Kẻ Thù Thích Tôi Ư? - Chương 75: Những trang sách cũ và bức thư mới
[ Little Whinging ]
Xe buýt hai tầng rời khỏi trung tâm London, lao vun vút trên những con đường ngoại ô lạnh lẽo, chở theo Harry và chiếc vali cũ kỹ đã sờn quai.
Little Whinging vẫn thế. Im lặng, sạch sẽ đến mức khô khốc. Dãy nhà số 4 Privet Drive vẫn nằm yên như một bức ảnh bị đóng khung vĩnh viễn. Cửa sổ tầng hai không mở. Dưới sân, bãi cỏ đã úa vàng.
Dì Petunia đã già hơn. Trông nhỏ lại. Cái dáng gầy gò trong chiếc áo khoác cũ khiến bà không còn giống người đàn bà gắt gỏng mà Harry từng biết, mà giống một bà lão bình thường, đơn độc và không còn biết cách thể hiện tình cảm.
“Vào đi,” bà nói. Không nụ cười, nhưng ánh mắt không còn lạnh.
Harry ở lại căn phòng mà dì Petunia đã dọn – nơi mà cậu thường đến khi còn bé . Vẫn là chiếc giường đơn nhỏ, cửa sổ đón nắng từ phía đông, và tấm thảm trải sàn mà năm xưa cậu từng ghét cay ghét đắng.
Lạ là bây giờ, cậu thấy nó… yên bình.
Những ngày trôi qua lặng lẽ. Buổi sáng phụ dì chăm vườn. Buổi chiều đọc sách trong thư viện nhỏ của Vernon để lại. Buổi tối viết vài dòng nhật ký.
Nhưng Draco thì không hề viết. Không một cú cú mèo. Không lời nhắn. Không phép thuật nào gõ lên cửa kính.
Harry bảo với bản thân rằng đó là điều mình muốn. Rằng cần khoảng cách để hiểu lòng nhau.
Nhưng mỗi đêm, khi trán chạm gối lạnh, trong lòng cậu vẫn vang lên một câu chưa từng được nói ra:
“Em đã đợi một lời níu giữ. Dù chỉ là một câu.”
[ Trang viên Malfoy ]
Căn hộ Muggle giờ đây là một không gian xa lạ với Draco. Sau khi tiễn Rose về Pháp, cậu không trở lại Bộ, cũng không về nhà ở London.
Thay vào đó, cậu quay về nơi chứa bao ký ức tươi đẹp và có lẽ đã gần 1 năm cậu không quay về : Trang Viên Malfoy…
Mọi thứ vẫn giống như ký ức. Trần cao, hành lang dài và lạnh, những bức chân dung cổ xưa nhìn theo mỗi bước chân như thể đang nhắc nhở cậu về những thứ đã mất.
Ngay sau khi về đến, Draco bước thẳng lên tầng ba và đóng sầm cửa căn phòng của mình. Không để gia tinh chuẩn bị gì. Không gọi đồ ăn. Không tắm.
Không ai có thể vào được. Cậu đặt bùa khóa chính mình bên trong.
Gió rít qua khung cửa sổ khép hờ, cuốn theo bụi bặm và thứ mùi ẩm mốc cũ kỹ. Draco ngồi thụp xuống mép giường, tay vò mái tóc bạch kim rối tung. Căn phòng im ắng, nhưng tâm trí cậu thì hỗn độn.
Harry đã đi.
Và cậu… đã để mặc.
Không một lời giữ lại. Không một bàn tay níu lấy. Không một lần thành thật nói rằng:
“Tôi yêu em đến mức không thể để em đi.”
Draco ngửa đầu nhìn trần nhà, nơi ngày xưa cậu từng vẽ bầu trời bằng phép thuật để trốn khỏi thực tại. Bây giờ, ngay cả phép thuật ấy cũng chẳng còn ý nghĩa. Vì không có Harry ở đây để ngắm cùng. Không còn ai nằm cạnh, thì bầu trời cũng vô dụng.
“Lẽ ra mình nên nói điều đó.”
“Ngay lúc em ấy quay đi, lẽ ra mình phải bước tới.”
“Chỉ một câu thôi cũng đủ…”
Draco gục mặt xuống gối, cổ họng bỗng cảm thấy nghẹn ngào.. Căn phòng trở nên ngột ngạt như chính những gì cậu đang giam trong lòng: nỗi sợ. Nỗi hối hận. Và tình yêu chưa bao giờ nói thành lời một cách đúng lúc.
