Khi Sư Phụ Hắc Hóa - Chương 66: Bí mật về Cô Cô Gà
Cô Cô Gà vội vàng chạy đến, thấy mọi người đánh nhau thành một đoàn. Cho dù trên dưới Đạo Diễn tông đều che chở cho Hi Loan, nhưng những người tới dự đại hội đa số là các gia tộc lớn. Kẻ hèn như đoàn người Đạo Diễn tông, chắc chắn không có biện pháp chống lại.
Tay cầm nhuận nguyệt kiếm của Hi Loan hơi hơi mỏi, Tuyết Đoàn vì che chở Hi Loan nên trên người nó đã có mấy chỗ bị thương.
Cô Cô Gà thấy thế lập tức nhảy vào, một chân đá văng mấy tu sĩ đánh lén Tuyết Đoàn. Cũng may sức lực nó đột nhiên vô cùng lớn, nên đánh bay vài người.
Tuyết Đoàn liếm liếm chân trước bị thương, mắt lam lạnh lùng nhìn Cô Cô Gà nói: “Gà ngốc, không nghĩ tới ngươi còn có chút bản lĩnh.”
Cô Cô Gà tức khắc xù lông, lông mày cao cao nhướn thẳng lên, chống nạnh nhìn chằm chằm Tuyết Đoàn cao được nửa người miệt thị nói: “Thật xấu!”
“Ngươi…… Cẩn thận!”
Thấy Tuyết Đoàn bỗng đổi chủ đề, trong lòng Cô Cô Gà biết không ổn, thân mình lóe một cái, khó khăn lắm tránh thoát lưỡi đao sau lưng, nhưng vẫn bị lưỡi dao sắc bén đó xoẹt trúng nửa cánh tay, máu tươi ào ạt chảy ra.
Tuyết Đoàn há miệng phun quả cầu lửa nhắm thẳng về phía tên tu sĩ đánh lén, rồi ba chân bốn cẳng nhảy đến trước mặt Cô Cô Gà, nhìn chằm chằm miệng vết thương nói: “Ngươi không sao chứ?”
Cô Cô Gà dùng ngón tay tinh tế thon dài che miệng vết thương lại, nhưng máu vẫn liên tục rỉ ra từ khe hở ngón tay của hắn, khuôn mặt hắn trắng bệch, chịu đựng đau đớn lắc đầu.
Trên thực tế nếu như bình thường, hắn đã sớm ôm Hạ Lan Vi, ồn ào kêu đau rồi.
Tuyết Đoàn lấy móng vuốt gạt tay hắn ra, cẩn thận liếm miệng vết thương.
“Ngươi! Ngươi đang làm gì vậy!” Trên tay truyền đến xúc cảm kỳ lạ làm Cô Cô Gà không hiểu sao lại đỏ mặt.
“Câm miệng!” Tuyết Đoàn ngẩng đầu, “Ngươi……”
Trong mắt nó có chút mơ màng: “Máu ngươi ngọt quá.”
Giống như bị ma xui quỷ khiến, Tuyết Đoàn buột miệng nói ra một câu như vậy, mắt màu lam lạnh lùng bắt đầu xuất hiện xoáy nước sâu.
Giây tiếp theo, nó nhanh chóng tỉnh táo lại, lui về phía sau vài bước, nhìn chằm chằm Cô Cô Gà nói: “Không đúng, máu ngươi có vấn đề…”
Cô Cô Gà ngạc nhiên, ba cánh hoa màu lục giữa trán lại bắt đầu tản ra ánh sáng.
Không chỉ Tuyết Đoàn, tất cả linh thú lớn nhỏ ở đây đều có hành động không bình thường, chúng tu sĩ còn đang cảm thấy nghi hoặc, thì đột nhiên nghe thấy âm thanh vang ầm ầm tựa như tiếng gào của muôn thú mà cũng tựa như thiên quân vạn mã từ không trung truyền đến.
Cát bay đá lăn, bầu trời đêm vốn trong vắt bị một đám vật thể không rõ che khuất.
Không biết là ai kêu lên một tiếng: “Không tốt! Là người Ma giới!”
