Học Bá Trá Hình Và Cô Bạn Ngốc Nghếch Uống Sữa Dâu - Chương 1: Ngày Đầu Tiên Chuyển Trường, Tôi Xui Xẻo Ngồi Cạnh “Hung Thần” Khối 12
- Trang chủ
- Học Bá Trá Hình Và Cô Bạn Ngốc Nghếch Uống Sữa Dâu
- Chương 1: Ngày Đầu Tiên Chuyển Trường, Tôi Xui Xẻo Ngồi Cạnh “Hung Thần” Khối 12
Tôi tên là Lâm Tiểu Vy, 17 tuổi, một cô gái bình thường với sở thích lớn nhất là uống sữa dâu và sở đoản lớn nhất là tất cả các môn học liên quan đến số má – đặc biệt là toán học. Cuộc đời tôi vốn dĩ êm đềm ở ngôi trường cũ, nơi tôi là một học sinh trung bình, không nổi bật nhưng cũng chẳng bị ai để ý. Thế rồi, biến cố xảy ra: bố mẹ ly hôn. Mẹ tôi giành quyền nuôi dưỡng và quyết định đưa tôi về thành phố lớn sống cùng bà ngoại. Kết quả? Tôi bị ném vào trường trung học Bắc Minh – ngôi trường danh giá nhất thành phố, nơi hội tụ đủ loại “thần tiên” từ học bá xuất chúng đến thiếu gia con nhà giàu có.
Ngày đầu tiên đi học, tôi mặc đồng phục mới cứng, tóc buộc đuôi gà cao, cố gắng tạo ấn tượng “học sinh ngoan hiền dễ gần”. Tôi hình dung mình sẽ hòa nhập nhanh chóng, kết bạn với vài cô bạn thân thiện, và cuộc sống lớp 12 sẽ trôi qua êm đẹp. Nhưng thực tế luôn tàn khốc hơn mộng mơ.
Thầy chủ nhiệm lớp 12A dẫn tôi vào lớp. Cả lớp im phăng phắc. Tôi nghĩ thầm: “Chắc tại mình đẹp gái quá chăng?” Nhưng không, lý do thực sự là… hết chỗ ngồi. Chỉ còn duy nhất một cái bàn trống ở góc cuối lớp, ngay cạnh cửa sổ. Và cái bàn đó nằm sát bên một “khối thuốc nổ” đang ngủ gục trên bàn.
Thầy chủ nhiệm ho khan mấy tiếng, giọng hơi run: “Em… em tạm ngồi ở đó nhé. Nhớ… đi nhẹ nói khẽ cười duyên. Đừng làm phiền bạn học bài.”
Tôi ôm cặp rón rén bước xuống cuối lớp. Bạn cùng bàn mới của tôi đang ngủ rất say. Cậu ta mặc áo đồng phục nhưng không cài cúc trên, lộ ra áo phông đen bên trong, tóc mái dài rối bù che gần hết mắt, khí thế lạnh lẽo toát ra khiến tôi cảm giác nhiệt độ xung quanh tụt xuống âm độ. Trên khóe môi cậu ta còn một vết bầm tím mới tinh, nhìn qua là biết vừa tham gia “hội nghị võ thuật” với ai đó.
Tôi nhẹ nhàng đặt cặp xuống, ghế vô tình kêu “két” một tiếng nhỏ. Tim tôi thót lên cổ họng, tưởng chừng như sắp ngừng đập. May sao cậu ta vẫn ngủ. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu lấy sách vở ra chuẩn bị cho tiết học đầu tiên. Quyển sách toán dày cộp trong tay tôi – thứ mà tôi ghét cay ghét đắng – bất ngờ tuột khỏi, rơi “bộp” một cái trúng chân cậu ta.
Giây phút đó, tôi nghe thấy tiếng hít khí lạnh đồng loạt của cả lớp. Một bạn nữ bàn trên quay xuống nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm, kiểu như “Nam mô A Di Đà Phật, tiễn bạn lên đường bình an”.
