Khi Sư Phụ Hắc Hóa - Chương 54: Đi thăm Lâm Tư Dao
Hạ Vi Lan còn đắm chìm trong vui mừng khi thấy Hi Loan bỗng nhiên xuất hiện, Cô Cô Gà cũng đi ra từ phía sau, nó oán giận nói: “A Lan sao ngươi không đợi ta.”
Ánh mắt Hi Loan lạnh lùng nhìn sang, Cô Cô Gà sửng sốt một chút, sau đó hướng về phía Hi Loan ngoan ngoãn hành lễ. Nhiều năm ở Đạo Diễn tông, từ trước đến nay nó vẫn có chút kính sợ với Hi Loan.
Hạ Vi Lan gõ đầu nó một cái, nói: “Ai kêu ngươi chỉ lo ăn!”
Cô Cô Gà ôm đầu có chút tức giận, cái nữ nhân đáng chết này vậy mà lại dám gõ đầu bổn gà!
Hạ Vi Lan lại tiếp tục nói: “Không nghĩ tới ngươi có thể nhận ra ta cùng sư phụ…”
Phải biết rằng nàng vừa mới làm phép ẩn giấu đi khuôn mặt của nàng cùng sư phụ, hiện tại hẳn là các nàng thoạt nhìn không khác gì người bình thường mới đúng.
Mặt Cô Cô Gà lập tức trở nên tươi tắn, ngẩng đầu nói: “Đương nhiên, cũng không nhìn xem ta là ai…”
Nàng bật cười, mở miệng muốn nói, Hi Loan đã nắm lấy tay nàng, chậm rãi nói: “Đi thôi.”
Hạ Vi Lan cười như sao trời, lắc bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, cất cao giọng nói: “Được rồi!”
Hai người dắt tay đi ở phía trước, Cô Cô Gà nhanh chóng đi theo phía sau, Hạ Vi Lan lải nhải liên tục nói cái gì đó ở phía trước, Hi Loan thong thả ung dung đi cạnh bên, thường thường hướng nàng gật đầu, hoặc là nhìn nàng mỉm cười tủm tỉm. Những lúc này, Hạ Vi Lan cũng sẽ không tự giác cười rộ theo, trong ánh mắt phảng phất cất giấu sao trời.
Cô Cô Gà nhìn như có điều suy nghĩ. Không biết vì sao, rõ ràng nó chỉ đi phía sau bọn họ, nhưng mà nó luôn cảm thấy, hai người phía trước phảng phất hình thành một không gian đặc biệt, người khác làm gì cũng không chen vào được.
Nó khó hiểu gãi gãi đầu, nghĩ trăm lần cũng không ra, trong lúc suy nghĩ lại bị bỏ rơi ở tít đằng sau, nó vẫy tay, vội vã hô: “Ai ai ai, đợi ta với!”
Mãi đến nhiều năm về sau, Cô Cô Gà gặp được tình đầu, nếm thử mùi vị tình yêu, nó mới biết được, đây là mùi chua không phải phát ra từ hai người yêu đang yêu nhau mà là từ người thứ ba.
Hạ Vi Lan đã tới Linh Xuyên thành rất nhiều lần, đã sớm quen thuộc. Vô luận là nhà ai có quán rượu được hoan nghênh, nơi nào thức ăn mỹ vị, hoặc là nơi nào có chút trò vui hơi kỳ lạ, Hạ Vi Lan đều nắm rõ. Nhưng cũng có lẽ là có người bên cạnh nên không giống nhau, phong cảnh tầm thường của ngày xưa phảng phất cũng trở nên thú vị. Ngay cả kẻ địch lớn như bác gái bày bán sạp thức ăn cũng trở nên thuận mắt rất nhiều.