Trời đêm đổ mưa. Gió đập vào khung cửa sổ như tiếng gõ từ quá khứ vọng về. Và giữa tiếng mưa rơi, Draco thầm thì, không biết là với bản thân hay với Harry từ nơi xa xôi nào đó:
“Harry… em có từng chờ tôi nói gì đó không?”
“Nếu tôi nói… thì bây giờ, em còn ở đây không?”
Không có lời đáp. Chỉ có tiếng mưa rơi trên mái ngói cổ kính, như những câu hỏi rơi mãi không có hồi âm.
[ Muggle ]
Buổi sáng ở Little Whinging vẫn lạnh và trầm lặng như mọi ngày. Nhưng hôm nay, Harry quyết định sẽ rời khỏi căn phòng cũ kỹ ở tầng hai và đi bộ xa hơn một chút — tới nơi mà cậu từng phát hiện ra trong một lần trốn đi chơi khi còn nhỏ: một thư viện nhỏ ẩn mình trong khu phố cổ phía nam thị trấn, nơi gần như không ai lui tới.
Thư viện ấy nằm trong một căn nhà hai tầng bằng gạch đỏ đã cũ, mặt tiền phủ đầy dây leo khô mùa đông, tấm biển bằng đồng mờ chữ: “Whitlow’s Old Book Archive” — kho lưu trữ sách cũ của một ông lão tên Albert Whitlow. Không ai biết vì sao ông ấy vẫn duy trì thư viện này trong thị trấn gần như không còn ai đọc sách giấy. Nhưng Harry thì luôn thích nơi ấy.
Khi đẩy cửa vào, chuông trên trần khẽ vang lên leng keng.
Mùi giấy cũ và mực in ngập trong không khí, quyện cùng hương gỗ ẩm và trà đen quen thuộc. Từng giá sách cao chạm trần xếp đầy những cuốn sách cổ, gáy bạc màu, nhiều cuốn dày cộm đến mức có thể làm vũ khí.
Từ sau quầy, ông Whitlow ngẩng lên, đôi mắt già mờ nheo lại sau cặp kính tròn méo mó.
“À… Potter, phải không?” Ông cất giọng khàn đặc. “Dạo này mới lại ghé qua.”
Harry khẽ gật đầu, mỉm cười: “Cháu nhớ nơi này.”
Ông già gật gù: “Cậu luôn thích góc bên cửa sổ. Còn thích mấy cuốn luận thuyết về ký ức và thời gian không?”
Harry cười nhẹ. Cậu thật sự nhớ cái cách người như ông Whitlow — chẳng liên quan gì đến thế giới phù thủy — vẫn có thể khiến cậu thấy như đang trở lại một Hogwarts thu nhỏ.
Cậu bước qua những dãy kệ phủ bụi, lướt tay qua những gáy sách đã từng quen thuộc. Rồi dừng lại ở góc quen thuộc bên khung cửa sổ tròn, nơi ánh sáng sớm chiếu vào chênh chếch, phản lên mặt bàn gỗ cũ như một lời mời đọc.
Cậu lấy xuống một cuốn sách cũ về lý thuyết “Hiện tượng ký ức đồng thời”, mở trang đầu tiên, tiếng giấy sột soạt như tiếng thì thầm từ quá khứ.
Thật yên bình. Không ai gọi tên cậu. Không ánh nhìn nặng trĩu kỳ vọng. Không Draco.
Nhưng như một phản xạ vô thức, Harry lại quay sang bên trái, phía chiếc ghế trống kế bên. Nơi ngày xưa… cậu vẫn tưởng tượng ra ai đó cùng ngồi đọc.
Giờ nó chỉ có bụi.
Trời chiều. Mặt trời lặn sớm hơn mọi ngày, ánh sáng chuyển sang màu cam nhạt như pha loãng với sương.
Harry đội mũ lên, choàng lại khăn và lặng lẽ rời thư viện.
Khi cậu trở về nhà Dursley, con cú đang đậu ngay trên lan can trước hiên. Mắt nó tròn và sáng, đậu nghiêng đầu nhìn cậu như thể đang mang theo tin tức không đơn giản. Là Wendell — con cú của Hermione.
