Hôn ước trời định - Ngoại truyện 6
1. Kết – Mộc
– Xử Nữ! Tôi……tôi…….. – Ma Kết ấp úng.
Trên sân thượng, có hai người một nam một nữ, cậu con trai thì đỏ mặt ấp úng, còn cô gái thì thản nhiên đứng nhìn.
– Có chuyện gì sao?
– Tôi……..tôi thích cô, làm bạn gái tôi đi. – Ma Kết mạnh dạn nói thẳng, tay nắm chặt lấy tay Xử, ánh mắt chan chứa tình cảm dành cho Xử.
– Xin lỗi, tôi không thích cậu. – Xử Nữ gạt tay Kết ra, hướng về phía cửa sân thượng mà đi.
Ma Kết vẫn đứng đó, mặc cho Xử lướt qua mình, trái tim đã bị hàng ngàn con dao đâm nát. Cậu đi đến lan can ngồi thụp xuống đất, lưng dựa vào lan can, mắt nhắm nghiền ngửng lên trời, mặc cho hàng nước mắt rơi lã chã.
Cứ nghĩ đã từng chia sẻ với nhau nhiều như vậy, tâm đầu ý hợp như vậy thì sẽ có thể thành đôi nhưng có vẻ như không được rồi, hình như cái tin đồn ấy chắc là thật rồi, cái tin đồn hiện đang đồn khắp trường là cô có crush.
* Reng, reng, reng * tiếng chuông trường vang lên báo hiệu giờ học bắt đầu, nhưng hôm nay Ma Kết mặc kệ, cậu không hề nhúc nhích một tí nào cả, vẫn ngồi riêng đấy, để cho nỗi đau dày vò mình.
Trong lớp học:
* Xoạch * cô Cẩm Tú bước vào lớp, gõ cây thước sắt lên bàn.
– Các em trật tự nào. Lớp trưởng đâu, sao không hô lớp đứng dậy. – Cô Tú nghiêm nghị nhìn khắp lớp.
– Không lẽ vẫn còn ở sân thượng. – Xử nhíu mày nói nhỏ.
Nhưng có vẻ như câu nói của Xử đã lọt vào tai Mộc, ngay tức khắc anh liền đứng lên nói:
– Thưa cô, vừa nãy Ma Kết có bảo với em là cậu ấy đang rất mệt, nhờ em xin phép cô nghỉ các tiết còn lại.
– Nhưng vừa nãy cô có vào phòng y tế, làm gì có ai đâu?
– Có vẻ như là trong phòng y tế nhiều lúc cũng khá là ngột ngạt, cho nên có thể là ra vườn sau trường hoặc là sân thượng ạ. – Bảo Mộc lễ phép trả lời lại.
– Nếu như vậy thì / Hay là để em đi tìm được không ạ? Nếu mà để cậu ấy đang mệt mỏi mà lại không biết hiện đang ở đâu cũng không tốt, nếu có ngất hay gì đó thì thực sự nguy hiểm. – Chưa để cho cô Tú nói xong, Bảo Mộc liền cắt ngang, sau đó anh còn liền chen thêm một câu nữa rồi mới chịu nhường cho cô Tú nói.
– Em xin lỗi vì đã cắt ngang lời cô.
– Không sao. Em quan tâm bạn bè như vậy là tốt, em đi tìm đi.
Bảo Mộc cúi chào cô Tú rồi chạy ra ngoài lớp, ghi nhớ lời mà Xử vừa lẩm bẩm, nhanh chóng chạy lên sân thượng.
Trên sân thượng:
Bảo Mộc chạy thục mạng trên từng bậc thang, mở mạnh chiếc cửa trên sân thượng khiến nó đập mạnh vào tường, hiện rõ ngay trước mắt anh là khuôn mặt ngơ ngơ ngác ngác đẫm nước mắt ngước lên nhìn anh.
– Ma Kết! Cậu làm gì mà lại trốn tiết, với cả lại còn khóc. Ai chọc cậu, nói với tôi, tôi đập hắn chết. – Bảo Mộc hùng hổ chạy đến nói.
– Tôi không khóc. – Ma Kết chối phăng những điều mà Bảo nói.
– Thôi khỏi chối. Nhìn mắt cậu đẫm nước kia là biết rồi.
– Tch! Kệ đi, thất tình đứa nào chả vậy. – Ma Kết mệt mỏi nói.
