Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ - Phần 2: Xung đột nội bộ và thay đổi số phận
- Trang chủ
- Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ
- Phần 2: Xung đột nội bộ và thay đổi số phận
Sau một năm thích nghi ở Huyền phủ, cuộc sống của Liễu Tâm dần đi vào quỹ đạo ổn định. Mỗi sáng, cô thức dậy từ tờ mờ đất, bước vào bếp lớn với mùi khói than quen thuộc. Diêu ma ma đã trở thành người thân thiết nhất, như một người mẹ thứ hai. Bà dạy cô cách chọn thảo dược để nêm nếm món ăn, không chỉ để ngon miệng mà còn để tăng cường linh khí – thứ năng lượng huyền bí mà người Đại Huyền tin rằng tồn tại trong mọi loại cây cỏ. “Con bé, lá Huyền Linh này phải nghiền nhuyễn, rồi rắc vào canh gà, sẽ giúp chủ nhân khỏe mạnh hơn,” Diêu ma ma nói, tay thoăn thoắt làm việc. Liễu Tâm gật đầu, nhưng trong lòng cô biết đó chỉ là hiệu ứng placebo cộng với dược tính thực tế của bạc hà – loại thảo dược tương tự ở kiếp trước. Cô lén thử nghiệm, kết hợp kiến thức hóa học để chiết xuất tinh dầu, làm cho món ăn không chỉ thơm mà còn thực sự có tác dụng chữa cảm cúm nhẹ.
Bếp phủ là thế giới riêng của họ, nơi không ai quấy rầy. Liễu Tâm đã tích góp được một khoản bạc nhỏ, giấu kỹ dưới hốc bếp. Tiểu Phong – cậu bé mồ côi cô nhặt về – giờ đã quen việc, giúp nhóm lửa phụ và quét dọn. Cậu bé nhút nhát ban đầu giờ đã cười nói nhiều hơn, coi Liễu Tâm như chị gái. “Chị Tâm, hôm nay lửa cháy đều lắm, em thổi theo cách chị dạy,” Tiểu Phong khoe, khuôn mặt lấm lem tro than. Liễu Tâm xoa đầu cậu: “Giỏi lắm, sau này em sẽ làm đầu bếp lớn.” Diêu ma ma nhìn cảnh ấy, mắt đỏ hoe: “Con bé, mày tốt quá, nhưng phủ này không phải chỗ cho tình cảm. Chủ nhân trên cao, nha hoàn dưới thấp.”
Lời bà nói không sai. Huyền phủ là gia tộc lớn, chủ nhân Huyền lão gia buôn thảo dược khắp Đại Huyền, giàu có bậc nhất kinh thành. Thiếu gia Huyền Phong, 18 tuổi, là niềm hy vọng của phủ, đã đính hôn với tiểu thư Lăng Uyển của Lăng gia – một gia tộc quyền quý chuyên về ma thuật thảo dược. Hôn sự này được định từ nhỏ, vì tình bạn giữa Huyền phu nhân và Lăng phu nhân. Nhưng trời có mắt, biến cố ập đến bất ngờ.
Một buổi chiều mưa gió, tin tức lan truyền khắp phủ: Lăng phu nhân đột ngột đau ngực, mồ hôi đầm đìa, mời đại phu giỏi nhất kinh thành cũng không cứu nổi. Bà quằn quại ba canh giờ rồi qua đời. Liễu Tâm nghe triệu chứng từ đám nha hoàn tám chuyện: đau vai, tức ngực, khó thở – rõ ràng là nhồi máu cơ tim. Ở kiếp trước, cô biết cách: dùng thuốc tiêu huyết khối, đặt stent động mạch. Nhưng ở đây, đại phu chỉ dùng thảo dược cầm cự, như nhân sâm hay “Tâm Linh Thảo” để kích linh khí tim mạch, nhưng vô ích. “Thời cổ đại, cứu thế nào nổi,” Liễu Tâm thầm nghĩ, lòng đầy tiếc nuối.
Sự kiện này làm rung động toàn phủ. Lăng Uyển phải thủ hiếu ba năm theo luật Đại Huyền, hôn sự trì hoãn. Huyền Phong, thiếu gia tuấn tú nhưng yếu đuối, phải chờ đợi. Huyền phu nhân – mẹ hắn – lo lắng con trai 18 tuổi chưa thành thân, sợ “dòng dõi suy yếu”. Bà vốn cấm hắn gần gũi nữ nhân để giữ cho Lăng Uyển, nhưng giờ thay đổi. “Phúc mỏng thì thôi, nhưng con trai ta không thể chờ thêm,” bà nói với quản gia. Bà quyết định chọn thông phòng cho hắn – những nha hoàn hầu hạ giường chiếu, nhưng không danh phận.
Tin tức lan ra, đám nha hoàn có nhan sắc nhao nhao. Họ ăn diện lộng lẫy, tranh nhau nịnh bợ Huyền phu nhân. Diêu ma ma nhìn Liễu Tâm mặt lấm lem khói bếp, chậc lưỡi: “Con bé, tao có nước vo gạo, rửa mặt đi, da trắng trẻo lại ngay. Biết đâu được chọn.” Liễu Tâm cười: “Ma ma, con thích nhóm lửa hơn. Hôm nay nướng khoai được không?” Diêu ma ma trợn mắt: “Con có tiền đồ không hả?” Nhưng bà vẫn chiều, nướng một củ khoai lang thơm lừng từ than hồng.
