Khi Sư Phụ Hắc Hóa - Chương 84: Phiên ngoại Túc Hoà
Tên ta là Túc Hòa.
Sư phụ ta là Ngọc Lâm Uyên, lão đại của Đạo Diễn tông, ta là đại đệ tử chân truyền của ông ấy, tạm thời tính là lão nhị của Đạo Diễn tông.
Sư phụ thường luôn mắng ta, nói ta không tận tâm tu luyện, sao tương lai có thể tiếp nhận Đạo Diễn tông, sao có tiếng nói được?
Ta hỏi sư phụ, con người tại sao lại muốn tu tiên. Theo ta, người tu tiên cả ngày phải tu luyện, thật sự rất mệt, nếu nói so với người phàm tốt hơn chỗ nào, thì đó là họ có thể ngự kiếm phi hành, còn có thể sống dài lâu hơn một chút.
Khi ta nói những lời này cho sư phụ nghe, bị sư phụ đánh một trận. Nhưng ta cũng không quá để ý.
Ta cảm thấy tu tiên là một việc rất kỳ quái, lúc vẫn là phàm nhân, những người đó liều mạng tu tiên, hy vọng bước vào giới Tu tiên, kéo dài thọ mệnh mấy trăm năm, vào được giới Tu tiên rồi, những người đó lại tiếp tục liều mạng tu luyện, muốn thọ mệnh càng dài càng tốt.
Ta cảm thấy chyện này thật sự rất buồn cười. Đương nhiên ta không nói cái ý tưởng này cho sư phụ, bằng không mông ta lại nở hoa.
Sau này ta có hai sư đệ, một đứa tên Hi Loan, một đứa tên Vân Hoàn. Tính cách Vân Hoàn ngoan ngoãn dịu hiền, nghe lời hiểu chuyện, nhưng nếu so sánh, ta lại thích trêu chọc Hi Loan cổ hủ cứng nhắc hơn.
Ta vẫn luôn tò mò sư phụ tìm đâu ra một kẻ cổ hủ như vậy, lời nói của sư phụ, từ trước đến nay đệ ấy vẫn nề nếp tuân thủ, ngươi đi trêu chọc đệ ấy thì đệ ấy nhất định sẽ không thèm để ý ngươi, cái này quả thật kích thích tinh thần chiến đấu của ta, cho nên từ đó về sau đến mười mấy năm, mỗi khi Hi Loan bị ta bức cho không thể chịu được nữa, đệ ấy sẽ trừng ta, lúc ấy ta có cảm giác cực kỳ thành tựu.
Tuy rằng có đôi khi bị sư phụ bắt gặp, ta lại bị đánh một trận.
Những ngày trôi qua ta rất vui sướng, cảm thấy tu tiên hình như cũng không tồi.
Sư phụ lớn tuổi, dần dần bắt đầu tín nhiệm ta, phái ta đi biên vực trừ ma. Ta vô cùng khinh thường, phàm giới có thể có con ma nào lợi hại mà còn cần Túc Hòa ta ra tay.
Ngày đầu tiên ta tới biên vực, cứu được một cô nương. Ta không nhịn được nhìn nàng hai lần, đương nhiên ta không phải cảm thấy nàng rất đẹp, rốt cuộc so mỹ mạo, nàng không thể vượt qua ta.
Lúc gặp nàng, nàng một thân hồng y, làn da nàng trắng nõn, giống như ánh trăng trên bầu trời, ta chưa bao giờ gặp ai có thể mặc hồng y đẹp như vậy.
Đương nhiên, tại đây ta phải cường điệu một lần nữa, luận mỹ mạo, nàng không thể vượt qua ta.
Nàng gọi ta là Mỹ Nhân, ta rất vui vẻ, bởi vì đây là lời khẳng định của người khác với vẻ đẹp của ta, thậm chí ta còn cầm gương thưởng thức vẻ đẹp của mình trong ngõ nhỏ một lúc lâu.
Đương nhiên, ta sẽ không quên chuyện chính, ta tới để trừ yêu ma. Nhưng mà chuyện này cũng không quan trọng, một con ma nhỏ, ta vẫy vẫy tay là có thể diệt.
Sau này ta hủy diệt toàn bộ hang ổ của chúng, nhưng ta không may bị con yêu ma giảo hoạt kia ám toán, bị thương nặng, không thể phóng ra linh lực.
