Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ - Phần 1: Xuyên không và thích nghi ở phủ lớn
- Trang chủ
- Lửa Xanh Vân Biên: Nha Hoàn Nhóm Lửa Trở Thành Nương Nương Truyền Kỳ
- Phần 1: Xuyên không và thích nghi ở phủ lớn
Liễu Tâm tỉnh dậy trong một cơn đau đầu kinh hoàng, cơ thể nhỏ bé, yếu ớt, và lạ lẫm. Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng đôi tay run rẩy không chịu nghe lời, như thể chúng thuộc về một đứa trẻ mười tuổi thay vì cơ thể trưởng thành của một sinh viên y khoa hai mươi hai tuổi. Không gian xung quanh tối tăm, ẩm mốc, với mùi khói bếp lẫn lộn cùng hương đất ẩm. Cô đang nằm trên một chiếc giường tre cứng ngắc, phủ lớp chăn mỏng manh rách nát. “Đây là đâu?” – Liễu Tâm thì thầm, giọng nói non nớt vang lên khiến chính cô giật mình.
Chỉ vài phút trước – hay có lẽ là kiếp trước – cô đang ở trong phòng thí nghiệm của đại học y khoa, mải mê nghiên cứu về thảo dược cổ truyền. Một tai nạn bất ngờ, bình thí nghiệm vỡ tung, và rồi… bóng tối. Giờ đây, ký ức ùa về như một cơn lũ: cô đã xuyên không. Không phải vào thân xác công chúa hay tiểu thư quý tộc như trong tiểu thuyết, mà là một cô bé lang thang, đói khát, không cha không mẹ, đang nằm ven đường phố cổ kính của một triều đại hư cấu mang tên Đại Huyền. Triều đại này, theo ký ức mơ hồ của cơ thể gốc, là nơi mà ma thuật thảo dược tồn tại – những loại cây cỏ có “linh khí” có thể chữa bệnh hoặc gây hại, nhưng chỉ những người có duyên mới khai thác được.
Liễu Tâm cố gắng nhớ lại. Cơ thể này tên là Tiểu Liễu, mồ côi từ nhỏ, sống bằng cách ăn xin và nhặt rác. Hôm qua, cô bé đã ngất xỉu vì đói, và giờ đây, Liễu Tâm – phiên bản hiện đại – đã chiếm hữu thân xác này. “Phải sống sót trước đã,” cô tự nhủ, cố gắng đứng dậy. Bụng réo sôi, cơ thể yếu ớt, nhưng trí óc cô vẫn sắc bén. Là sinh viên y khoa xuất sắc, cô biết cách tự chăm sóc: tìm nước, tìm thức ăn, và quan sát môi trường.
Cô lảo đảo bước ra khỏi túp lều tạm bợ – thực ra chỉ là một góc phố ẩm thấp với vài tấm vải rách che chắn. Phố xá nhộn nhịp, người qua kẻ lại mặc y phục cổ xưa, xe ngựa lăn bánh, và mùi thức ăn từ các quán ven đường khiến cô càng đói hơn. Nhưng không có tiền, không quen biết ai. Liễu Tâm quyết định tìm việc làm. Với kiến thức y học hiện đại và chút hiểu biết về thảo dược từ kiếp trước, cô có thể bắt đầu từ những việc đơn giản.
Lang thang một lúc, cô đến trước cổng một phủ đệ lớn – Huyền phủ, gia tộc giàu có nhất kinh thành, chuyên buôn bán thảo dược và dược phẩm. Cổng phủ cao lớn, khắc họa những họa tiết thảo dược huyền ảo, như thể chúng đang tỏa linh khí. Liễu Tâm nghe loáng thoáng từ đám người hầu: “Bếp cần người nhóm lửa, ai làm được thì vào.” Đây là cơ hội! Cô bé nhỏ con chen vào, và may mắn thay, được nhận thử việc. Bà bếp chính, Diêu ma ma – một người phụ nữ trung niên khắc nghiệt nhưng công bằng – nhìn cô bé gầy guộc, lắc đầu: “Nhóc con, tay chân lóng ngóng thế này, nhóm lửa nổi không? Nhưng thôi, thử đi, nếu không được thì cuốn xéo.”