Ngày xưa đều là nàng mang Vân ca nhi tới, hiện giờ là nàng và sư phụ cùng nhau tới, à, còn có Cô Cô Gà, nhưng thật ra hứng thú của nàng tăng vọt lên không ít. Nàng đứng trước quán bán mặt nạ, chọn lựa, cầm lấy một cái mặt nạ mặt mũi hung tợn thử trên mặt mình, hoắc mắt ghé sát vào Hi Loan, gầm nhẹ một tiếng: “Yêu quái ăn thịt người!”
Nàng giương nanh múa vuốt, nỗ lực làm ra biểu tình dữ tợn, làm bộ như muốn ăn luôn cả Hi Loan.
Mặt Hi Loan không có gì thay đổi, bình tĩnh mà kéo cánh tay đang tác quái của nàng xuống, nín cười nói: “Ở đâu có yêu quái ăn thịt người như thế.”
Hạ Vi Lan nói: “Có nha, con còn không phải là một con à! Con hiện tại muốn ăn thịt người đó, người còn không mau chạy đi!”
Hi Loan bình tĩnh bất động, nói: “Vậy con nhất định là một yêu quái có trái tim chân thành có phúc, cực kỳ may mắn.”
Hạ Vi Lan khó hiểu, nghiêng nghiêng đầu, mặt nạ có chút nghiêng lệch. Hi Loan duỗi tay chỉnh lại mặt nạ cho nàng, trầm giọng tiếp tục nói: “Mới có thể đụng phải ta như thế, vội vàng dâng mình lên cho con ăn.”
Hả?
Hạ Vi Lan tựa như đang đem những lời này tiêu hóa từng chút một lặp đi lặp lại suy nghĩ nhiều lần, sau đó khuôn mặt ở dưới mặt nạ dữ tợn từ từ đỏ lên.
Lúc này hai người hoàn toàn giấu đi dung mạo, tiên khí trên người, nhưng là khí chất vẫn như cũ bất phàm, nam tuấn tú trong sáng, nữ mắt ngọc mày ngài, kiều diễm linh động. Hai người hành động thân mật, đứng bên ngoài nhìn vào trái lại giống như vợ chồng trẻ tuổi của gia đình giàu có.
Chủ quán thấy Hạ Vi Lan mang lâu, cười nhìn nàng nói: “Tiểu nương tử ánh mắt không tồi đó, này mặt nạ thực sự cùng nương tử xứng đôi, không mua ở đáng tiếc lắm…”
Hạ Vi Lan cười cười xem như đáp lại, chỉ là trong lòng điên cuồng mắng chửi quả nhiên mặc kệ là niên đại nào, người bán hàng đó vì muốn đắt khách mà đem chó khen thành dê, dê chuyển thành heo, heo lên thành tiên nữ trên trời.
Chủ quán thấy Hạ Vi Lan không có ý tứ mua, vì thế lại chuyển hướng Hi Loan nói: “Thiếu gia, mặt nạ này chính là được chúng tôi làm từ gỗ đào, đuổi quỷ trừ tà, đặt ở trong nhà chỉ có nhận nhiều hơn, hoặc là ngài xem xem, nơi này của chúng tôi còn có rất nhiều kiểu dáng…”
Hạ Vi Lan nghĩ thầm ‘tránh quỷ trừ tà bọn họ sợ là không cần’, chỉ cần sư phụ nhà mình vừa đứng chỗ đó, còn có yêu tà nào dám đến quấy phá? Lại nghe chủ quán đem đồ vật nhà mình nói giống như là trân bảo ngàn năm khó có được, nàng không tiếng động mà cười, đem mặt nạ cởi xuống, tính toán trả tiền chạy lấy người, cũng lười nghe câu nói kế tiếp của chủ quán
Chủ quán đó thấy biểu tình Hi Loan vẫn luôn nhàn nhạt, nói cái gì cũng không có bộ dáng hứng thú, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì, vẫn xuất phát từ bản năng của thương nhân nói: “Ta thấy phu nhân cũng thích thứ tinh xảo nhỏ nhắn này đó, nếu không thiếu gia nhìn lại?”
