Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ - Phần 3: Di cư và thích ứng ở vùng biên giới
- Trang chủ
- Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ
- Phần 3: Di cư và thích ứng ở vùng biên giới
Sau khi nhận được sự tự do từ Huyền phủ, nhóm nhỏ của Liễu Tâm bắt đầu chuẩn bị cho hành trình di cư đến Vân Biên – vùng đất biên giới hoang vu mà Vân Tiên Sinh đã gợi ý. Không khí trong phủ lúc này đã thay đổi hoàn toàn. Huyền phu nhân, dù ban thưởng bạc và lời hứa tự do, vẫn nhìn họ với ánh mắt tiếc nuối: “Con bé Liễu Tâm, mày có tài y thuật, ở lại phủ giúp ta chữa bệnh cho đám thiếp thất chứ?” Liễu Tâm lịch sự từ chối: “Phu nhân, con đã hứa với Diêu ma ma sẽ đưa bà đi, xây dựng cuộc sống mới. Cảm ơn phu nhân đã chiếu cố.” Bà ta thở dài, nhưng không ép buộc, chỉ dặn dò: “Vân Biên nguy hiểm, dịch bệnh hoành hành, thảo dược linh khí mạnh nhưng kẻ thù Hắc Lang tộc lộng hành. Cẩn thận đấy.”
Diêu ma ma, giờ đã tự do, ôm túi bạc nặng trịch mà Liễu Tâm đưa: “Con ơi, chúng ta đi thật sao? Bà già này sợ không chịu nổi đường xa.” Liễu Tâm an ủi: “Ma ma, con có kế hoạch. Chúng ta thuê xe ngựa tốt, mang thảo dược phòng thân. Vân Biên giàu tài nguyên, thảo dược linh khí dồi dào, con sẽ dùng kiến thức để chữa bệnh, xây làng.” Tiểu Phong và Tiểu Lan hào hứng: “Chị Tâm, em muốn thấy Vân Biên! Nghe nói cây cỏ ở đó biết phát sáng vì linh khí!” Liễu Tâm cười, xoa đầu hai đứa: “Đúng rồi, nhưng phải nghe lời, đường đi nguy hiểm.”
Họ chuẩn bị kỹ lưỡng. Liễu Tâm dùng bạc mua thảo dược: “Thanh Linh Thảo” chống sốt, “Lục Linh Diệp” sát trùng, “Hỏa Linh Quả” đuổi côn trùng. Cô chiết xuất chúng thành bột, túi hương, và siro đơn giản. Diêu ma ma gói ghém đồ ăn: bánh bao nhân thảo dược, khô bò ướp linh khí để giữ lâu. Tiểu Phong mang theo dụng cụ nhóm lửa, Tiểu Lan ôm búp bê tự làm. Vân Tiên Sinh tặng sách: “Huyền Thảo Bí Lục” – sách về ma thuật thảo dược ở biên giới. “Con bé, Vân Biên có ‘Vân Linh Căn’ – thảo dược hiếm, linh khí mạnh, chữa bách bệnh, nhưng phải biết kích hoạt bằng niệm chú,” ông dặn.
Buổi sáng khởi hành, trời sương mù dày đặc. Xe ngựa lăn bánh ra khỏi kinh thành, hướng nam biên giới. Đường đi qua rừng rậm, sông suối, mất mười ngày. Ngày đầu tiên êm ả, nhưng đêm xuống, muỗi vo ve, Liễu Tâm đốt “Hỏa Linh Quả” làm khói đuổi: “Ma ma, đeo túi hương này, linh khí sẽ bảo vệ.” Diêu ma ma ngạc nhiên: “Con bé, khói này thơm, muỗi chạy hết!” Tiểu Phong kể chuyện ma quái: “Chị, rừng này có yêu quái thảo dược không?” Liễu Tâm cười: “Không, chỉ có linh khí tốt thôi.”
Ngày thứ ba, gặp mưa lớn, đường lầy lội. Xe ngựa kẹt bánh, Liễu Tâm dùng kiến thức vật lý: dùng cành cây làm đòn bẩy, đẩy xe. Diêu ma ma ướt mem: “Con ơi, lạnh quá.” Cô pha trà gừng linh khí: “Uống đi ma ma, ấm bụng.” Tiểu Lan run rẩy, Liễu Tâm ôm cô bé: “Đừng sợ, chị có thuốc.” Ngày thứ năm, gặp cướp đường – năm tên hung ác, vây xe. Diêu ma ma hét: “Con ơi, chạy đi!” Liễu Tâm bình tĩnh: “Ma ma, đưa con bột ‘Hỏa Linh’.” Cô rắc bột vào gió, linh khí bùng nổ thành khói cay, cướp ho sặc, mắt bỏng rát, bỏ chạy. “Con bé, mày cứu chúng ta!” Diêu ma ma ôm cô khóc.
