Khuyên Bạn Thân Chia Tay 800 Lần, Ai Ngờ Lại Cưới Luôn Quân Sư Bên Nhà Trai - Phần 1: Những Cuộc Chia Tay Vô Tận
- Trang chủ
- Khuyên Bạn Thân Chia Tay 800 Lần, Ai Ngờ Lại Cưới Luôn Quân Sư Bên Nhà Trai
- Phần 1: Những Cuộc Chia Tay Vô Tận
Trong một buổi chiều mưa tầm tã ở Thượng Hải, tôi ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nhìn ra cửa sổ nơi những giọt nước lăn dài trên kính. Tôi là Lâm Tiểu Vũ, một lập trình viên 28 tuổi làm việc tại một công ty công nghệ ở khu Phố Đông. Cuộc sống của tôi khá bình lặng, ngoại trừ việc tôi có một người bạn thân từ thời đại học: Tô Mẫn. Cô ấy là kiểu người mà tình yêu dường như là toàn bộ cuộc đời – một quả bom nổ chậm, và tôi chính là người phải dọn dẹp đống đổ nát sau mỗi vụ nổ.
Hôm nay, Tô Mẫn lại gọi cho tôi, giọng nghẹn ngào qua điện thoại: “Tiểu Vũ, mình chia tay rồi. Lần này là thật đấy. Lý Kiệt… anh ấy không còn yêu mình nữa.” Tôi thở dài, đây là lần thứ… bao nhiêu rồi? Tôi đã mất đếm. Từ khi họ quen nhau cách đây năm năm, cặp đôi này đã “chia tay” ít nhất 500 lần. Mỗi lần như vậy, Tô Mẫn lại khóc lóc với tôi, và tôi, với vai trò “quân sư tình trường”, lại khuyên cô ấy: “Chia tay đi, Mẫn Mẫn. Anh ta không xứng với cậu đâu.” Nhưng rồi, chỉ sau vài giờ hoặc vài ngày, họ lại làm lành, và tôi lại bị đẩy vào vai trò kẻ thứ ba bất đắc dĩ.
Tôi nhớ rõ lần đầu tiên. Đó là khi Tô Mẫn và Lý Kiệt mới quen nhau qua một ứng dụng hẹn hò. Lý Kiệt là một kiến trúc sư tài năng, gia đình có hộ khẩu Thượng Hải, giàu có và điển trai. Nhưng anh ta có tật xấu: hay ghen tuông vô cớ và thích kiểm soát. Tô Mẫn thì ngược lại, cô ấy là một nhà thiết kế đồ họa tự do, tự do đến mức đôi khi quên cả ngày kỷ niệm. Lần đầu họ cãi nhau vì Tô Mẫn quên trả lời tin nhắn của Lý Kiệt trong lúc đang làm việc. Cô ấy gọi tôi lúc nửa đêm: “Tiểu Vũ, anh ấy nói mình không quan tâm anh ấy. Mình nên làm gì?” Tôi, với kinh nghiệm tình trường ít ỏi (tôi chưa từng có mối tình nào kéo dài quá sáu tháng), đã khuyên: “Nếu cậu cảm thấy mệt mỏi, chia tay đi. Đừng để anh ta làm cậu khổ sở.” Và thế là Tô Mẫn làm theo, nhưng chỉ ba ngày sau, Lý Kiệt xuất hiện với bó hoa hồng khổng lồ, và họ lại quấn quýt như keo sơn.
Từ đó, chu kỳ lặp lại. Mỗi lần cãi vã, Tô Mẫn lại tìm tôi, khóc lóc, và tôi lại khuyên chia tay. Tôi không ghét Lý Kiệt – anh ta không phải kẻ xấu – nhưng tôi thấy rõ ràng họ không hợp nhau. Tô Mẫn quá cảm tính, Lý Kiệt quá lý trí. Họ như hai cực nam châm, hút nhau rồi lại đẩy nhau ra. Và tôi, kẻ khuyên chia tay, trở thành “kẻ phản diện” trong mắt Lý Kiệt, dù chúng tôi chưa từng gặp mặt.
Nhưng mọi thứ thay đổi vào ngày đám cưới của họ. Sau 800 lần (tôi đếm chính xác đấy) chia tay và làm lành, họ quyết định kết hôn. Thiệp cưới đến tay tôi như một quả bom nổ chậm. Tôi cười lạnh, cảm giác như một chiến binh bại trận. “Chúc mừng cậu, Mẫn Mẫn,” tôi nói qua điện thoại, giọng cố gắng vui vẻ. Nhưng trong lòng, tôi nghĩ: “Mình đã khuyên chia tay 800 lần, cuối cùng lại phải chúc mừng đám cưới của họ.”