Bộ dáng Hi Loan như là mới nghe thấy, ngẩng đầu, nói: “Được.”
Chủ quán sửng sốt một chút, Hi Loan lại nói: “Gói toàn bộ cho ta.”
Vẻ mặt chủ quán như là lần đầu tiên gặp được đại gia như thế, cố kìm nén vui mừng xác nhận với Hi Loan xong, dường như là sợ chàng đổi ý, thao tác nhanh như gió cuốn đem tất cả đồ vật đóng gói đưa cho Hi Loan cười tủm tỉm nói: “Đa tạ thiếu gia, hoan nghênh thiếu gia cùng phu nhân lần sau lại đến.”
Hi Loan cầm một bao lớn đồ vật, bỗng nhiên cong khóe miệng.
Đang chuẩn bị trả tiền Hạ Vi Lan nhìn sạp bán trống rỗng rong nháy mắt, thật lâu sau vẫn không phục hồi lại tinh thần.
Hi Loan lôi kéo nàng, nói: “Đi thôi.”
Hạ Vi Lan nhìn một đống dồ vật lộn xộn trong tay Hi Loan, như là phát hiện đại lục mới ngạc nhiên: “Sư phụ ngươi mua nhiều mặt nạ như vậy làm gì?”
Hi Loan thản nhiên nói: “Trừ tà.”
“……” Hạ Vi Lan nói: “Trừ cái gì cơ?”
Hi Loan trầm mặc sau một lúc lâu, nói: “Mặt nạ này nàng mang lên rất đẹp.” Chàng chỉ vào cái mặt nạ hung tợn trên tay Hạ Vi Lan.
Hạ Vi Lan:????
Xong rồi, sư phụ thế nhưng cũng sẽ đem heo nói thành thiên tiên.
Nàng hậu tri hậu giác mà ý thức được giống như chàng đang mắng chính mình, cầm mặt nạ xấu xí xanh xanh trên tay kia nhìn xem, chọc chọc Cô Cô Gà đứng im bên cạnh, nói: “Đẹp không?”
Không hề có ý thức được sư phụ nhà mình cứ như thế mà lạnh lùng dời đi đề tài.
Cô Cô Gà nhìn mặt nạ kia, ghét bỏ lắc đầu, nhìn đến sắc mặt Hi Loan, đột nhiên lại gật gật đầu.
Hạ Vi Lan nói: “Rốt cuộc là đẹp hay là xấu vậy?”
Cô Cô Gà thở ra một hơi, nói: “Đẹp.”
Hạ Vi Lan lúc này đúng thật là bị chấn động không thôi, mang mặt nạ lên rồi lấy gương ra soi hồi lâu, mới nghĩ dung mạo bản thân ai oán nói: “Cũng do ta quá mức mỹ lệ, ngay cả mặt nạ xấu xí như thế vẫn không thể che đậy sắc đẹp của ta…”
Ba người lại đi dạo trong chốc lát, gặp gỡ một đám trẻ nhỏ đang chơi đùa ở bờ sông, thành hai ba nhóm, vòng thành vòng tròn cùng vui đùa ầm ĩ, còn xướng vài đoạn đồng dao dễ nghe dễ hiểu.
“Linh Xuyên thành, trong Linh Xuyên, mấy lần trong mộng không gặp gỡ. Chưa từng bỏ ngựa ném trường kiếm, một thân mưa gió máu cùng nước mắt…
Linh Xuyên thành, trong Linh Xuyên, không thấy tâm cố nhân đã vỡ. Nhìn sao trên trời cao, không người thở dài không người say…
Linh Xuyên thành, trong Linh Xuyên……”
Những hài đồng đó tóc để chỏm, đồng ngôn đồng ngữ đi dạo ven bờ, tươi cười hồn nhiên.