“Chà,” Harry lẩm bẩm, “Cũng phải có ai nhớ đến mình chứ.”
Wendell kêu khẽ một tiếng rồi vươn chân ra. Có hai phong thư buộc cẩn thận bằng sợi dây đỏ: một thư với nét chữ quen thuộc của Hermione, ký bên dưới là cả tên của Ron; còn bức thư kia…
Tim Harry chợt hẫng đi một nhịp.
Nét chữ kia — sắc, gọn, và có phần hơi nghiêng về bên trái — chính là của Draco Malfoy.
Harry đứng yên một lúc, tay siết chặt hai bức thư trong tay. Trong đầu vang lên hàng trăm câu hỏi, hàng ngàn khả năng. Nhưng tất cả đều chìm trong im lặng khi cậu mở cửa bước vào nhà, trái tim đập từng hồi rõ rệt như tiếng kim đồng hồ kêu giữa căn phòng vắng.
Cậu ngồi xuống mép giường, cẩn thận đặt thư của Hermione và Ron sang bên. Tay cầm lấy lá thư của Draco — lá thư mỏng thôi, nhưng dường như nặng bằng cả mùa đông đang đè lên vai cậu.
Không biết là lời xin lỗi. Một câu nói muộn màng. Hay chỉ là vài dòng lặng lẽ.
Harry hít sâu. Rồi từ tốn đặt cả 2 bức thư xuống bàn…
Harry ngồi trên mép giường, hai tay cầm hai bức thư như thể đang cầm hai nhịp đập không cùng tần số. Một của quá khứ thân thương, một của hiện tại phức tạp. Cậu nhìn lâu vào thư của Draco – cái phong thư trắng ngà, kín đáo, không mùi nước hoa, không niêm phong bằng sáp, chỉ có dòng chữ “Harry” bằng nét bút run khẽ như người viết đã viết – rồi sửa – rồi viết lại lần nữa.
Cậu không mở nó.
Không phải vì không tò mò. Không phải vì không quan tâm.
Mà vì… Harry vẫn còn giận.
Không phải giận vì Draco không yêu cậu. Mà giận vì Draco không nói gì, khi cậu rời đi. Không giữ, không cản, không hỏi một câu “Đừng đi”.
Chỉ đứng đó như thể: Nếu cậu muốn đi, thì đi đi.
Và dù giờ đây lá thư ấy đã đến tay cậu, thì Harry cũng chẳng còn chắc liệu những điều trong đó có phải là điều cậu cần – hay chỉ là điều Draco viết ra vì thấy… muộn màng.
Cậu đặt lá thư của Draco lên bàn, lặng lẽ – như thể không muốn làm nó tổn thương, nhưng cũng không thể đối mặt.
Cậu mở thư của Hermione.
Gửi Harry,
Tớ đã biết tin bồ xin nghỉ phép và về Muggle từ Ron (bồ ấy nghe lỏm được ở Phòng Quản lý Nhân sự – và có vẻ hơi tức giận vì bị gọi là “người nhà” của bồ). Chúng tớ lo cho bồ nhiều lắm, nhưng cũng hiểu rằng bồ cần yên tĩnh, cần một khoảng thở. Tớ đoán việc ở Bộ không phải điều bồ thật sự muốn — và đó là điều tớ ủng hộ: đừng cố ép mình vào bất cứ khuôn mẫu nào chỉ vì quá khứ từng kỳ vĩ.
Ron muốn nói: “Bồ không cần phải là người hùng mọi lúc đâu.” Nhưng bồ ấy ngượng không viết nên tớ viết hộ.
Tớ biết bồ…. và tớ biết khi bồ im lặng, là có điều gì đó sâu hơn đang diễn ra. Có thể bồ đang thấy không đủ quan trọng. Hoặc ai đó khiến bồ cảm thấy như vậy.
Harry, bồ đủ rồi. Bồ luôn đủ — dù là ở đâu, làm gì, hay yêu ai.
Nếu người đó không thể thấy được điều đó, thì tớ hy vọng bồ sẽ không ở lại vì lòng tốt.
Còn nếu người đó đang cố gắng sửa sai, thì… hãy lắng nghe trái tim mình, chứ đừng lắng nghe cái tôi.
Ron và tớ sẽ đến thăm nếu bồ muốn. Còn không, hãy cứ viết lại khi nào sẵn sàng. Tụi tớ không đi đâu cả.