Đám vật thể to lớn kia lao từ trên không trung xuống với vận tốc lớn, quấn lấy mỗi một tu sĩ ở đây, ai cũng vội vàng tự bảo vệ mình, Tạ Minh Trác có chút chật vật rút kiếm chém tà linh ở gần hắn, bỗng thấy một hắc y nam tử đi ra từ giữa vật thể kia.
Sắc mặt Kỳ Chính Thanh biến hoá: ” Ân Kha, sao ngươi lại ở chỗ này?”
Phải biết rằng mấy năm nay hai giới tiên ma không liên quan đến nhau, chẳng lẽ hắn ta lại muốn khơi mào cuộc đấu tranh giữa hai giới ư?
Ân Kha cười cười, không trả lời, bắt lấy Cô Cô Gà giữa hỗn chiến, mà Túc Hòa không biết khi nào đã đi đến bên cạnh Tuyết Đoàn, ném Hi Loan cả người toàn là máu không chống đỡ nổi lên trên lưng Tuyết Đoàn, nói: “Mau dẫn đệ ấy đi!”
Tuyết Đoàn chớp chớp mắt, cuối cùng không do dự, chở Hi Loan đã ngất, nhảy lên, nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng.
Ân Kha thấy thế, liếc mắt nhìn Túc Hòa một cái, rồi vươn tay nhấc Cô Cô Gà lên, lập tức biến mất trong trời đêm, rất nhiều yêu thú tà linh cũng không dây dưa, giống như khi tới vậy, ầm ầm rời đi.
Hết thảy mọi chuyện diễn ra quá nhanh, trong mấy giây ngắn ngủi, Hi Loan, Cô Cô Gà cùng Tuyết Đoàn đã không thấy, nếu như không phải trên người còn có cảm giác đau đớn nóng rực khi những tà linh đó cắn bị thương, tu sĩ ở đây đều hoài nghi đó chỉ là một giấc mơ đáng sợ.
“Không nghĩ tới Hi Loan này, thế mà còn cấu kết với cả Ma giới!”
“Sớm nên nghĩ đến! Bằng sức của mình hắn, sao lại có thể gây ra tai họa đó!”
Nhưng người vốn đang phân vân về Hi Loan, cũng cho rằng Hi Loan có liên quan đến Ma giới.
Có người thở dài: “Hi Loan lúc nhỏ là kỳ tài, lại xuất thân từ Đạo Diễn tông, vì sao phải hạ mình đi cấu kết với Ma giới!”
“Kỳ tài?” Một người cười nhạo: “Hiện tại những tu vi đó của hắn không biết bắt đầu từ đâu đấy!”
Mà Tạ Minh Trác lại nhìn chằm chằm phương hướng Hi Loan biến mất, ánh mắt nặng nề, hắn cứ cảm thấy hình như mình để sót cái gì.
Hạ Lan Vi ngồi ở trong phòng, đôi mắt vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Lam Ly Hạo.
Người nằm trên giường sắc mặt dần dần hồng nhuận, hô hấp mỏng manh dần dần có phập phồng, mí mắt run rẩy.
Giây tiếp theo, Hạ Lan Vi liền đối mặt với một đôi đôi mắt trắng đen rõ ràng.
Lam Ly Hạo tỉnh.
“Sư…Sư tỷ?”
“Đệ đã tỉnh!” Hạ Lan Vi kích động kéo tay Lam Ly Hạo, mặt mày tràn đầy hưng phấn.
Lam Ly Hạo cảm nhận được độ ấm trong tay, sắc mặt ửng đỏ, Hạ Lan Vi không hề nhận ra, dò xét mạch đập cùng nhiệt độ cơ thể của hắn một lượt, cuối cùng khi xác định độc đã hoàn toàn giải, nàng vui mừng đứng lên, kêu: “Ta muốn đi nói cho sư phụ sư bá! Bọn họ nhất định sẽ rất vui vẻ!”
Dứt lời lập tức rút tay, giống như gió chạy ra ngoài.
Lam Ly Hạo cảm nhận chút độ ấm được lòng bàn tay còn sót lại, có chút mất mát, nhưng mà rất nhanh cong khoé miệng lên, trên mặt xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt.