Hạ Vi Lan nhìn nhóm củ cải nhỏ tâm tình tốt lên, cầm một bao đồ vật kia, hướng đám nhóc đầu để chỏm đó gọi lớn: “Này, tiểu bằng hữu! Nơi này tỷ tỷ có đồ vật rất hay, các ngươi muốn hay không?”
Đám tiểu hài tử lập tức bước chân ngắn chạy tới phía trước, vui cười hét hò đem mấy thứ này chia nhau sạch sẽ.
Hi Loan nhìn Hạ Vi Lan bị hài đồng vây quanh, không tiếng động mà cười.
Sau khi đi dạo Linh Xuyên, ngày thứ hai Hạ Vi Lan bỗng nhận được tin tức của Lâm Tư Dao.
Hạc giấy nhỏ màu hồng nhạt lung lay, phi từ ngoài cửa sổ vào, rơi xuống đầu vai Hạ Vi Lan.
Hạ Vi Lan đang vẽ phù chú cảm thấy đầu vai truyền đến xúc cảm rất nhỏ, hơi bất ngờ khi thấy một con hạc giấy màu hồng đứng ở đầu vai. Nàng buông bút son, vội vàng lấy nó xuống, mở ra đọc, sau đó bỗng nhiên phát ra một tiếng vang, làm như cực kỳ vui sướng.
Hi Loan buông quyển sách trên tay, nhìn nàng hỏi: “Chuyện gì mà vui vẻ thế?”
Hạ Vi Lan vui vẻ dậm chân tại chỗ, không nhịn được lớn tiếng nói: “Sư phụ người biết không! Sư tỷ, tỷ ấy mang thai!”
Hi Loan gật gật đầu, “Rất tốt.”
Hạ Vi Lan lôi kéo tay chàng, kích động nói: “Bảo bảo nha! Trong bụng sư tỷ có bảo bảo…”
Nghĩ đến về sau sẽ có một nhóc con, lớn lên giống hệt Lâm Tư Dao, nội tâm Hạ Vi Lan kích động như nhảy một điệu ba lê đầu xuân…
Không được, nàng muốn tìm Sở Minh, sau đó đi xem sư tỷ một chút. Thời gian đến đại hội còn có bốn năm ngày, hẳn là vừa vặn.
Ý tưởng này vừa đưa ra, theo bản năng Hi Loan muốn nói không đồng ý, nhưng là nghĩ quan hệ thân cận giữa hai người các nàng, vì thế đưa ra ý muốn đi cùng.
Hạ Vi Lan khó xử nói: “Sư phụ, việc này chỉ sợ…”
Tu tiên không được quan hệ với hoàng thất, nàng cùng Sở Minh là tiểu bối, lần này lén lút tiến đến thăm thì không sao, Hi Loan là không giống nhau, nếu mà làm người cho rằng Đạo Diễn tông có tâm muốn trợ giúp hoàng thất, chẳng phải là ngang nhiên bội ước với các môn phái tu tiên khác?
Hạ Vi Lan đều có thể nghĩ đến, Hi Loan sao lại không rõ, chỉ là…
Chàng hít sâu một hơi, nỗ lực áp xuống buồn bực bất an trong lòng. Hạ Vi Lan bước lên, hỏi: “Sư phụ người làm sao vậy?”
Tay phải lập tức giơ lên thăm dò mạch đập của chàng, lại bị Hi Loan không dấu vết mà né tránh. Chàng nói: “Con đi đi.”
Hi Loan lại khôi phục bình thường.
Hạ Vi Lan cơ hồ cho rằng vừa rồi là do nàng hoa mắt, Hi Loan nói: “Con còn không đi? Sẽ không tới kịp.”
Nàng ngẫm lại cũng đúng, cất phù chú trên bàn chuẩn bị đi tìm Sở Minh, Hi Loan lại lôi kéo cổ tay của nàng, làm nàng đâm vào trong lòng ngực bản thân, Hạ Vi Lan sao lại không biết chàng muốn làm cái gì, giãy giụa tránh thoát.