– Xử từ chối sao?
– Sao anh…………. – Kết ngạc nhiên.
– Nếu không phải nghe lỏm đuợc từ Xử, tôi cũng không biết cậu đang ở đâu. – Bảo Mộc ngồi xuống cạnh Kết.
– Rồi sao? Bị Xử từ chối rồi, thế nào? – Bảo Mộc cười cợt nói.
– Còn muốn cười cợt? – Ma Kết nhíu mày khó chịu nói.
– Nếu thế thì cút. – Cậu thẳng thừng đuổi Mộc.
– Cậu đau lòng vì cô ta làm gì? Cô ta đã từ chối, cậu đau lòng cũng có làm được gì?
– Cậu điên à, nổi khùng lên cái gì? – Thấy Mộc bắt đầu lớn tiếng, Kết cũng nổi quạu lên.
– CÔ TA KHÔNG YÊU CẬU THÌ ĐỂ TÔI YÊU CẬU.
– Hả? – Ma Kết nghệt mặt nhìn Mộc.
– Đi! Tôi mang cậu về nuôi.
4 năm sau…………….
– PHƯỢNG BẢO MỘC! ANH RA ĐÂY CHO TÔI.
– Kết Kết! Mới sáng sớm, có thể cho anh ngủ một chút. – Bảo Mộc lật đật từ tầng 2 đi xuống phòng cách, đứng ngay ngắn trước mặt Kết.
Ma Kết tuy đang tức giận, mặt đỏ lên hồng hào nhưng không phải vì quá tức mà là vì ngại ngùng. Ai za! Mới sáng sớm mà Bảo Mộc thực sự làm nóng mắt người nhìn rồi a. Trên người vẫn mặc quần áo đàng hoàng – áo sơ mi trắng, quần dài nhưng quần áo thì hơi xộc xệch, mái tóc rối bù xù, khuôn mặt tuy vừa mới ngủ dậy nhưng lại yêu nghiệt vô cùng. Thật sự là muốn hại mắt người nhìn rồi.
– Anh……anh……. – Ma Kết đỏ mặt ấp úng.
– Kết nhi! Em sao vậy? – Bảo Mộc dường như biết Ma Kết đang đỏ mặt vì điều gì, càng lấy điều đó mà làm lấn tới.
– Tôi….tôi…..
– Em sao? – Bảo Mộc tiến đến gần Kết.
Bỗng dưng những bức ảnh trong tay Kết rơi xuống đất khiến Mộc chú ý đến, anh cúi đầu xuống, nhặt từng bức ảnh lên xem.
– Cái này………….
Nhớ lại chủ đề chính mà bản thân mình gọi, Ma Kết liền quay lại cảm xúc cũ.
– Nói cho tôi biết đó là cái gì? – Cậu cáu gắt nói.
– Là ảnh. Em chụp sao? Đẹp đó. – Bảo Mộc nhởn nhơ ngắm bức ảnh.
– ANH CÒN MUỐN TÔI NỔI QUẠU LÊN ĐẾN NHƯ THẾ NÀO? – Ma Kết tức giận hét lên.
– Ngạo kiều thụ của tôi ơi, em còn muốn ghen với mẹ chồng của mình sao? – Bảo Mộc thở dài ôm Kết vào lòng.
– Eh? – Ma Kết ngơ ngác nhìn Mộc.
– Thật là……..Kết nhi! Anh đã nói rồi mà, sẽ không phản bội em. Em bây giờ còn dám ghen lung tung, phải phạt. – Bảo Mộc cười ranh mãnh.
– Tôi…….ưm…..ưm….. – Chưa để cho Ma Kết kịp nói, Bảo Mộc liền cúi người xuống, chặn ngang môi cậu một nụ hôn thật là ngọt ngào.
Đúng vậy, một tình yêu bền vững dù có ghen tuông hay giận hờn, chỉ cần cả hai vẫn còn yêu, còn tin tưởng nhau thì tình yêu đó mãi mãi bền vững, nhưng nếu như còn kết thúc bằng cả một nụ hôn mãnh liệt nữa thì có lẽ là tuyệt vời hơn chứ nhỉ.
2. Dương – Sư
– Dương nhi! Em đâu rồi? *gọi lớn*
– Phòng khách, với cả đừng gọi tôi là Dưong nhi * gằn giọng *
– Thôi nào. Dương Dương của anh, hôm nay chúng ta đi chơi đi *ôm*
– Đi đâu? * hớn hở *
– Hm……………bí mật. Cứ đi thay quần áo đi.