“Hung thần” bên cạnh giật mình tỉnh giấc. Cậu ta ngẩng đầu lên, mái tóc đen rối bù, làn da trắng bệch thiếu nắng, đôi mắt đen láy còn vương tơ máu vì thiếu ngủ. Đáng sợ nhất là ánh nhìn của cậu ta – như muốn nói: “Mày chán sống rồi à?”
Tôi sợ đến mức líu lưỡi, tay chân luống cuống không biết phải làm gì. Theo phản xạ sinh tồn của một đứa mê đồ dễ thương, tôi thò tay vào túi áo đồng phục, lôi ra vật phòng thân duy nhất lúc này: một miếng băng cá nhân màu hồng in hình chú gấu Pooh dễ thương. Tôi run run chìa ra trước mặt cậu ta, giọng lắp bắp như sắp khóc:
“Cậu… cậu gì ơi, miệng cậu bị thương kìa… Mẹ tớ bảo dán vào sẽ hết đau nhanh lắm… Với lại… nhìn cậu hơi… hung dữ quá, dán cái này vào cho… phong thủy tốt hơn ạ…”
Không gian tĩnh lặng như tờ. Cả lớp 12A nín thở, như thể đang chờ một vụ nổ lớn.
Cậu ta – sau này tôi mới biết tên là Kỷ Minh Hạo, trùm trường khét tiếng Bắc Minh, người mà ai nghe tên cũng phải né ba thước – nhìn chằm chằm vào miếng băng cá nhân trên tay tôi. Hắn nhướn mày một cái, giọng khàn khàn vang lên, vừa gợi đòn vừa quyến rũ chết người:
“Phong thủy?”
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Vâng ạ! Màu hồng chiêu tài lộc, trừ tà khí… à nhầm, trừ sát khí ạ!”
Khóe môi bị thương của hắn giật giật. Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở bảng tên “Lâm Tiểu Vy” trên ngực áo tôi, rồi cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai:
“Học sinh mới, gan to đấy.”
Tôi sắp khóc đến nơi rồi, tưởng tượng cảnh hắn nổi giận đánh tôi bay ra cửa sổ. Nhưng không, hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài xương xẩu rõ ràng giật lấy miếng băng trên tay tôi. Dưới ánh mắt kinh hoàng của toàn lớp, đại ca Kỷ Minh Hạo xé vỏ bọc, dán thẳng chú gấu Pooh hồng phấn lên vết bầm trên khóe miệng mình.
Giao diện côn đồ, hệ điều hành thiếu nhi. Cả lớp suýt ngã ngửa.
Hắn xích ghế lại gần tôi hơn, mùi bạc hà lạnh sộc vào mũi khiến tôi cứng đờ. Ghé sát tai tôi thì thầm với giọng trầm thấp:
“Thu phí bảo kê. Từ giờ chỗ sữa dâu trong cặp cậu là của tôi.”
Tôi ngơ ngác ôm chặt cặp sách: “Ơ… nhưng tớ chỉ có hai hộp thôi…”
“Thế thì ngày mai mang bốn hộp.” Hắn tỉnh bơ ra lệnh, rồi gục xuống bàn ngủ tiếp, để lại một câu xanh rờn đầy đe dọa: “Đừng làm ồn nữa, nếu không tôi sẽ cho cậu biết thế nào là phong thủy thực sự.”
Tôi ngồi chết trân tại chỗ, não bộ tê liệt. Đây là ngày đầu tiên đi học sao? Sao giống như bước vào phim hành động vậy?
Tiết học đầu tiên là giờ toán – môn học ác mộng của tôi. Thầy giáo nổi tiếng sát thủ bước vào lớp, viết một bài toán tích phân dài ngoằng như sớ táo quân lên bảng đen.
“Ai giải được bài này cộng hai điểm vào bài kiểm tra 15 phút. Không ai giải được thì cả lớp chép phạt 50 lần.”