Vậy là Liễu Tâm bắt đầu cuộc sống nha hoàn ở Huyền phủ. Công việc đầu tiên: nhóm lửa trong bếp. Bếp lớn, đầy khói bụi, với những lò than khổng lồ dùng để nấu nướng cho cả phủ. Diêu ma ma dạy cô cách chọn củi, cách thổi lửa, nhưng Liễu Tâm – với kiến thức vật lý cơ bản – nhanh chóng nắm bắt. Cô biết cách sắp xếp củi để lửa cháy đều, không khói nhiều, và thậm chí dùng chút kiến thức hóa học để kiểm soát nhiệt độ. Ban đầu, Diêu ma ma mắng cô vụng về: “Con bé, tay chân gì mà lóng ngóng, lửa cháy lung tung thế này, rau xào khét hết!” Nhưng chỉ sau vài ngày, bà nhận ra: “Ủa, con bé này không vụng, chỉ là cần thời gian thích nghi thôi. Lửa nhóm giờ đều lắm, không khói, không cháy quá.”
Liễu Tâm mỉm cười thầm. Kiếp trước, cô từng học về combustion – quá trình cháy – và biết rằng oxy, nhiên liệu, nhiệt độ phải cân bằng. Ở đây, cô áp dụng bằng cách xếp củi hình kim tự tháp, để không khí lưu thông tốt hơn. Diêu ma ma bắt đầu thích cô, thường để cô thử nếm món ăn đầu tiên: “Con bé, nếm thử canh hầm này xem, vừa miệng chưa?” Liễu Tâm dùng kiến thức dinh dưỡng để gợi ý: “Ma ma, thêm chút gừng sẽ ấm bụng hơn, tốt cho tiêu hóa.” Diêu ma ma ban đầu nghi ngờ, nhưng thử rồi thì gật gù: “Con bé, biết nhiều phết nhỉ?”
Cuộc sống ở bếp dần ổn định. Liễu Tâm tích góp bạc hàng tháng – lương nha hoàn ít ỏi, nhưng cô tiết kiệm khéo léo. Cô giấu bạc trong một hốc nhỏ dưới lò bếp, nơi không ai để ý. Ban đêm, cô nhớ về kiếp trước: trường đại học, bạn bè, nghiên cứu thảo dược. Ở đây, thảo dược có “linh khí” – một loại năng lượng huyền ảo khiến chúng mạnh hơn. Cô từng thấy Diêu ma ma dùng lá “Huyền Linh Thảo” để chữa đau bụng, và cô nhận ra đó giống như bạc hà hiện đại, nhưng với hiệu quả nhanh hơn nhờ linh khí.
Tình cảm với Diêu ma ma sâu đậm dần. Bà là người phụ nữ góa chồng, không con cái, sống cô đơn trong phủ. Liễu Tâm – với ký ức cô đơn từ kiếp trước – coi bà như mẹ. Một lần, Diêu ma ma bị bỏng tay khi hầm canh, Liễu Tâm dùng kiến thức sơ cứu: rửa nước lạnh, bôi gel từ lá nha đam (mà ở đây gọi là “Lục Linh Diệp”). Bà ngạc nhiên: “Con bé, sao mày biết cách này? Tay tao đỡ đau hẳn.” Liễu Tâm cười: “Con đọc trong sách cũ, ma ma.” Thực ra, đó là kiến thức hiện đại, nhưng cô che giấu khéo léo.
Dần dần, Diêu ma ma mở lòng. Bà kể về cuộc đời mình: vào phủ từ trẻ, làm nha hoàn, rồi lên bếp chính nhờ tay nghề. Nhưng bà lo lắng tuổi già: “Con ơi, tao già rồi, không chồng không con, sau này biết nương tựa ai?” Liễu Tâm ôm bà: “Ma ma, con sẽ chăm sóc ma ma. Chúng ta sẽ rời phủ, mở quán nhỏ, bán đồ ăn.” Diêu ma ma cười, nhưng mắt đỏ hoe: “Con bé ngốc, nha hoàn như chúng ta, khế bán thân còn đó, sao rời được?”