Huyền phu nhân đã chọn hai nha hoàn xinh đẹp: một là nha hoàn thân cận của bà, hai là con gái quản gia. Nhưng Lăng Uyển can thiệp. Nàng đích thân đến phủ, xem xét, rồi phản đối: “Không được chọn người xinh đẹp, giỏi nịnh. Chỉ chọn một, và phải an phận.” Nàng chỉ vào Liễu Tâm – nha hoàn nhóm lửa, mặt đen nhẻm, “an phận” nhất phủ. Liễu Tâm kinh hãi: “Sao lại là con?” Diêu ma ma cười: “Số mệnh đấy con ơi.”
Liễu Tâm bị gọi đến gặp Huyền phu nhân. Bà đánh giá cô: “Con bé, mày an phận, thật thà. Làm thông phòng cho thiếu gia đi.” Liễu Tâm quỳ xuống: “Phu nhân, con chỉ biết nhóm lửa, không xứng.” Nhưng bà kiên quyết. Liễu Tâm đàm phán: “Nếu con đồng ý, ba năm sau xin phu nhân thả Diêu ma ma tự do.” Huyền phu nhân sững sờ, rồi cười: “Ngoan lắm, ta đồng ý.” Vậy là Liễu Tâm thành thông phòng danh nghĩa.
Cô theo Huyền Phong đến biệt viện – nơi hắn học với sư phụ, một trạng nguyên ẩn dật tên Vân Tiên Sinh. Biệt viện yên tĩnh, có vườn thảo dược huyền ảo tỏa linh khí. Huyền Phong ban đầu lạnh nhạt: “Ngươi chỉ nhóm lửa, đừng mơ mộng.” Nhưng Liễu Tâm không quan tâm, cô nấu ăn ngon, dùng thảo dược tăng sức khỏe cho hắn. Một lần, hắn đau đầu vì học hành, cô xoa bóp huyệt (kiến thức hiện đại), hắn đỡ hẳn: “Ngươi biết y thuật à?” Cô cười: “Chỉ chút ít từ sách cũ.”
Tại biệt viện, Liễu Tâm nhặt thêm Tiểu Lan – bé gái mồ côi lang thang. Cô cầu xin Vân Tiên Sinh giữ lại: “Tiên sinh, con bé có thể giúp việc vặt.” Ông đồng ý, thấy cô “an phận”. Giờ “gia đình” có Diêu ma ma (vẫn ở phủ chính nhưng thường thăm), Tiểu Phong, Tiểu Lan. Họ cùng nhóm lửa, trồng rau nhỏ, chia sẻ thức ăn. Tiểu Lan nhút nhát, nhưng Liễu Tâm dạy cô bé cách dùng thảo dược chữa vết thương: “Lấy lá Lục Linh, nghiền nát đắp lên.”
Âm mưu nội bộ bắt đầu. Trong phủ chính, thiếp thất của Huyền lão gia tranh sủng, dùng độc thảo dược hại nhau. Một thiếp thất bị trúng độc, triệu chứng giống ngộ độc thực phẩm. Diêu ma ma kể: “Con ơi, phủ này hỗn loạn lắm.” Liễu Tâm dùng kiến thức giải độc: chiết xuất than hoạt từ củi cháy, cho uống. Thiếp thất khỏi, Huyền phu nhân biết, khen ngợi: “Con bé, mày có tài.” Nhưng điều này thu hút sự chú ý, một thiếp thất ghen tị, lén bỏ độc vào thức ăn của Liễu Tâm.
Cô phát hiện kịp: mùi lạ từ “Độc Linh Thảo” – giống nấm độc. Cô dùng kiến thức hóa học trung hòa, rồi đối chất: “Di nương, sao lại hại con?” Thiếp thất hoảng, thú tội. Huyền phu nhân xử phạt, nhưng Liễu Tâm cầu xin: “Phu nhân, tha cho bà ấy, chỉ là ghen tị.” Bà ngạc nhiên, nhưng đồng ý. Sự việc này làm Huyền Phong chú ý hơn: “Ngươi không tranh sủng, sao lại tha?” Cô đáp: “Con chỉ muốn bình an.”
Diêu ma ma được tự do sớm hơn dự kiến – nhờ công lao của Liễu Tâm. Bà khóc: “Con ơi, chúng ta đi thôi.” Nhưng Liễu Tâm thuyết phục ở lại tạm: “Ma ma, phủ đang hỗn loạn, chúng ta giúp ổn định rồi đi.” Họ quyết định ở, đối phó âm mưu. Liễu Tâm dùng thảo dược huyền ảo kích hoạt linh khí, chữa bệnh cho phủ, thu hút sự ngưỡng mộ. Huyền Phong dần rung động, nhưng cô giữ khoảng cách.
Một lần, Huyền lão gia bị bệnh lạ – sốt cao, run rẩy (sốt rét). Liễu Tâm nhận ra, dùng “Thanh Linh Thảo” (giống artemisinin) chiết xuất. Ông khỏi, khen: “Con bé, mày cứu ta.” Ông thả tự do cho cả nhóm. Nhưng lúc này, biên giới Vân Biên có biến – dịch bệnh lan tràn. Vân Tiên Sinh gợi ý: “Liễu Tâm, tài y thuật của con có thể giúp Vân Biên.” Họ quyết định di cư, kết thúc phần thích nghi, mở ra hành trình mới.