Ta mất hết sức lực nằm trên hoang mạc, hữu khí vô lực đếm sao, trong lòng nghĩ trở về chỉ sợ lại bị sư phụ đánh một trận, sau đó lại tưởng tượng, có lẽ sẽ không được gặp sư phụ nữa, tuy rằng có chút bi thương, nhưng niềm vui vì không bị đánh vẫn nhảy nhót dưới đáy lòng.
Ta thật sự cho rằng ta sẽ chết ở chỗ này, chôn thân vào bên trong cát vàng, lúc này một nữ tử cưỡi một tuấn mã chạy như bay đi đến, nàng mặc hồng y, vô cùng soái khí, tất nhiên là vẫn đứng sau ta.
Nàng có thể là thấy ta mỹ mạo đẹp đẽ, nhặt ta trở về.
Ta tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy là nàng.
Ta mất đi ký ức, không nhớ rõ sư phụ ta là Ngọc Lâm Uyên, ta còn có hai sư đệ, người đáng ghét là Hi Loan, người ngoan ngoãn là Vân Hoàn.
Ta thậm chí không nhớ rõ, ta là một người tu tiên.
Nàng gọi ta là Mỹ Nhân, tuy rằng ta cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng cũng không bài xích.
Chuyện sau này các ngươi đều đã biết, ta thích nàng, không, phải nói là yêu nàng.
Ta nhớ rõ đêm đó ở sa mạc, ngôi sao trên bầu trời sáng lấp lánh, thật giống ánh sáng trong mắt nàng, ta đè nàng dưới thân, hôn lên môi nàng.
Oa, hương vị này lại rất ngọt ngào!
Trên thực tế thật lâu về sau, ta không ngừng một lần hoài nghi, là nàng cố ý dụ dỗ ta. Hừ, nhất định là như thế, thật ra nàng đã sớm mơ ước mỹ mạo của ta, nhưng mà nói ra thì lại ngượng ngùng, vì thế vào ban đêm kia cố ý dụ dỗ ta hôn nàng.
Nhưng thôi ta quyết định tha thứ cho nàng, không có biện pháp, ai kêu mị lực của ta lớn như vậy!
Sau này chúng ta thành thân, tuy rằng là ta cầu hôn, nhưng ta biết, nàng khẳng định cũng gấp không chờ nổi giống ta.
Ngày hành thân, nụ cười trên mặt ta vẫn chưa từng hạ xuống, ta thậm chí còn hoài nghi, khuôn mặt tuấn tú của ta có thể bởi vì vậy cười mà chia thành hai nửa không.
Sự thật chứng minh mặt ta vẫn hoàn hảo không hao tổn, nhưng mông ta thiếu chút nữa bị đánh thành hai nửa.
Sư phụ Ngọc Lâm Uyên của ta xuất hiện, hơn nữa còn giúp ta khôi phục ký ức.
Thì ra ta là một người tu tiên.
Ta liền nghĩ, ta trời sinh bất phàm, sao chỉ có thể là một phàm nhân.
Chính là ta không vui vẻ nổi đứng dậy, bởi vì phàm nhân không thể thành thân với người tu tiên.
Ta khóc lóc nói muốn cử hành hôn lễ xong sẽ đi, sư phụ tàn nhẫn nói nếu ngươi không muốn hại nàng thì ngoan ngoãn đi đi.
Ta suy nghĩ một chút, vẫn nên đi thôi. Ta không rõ mình đã phá vỡ quy củ gì, hơn nữa ta cũng không muốn thành thành thật thật.
Cho nên cho dù bị cấm chế, ta vẫn còn nghĩ cách quay trở về, hai vị sư đệ giúp ta trốn đi, Vân Hoàn không có việc gì, nhưng ta không ngờ Hi Loan cũng vì giúp ta, bị sư phụ đánh một trận, vì chuyện này ta phải rơi hai hàng nước mắt cảm động.
Ta lại tới biên vực, gặp được Phù Lan.
Xa cách mấy tháng, ta cảm thấy nàng càng đẹp mắt. Ta rốt cuộc chưa từng nhìn thấy ai mặc hồng y đẹp như vậy.
Ta chột dạ gọi nàng một tiếng, nàng không để ý tới ta. Còn gọi người đuổi ta đi.
Ta vừa thấy, người nọ lớn lên tựa như có 6 phần giống ta, lại nhìn những người khác, hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút giống ta.
Lòng ta rất phẫn nộ, mấy tên tiểu yêu tinh này, không có khả năng hoàn toàn phục chế mỹ mạo của ta!