Khế bán thân – Liễu Tâm học được rằng nha hoàn như cô ký khế ước nô lệ, chỉ tự do khi chủ nhân thả. Cô quyết tâm: phải tìm cách. Trong phủ, cô quan sát: Huyền phủ giàu có nhờ buôn thảo dược, thiếu gia Huyền Phong 18 tuổi, đính hôn với tiểu thư Lăng gia – Lăng Uyển. Nhưng Lăng phu nhân đột ngột qua đời do “tim phong” (nhồi máu cơ tim, theo triệu chứng Liễu Tâm đoán). Cô biết cách cứu hiện đại: thuốc tiêu huyết khối, nhưng ở đây chỉ dùng thảo dược cầm cự. Sự kiện này trì hoãn hôn sự, thiếu gia phải chờ ba năm thủ hiếu.
Liễu Tâm dùng thời gian này để học hỏi. Cô lén đọc sách trong phủ – sách về thảo dược huyền ảo, nơi linh khí có thể chữa bệnh lạ. Cô thử nghiệm nhỏ: dùng “Hỏa Linh Quả” (giống ớt) để làm ấm lửa bếp, giúp lửa cháy đều hơn. Diêu ma ma khen: “Con bé, lửa hôm nay vừa vặn, rau xào ngon hẳn.” Cô cũng cứu một nha hoàn bị cảm lạnh bằng trà gừng mật ong – kiến thức đơn giản nhưng hiệu quả.
Một năm trôi qua, Liễu Tâm lớn lên thành thiếu nữ 11 tuổi, nhưng trí tuệ vượt trội. Cô nhặt được một cậu bé mồ côi – Tiểu Phong – lang thang ngoài phủ. Diêu ma ma thấy vậy, nhớ lại mình từng nhặt Liễu Tâm, bèn cầu xin quản gia giữ lại làm gia đinh nhóm lửa phụ. Tiểu Phong 8 tuổi, nhút nhát, nhưng nhanh chóng gắn bó với Liễu Tâm như anh em. Cô dạy cậu cách nhóm lửa, kể chuyện cổ tích (thực ra là kiến thức hiện đại), và chia sẻ thức ăn.
Diêu ma ma lo lắng: “Con bé, mày tốt quá, nhưng phủ này không đơn giản. Thiếu gia sắp chọn thông phòng, đám nha hoàn tranh nhau chết đi sống lại.” Liễu Tâm cười: “Ma ma, con chỉ muốn nhóm lửa, ăn ngon, tích bạc. Không tranh gì đâu.” Nhưng bà không tin: “Con gái đẹp lên, sẽ bị chú ý.” Liễu Tâm thầm nghĩ: phải che giấu nhan sắc, bôi tro bếp lên mặt, mặc đồ rộng.
Rồi biến cố xảy ra: Huyền phu nhân – mẹ thiếu gia – chọn thông phòng cho con trai. Đám nha hoàn xinh đẹp tranh nhau. Diêu ma ma giục Liễu Tâm: “Rửa mặt đi, biết đâu được chọn, thoát kiếp nha hoàn.” Liễu Tâm từ chối: “Con thích nhóm lửa.” Nhưng Lăng Uyển (vị hôn thê) can thiệp, chọn Liễu Tâm vì cô “an phận, không tranh sủng”. Liễu Tâm kinh hãi, nhưng đàm phán với phu nhân: “Nếu chọn con, ba năm sau thả Diêu ma ma tự do.” Phu nhân đồng ý.
Liễu Tâm theo thiếu gia đến biệt viện học hành với sư phụ (một trạng nguyên ẩn dật). Cô hầu hạ, nấu ăn dùng thảo dược huyền ảo (thêm linh khí để tăng sức khỏe). Thiếu gia dần chú ý, nhưng cô giữ khoảng cách. Cô nhặt thêm bé gái mồ côi – Tiểu Lan – xây dựng “gia đình nhỏ” với Diêu ma ma.