Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ - Phần 5: Di sản và tái sinh
- Trang chủ
- Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ
- Phần 5: Di sản và tái sinh
Sau trận chiến cuối cùng, Vân Biên chìm trong tang thương và hy vọng xen lẫn. Máu đã ngừng chảy, lửa chiến tranh đã tắt, nhưng những vết thương lòng vẫn còn đó. Vân Liệt, vị tướng quân cao lớn giờ đã thêm nhiều vết sẹo mới, đứng lặng trước thi thể Liễu Tâm. Cô nằm yên bình trên nền đất phủ đầy lá Thanh Linh Thảo, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng như lúc còn sống. Tay cô vẫn nắm chặt cây gậy nhóm lửa – vũ khí đã cùng cô đánh tan sứ giả Hắc Lang, cứu cả Vân Biên khỏi âm mưu diệt tộc. Vân Liệt quỳ xuống, giọng khàn đặc: “Tâm nhi… ngươi đi thanh thản. Vân Biên sẽ mãi nhớ ơn ngươi.” Ông nhẹ nhàng đặt một cành Vân Linh Căn phát sáng lên ngực cô, linh khí lấp lánh như sao trời.
Diêu ma ma gào khóc đến ngất đi. Bà lao đến, ôm chặt thi thể Liễu Tâm: “Con ơi! Bà còn chưa kịp để con dưỡng lão… Sao con bỏ bà mà đi?” Tiểu Phong và Tiểu Lan quỳ bên cạnh, nước mắt rơi lã chã. Hàn Phong chạy đến muộn, tay cầm túi thuốc nhưng chỉ biết lắc đầu: “Ta… ta đến muộn rồi.” Ông ngồi sụp xuống, đầu cúi sát đất, lần đầu tiên trong đời khóc như một đứa trẻ.
Tang lễ của Liễu Tâm được tổ chức long trọng nhất Vân Biên từng thấy. Toàn bộ quân dân đều mặc áo trắng, quỳ lạy ba ngày ba đêm. Vân Liệt ra lệnh dựng tượng ngay giữa quảng trường mới xây – nơi sau này gọi là Tâm Quảng Trường. Tượng được tạc từ đá Vân Linh trắng tinh, cao hơn ba trượng. Liễu Tâm trong tượng mặc y phục giản dị của ngày thường, tay cầm gậy nhóm lửa, mắt nhìn xa xăm về phía biên giới – nơi Hắc Lang từng đến. Dưới chân tượng khắc dòng chữ vàng: “Liễu Tâm Nương Nương – Người nhóm lửa cứu muôn dân Vân Biên”. Ngày khánh thành tượng, Vân Liệt tự tay thắp nén hương đầu tiên: “Tâm nhi, từ nay ngươi là vị thần hộ mệnh của chúng ta.”
Diêu ma ma trở thành người giữ đền đầu tiên. Bà dọn đến một ngôi nhà nhỏ cạnh quảng trường, ngày ngày quét dọn, thắp hương, kể chuyện về “Đậu nhi” cho trẻ con nghe. “Con bé ấy ấy mà,” bà kể, mắt long lanh, “nhóm lửa là giỏi nhất. Một cái chạm tay, lửa cháy xanh rực, chữa hết bệnh cho cả làng. Nó còn đánh bại cả sứ giả Hắc Lang, cứu cả hai dân tộc.” Trẻ con ngồi vòng quanh, mắt tròn xoe: “Bà nội, Nương Nương có thật không ạ?” Diêu ma ma cười: “Thật chứ. Bà từng ôm nó ngủ, từng ăn khoai nướng nó nhóm lửa. Bà là mẹ nuôi của Nương Nương đấy.”
Thời gian trôi qua, Vân Biên thay đổi chóng mặt. Tâm Thôn mở rộng thành Tâm Thành – thành phố lớn nhất biên giới, dân số vượt mười vạn. Những đứa trẻ Hắc Lang được nuôi dưỡng giờ đã lớn, hòa nhập hoàn toàn. Chúng gọi mình là “người Vân Biên”, nói tiếng Đại Huyền lưu loát, và tự hào kể: “Tổ tiên chúng tôi từng là kẻ thù, nhưng nhờ Liễu Tâm Nương Nương mà hai dân tộc thành một nhà.” Thành phố không còn dịch bệnh, nhờ hệ thống túi hương, màn lưới, và thuốc Linh Thanh Tán được sản xuất hàng loạt. Hàn Phong lập Y Viện lớn nhất, đào tạo hàng trăm y sư. Ông không lấy vợ, sống độc thân đến cuối đời, chỉ nhận một người con nuôi – một bé gái mồ côi giống hệt Liễu Tâm năm xưa. Ông đặt tên con bé là Tiểu Tâm, dạy nó hết y thuật của mình.
Tiểu Phong trở thành thành chủ Tâm Thành ở tuổi ba mươi. Cậu cao lớn, cường tráng, nhưng tính tình vẫn hiền hậu như ngày nào. Cậu kết hôn với một cô gái bản địa – con gái của một tù binh Hắc Lang cải hóa – và sinh được ba đứa con. Đứa lớn nhất là con trai, đặt tên Phong Tâm, thừa kế võ nghệ của Vân Liệt. Tiểu Lan trở thành nữ y sư nổi tiếng nhất Vân Biên, được dân chúng gọi là “Tiểu Nương Nương”. Nàng lấy một chàng trai thợ rèn – người đã rèn lưới sắt đầu tiên theo ý Liễu Tâm – và sinh hai đứa con gái thông minh lanh lợi. Nàng mở trường dạy y cho nữ nhân, phá bỏ định kiến cũ: “Nữ nhân cũng có thể cứu người như Liễu Tâm Nương Nương.”
