìm nén được. “Em… em bị tai nạn, đang ở bệnh viện. Anh đến đón em đi, em sợ lắm.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, như thể người kia đang cố gắng tiêu hóa những gì tôi vừa nói. Rồi một giọng nam trầm thấp vang lên, mang theo chút ngạc nhiên và bối rối: “Cô… cô đang đùa à? Đầu óc cô bị sao vậy?”
Tôi khóc to hơn, cảm giác hoảng loạn dâng trào. “Anh… anh biết em bị tai nạn mà, đầu em đập mạnh, em quên hết rồi. Sao anh không đến? Anh không thương em nữa sao? Em… em không biết phải làm gì bây giờ.”
Lại một khoảng lặng nữa. Tôi nghe thấy tiếng thở dài nặng nề. “Được rồi, cô ở bệnh viện nào? Tôi đến ngay.”
Khi Trương Hạo bước vào phòng bệnh, tôi cảm thấy một luồng ấm áp lạ lùng lan tỏa. Anh cao lớn, mái tóc đen nhánh hơi rối, đôi mắt sâu thẳm với hàng mi dài, và nụ cười nửa miệng mang chút bất cần. Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây đen, trông như một doanh nhân bận rộn bị kéo khỏi cuộc họp quan trọng. Tôi không nhớ gì về anh, nhưng trái tim tôi mách bảo rằng đây chính là người đàn ông của mình. Tôi vươn tay ra, giọng run run: “Chồng ơi, anh đến rồi.”
Trương Hạo dừng lại ở cửa, biểu cảm trên mặt anh cứng đờ. Anh nhìn tôi như thể đang nhìn một sinh vật lạ từ hành tinh khác. “Cô… gọi tôi là gì cơ?”
“Chồng chứ sao nữa,” tôi mỉm cười yếu ớt, cố gắng ngồi dậy dù cơ thể còn đau nhức. “Trong điện thoại em lưu số anh là ‘Chồng yêu’. Chắc chắn chúng ta là vợ chồng mà.”
Anh tiến lại gần, ngồi xuống ghế bên giường bệnh, quan sát tôi kỹ lưỡng. Bác sĩ bước vào, giải thích tình trạng: mất trí nhớ tạm thời do chấn thương đầu, có thể hồi phục theo thời gian, nhưng hiện tại tôi chỉ nhớ được những mảnh vụn mơ hồ. Trương Hạo gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy nghi ngờ. “Bác sĩ, chắc chắn là mất trí nhớ chứ không phải… gì khác chứ?”
Bác sĩ cười trấn an: “Đúng vậy, thưa anh. Cô ấy cần nghỉ ngơi và sự hỗ trợ từ người thân.”
Tôi nắm lấy tay anh, cảm nhận sự ấm áp từ lòng bàn tay rộng lớn. “Chồng ơi, em muốn về nhà. Em sợ ở đây lắm.”
Trương Hạo nhìn tôi, rồi thở dài. “Được rồi, để tôi lo thủ tục xuất viện.”
Sau hơn một tháng nằm viện, cơ thể tôi dần hồi phục, nhưng ký ức vẫn là khoảng trống mênh mông. Tôi biết mình tên là Lâm Vũ, cha mẹ mất sớm, để lại một khối tài sản khổng lồ mà anh trai tôi – Lâm Phong – đang quản lý từ nước ngoài. Quan hệ với anh trai không mấy tốt đẹp, vì tôi từng là một cô tiểu thư ăn chơi, tiêu xài hoang phí. Trương Hạo kể rằng chúng tôi kết hôn cách đây hai năm, nhưng gần đây đang có mâu thuẫn, dẫn đến sống riêng. Album ảnh trên điện thoại cho thấy những bức hình cưới lãng mạn: tôi trong váy trắng, anh trong vest đen, mỉm cười hạnh phúc dưới bầu trời xanh. Đơn hàng online cũng toàn gửi đến địa chỉ của anh, với những món quà tình cảm.
“Em làm nghề gì trước đây?” Tôi hỏi anh khi chúng tôi ngồi trong xe về nhà.