Ta biết được Phù Lan đang giận ta, ta cũng không dám tức giận, yên lặng rời đi. Chỉ là còn cảm thấy rầu rĩ, nhịn không được tìm một thân cây ôm nó gào khóc.
Có một bàn tay nhỏ nhẹ nhàng giữ chặt ống tay áo ta, ta vừa thấy, thì ra là một đứa bé, hắn cho ta một thứ đồ chơi bằng đường, nhỏ giọng nói: “Đại ca, huynh đừng khóc, cho huynh đường.”
Ta nhận lấy đồ chơi bằng đường, đứa bé đã sớm chạy trốn không thấy đâu, ta một bên ăn đường một bên khóc lóc.
Ta không cần đồ chơi làm bằng đường, ta chỉ cần A Lan của ta.
Sau khi trở về tất nhiên ta lại bị sư phụ đánh một trận, cũng may, chỉ cần đại não ta còn có thể hoạt động, ta nhất định sẽ không từ bỏ đi tìm A Lan.
Chính là ta trăm triệu lần không nghĩ tới, lần gặp lại tiếp theo nàng lại ở cái dạng này.
Nàng tới tìm ta.
Nàng áo rách quần manh, nhưng ta vẫn có thể thấy kiện sa y màu hồng nàng yêu thích. Nàng che mặt không dám nhìn ta, ta đi qua, nhẹ nhàng kéo tay nàng ra.
Nàng đã không còn sức lực, ta thấy khuôn mặt xinh đẹp ban đầu của nàng biến thành một khuôn mặt nhăn nheo của bà lão bảy tám mươi tuổi.
Nhưng trước mắt cái ta quan tâm không phải cái này, nàng thở phì phò, hơi thở thoi thóp, đôi mắt sắp không mở ra được. Ta ôm nàng về Đạo Diễn tông, cầu sư phụ chỉ cần cứu được nàng, muốn ta làm thế nào cũng được.
Ta còn từng cầu nguyện ông trời, nếu A Lan có thể khỏe lại, ta nhất định sẽ tu luyện thật tốt, trừng ác dương thiện, tích thiện thành đức, dù không gặp nàng cũng không sao.
Chính là sự thật luôn tàn khốc, sư phụ hao hết tu vi nửa đời vẫn không thể cứu A Lan.
Trong lòng ta tràn đầy thù hận, tìm kiếm chân tướng khắp nơi, cuối cùng cũng tra ra Tạ gia.
Nhưng không chờ ta bắt đầu báo thù, sư phụ đã tọa hóa. Lúc này ta mới ý thức được, tu vi nửa đời đối sư phụ mà nói có ý nghĩa gì.
Trước lúc lâm chung, sư phụ chỉ nói một câu, Đạo Diễn tông là nơi nuôi nấng ta từ nhỏ, hy vọng ta có thể che chở Đạo Diễn tông bình an vô ưu.
Sao ta có thể không hiểu ý tứ của ông ấy, ông ấy sợ ta dưới cơn giận dữ giết chết toàn bộ Tạ gia, gây tai họa khiến Đạo Diễn tông phải lánh đời.
Nhưng ta không cam lòng.
Ta không cam lòng nhìn người xấu có thể sống tốt, còn có thể hưởng thụ mọi thứ trên đời.
Sau này ta mới nhận ra, ta ngoại trừ không cam lòng thì không làm được gì cả.
Một lần ngẫu nhiên, ta kết bạn với thiếu chủ Ma giới, Ân Trường Hoan. Nói là thiếu chủ, thật ra là một con rối, sau đại chiến tiên ma, Ma giới tự thân tranh đoạt quyền lợi, rất loạn.
Ta một bên chưởng môn giúp Đạo Diễn tông phong quang vô hạn, một bên ngầm trợ giúp hắn, thận trọng từng bước, giúp hắn dần dần khống chế thế lực Ma giới.
Thời gian trôi qua, trong suốt khoảng thời gian này, ta thu nhận hai đệ tử, một đứa tên Sở Minh, một đứa tên Lâm Tư Dao. Không biết Vân Hoàn đã thu nhận bao nhiêu đệ tử, ngay cả Hi Loan, cũng thu nhận đệ tử duy nhất.