Hạ Lan Vi vui mừng chạy đến phòng sư phụ, nhưng lại không tìm được người, đi cả phòng Túc Hòa cùng Sở Minh, vẫn như cũ không thấy.
Đồng thời bởi vì nàng quá vui vẻ nên không hề chú ý tới những người trên đường luôn nhìn mình bằng ánh mắt do xét.
Nàng đi mấy vòng, cuối cùng cũng gặp được Sở Minh.
Nàng vui mừng tiến lên, bắt lấy cánh tay Sở Minh, nói: “Sư huynh! Độc của Ly Hạo sư đệ đã giải! Hắn không sao rồi, cũng không cần cắt tay.”
Sở Minh nhìn đôi mắt to sáng ngời của Hạ Lan Vi, trên gương mặt treo một nụ cười, giống như có chuyện vui lớn vậy, hắn nỗ lực khẽ động khóe miệng, ý muốn lộ ra một nụ cười chân thành.
Nhưng lần đầu tiên hắn cảm thấy, vào giờ phút này, cười là động tác gian nan như thế, so ngày xưa hình phạt đứng tấn hai cái canh giờ còn khó hơn.
“Huynh sao thế? Sao giống như sắp khóc vậy? Có phải cảm thấy ta quá lợi hại hay không?” Hạ Lan Vi tự luyến một phen, sau đó nhìn trái nhìn phải, hỏi: “Sư phụ và sư bá đâu? Bọn họ đi đâu rồi?”
Lúc này gió bỗng nhiên nổi lên, trong giây lát, trời đêm lại có mưa phùn kéo tới, bầu không khí chuyển sang lạnh.
Thật là thời tiết quỷ quái, sao đang tốt bỗng nhiên lại mưa rồi.
Nàng lôi kéo Sở Minh đi đến về phía hành lang gấp khúc bên cạnh.
Sở Minh lại không động, Hạ Lan Vi nghi hoặc quay đầu lại, đôi tay hắn đã bám lấy vai nàng: “Sư muội.”
Hạ Lan Vi ngẩng đầu, đối mặt với biểu tình nghiêm túc của Sở Minh.
Thằng nhóc này thật là, có nói cái gì đi hành lang rồi nói không được sao, một hai phải đứng ở trong mưa nói.
Sở Minh rốt cuộc mở miệng: “Sư thúc, người…”
Gió lớn mang mây đen đến, mưa cũng không biết lớn lên từ khi nào. Giọt mưa thẳng tắp rơi xuống trên mặt đất, tạo ra từng đóa bọt nước, một giọt tiếp theo một giọt, làm mặt đất ướt hết.
Hạ Lan Vi không biết mình làm thế nào mà có thể nghe hết câu chuyện, lúc này nàng mới phát hiện, trên người Sở Minh tản ra mùi máu tươi nhàn nhạt, cùng với ánh mắt mệt mỏi.
Hiển nhiên là vừa rồi mới trải qua một trận hỗn chiến.
Mà sư phụ, sư phụ bị thương hôn mê hiện tại ở nơi đâu?
Giờ phút này gió bắc gào thét, trời cao đột nhiên nổ một tiếng sấm, Hạ Lan Vi cầm huyền băng kiếm, biến mất ở trong màn mưa.
Tuyết Đoàn chỉ là một linh thú, làm sao có thể chăm sóc tốt cho sư phụ đang bị thương chứ?
Nàng vội vàng ra khỏi Ta phủ, thế giới to như vậy, biết tìm từ chỗ nào đây, nàng giống một con ruồi mất đầu, hướng về chỗ có khả năng cao nhất tìm kiếm.
Một bên khác, Cố Phán Yên bị Túc Hòa đánh va vào tường, phun ra một ngụm máu tươi, bỗng nhiên nàng ta nở nụ cười ha hả.
Nàng ta run run rẩy đứng lên, hàm răng toàn máu, nhưng vẫn cười như trước: “Sư bá, rõ ràng chính là người hãm hại sư thúc, người đánh đệ tử làm gì?”
Túc Hòa bóp lấy cổ nàng ta: “Ngươi cho rằng, ta không biết chút tâm tư này của người, cố ý dẫn Hi Loan, còn gọi cả Tạ Minh Trác tới sao.”