Tôi vẫn đến dự đám cưới, thậm chí làm phù dâu cho Tô Mẫn. Tôi mặc chiếc váy hồng nhạt, đứng bên cạnh cô dâu rạng rỡ, nhưng nụ cười của tôi cứng đờ. Tô Mẫn lo lắng hỏi: “Tiểu Vũ, cậu không vui à? Mặt cậu trông như sắp khóc ấy.” Tôi lắc đầu: “Không sao, mình chỉ… mệt thôi.” Sự thật là, sau bao năm chứng kiến tình yêu điên rồ của họ, tôi đã quyết định tránh xa tình yêu. Yêu đương chỉ mang lại phiền phức.
Khi nhà trai đến đón dâu, tôi mới chú ý đến một phù rể đặc biệt. Anh ta cao ráo, mặc vest đen, mái tóc hơi rối, và đeo một chiếc khuyên tai bạc bên tai phải. Khuôn mặt anh ta sắc nét, đôi mắt sâu hun hút, toát ra vẻ lạnh lùng nhưng cuốn hút. Anh ta đứng đó, mặt không biểu cảm, như thể đang tham dự đám tang chứ không phải đám cưới. Một phù dâu khác thì thầm: “Anh chàng kia là ai vậy? Trông cool quá!” Tô Mẫn cười: “Đó là Trần Hạo Thiên, bạn thân của Lý Kiệt. Họ lớn lên cùng nhau, như anh em ruột ấy.”
Trần Hạo Thiên. Cái tên này tôi đã nghe Tô Mẫn nhắc đến vô số lần, và mỗi lần đều kèm theo lời nguyền rủa. Anh ta chính là “quân sư” bên phía Lý Kiệt, kẻ luôn khuyên bạn mình níu kéo Tô Mẫn mỗi khi họ suýt chia tay. Vì anh ta, mà bao lần kế hoạch “chia tay vĩnh viễn” của tôi đều thất bại. Tôi ghét anh ta, dù chưa gặp mặt. Và giờ, nhìn anh ta đứng đó với vẻ mặt thối hoắc, tôi nghĩ: “Sao mặt mày lại khó chịu thế? Đây chẳng phải kết quả mày mong muốn à?”
Lễ cưới diễn ra suôn sẻ, cô dâu chú rể cười toe toét, còn tôi và Trần Hạo Thiên thì ngồi ở bàn chính, mặt lạnh như tiền. Không khí ồn ào, mọi người cụng ly chúc phúc, nhưng hai chúng tôi im lặng như hai bức tượng. Tôi liếc sang anh ta, thấy anh ta đang lướt điện thoại. Bất ngờ, anh ta quay đầu nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt chạm nhau, và thay vì tránh đi, anh ta giữ nguyên. Tôi cũng không nhường, nghĩ thầm: “Muốn khiêu khích à?”
Sau vài giây căng thẳng, anh ta mở miệng: “Cô Lâm, danh tiếng của cô tôi nghe từ lâu.” Giọng anh ta trầm thấp, mang chút mỉa mai. Tôi cười nhếch: “Anh Trần phải không? Tôi cũng nghe về anh nhiều.” Rồi tôi châm chọc thêm: “Hôm nay họ cưới nhau, công lao của anh không nhỏ đâu.” Anh ta cau mày: “Cảm ơn. Cô cũng vậy.” Tôi hừ lạnh: “Nhưng tôi khác anh. Tôi luôn khuyên họ chia tay.”
Chúng tôi bắt đầu tranh luận. Tôi kể về việc mình là “cái gai” trong mối quan hệ của họ, từ khi họ chưa chính thức quen nhau, tôi đã thấy Lý Kiệt không hợp với Tô Mẫn. Suốt năm năm, họ cãi vã, chia tay, làm lành, khiến tôi mệt mỏi đến mức thề không yêu đương nữa. Trần Hạo Thiên im lặng nghe, rồi nói: “Vậy tôi cũng là ‘cái gai’ sao? Cô nghĩ tôi luôn khuyên họ làm lành à?” Tôi nheo mắt: “Chứ không phải? Mỗi lần họ suýt chia tay, Lý Kiệt lại quay lại níu kéo.”
Anh ta lắc đầu, mở điện thoại đưa cho tôi xem tin nhắn cũ. Đó là cuộc trò chuyện với Lý Kiệt ba tháng trước: “Anh em, lần này chia thật rồi. Mẫn Mẫn quá khó chiều.” Trần Hạo Thiên không trả lời. Hai giờ sau: “Anh em, mình cầu hôn thành công rồi! Chúc mừng nhé.” Trần Hạo Thiên reply: “Làm chó liếm suốt đời đi. Gâu gâu theo chủ nhân.” Lý Kiệt: “Mày ghen tị à?” Trần Hạo Thiên: “Thằng ngu.”
Tôi cười phá lên. Hóa ra anh ta không phải quân sư khuyên làm lành, mà là kẻ châm chọc bạn mình. Tôi mở điện thoại mình, cho anh ta xem tin nhắn với Tô Mẫn: “Tiểu Vũ, mình chia tay rồi. Lần này thật.” Tôi reply sticker mặt lạnh. Hai giờ sau: “Tiểu Vũ, anh ấy cầu hôn rồi. Mình đồng ý!” Tôi thở dài: “Lúc đó mình nghĩ trời sập.”