Cả lớp im re, không ai dám hó hé. Tôi nhìn lên bảng, các con số nhảy múa như đang trêu ngươi tôi. Bỗng một mẩu giấy ném sang bàn tôi. Hắn vẫn trùm áo ngủ, tay thò ra ném như có mắt sau lưng.
Tôi mở ra xem: nét chữ rồng bay phượng múa, mạnh mẽ uy lực.
“Chọn C. Đặt t = sin x. Dòng thứ ba thầy viết sai dấu cộng thành trừ rồi. Đứng lên nhắc đi.”
Tôi trố mắt. Trùm trường mà cũng biết giải toán á? Hay hắn gài bẫy tôi để tôi bị thầy mắng?
Nhưng nhìn cả lớp sắp bị chép phạt, tôi đánh liều giơ tay: “Thưa thầy, dòng thứ ba thầy viết sai dấu ạ, kết quả là C ạ.”
Thầy giáo sửng sốt, nhìn lại bảng rồi đỏ mặt gật gù: “À ừm đúng rồi. Trò Vy giỏi lắm. Cộng hai điểm.”
Cả lớp quay xuống nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh. Còn tôi lén nhìn sang “hung thần” bên cạnh. Hắn vẫn ngủ say, nhưng miếng băng gấu Pooh trên mặt phập phồng theo nhịp thở, trông… đáng yêu một cách kỳ lạ.
Hình như cuộc sống ở “vườn thú” lớp 12A này cũng không tệ như tôi tưởng. Nhưng tôi đâu biết rằng, ngày đầu tiên này chỉ là mở đầu cho một loạt drama tình cảm, học hành và ghen tuông sắp tới.
Sau tiết học, giờ ra chơi. Cả lớp xì xào về tôi. Một cô bạn tên Tiểu Lan bàn trên quay xuống thì thầm: “Vy ơi, cậu can đảm thật đấy! Kỷ Minh Hạo là trùm trường, đánh nhau như cơm bữa, bài kiểm tra toàn nộp giấy trắng. Cậu ngồi cạnh cậu ta mà dám làm rơi sách trúng chân, còn dán băng cá nhân cho cậu ta… Cậu sống sót rồi!”
Tôi cười gượng: “Ừm… cậu ta không xấu như lời đồn đâu.”
Tiểu Lan lắc đầu: “Cậu mới đến nên không biết. Cậu ta từng đánh ba tên lớp trên nhập viện vì dám bắt nạt đàn em. Thầy cô cũng chẳng dám đụng. Nhưng mà… hôm nay cậu ta dán băng Pooh lên mặt mà không nổi giận, lạ thật đấy!”
Tôi liếc sang Kỷ Minh Hạo. Hắn đã tỉnh, tay cầm hộp sữa dâu của tôi hút rột rột, ánh mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Vết bầm trên miệng với miếng băng dễ thương tạo nên sự tương phản hài hước. Tôi thầm nghĩ: “Có lẽ cậu ta không phải hung thần như lời đồn.”
Nhưng rồi, tiết tiếp theo là thể dục. Khi cả lớp chạy bộ, hắn lười biếng ngồi một góc hút thuốc (lén thầy), rồi đột nhiên có nhóm nam sinh lớp bên bắt nạt một cậu bé lớp 10. Hắn đứng dậy, lao vào đánh nhau. Kết quả? Ba tên kia nằm úp mặt xuống đất, hắn chỉ thêm một vết xước mới trên tay.
Cả trường xôn xao. Tiểu Lan thì thầm: “Thấy chưa? Hung thần thực thụ đấy!”
Tôi nhìn hắn quay về lớp, lau vết máu trên tay bằng khăn giấy, rồi lại gục ngủ. Tim tôi đập loạn. “Mình ngồi cạnh một tên như vậy sao? Nhưng sao cậu ta lại… giúp mình giải toán?”
Ngày đầu tiên kết thúc với hàng loạt câu hỏi trong đầu tôi. Tôi không biết rằng, Kỷ Minh Hạo không chỉ là trùm trường, mà còn là một bí mật lớn đang chờ tôi khám phá.