Thương bồ rất nhiều,
Hermione (và Ron, người vừa ném cái gối vào đầu tớ vì tớ dùng bút tím)
Harry bật cười nhẹ – một tiếng cười mỏng như gió. Có chút nghèn nghẹn trong ngực. Có chút ấm áp trong lòng.
Cậu gấp lá thư lại, đặt lên bàn cạnh giường. Nhìn sang bức thư còn lại – thư của Draco – vẫn chưa được mở.
Một phần trong cậu muốn xé toạc nó ra. Một phần khác… thì vẫn còn cảm giác tổn thương lặng lẽ và sự ghen tuông không tên — về cô gái bạch kim đứng cạnh Draco, về khoảng im lặng dài ngày, về mọi câu “giá như” mà cậu chưa từng nhận được.
Harry đứng dậy, cầm lá thư ấy, mở ngăn kéo bàn… và cất nó vào trong.
Không phải vì không muốn biết.
Mà là: chưa sẵn sàng để tha thứ.
Một tuần trôi qua ở Little Whinging như một giấc ngủ sâu – không mộng mị, không ồn ào, chỉ có những tiếng động vụn vặt của đời sống bình thường: tiếng chổi quét sân, tiếng ấm đun nước sôi lách tách, và tiếng giấy báo lật trong buổi sáng sớm.
Harry đã sống từng ngày ở đây với một sự yên tĩnh mà cậu không nghĩ mình cần đến thế. Nhưng cũng chính vì thế… cậu nhận ra: sự yên tĩnh ấy không dành cho cậu mãi mãi.
Hôm nay là một buổi sáng nắng nhẹ, hiếm hoi giữa mùa đông xám xịt. Harry đứng trước gương, chỉnh lại chiếc khăn choàng màu nâu be mà cậu đã tự mua ở tiệm Muggle mấy ngày trước. Cậu nhìn mình, rồi bật cười – vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng hình như ánh mắt đã dịu lại.
Cậu xuống nhà, thấy Dì Petunia đang xếp lại đống khăn trải bàn. Dì ngước lên nhìn cậu, ánh mắt có phần ngập ngừng, nhưng không còn gay gắt như trước kia.
“Con đi đâu vậy?” – Dì hỏi, không quá tò mò, mà như chỉ để có cớ nói chuyện.
Harry đáp, giọng bình thản:
“Đi mua vài món quà. Cho một số người… và cho chính mình.”
Dì Petunia im lặng một chút, rồi gật đầu. Bà không hỏi thêm gì. Có lẽ, bà cũng hiểu: cậu đã có thế giới riêng. Một thế giới mà bà không thể chạm tới, nhưng không còn muốn phủ nhận nữa.
Tiệm sách cũ, một tiệm bán bút máy, và một tiệm nhỏ bán đồ len thủ công. Harry đi vòng quanh thị trấn gần hai tiếng, tay xách vài túi giấy nhỏ. Một cuốn sách cổ Hermione từng nhắc tới nhưng chưa từng tìm được. Một hộp bút lông quạ cho Ron – vì anh chàng hay làm mất bút khi viết báo cáo. Và… một cặp găng tay màu xám bạc, lót lông, đựng trong hộp nhung, không ghi tên người nhận.
Có thể sẽ chẳng đưa cho ai cả.
Nhưng cũng có thể… sẽ đưa, nếu cậu đủ dũng cảm.
Khi Harry về đến nhà, trời đã xế chiều. Mặt trời nghiêng đổ ánh vàng mỏng lên bậu cửa, và lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi London, Harry cảm thấy có chút lưu luyến.
Dì Petunia đang ngồi ở ghế sofa, tay cầm tách trà đã cạn. Khi thấy Harry bước vào, bà không đứng dậy, chỉ ngẩng đầu nhìn, và nói bằng một giọng nhẹ đến bất ngờ:
“Con sẽ giống mẹ con.”
Harry khựng lại, đôi mắt mở to.
“Không phải… giống về phép thuật. Mà là cái cách hai người đi và trở về.”
“Lily cũng từng đi xa… rồi về, mỗi lần đều im lặng hơn, nhưng vững vàng hơn.”
Bà dừng một chút, mắt nhìn ra phía cửa sổ – nơi ánh sáng cuối ngày đang rơi xuống lớp cỏ mỏng.