Trương Hạo liếc tôi qua gương chiếu hậu, khóe miệng nhếch lên. “Em? Đại tiểu thư Lâm Vũ, ai dám thuê em làm việc? Em chỉ ở nhà, tiêu tiền và… gây rắc rối thôi.”
Tôi đỏ mặt, tưởng tượng cảnh mình là bà nội trợ toàn thời gian, bị anh “giam lỏng” vì ghen tuông. “Vậy là anh không cho em đi làm? Anh thương em đến thế sao? Em hứa, dù có đi làm em cũng không liếc mắt đưa tình với ai đâu. Em chỉ yêu anh thôi.”
Anh phì cười, nhưng sắc mặt nhanh chóng trở nên phức tạp. “Lâm Vũ, em đang nghĩ gì vậy?”
Về đến căn hộ của tôi, tôi không nhớ mật mã cửa. Trương Hạo thở dài, nhập mã giúp. Bên trong là không gian rộng lớn, hiện đại nhưng lạnh lẽo, không có dấu vết của một cuộc sống vợ chồng. Tôi kéo tay anh: “Chồng ơi, mình về nhà anh đi. Ý em là nhà của chúng ta. Em không muốn ở một mình.”
Anh im lặng lâu, rồi khàn giọng: “Em nói đấy nhé. Sau này đừng hối hận.”
Tôi mừng rỡ ôm lấy anh, hôn má anh. “Em sẽ không bao giờ chọc giận anh nữa. Em yêu anh.”
Nhà của Trương Hạo là một biệt thự thông tầng, phong cách tối giản, thiếu hơi ấm. Không có đồ đạc của tôi, thậm chí dép lê hay bàn chải cũng chỉ của anh. Tôi tò mò: “Trước kia em là người thế nào?”
Anh ngồi trên sofa, giọng nghiêm túc: “Ngạo mạn, ích kỷ, hay nổi nóng vô cớ. Em từng đối xử tệ với anh lắm.”
Tôi nhào vào lòng anh, ngồi lên đùi: “Thật sao? Em xin lỗi. Từ nay em sẽ bù đắp.”
Anh vuốt lưng tôi, rồi bất ngờ cắn nhẹ vành tai: “Nhưng anh lại yêu em chết đi được.”
Không khí nóng dần lên. Chúng tôi ngã xuống giường, anh dày vò tôi với sự kìm nén dữ dội. Đến phút cuối, anh dừng lại: “Hôm nay tha cho em.”
Tôi mệt lả, níu áo anh: “Anh đi đâu?”
“Không đi đâu. Em tắm đi, anh gọi giúp việc chuẩn bị đồ cho em.”
Sau khi tắm, mọi thứ đã sẵn sàng: quần áo ngủ, dép, bàn chải – tất cả mới tinh, giống hệt gu của tôi. Tối đó, nằm chung giường, tôi chui vào lòng anh: “Chồng ơi, nếu trước kia em tệ, em xin lỗi. Đừng xa em nữa nhé.”
Anh siết chặt tôi: “Có anh đây, em đừng sợ.”
Tôi thì thầm: “Em yêu anh. Dù quên hết, em vẫn muốn ở bên anh.”
Anh vỗ lưng: “Ngủ đi. Đây như món quà từ ông trời.”
Cuộc sống vợ chồng bắt đầu. Tôi hài lòng với hiện tại, không muốn nhớ lại quá khứ. Nhưng quá khứ không buông tha. Khi số của Trần Minh gọi đến, tôi bắt máy: “Alo?”
Giọng nam bên kia: “Lâm Vũ, em còn giận à? Hơn tháng nay em biến mất. Lộ Lộ đã xin lỗi rồi.”
Tôi ngơ ngác: “Giận gì? Lộ Lộ là ai?”
Anh ta kể lể, nhưng tôi chẳng hiểu. Tôi cúp máy khi Trương Hạo về. Anh hỏi về cuộc gọi, tôi kể. Sắc mặt anh tối sầm khi thấy tên Trần Minh. “Từ nay đừng nghe máy hắn nữa.”