“Sư phụ, con còn muốn –“
Nhưng mà Hi Loan không cho Hạ Vi Lan bất luận cơ hội nào để phản kháng, môi nóng rực vững vàng rơi xuống.
Hạ Vi Lan chỉ cảm thấy chính mình là một lồng hấp lớn, chỉ biết thở ra mà không biết hít vào, cả người bị ngọn lửa trong lòng thiêu đốt, nóng đến không chịu được.
Cuối cùng chàng khẽ cắn một ngụm ở môi nàng, rồi chạm vào cái trán nàng, bình tĩnh nói: “Trở về sớm một chút.”
Hạ Vi Lan ngơ ngác gật gật đầu, Hi Loan cẩn thận sửa sang vạt áo hơi nhăn nhúm, cùng búi tóc hơi rối của nàng, chờ đến Hạ Vi Lan xấu hổ phục hồi tinh thần lại, lại phát hiện không thể nào tức giận được.
Sư phụ luôn là như vậy, trước kia sao không thấy chàng cưỡng hôn cưỡng ôm bao giờ nhỉ…
Nàng không dám nghĩ nhiều, vì để chính mình có thể thuận lợi xuất phát thăm Lâm Tư Dao, giống như trốn chạy mà đi.
Hi Loan nhìn thân ảnh nàng chạy có chút hoảng loạn, trong lúc nhất thời không biết có tư vị, cuối cùng vẫn là không tiếng động mà cười.
Chàng vẫn là phải học cách khống chế, trước khi nàng hoàn toàn thuộc về chàng, trước lúc chàng xử lý xong tất cả mọi chuyện, chàng không thể dọa nàng sợ.
Hạ Vi Lan tìm được Sở Minh, hai người thương lượng một lúc, quyết định lập tức xuất phát, đồng thời cũng thúc giục truyền âm phù cấp báo tin cho Lâm Tư Dao.
Khi hai người tới kinh thành Huyền Dạ quốc, sắc trời cũng giống tên quốc gia đó, tối đen như mực.
Hạ Vi Lan nhìn sắc trời đen kịt, trời tối cũng tốt, miễn cho việc phát sinh nhiều chuyện. Vì an toàn, hai người lại giấu đi dáng người và dung mạo của mình, xa xa chỉ thấy một đôi nam nữ.
Bên trong hoàng thành canh phòng nghiêm ngặt, hai người di đến cổng lớn màu đỏ thắm, binh lính ngoài cửa lập tức ngăn cản bọn họ.
Vài tên binh lính đi lên, không biết đang nói cái gì, sau khi nói xong một binh lính trong đó tiến lên, hỏi: “Các ngươi là tới tìm Dao Quý Phi?”
Hạ Vi Lan gật gật đầu, tên binh lính đó liền dẫn bọn họ một đường tiến vào trong cung, vô cùng thông suốt.
Thời điểm đang chuẩn bị vượt qua cánh cửa cuối cùng, một giọng nói âm nhu vang lên sau lưng bọn họ.
“Đứng lại!” Thanh âm kia nói.
Hạ Vi Lan không hề phòng bị, cả người run lên, ghê tởm đến mức gà da đều nổi đầy người, Sở Minh cũng như thế. Nàng nhẹ giương mắt nhìn, quả nhiên là một một cái mặt đánh phấn trắng bệch, thân xuyên áo gấm- công công. Môi tô đến mức đỏ thẫm, nói chuyện, nếp nhăn trên mặt kẹp một đống phấn, vừa buông ra lại rào rạt rơi xuống, giống như tuyết như vậy.
Hạ Vi Lan yên lặng cúi đầu.
Công công ngạo mạn nói: “Đây là người ở đâu tới?”
Tiểu binh lính kia vội vội vàng vàng trả lời: “Là khách nhân của Dao Quý Phi.”