– Ân * gật đầu *
15′ sau……..
– Này! Đi được chưa?
-………………
– Này! * đập vai Sư *
– Hả? À……ừ…….. * kéo tay Dương đi *
” Dễ thương quá ” – Pov Sư Tử.
Tại Tần gia:
* Mở cửa * * xuống xe * * kéo vào nhà *
– Sao lại đến Tần gia? Tôi không muốn.
– Sao lại không muốn? Hay là…………………em suy nghĩ cái gì xấu xa hửm? Nếu không thì sao mặt lại đỏ như vậy.
– Tôi………… * ấp úng *
– Vậy nếu em muốn, tôi sẽ làm cái việc xấu xa đó cho em * cười ma mị * * kéo về phòng *
– CHU MI NGA~~~~~~~ * hét lớn *
3. Thiên – Yết
Tại Tần gia:
Hiện trong ngôi nhà có 2 cô gái ( TB + CG: Mi nói ai con gái * tỏa sát khí *? Ice: Em lộn, em lộn í mà. Em xin phép đi sửa * chạy * ) lộn a………là 2 chàng trai đang đối mặt nhau. Một người nhìn thoạt có vẻ hiền lành nhưng khắp người hiện đang tỏa ra một luồng khí bức người, người còn lại cả trong cả ngoài đều là phong thái ung dung, nhưng luồng sát khí lại tràn ngập nơi hai người đang đứng.
– Thiên Bình! Tôi cảnh cáo cậu, biến xa khỏi Yết.
– Cự Giải! Cậu có quyền gì mà bắt tôi phải nghe cậu? – Thiên Bình cười cợt nhả nhìn người trước mặt.
– Cậu…………
Bỗng ngay lúc đó, Thiên Yết và bà Thiên Tử đi xuống, Thiên Bình liền phản ứng nhanh nhạy mà đá một phát vào người đang đơ bên cạnh mình, cúi chào 3 nguời kia. Cự Giải đang đơ liền bị Thiên đá cho liền tức giận, nhưng khi thấy người nhà Thiên Yết liền dịu lại, mỉm cười hiền hòa cúi chào.
– Hai đứa lại đây ngồi. – Bà Thiên Tử lên tiếng.
Cả hai người đi đến bộ bàn ghế, ngồi xuống.
– Cự Giải thì ta có biết, nhưng cháu là………. – Bà Thiên Tử nhíu mày nhìn sang Thiên Bình.
– Cháu là Thiên Bình ạ. – Cậu lễ phép trả lời.
– Ừ. Thiên Bình là bạn Yết đúng không? Thế thì cháu ngồi đây chút nhé, cô phải bàn chuyện nhà trước rồi mới cho Yết đi được.
– Không sao đâu ạ. Việc nhà quan trọng hơn là đi chơi, cho nên cô và gia đình cứ bàn chuyện ạ.
– Thật là một đứa trẻ lễ phép. – Bà Thiên Tử cười.
– Vậy thì bây giờ Yết và Giải, hôm nay ta muốn bàn chuyện này với hai con.
– Là chuyện gì vậy ạ? – Cự Giải tò mò hỏi.
– Là hôn lễ của hai đứa.
Nghe được hai từ ” hôn lễ “, cả người Thiên Bình đều run rẩy, ngoài mặt trông vẫn khá là thản nhiên nhưng bên trong lòng cậu chính là một trận bão táp đi.
Còn Cự Giải thì nghe thấy thế liền cười thầm trong lòng, ngẩng mặt lên cười tươi đầy tự tin.
– Vậy cô muốn / Không được. – Cự Giải đang nói liền bị Yết ngắt lời.
– Sao lại không được? – Bà Thiên Tử nhíu mày nhìn sang cậu trai quý tử của mình.
– Có người yêu rồi thì đương nhiên là phải từ chối thôi. Con chào mẹ con mới về. – Sư Tử đứng ở phía cửa đang cởi giày, tham gia tiếp vào câu nói của Yết.
– Sư Tử! Con đừng nói linh tinh. Mẹ biết nó yêu Cự Giải mà, hú chi mấy ngày hôm nay mẹ đã cho người theo dõi, thằng bé không phải là hộ tống Giải đủ kiểu sao.