“Có lẽ… con cũng sẽ như thế. Về nhà. Nhưng lần này, là thật sự về.”
Harry nuốt khan. Tim cậu chùng xuống, không vì buồn – mà vì cảm giác cuối cùng… cậu đã thực sự được thừa nhận.
“Cảm ơn dì,” cậu nói khẽ.
Dì Petunia mỉm cười – lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, nụ cười ấy không gượng gạo.
“Đi đi. Và nhớ về đây nếu muốn.”
Harry rời khỏi nhà Dursley vào cuối buổi chiều, mang theo vali nhẹ hơn khi đến – vì những gánh nặng trong lòng đã để lại nơi đây. Không còn giận, không còn nghi ngờ.
Trên chuyến tàu trở lại London, cậu ngồi cạnh cửa sổ, mắt nhìn ra cảnh vật vụt qua. Gió lạnh vẫn len vào qua kẽ kính, nhưng lần này, cậu không rùng mình.
“Về nhà thôi,” Harry thì thầm.
Không rõ là với bản thân… hay với một người nào đó đang đợi cậu từ xa.
Cậu không báo trước với ai. Không một lời với Hermione. Không một cú cú mèo cho Ron. Không lời nhắn gửi nào để ai phải chuẩn bị.
Cậu chỉ trở lại — đúng như cách cậu từng rời đi.
Căn nhà nhỏ dưới gốc anh đào vẫn nằm yên như thể cả mùa đông cũng không làm nó già đi. Mái ngói phủ sương. Những cành cây trơ trụi vươn lên nền trời xám, nhưng Harry biết — chỉ cần xuân đến, hoa sẽ nở rộ. Như mọi năm.
Cậu đặt vali xuống thềm, lặng lẽ mở cửa bằng phép, vì không chắc mình còn giữ chìa khóa. Cánh cửa hé mở với tiếng “cạch” khẽ khàng, và một làn không khí cũ ùa ra, mang theo chút mùi gỗ khô, giấy sách, và… gì đó nữa. Gì đó thân quen như một cái chăn cũ kỹ đã lâu không dùng, nhưng vẫn giữ nguyên mùi người mình từng yêu.
Cậu bước vào. Cửa đóng lại phía sau.
Mọi thứ vẫn như cũ. Chiếc áo len xám bạc vắt hờ trên ghế sofa. Cái tách trà không kịp rửa từ chiều nào đó. Một chiếc bút lông gãy nắp. Những chi tiết vụn vặt — chẳng ai ngoài Harry và Draco nhận ra — vẫn nằm nguyên như thể chờ một cái chạm tay để sống lại.
Harry đi qua phòng khách, leo cầu thang lên lầu. Cậu không bật đèn, để bóng chiều mờ trùm lên mọi thứ như một lớp bụi mỏng.
Căn phòng ngủ… vẫn vậy.
Chiếc giường đôi phủ chăn xám đậm. Cái gối bên trái hơi lún xuống. Cái gối bên phải — nơi Draco thường nằm — được gập gọn hơn một chút. Harry đặt tay lên đó. Lạnh.
Nhưng cậu vẫn nằm xuống.
Không cởi áo khoác, không tháo khăn, chỉ nằm nghiêng, để trán chạm vào vỏ gối cũ. Cậu nhắm mắt. Nghe tim mình đập — không nhanh, không chậm. Nhưng là thật. Cậu cảm nhận rõ hơi thở mình chạm vào nơi Draco từng thở. Chạm vào khoảng trống mà trước đây là một cơ thể ấm áp, một tiếng thở dài, hay một bàn tay đặt lên ngực cậu lúc nửa đêm.
Mọi thứ đã từng rất gần. Bây giờ thì xa.
Nhưng vẫn còn đây.
Một lúc sau, Harry ngồi dậy, lặng lẽ rời phòng. Cậu đi xuống bếp, pha một ấm trà. Cũng là loại trà Earl Grey mà Draco hay mua – thứ trà có vị đắng nhẹ, mùi vỏ cam, và thường được uống khi cả hai cùng im lặng vì giận nhau, hoặc vì quá bình yên để phải nói điều gì.
Harry rót trà ra tách. Đặt lên bàn. Không vội uống.