Công công thu liễm vài phần ngạo mạn, đánh giá hai người, nhìn quét từ khuôn mặt đến bên hông, thấy hai thanh kiếm sáng chói, trên mặt phấn run đến lợi hại hơn, trong mắt phát ra ánh sáng, kiếm tốt, cất cao giọng.
“Trong cung không cho phép đem theo bội kiếm ngươi có biết hay không?”
Binh lính vội vàng quỳ xuống thỉnh tội, công công lại làm như mắt điếc tai ngơ, cười tủm tỉm nhìn hai người nói: “Không phải nô tài cố ý khó xử, thật sự là quy củ trong cung khó trái, nhị vị……”
Hạ Vi Lan mỉm cười không nói, hẳn là tên này muốn bọn họ tự mình đưa kiếm?
Vẻ mặt Sở Minh cũng khó coi, bọn họ tuy rằng không phải kiếm tu, nhưng từ trước đến nay luôn không để kiếm rời người, hiện giờ muốn tháo kiếm?
Nhưng nghĩ lại hẳn có lẽ phàm nhân không biết ý nghĩa đặc biệt trong đó, vả lại hắn không muốn vì vậy mà gây thêm phiến toái cho sư tỷ, vì thế ngoan ngoãn tháo kiếm. Hạ Vi Lan thấy thế, cũng làm theo.
Nơi xa truyền đến thanh âm bước chân, hình như có người chạy tới, bước đi vội vàng nhưng nhẹ, còn mang theo thanh âm giòn tan của châu ngọc.
Là một nữ tử.
Nàng ấy cất cao giọng nói từ xa: “Không cần tháo kiếm!”
Hai người đồng thời ngoảnh lại nhìn đến nơi phát ra tiếng nói, vậy mà lại là Lâm Tư Dao, từ nơi xa đi tới, phía sau có hai ba cung nữ, khí thế bức người. Chỉ là vị cung nữ đi theo phía sau Lâm Tư Dao, hình như có chút quen mắt.
Hai người toàn chịu đựng không nói tiếng, chỉ có giao lưu bằng ánh mắt.
Lý công công cúi xuống cười hành lễ với Lâm Tư Dao, Lâm Tư Dao đi lên trước, lại lặp lại một lần: “Lý công công, hai người bọn họ không cần tháo kiếm!”
Mặt Lý công công lộ vẻ khó xử, nói: “Này chỉ sợ…Không hợp quy củ…”
Lâm Tư Dao hừ lạnh một tiếng, tiến lên tới gần: “Ta nói không cần là không cần.” Nàng trầm giọng, “Hay là, ngươi muốn ta tự mình đi nói với Hoàng Thượng?”
Lý công công vội vàng quỳ xuống, nhanh chóng nói vài tiếng không dám. Vị này gần đây vừa mới hoài long tự, hơn nữa thường ngày được Hoàng Thượng sủng ái, nếu là nàng ấy cố ý làm khó dễ, chỉ sợ là Hoàng Hậu nương nương cũng không giữ được bản thân.
Đơn giản khi đắc tội thì sẽ bị xử trảm, vẫn là không nên đắc tội vị này.
Lý công công run run rẩy rời đi, Hạ Vi Lan cũng không khỏi ngạc nhiên. Không nghĩ tới, một người ngốc bạch ngọt như sư tỷ hoá ra cũng có thể có thời điểm khí thế bức người như vậy, mới đưa mấy ánh mắt đã không có đối thủ, nhưng là nghĩ kỹ, nàng lại cảm thấy hơi chua xót.
Lâm Tư Dao tiến lên, một tay lôi kéo một người, vui vẻ nói: “Nhiều ngày không thấy, các ngươi mau đi cùng với ta.”
Nhìn đi, đến cả nói chuyện cũng văn vẻ như vậy.