” Hộ tống Cự Giải? Vậy mấy lần mình mời đi chơi bị từ chối đó là………….” – Pov Thiên Bình.
Thiên Bình nguớc mắt lên nhìn thẳng mắt Yết, khóe mắt đã có chút đỏ.
– Cháu xin phép về trước. – Thiên Bình đứng lên cúi đầu chào bước nhanh ra ngoài.
– Thiên nhi! – Thiên Yết đứng bật dậy gọi.
– Chị dâu a, không nên vội thế chứ? Không phải hôm nay là hẹn anh trai em đi chơi sao? – Sư Tử kéo tay Thiên Bình lại.
– Sư Tử! Buông tôi ra, tôi muốn đi.
Bỗng dưng Sư Tử kéo Thiên Bình ôm vào lòng mình.
– Vậy nếu anh hai không cần nữa thì………. nhường Thiên Bình cho em đi.
– Hả? – Cả Thiên Bình, Thiên Yết và Cự Giải ngạc nhiên.
– Sao đâu? Dù gì anh và Giải sắp cưới, với cả Thiên Bình cũng dễ thương mà, nhường cho em đi. – Sư Tử cười tươi như hoa, tay vân vê một vài lọn tóc xõa ra trước mặt của Thiên.
Thiên Yết đen mặt đi nhanh về phía Sư, mạnh tay kéo Thiên Bình về lai phía mình.
– Muốn chết? – Yết gằn giọng.
– Vậy anh quyết định đi, Thiên Bình hay là Cự Giải?
– Thiên Bình. – Thiên Yết không tốn một chút thời gian nào để nghĩ ngợi, ngay tức khắc trả lời câu hỏi của Sư.
– Mẹ biết đáp án rồi đấy. Với cả anh hai a, Thiên Bình tuy thực sự rất dễ thưong nhưng em cũng làm sao mà bỏ được Dương nhi của em a. – Sư Tử cười xòa.
– Sư! Con có………. – Bà Thiên Tử ngạc nhiên.
– Hôm nào con dẫn về sau, con lên phòng trước. – Sư Tử gật đầu khằn định, song, liền đi lên phòng.
Chờ đến khi Sư khuất bóng hẳn, Thiên Bình liền lên tiếng:
– Buông tôi ra.
– Không. Mẹ! Con xin phép.
Song, Thiên Yết cũng đưa Thiên Bình lên phòng của mình, để lại cho Cự Giải ở dưới tầng vô cùng tức tối.
Phòng Thiên Yết:
– Thiên nhi! Anh…………….
– Muốn nói cái gì? Hóa ra là mấy lần đó anh đi với cậu ta, thảo nào từ chối cả lời mời của tôi mà. – Thiên Bình cười khẩy.
– Anh……….. – Thiên Yết tính kéo Thiên Bình vào lòng nhưng liền lại bị cậu đẩy ra.
– ANH CÓ BIẾT LÀ MẤY LẦN ĐÓ TÔI THỰC SỰ LO MUỐN CHẾT KHÔNG HẢ? TÔI TỰ LỪA MÌNH RẰNG ANH BẬN, BẬN CÔNG VIỆC TRÊN CÔNG TY. RỒI CHO ĐẾN HÔM NAY BIẾT ĐƯỢC SỰ THẬT, ANH CÓ BIẾT TÔI TỨC ĐẾN THẾ NÀO KHÔNG HẢ? – Thiên Bình dồn hết sự tức giận xả thẳng vào mặt Yết.
Giận cậu, ghét cậu, chán cậu, lạnh lùng với cậu cũng được nhưng……………hôm nay tuyệt nhiên cô phải nói thẳng cảm xúc của mình cho Thiên Yết nghe, để cho anh biết thời gian qua cậu đã đau lòng đến thế nào.
Nhưng trái ngược lại với suy nghĩ của Thiên, Thiên Yết chỉ cười nhẹ, ôm lấy cậu vào lòng.
– Thiên nhi! Em là đang ghen sao?
– Ghen cái đầu anh. – Thiên Bình đỏ mặt, tựa đầu vào vai Yết.
– Không phải cậu ta nói nếu đi với cậu ta 1 tuần, cậu ta liền buông tha em, không bám dính lấy chúng ta nữa cho nên anh mới đồng ý a.
– Vậy là…………… – Thiên Bình ngước lên nhìn Yết.
– Có cưới, anh cũng chỉ cưới mình em.