Vân Liệt sống đến tám mươi lăm tuổi. Ông không tái hôn, dành cả đời bảo vệ biên giới và xây dựng Tâm Thành. Trước khi qua đời, ông để lại di chúc: “Toàn bộ tài sản và quân quyền giao cho Tiểu Phong. Hãy giữ gìn Vân Biên như Liễu Tâm đã mơ ước.” Ông được an táng bên cạnh tượng Liễu Tâm, cùng với Diêu ma ma và Hàn Phong – bốn ngôi mộ nằm thành một hàng, như một gia đình vĩnh cửu.
Diêu ma ma sống thọ nhất – một trăm lẻ hai tuổi. Bà khỏe mạnh đến lạ, nhờ uống Linh Thanh Tán hàng ngày và sống trong không khí trong lành của Tâm Thành. Đến năm chín mươi, bà vẫn đi lại thoăn thoắt, kể chuyện cho trẻ con. Năm một trăm tuổi, bà tổ chức đại thọ, toàn thành ăn mừng ba ngày. Bà ngồi trước tượng Liễu Tâm, cười: “Đậu nhi, bà sống lâu thế này là để chờ con đầu thai về đấy. Con mà về, bà còn phải dạy con nhóm lửa nữa.” Năm một trăm lẻ hai, bà ra đi thanh thản trong giấc ngủ, tay nắm chặt một cành Thanh Linh Thảo. Lễ tang bà long trọng không kém Liễu Tâm. Dân chúng khóc: “Bà nội của Tâm Thành đã về với Nương Nương rồi.”
Thế hệ sau tiếp nối. Tâm Thành trở thành kinh đô y học của Đại Huyền. Các trường y mọc lên, dạy cả y thuật hiện đại mà Liễu Tâm để lại (dù họ không biết nguồn gốc) lẫn ma thuật linh khí. Mỗi năm vào ngày 15 tháng 8 – ngày giỗ Liễu Tâm – toàn thành tổ chức đại lễ Nhóm Lửa. Người ta đốt lửa xanh bằng Thanh Linh Thảo, múa hát, dâng hoa và thảo dược. Trẻ con hát bài ca truyền đời:
“Lửa xanh cháy giữa Vân Biên, Nương Nương nhóm lửa cứu muôn dân. Thảo dược linh khí bay xa, Tâm Thành mãi mãi sáng ngời, Diêu bà nội sống trăm năm, Hàn đại phu nghiên thuốc cứu người, Vân tướng quân giữ biên cương, Tâm Thành là nhà, là quê hương.”
Linh hồn Liễu Tâm vẫn lơ lửng trên bầu trời Tâm Thành nhiều năm. Cô nhìn thấy tất cả: Diêu ma ma thọ trăm tuổi, Tiểu Phong làm thành chủ, Tiểu Lan dạy y nữ nhân, Hàn Phong viết sách, Vân Liệt giữ lời thề. Cô thấy trẻ con chơi đùa dưới chân tượng mình, thấy người bệnh khỏi bệnh nhờ thuốc cô để lại, thấy hai dân tộc hòa hợp thành một. Cô mỉm cười: “Mình đã làm được rồi. Vân Biên không còn dịch bệnh, không còn chiến tranh, không còn đói nghèo.”
Một ngày nọ, khi Tâm Thành đã trở thành trung tâm y học lớn nhất Đại Huyền, một cô gái trẻ – hậu duệ đời thứ năm của Tiểu Phong – đứng trước tượng Liễu Tâm. Cô gái ấy có đôi mắt giống hệt Liễu Tâm kiếp trước, thông minh và kiên định. Cô thì thầm: “Nương Nương, con muốn học y thuật như bà. Con muốn cứu người, xây làng mới ở vùng đất xa.” Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương Thanh Linh Thảo. Cô gái mỉm cười: “Con nghe bà nói rồi. Con sẽ làm được.”
Liễu Tâm nhìn xuống lần cuối, nước mắt linh hồn lấp lánh. Cô quay sang không gian bên cạnh – nơi một linh hồn khác đang chờ. Không phải Lâm Trạch, không phải Hàn Phong, mà là một linh hồn mới, sáng ngời và ấm áp. Cô nắm tay linh hồn ấy: “Đi thôi. Đến lúc đầu thai rồi.” Linh hồn kia cười: “Lần này, ta muốn làm con gái của nàng.” Liễu Tâm bật cười: “Được chứ. Ta sẽ dạy con nhóm lửa, dạy con cứu người.”
Họ cùng bay về phía cầu Nại Hà. Trước khi uống chén canh Mạnh Bà, Liễu Tâm ngoái đầu nhìn lại Vân Biên lần cuối. Cô thấy Tâm Thành lung linh dưới ánh trăng, thấy tượng mình đứng sừng sững giữa quảng trường, thấy trẻ con đang múa hát dưới chân tượng. Cô thì thầm: “Tạm biệt Vân Biên. Cảm ơn mọi người đã cho ta một gia đình, một sứ mệnh, một di sản.”
Chén canh đưa lên môi. Họ uống, quên hết ký ức kiếp trước. Một hành trình mới bắt đầu – ở một nơi nào đó, một thời đại nào đó, một cô bé sẽ lại nhóm lửa, lại cứu người, lại xây dựng một Vân Biên mới.
Nhưng ở Tâm Thành, truyền thuyết vẫn sống mãi. Mỗi khi có gió mang hương thảo dược thoang thoảng, người ta đều nói: “Liễu Tâm Nương Nương lại về thăm chúng ta rồi.”
Và ngọn lửa xanh – ngọn lửa của hy vọng, của lòng nhân ái, của sức mạnh nữ nhân – vẫn cháy mãi trong lòng mỗi người dân Vân Biên, qua ngàn đời không tắt.