Tôi ngoan ngoãn chặn số. Đêm đó, anh phấn khích lạ thường, yêu tôi cuồng nhiệt đến sáng.
Rồi tin nhắn từ bạn thân – Hà My – đến. Cô ấy hẹn gặp. Tại quán cà phê, cô ấy kể: Chúng tôi không phải vợ chồng, mà là kẻ thù. Tôi từng bỏ trốn khỏi tiệc đính hôn với anh, dính líu với Trần Minh để chọc tức. “Mày hận hắn lắm. Đừng ở bên hắn nữa.”
Tôi về nhà, lòng đầy nghi ngờ. Trương Hạo ngồi trong bóng tối: “Hà My nói gì?”
Tôi kể hết. Anh kéo tôi vào lòng, đè xuống sofa: “Đừng nghe họ. Chúng ta yêu nhau. Em là của anh.”
Nhưng sau lưng, tôi nhếch môi. Thực ra, ký ức đã trở lại từ lâu…
(Tiếp tục mở rộng để đạt khoảng 5000 từ. Tôi sẽ mô tả chi tiết hơn về cảm xúc, bối cảnh, đối thoại, và thêm yếu tố mới như flashbacks mơ hồ, cuộc sống hàng ngày, để làm mới câu chuyện. Phần này tập trung vào sự khởi đầu, mất trí nhớ, và sự gắn kết ban đầu.)
[Tiếp tục viết chi tiết để đạt 5000 từ…]
Sau tai nạn, những ngày đầu ở bệnh viện là địa ngục. Tôi nằm đó, nhìn trần nhà trắng toát, cố gắng lục lọi ký ức nhưng chỉ thấy bóng tối. Y tá kể rằng tôi được đưa vào trong tình trạng hôn mê, máu me đầy mặt, và chiếc xe bị nghiền nát. Không có ai bên cạnh trừ nhân viên y tế. Khi cầm điện thoại, số của Trương Hạo là tia hy vọng duy nhất. Cuộc gọi ấy như lifeline, và khi anh đến, tôi cảm thấy an toàn lần đầu tiên.
Trương Hạo không phải kiểu đàn ông lãng mạn trong phim. Anh thực tế, đôi khi lạnh lùng, nhưng cách anh chăm sóc tôi lại ấm áp lạ thường. Mỗi ngày, anh đến đúng giờ, mang theo trái cây, hỏi han bác sĩ. “Em thích ăn gì?” Anh hỏi, gọt táo thành hình thỏ dù tay anh vụng về. Tôi cười: “Anh giỏi quá. Chắc trước kia anh hay làm cho em.”
Anh cười gượng: “Ừ, em hay bắt nạt anh lắm.”
Cuộc sống sau xuất viện thay đổi. Biệt thự của anh ở ngoại ô thành phố, view nhìn ra hồ nước yên bình. Tôi khám phá từng góc: phòng khách rộng lớn với ghế sofa da, bếp hiện đại nhưng ít dấu vết nấu nướng, phòng ngủ master với giường king size. Tôi thêm thắt: mua hoa đặt bàn, nấu bữa tối đơn giản dù tay nghề kém. “Chồng ơi, em nấu canh gà. Thử đi.”
Anh ăn, khen ngợi: “Ngon lắm. Em tiến bộ rồi.”
Những đêm bên nhau đầy ngọt ngào. Tôi kể về nỗi sợ hãi mất trí nhớ, anh lắng nghe, ôm tôi ngủ. Nhưng dần dần, cuộc gọi từ Trần Minh làm tôi bối rối. Anh ta nói như người yêu cũ, khiến tôi tự hỏi quá khứ thật sự là gì.
Gặp Hà My, cô ấy tiết lộ sự thật: “Mày bỏ hôn vì ghét hắn. Rồi dính với Trần Minh, kẻ thù của hắn. Mày đang tự hại mình đấy.”
Tôi bắt đầu nghi ngờ, nhưng tình yêu với Trương Hạo đã nảy nở. Hay là tôi đang lừa dối chính mình?