Ngày thứ tám, họ qua sông lớn, nước xiết. Liễu Tâm dùng dây thừng từ vải buộc chắc, dẫn mọi người qua. Tiểu Phong suýt trượt, cô kéo kịp: “Giữ chặt chị!” Đêm đó, quanh lửa trại, họ kể chuyện. Diêu ma ma kể về tuổi trẻ: “Bà từng mơ mở quán ăn, bán canh thảo dược.” Liễu Tâm: “Ma ma, ở Vân Biên chúng ta làm thế.” Tiểu Lan hát ru, giọng non nớt ấm áp.
Cuối cùng, đến Vân Biên. Vùng đất rộng mênh mông, núi cao rừng rậm, sông suối uốn lượn, thảo dược mọc um tùm tỏa linh khí lấp lánh – “Ngân Linh Hoa” ánh bạc chữa vết thương, “Vân Linh Căn” phát sáng ban đêm. Nhưng hoang vu, không bóng người, chỉ tiếng muỗi và mùi ẩm. Họ đến phủ tướng quân Vân – tòa nhà đá vững chãi, cờ bay phấp phới. Vân Liệt, tướng trẻ cao lớn mặt sẹo, mắt sắc, tiếp đón: “Từ kinh thành? Vân Biên nguy hiểm, dịch bệnh, Hắc Lang tộc quấy rối.” Liễu Tâm: “Tướng quân, con biết y thuật, chữa dịch.”
Vân Liệt cười khẩy: “Dịch nhiệt đới cướp mạng hàng năm. Ngươi con bé biết gì?” Diêu ma ma kể công lao, hắn do dự: “Thử đi, nếu vô dụng, đuổi.” Họ được ở gian nhà nhỏ, vườn thảo dược sau. Vân Liệt giới thiệu Hàn Phong – đại phu gầy gò, mắt kính, biết linh khí thảo dược. “Cô nương, Vân Biên đầy thảo dược, nhưng dịch bệnh kinh hoàng,” hắn nói.
Thích ứng khó khăn. Dịch bùng phát ở doanh trại: sốt cao, rét run (sốt rét). Quân lính chết dần. Liễu Tâm quan sát: “Giống sốt rét ác tính.” Cô hái “Thanh Linh Thảo”, chiết nước cốt. Vân Liệt nghi ngờ, nhưng cho thử. Hai ngày, lính khỏi. Vân Liệt kinh ngạc: “Ngươi cứu ta!” Cô giải thích: “Linh khí trong thảo dược tiêu diệt trùng độc.” Hắn cho áp dụng toàn doanh, dịch giảm.
Danh tiếng lan, dân tị nạn kéo đến: nghèo khổ, bệnh tật. Liễu Tâm thuyết phục Vân Liệt: “Cấp đất, con dạy chữa bệnh.” Hắn đồng ý. Nhóm xây Tâm Thôn: Diêu ma ma dạy nấu; Tiểu Phong dạy nhóm lửa; Tiểu Lan giúp trẻ con. Hàn Phong hợp tác: “Dạy ta chiết xuất.” Họ chế “Linh Thanh Tán” phân phát.
Cộng đồng phát triển: trồng rau, nuôi gà, dùng linh khí tăng năng suất. Diêu ma ma mở quán canh thảo dược. Vân Liệt ghé thăm, rung động: “Cô nương cao minh.” Xung đột: lính tranh đất. Liễu Tâm tổ chức lễ hội thảo dược, gắn kết. Hắc Lang tộc hạ độc nước: da xanh, yếu. Liễu Tâm chế giải độc, cứu dân. Vân Liệt đánh bại nhóm nhỏ.
Tâm Thôn phồn vinh, tình cảm nảy nở. Hàn Phong tỏ tình: “Cô nương, cùng ta nghiên cứu thảo dược?” Vân Liệt ngưỡng mộ. Nhưng Liễu Tâm tập trung sứ mệnh: “Chúng ta xây Vân Biên thành thiên đường.”