Chúng tôi so sánh lịch sử tin nhắn, và phát hiện chúng giống nhau đến kinh ngạc. Lý Kiệt: “Chia tay rồi, nhưng mình vẫn lo cho cô ấy.” Trần Hạo Thiên: “Đổi nghề làm hề đi.” Tô Mẫn: “Mình chia tay, nhưng mình nhớ anh ấy.” Tôi: “Bồi thường tinh thần cho mình đi.” Tô Mẫn chuyển khoản 5200 tệ. Trần Hạo Thiên lẩm bẩm: “Sao bạn cô chia tay lại chuyển tiền cho cô?” Tôi: “Bạn anh không à?” Anh ta im lặng.
Chúng tôi tiếp tục lướt tin nhắn cũ. Trần Hạo Thiên có miệng độc thật: “Yêu cũ thì ra ban công đứng gió một đêm tỉnh táo lại. Không tỉnh thì nhảy luôn.” Lý Kiệt: “Mày gọi Mẫn Mẫn đến xem tao à?” Trần Hạo Thiên: “Cung Sư Tử nóng tính, mày không bao giờ hiểu được.” Tôi cũng có phần: Tô Mẫn: “Anh ấy quên kỷ niệm ngày yêu.” Tôi: “Đàn ông qua 25 là già, đổi người trẻ đi.”
Hóa ra cả hai chúng tôi đều từng khuyên chia tay, nhưng cặp đôi kia vẫn dính như sam. Chúng tôi nhìn nhau, thấy sự đồng cảm. “Anh trai Trần Hạo Thiên, chúng ta kết nghĩa anh em đi,” tôi nói. Anh ta thở dài: “Cô em, hy vọng lần này họ trụ được một tháng.”
Từ đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Hóa ra anh ta cũng làm ở khu công nghệ Phố Đông, là giám đốc một công ty phần mềm. Chúng tôi trao đổi số điện thoại, và ngày đầu tiên sau đám cưới, anh ta nhắn: “Em gái, anh đến thực hiện lời hứa. Tối nay ăn không?” Tôi cười: “Anh bao nhé.” Anh ta lái chiếc BMW đen dừng trước công ty tôi, mặc áo khoác da, khuyên tai lấp lánh. Chúng tôi đi ăn ở một nhà hàng Nhật Bản yên tĩnh.
Giữa bữa ăn, Tô Mẫn gọi: “Tiểu Vũ, Lý Kiệt không yêu mình nữa. Anh ấy nói tăng ca nhưng đồng nghiệp đăng ảnh hát karaoke.” Tôi nhìn Trần Hạo Thiên, anh ta hiểu ngay. Anh ta lấy điện thoại tôi, nói: “Chào cô Tô, tôi là Trần Hạo Thiên. Dự án tối nay do tôi phụ trách, xong việc mới đi thư giãn. Lý Kiệt không muốn đi nhưng tôi kéo theo.” Tô Mẫn im lặng, rồi: “Ồ, hiểu lầm. Chơi vui nhé.”
Tôi kinh ngạc: “Anh xử lý khủng hoảng giỏi thế?” Anh ta: “Quen rồi. Ổn định một bên trước.” Rồi điện thoại anh ta reo, Lý Kiệt: “Vợ giận rồi, cứu tao.” Trần Hạo Thiên: “Mua hoa, mua bánh, về quỳ xin lỗi. Tao đang ăn với bạn thân vợ mày.” Lý Kiệt: “Ủa, mày với Tiểu Vũ có gì à?” Trần Hạo Thiên: “Cút.”
Chúng tôi cười, cảm thấy như chiến hữu. Từ đó, chúng tôi gặp nhau thường xuyên, ăn trưa cùng, chia sẻ về cặp đôi kia. Một lần, tôi đến công ty anh ta, lễ tân cười: “Cô Lâm tìm giám đốc Trần à? Anh ấy họp, vào phòng chờ nhé.” Phòng anh ta rộng, trang trí hiện đại, với mô hình xe hơi Lego và figure game. Anh ta bước vào, cởi vest: “Chờ lâu chưa?” Tôi trêu: “Giám đốc Trần, thất lễ.”
Tối đó, Tô Mẫn gọi: “Tiểu Vũ, mình có thai rồi!” Chúng tôi kinh hoàng. Trần Hạo Thiên: “Đi bệnh viện kiểm tra, giữ bình tĩnh.” Tô Mẫn: “Sao anh cũng ở đó?” Sau khi xác nhận, Lý Kiệt khóc cười ôm vợ. Trần Hạo Thiên đợi tôi ngoài bệnh viện, đưa trà sữa: “Vất vả rồi. Đi ăn đêm đi.”
Trong xe, tôi hỏi: “Chúng ta là gì?” Anh ta: “Em nghĩ sao?” Tôi: “Anh em.” Anh ta cười: “Chúng ta đang tìm hiểu.” Anh ta tấp xe: “Anh thích em, muốn nghiêm túc.” Tim tôi đập loạn: “Được, thử xem.”