Ta vẫn như cũ, luôn luôn mỉm cười, lúc phiền muộn sẽ đi trêu chọc Hi Loan, nếu đệ ấy trừng ta, ta sẽ cảm thấy vô cùng có thành tựu, nếu đệ ấy thật sự tức giận, ta sẽ tránh ở sau lưng Vân Hoàn sư đệ, đệ ấy thường xuyên bị ta làm tức giận đến ngứa răng.
Nói đến tiểu đồ đệ của đệ ấy, cũng là một người không tầm thường. Lần đầu tiên nàng ấy gọi ta là “Mỹ nhân sư bá”, thần hồn của ta đều run rẩy, ta còn tưởng A Lan đã trở lại.
Nhưng ta đã suy nghĩ, nàng ấy không phải.
A Lan sẽ không cười ngọt ngào gọi sư bá, nàng ấy sẽ nâng mặt, khóe miệng khẽ nhếch.
Ta bị chính tưởng tượng của mình chọc cười.
Đối với tiểu cô nương, ta trước sau vẫn nhiều hơn vài phần yêu thương, cho nên lúc ta nướng thịt, không màng Dao nhi và Sở Minh kháng nghị, vô cùng gian nan đưa miếng thịt lớn nhất cho nàng ấy.
Ta quả thực bị chính mình làm cho cảm động muốn khóc, đây là quan tâm vĩ đại cỡ nào giữa trưởng bối dành cho tiểu bối.
Chuyện phía sau các ngươi đều biết, nha đầu chết tiệt Lâm Tư Dao kia cố tình phải gả đi hoàng thất. Ta mặt ngoài rất bình tĩnh, kỳ thật nội tâm tức giận muốn chết, sư phụ dạng nào sẽ có đồ đệ dạng đó sao?
Ta bỗng nhiên cảm thấy bi ai, nhưng đến tột cùng là vì ai mà bi ai, ta không thể nói.
Nói đến đây, ta cũng có chút mệt mỏi, trong lòng cũng vô cùng mệt mỏi. Ta nghĩ đã đến lúc ta phải nghỉ ngơi.
Nhưng có lẽ trước khi nghỉ ngơi, ta vẫn phải mệt một chút, ta muốn làm xong tất cả những việc nên làm.
Lúc ở núi Vụ Lĩnh, Kỳ Chính Thanh hỏi ta, tại sao không tố giác chuyện này.
Ta cảm thấy buồn cười, nếu tố giác hữu dụng, ta còn muốn giết người làm gì, giết người cũng rất mệt đó.
Huống chi, ta đã không cần công đạo, mấy cái công đạo có thể đổi lấy cái gì, nó đã không thể đổi mạng A Lan về, cũng không thể gọi sư phụ đã tọa hóa trở về.
Ta muốn, chính là mạng đền mạng.
Sau đó ta lại nghĩ, giới Tu tiên dơ bẩn như thế, giết đợt này thì còn đợt khác, chi bằng hủy diệt sạch sẽ, cũng đỡ phải có người giống ta.
Ta mệt thêm một chút cũng không sao, ngươi xem, ta chính là đại công vô tư.
Ta tự bạo nội đan.
Một khắc kia, ta có thể cảm nhận được nhẹ nhàng và vui sướng xưa nay chưa từng có.
Về cái từ vui sướng này, Sở Minh đã từng hỏi qua ta một vấn đề.
Khi đó hắn mới mười tuổi, cả ngày ở trong tông chỉ chơi cùng tiểu đồ đệ như yêu tinh của Hi Loan, ta uống say, hắn lại gần sờ sờ mặt ta, hỏi: “Sư phụ, người không vui sao?”
Ngữ khí của hắn cực kỳ giống đứa bé lúc trước cho ta đồ chơi bằng đường.
Ta hơi tỉnh rượu, lại bắt đầu cẩn thận tự hỏi vấn đề này.
Vui sướng sao?
Dường như cũng có vui sướng, lúc ta thấy Hi Loan ăn mệt rất vui sướng, lúc thấy Sở Minh chân trần cũng vui sướng, thấy Dao nhi bị ta nhốt lại mím môi giận mà không dám nói gì nghẹn khuất cũng rất vui sướng.
Sinh sống cùng mọi người rất hạnh phúc tốt đẹp, ta thật sự cảm thấy rất vui sướng.
Nhưng thứ vui sướng này là bay ở trên trời, không thể chạm tới.
Mà hiện giờ, cuối cùng ta cũng có thể theo đuổi niềm vui sướng chân chính của ta.
Hẹn gặp lại.