Lâm Tư Dao đưa hai người đi đến cung điện của mình, cung nữ vẫn luôn đi theo bên cạnh đỡ Lâm Tư Dao, nhỏ giọng nói: “Nương nương, này sợ là không tốt lắm.”
Lâm Tư Dao biết nàng nói chính là Sở Minh, một đại nam nhân xuất hiện ở tẩm cung mình, đích xác dễ dàng bị người lên án, nhưng mà nàng hiện tại cũng không muốn quản này nọ, cung nữ đó cũng không muốn nhiều lời nữa.
Ánh mắt Hạ Vi Lan lại dừng ở trên người nàng ta, càng nhìn càng thấy quen thuộc.
Lâm Tư Dao nói: “Đây là Thính Tuyết, ngươi gặp qua.”
Hạ Vi Lan lúc này mới nhớ tới, lúc trước nàng cùng Lâm Tư Dao tới Túy Hoa lâu, chính là một vị tỷ tỷ ôn nhu này dẫn đường cho các nàng.
Thính Tuyết tiến lên chào hỏi hai người, rồi nhẹ nhàng lui xuống.
Chờ tất cả mọi người đi ra, Lâm Tư Dao lập tức ôm hai người, sau đó dựa vào trên người Hạ Vi Lan, nói: “Xem như gặp được các ngươi.”
Hạ Vi Lan cười, đúng rồi, đây vẫn là sư tỷ nàng.
Lâm Tư Dao nói tiếp: “Người vừa mới ngăn các ngươi lại, các người còn có ấn tượng không?”
Hai người gật đầu, muốn không ấn tượng cũng khó. Nàng ấy tiếp tục lải nhải nói: “Các ngươi thấy mặt hắn chưa? Cả ngày đem mặt mình làm như cái tường thành, vừa nói còn rớt phấn, thanh âm nam không ra nam nữ không ra nữ, mỗi lần nhìn thấy cũng khiến ta cười gần nửa ngày.”
Hạ Vi Lan cùng Sở Minh không tự chủ được mà nhớ tới mặt phấn dày như tường thành của Lý công công kia, nhịn không được đồng thời cười ra tiếng.
Lâm Tư Dao cũng nhẹ nhàng cười, nhìn hai người nói thật lòng: “Hai người tới thật tốt.”
Thấy hai người nghe xong lời này, biểu tình đều có chút đau thương, nàng ấy lại vội vàng nói: “Sao hôm nay mọi người tới gấp thế ? Chỉ truyền một phong thư, liền lập tức tới, cũng không muốn chờ đến ngày thứ hai.”
Hạ Vi Lan cười nói: “Hiện giờ sao không đến được, sư tỷ đều có hài tử! Ta cùng Sở Minh đương nhiên là không chờ nổi mà tới xem hài tử!”
Sở Minh đi theo phụ họa.
Lâm Tư Dao sờ sờ bụng nhỏ, hạnh phúc mỉm cười.
“Hiện giờ còn chưa nhìn ra hình dáng gì đâu, các ngươi tới sớm.”
Sở Minh nói: “Không có việc gì, đệ tới thêm vài lần, cũng sẽ lớn.”
Hạ Vi Lan từ phía sau hung hăng cho Sở Minh một cái tát, nói: “Sư huynh nói gì đó!”
Sở Minh ‘ai da’ một tiếng, lập tức trốn đến phía sau Lâm Tư Dao, thật giống như mọi người còn vui cười đùa giỡn ở trong môn. Tiếng cười phảng phất hòa vào ánh trăng, truyền đến trên mái nhà, khiêu vũ dưới ánh trăng.
Không khí gian chính hòa hợp, ngoài điện bỗng vang lên một giọng nói to the thé:
“Hoàng Thượng giá lâm!”
“Hoàng Thượng giá lâm!”
“Hoàng Thượng giá lâm!”
Từ xa tới gần, tiếng bước chân càng ngày càng lớn. Thân ảnh mặc áo rồng đen từ bên ngoài điện tiến vào.