Cậu quay vào phòng nhỏ cuối hành lang – phòng sách. Không lớn, nhưng đủ kín đáo để có cảm giác như đang ở trong thế giới khác. Kệ sách vẫn xếp đầy. Gáy sách đủ màu, có cái tróc mép, có cái vẫn như mới. Có những cuốn mà chỉ một trong hai người từng đọc. Có cuốn… mà cả hai đã đọc cùng nhau.
Cậu rướn tay. Không tìm cuốn nào cụ thể. Chỉ để tay mình chọn.
Ngón tay dừng lại ở một cuốn mỏng, gáy bọc vải xanh rêu. Không tựa đề ngoài bìa. Nhưng Harry nhớ.
Đó là cuốn “Tuyển tập thư từ không người gửi” — một cuốn tập hợp những bức thư giả tưởng, không tên người nhận, không tên người gửi. Draco từng gọi nó là “một trò chơi nguy hiểm của người cô đơn.” Nhưng lại đọc đi đọc lại mỗi khi buồn.
Cậu mang cuốn sách ra ghế. Ngồi xuống. Mở trang đầu.
“Nếu tôi không nói điều đó ngày hôm ấy, không phải vì tôi không yêu.
Mà vì tôi yêu đến mức không biết phải nói sao cho đủ.”
“Có khi tôi vẫn viết thư. Dài lắm. Nhưng không gửi đi. Vì biết… em không còn ở đó để đọc nữa.”
“Và nếu em tình cờ đọc được điều này, thì hãy biết rằng: tôi vẫn giữ trống chiếc gối bên phải. Như một cách nhớ em không cần phép thuật.”
Harry khựng lại. Lật lại trang bìa. Bút mực tím nhạt, run run, ghi một dòng nhỏ:
“Trang 17 — em sẽ hiểu.”
(D.M)
Là nét chữ của Draco.
Harry ngồi bất động.
Ánh nắng cuối ngày xuyên qua tán cây anh đào, rọi vào ô cửa kính mờ. Màu vàng nhạt phủ lên sàn nhà như ký ức len lỏi vào tim. Trà đã nguội. Tay cậu vẫn nắm cuốn sách, nhưng mắt thì nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ.
Không còn giận. Nhưng cũng chưa hoàn toàn sẵn sàng.
Chỉ là… có lẽ, lần này, cậu sẽ đọc.
Cậu hít thở sâu. Tay run nhẹ, nhưng vẫn mở sách ra.
Trang 17.
Chỉ là một trang trắng.
Không có gì in. Không có gì viết.
Chỉ ở giữa trang, dán cẩn thận một mảnh giấy gập làm ba, mép giấy hơi quăn vì thời gian.
Harry từ từ mở ra.
Một bản viết tay — nét chữ của Draco, ngay ngắn, nhưng có những đoạn gạch xóa, sửa lại. Giống như hắn không viết cho ai khác, mà đang viết khi không chịu nổi sự im lặng nữa.
“Harry,
Nếu em đang đọc dòng này, có lẽ em đã tha thứ, hoặc ít nhất… vẫn còn đủ kiên nhẫn để ngồi xuống và nghe tôi một lần nữa.
Tôi không viết lá thư này vì nghĩ mình đúng. Chỉ là… có những điều tôi chưa từng nói được thành lời, dù đáng ra tôi nên nói từ lâu.
Tôi ghét việc mình làm tổn thương em.
Nếu em rời đi, tôi hiểu. Nếu em không muốn quay lại, tôi cũng hiểu. Nhưng… nếu có một xác suất nào đó, chỉ một phần trăm, rằng em vẫn còn giữ cuốn sách này — thì hãy để tôi nói điều cuối cùng:
Anh chưa bao giờ thôi yêu em.
Dù yêu sai cách.
Dù yêu trong nỗi sợ.
Nhưng là thật.
D.M.”
Harry đọc xong.
Không bật khóc.
Không mỉm cười.
Chỉ ngồi đó, như người vừa bước ra khỏi giấc mơ dài.
Bên ngoài, ánh chiều đã chuyển sang xám bạc.
Trà nguội hẳn.
Gió nhẹ đẩy khung cửa sổ kêu một tiếng lạch cạch nhỏ — vừa đủ để cậu quay lại với thực tại.
Harry gập cuốn sách lại, giữ mảnh thư trong tay.
Không biết rõ mình sẽ làm gì.
Chỉ biết… lần này, cậu sẽ không rời đi trong im lặng nữa.