Mặt Cố Phán Yên trướng thành màu gan heo, nơi nào còn có phong phạm như lúc trước. Nàng ta chỉ vẫn tiếp tục cười: “So với…So với cứ như vậy chết trên tay người, không bằng, không bằng kéo thêm một cái đệm lưng, chết còn có ý nghĩa.”
Tay Túc Hòa dần dần nắm chặt, sau đó bỗng dưng buông ra, tàn độc nói: “Chết? Quá tiện nghi cho ngươi.”
Cố Phán Yên vội vàng hít thở không khí mới mẻ, ngực kịch liệt phập phồng, trong mắt lại là không quan tâm.
Người chết, còn sẽ sợ tra tấn sao?
Nàng ta móc chủy thủ giấu ở trong lòng ngực ra, lưỡi đao lóe hàn quang, nhưng mà không phải nhắm ngay Túc Hòa, mà hướng về phía chính mình, Túc Hòa đá bay đi, phế luôn tay của Cố Phán Yên.
Chủy thủ lóe ngân quang loảng xoảng rơi xuống trên mặt đất.
Túc Hòa nhặt lên thổi thổi bụi đất trên lưỡi dao, dán nó sát với khuôn mặt trắng bệch của Cố Phán Yên, từ từ nói: “Có lẽ ngươi từng nghe nói đến, người làm thuốc rồi?”
Mặt Cố Phán Yên nhanh chóng trắng bệch.
Một đêm mưa gió, hoa lá rụng rơi, không trung dần dần nổi lên mây trắng.
Một linh thú lông màu trắng, linh hoạt nhảy lên trên núi, đôi mắt màu lam băng của nó nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua giữa vách đá quen thuộc, sau lưng tựa hồ còn cõng một người.
Là Tuyết Đoàn cùng Hi Loan.
Nó chạy thẳng vào trong rừng sâu đến cuối thác nước, dưới đó, lại có một cái cửa động nhỏ.
Tuyết Đoàn dường như rất quen thuộc với chỗ này, ba bước nhảy lên giữa thác nước, đi qua cửa động.
Qua vài dặm, trước mắt liền trống trải.
Rừng cây rậm rạp cao ngất che trời, trái cây đỏ thắm đẹp không sao tả xiết, đất đai phì nhiêu, suối nước trong vắt, mấy con cá linh hoạt chơi đùa dưới suối.
Càng đồ sộ chính là, trước mặt một khoảng đất bằng phẳng rộng lớn, có một đám linh thú màu hồng đùa giỡn qua lại trông rất vui vẻ.
Có hơn một trăm Xích Diễm Thú.
Tuyết Đoàn mới vừa tiến đến, hơn một trăm Xích Diễm Thú đồng thời xúm lại.
“Bé con, sao con trở lại rồi?” Một con Xích Diễm Thú tiến lên, phát ra âm thanh người phụ nữ trung niên, khi ánh mắt chạm đến đến người Hi Loan đầy máu, âm thanh lập tức trở nên hoảng sợ: “Hi Loan đạo quân làm sao vậy!”
Xích Diễm Thú đó, chính là mẫu thân Tuyết Đoàn. Lúc trước Hi Loan nhận nuôi Tuyết Đoàn, nghĩ đến trong lúc vô ý nhiều năm trước mình phát hiện một chỗ tốt, nên hứa hẹn phải tìm cho tộc Xích Diễm Thú một cái nơi tốt.
Hi Loan tự nhiên làm được, nơi này đất đai phì nhiêu, phong cảnh tuyệt đẹp, linh khí dư thừa, tộc Xích Diễm Thú sống ở đây rất thoải mái tự tại, nên vô cùng cảm kích đối Hi Loan, hiện giờ thấy Hi Loan trọng thương, tất nhiên là phẫn nộ không thôi.
” Rốt cuộc chuyện này do ai làm?”
Có vài con Xích Diễm Thú đã tiến lên xem xét thương thế Hi Loan, cả người đều là vết thương, quần áo huyết nhục mơ hồ, nơi nào còn giống như trích tiên xuất trần lúc trước.