Em trai, xin nhịn một chút - 71. Con trai cưng
Jeonghan và Minhyuk tá hỏa khi thấy đã muộn như vậy rồi, lúc nảy họ vội quá không nghĩ đến việc cắm nhờ sạc điện thoại, lúc này nhớ ra thì xung quanh đâu còn ai nữa, chỉ có hai nữ nhân viên lễ tân và hai người vệ sĩ mà thôi.
Jeonghan kéo cánh tay Minhyuk, đi thẳng đến chỗ mấy người họ để nhờ sự giúp đỡ.
Jeonghan còn chưa nói gì, một trong hai cô gái đã kinh ngạc thốt lên:
“Ôi cậu bé dễ thương này… Aa xin lỗi, là ông chủ nhỏ mới đúng, sao cậu lại…”
“Ừa, nhìn em hơi bần ha, chị ơi chị có thể vào trong gọi Jisoo ra cho em được không?”
Jeonghan híp mắt cười. Nữ nhân viên vừa rồi lên tiếng chính là nữ nhân viên lần trước đã tiếp đón khi Jeonghan đến đây, cô vẫn còn nhớ rất rõ gương mặt xinh xắn dễ thương của cậu.
“Được được, em đợi một chút nhé”.
Cô gái mỉm cười, lông mày có chút giật giật.
Jisoo sao. Có cho mình một tỷ won mình cũng chẳng dám gọi thẳng tên ông chủ như vậy đó T.T.
Cô gái bước đi rất nhanh, không bao lâu sau đã thấy Hong Jisoo và Chan bước ra ngoài.
“Jeonghan, không phải Cheolie ở dưới sảnh đón em sao?”
“Tớ không gặp anh ấy”.
Jeonghan ngơ ngác lắc đầu, Minhyuk ở bên cạnh nói:
“Chắc đã bỏ lỡ nhau rồi. Ngại quá Jisoo à, điện thoại tớ hết pin rồi, cậu có thể gọi cho sếp Choi được không?”.
Hong Jisoo gật đầu, Chan bên cạnh lập tức lấy điện thoại ra gọi cho anh cả. Hong Jisoo nhìn Jeonghan.
“Tớ mang theo quần áo cho em rồi, vào trong thay luôn đi”.
“Jisoo à anh còn thừa bộ lễ phục nào không? Cho Minhyuk một bộ nữa”.
Hong Jisoo quay đầu nhìn người thanh niên bên cạnh Jeonghan, ước chừng dáng người cậu ta một chút rồi khẽ gật đầu.
“Được, cùng nhau đi đi”.
Thật ra họ đâu có dư bộ lễ phục nào, nhưng mà kích cỡ của Minhyuk rất vừa vặn, chỉ cần sai người đến cửa hàng mua một bộ mới mặc là được, chỉ năm sáu trăm nghìn won thôi mà.
Hong Jisoo dẫn Jeonghan đi vào một căn phòng khác bên cạnh hội trường tổ chức tiệc, ở trong đó có các chuyên viên trang điểm và làm tóc đã đợi sẵn.
“Jeonghan à, buổi tiệc toàn người giàu có thôi, tớ…”
“Không được, cậu đến đây rồi thì ở lại với tớ luôn chứ”.
Minhyuk chỉ có thể đồng ý, dù sao giai cấp cách biệt quá lớn, Minhyuk cảm thấy có hơi ngột ngạc.
Jeonghan thay lễ phục xong lại bị đè xuống ghế để trang điểm và làm tóc.
Rất nhiều người xúm lại vây quanh Jeonghan động tay chân khiến Jeonghan có hơi sợ hãi không quen.
Jeonghan thầm nghĩ, để Jun làm cho còn tốt hơn nhiều.
“Xong rồi”.
Nhóm thợ cuối cùng cũng buông Jeonghan ra.
Jeonghan tự nhìn mình trong gương, cảm thấy có hơi khó tin.
Oa~ đây là mình á hả?
“Woa đẹp trai quá Jeonghanie”.
Minhyuk nói, anh nhìn cậu bạn thân mà choáng ngộp luôn.
“Bình thường tớ cũng đẹp trai vậy mà”.
Jeonghan vuốt vuốt lọn tóc trên đỉnh đầu mình, đắc ý nói.
Minhyuk bật cười.
“Ừ, trước kia xinh bây giờ càng đẹp trai hơn”.
Jeonghan không cảm thấy câu khen ngợi này có gì kì lạ, cậu nhìn bản thân trong gương sau đó vui vẻ mượn điện thoại chụp một bức hình.
Điện thoại của mười hai người thanh niên lập tức run lên. Nhìn thấy tin nhắn tới từ nhóm chat gia đình thì không hẹn mà cùng mở ra nhìn.
Khóe môi mười hai người lập tức cong lên, trong nét cười là sự cưng chiều và vui vẻ.
“Jeonghan hyung, Minhyuk hyung. Đi thôi”.
Chan gõ cửa phòng gọi với vào trong, Jeonghan và Minhyuk nghe thấy lập tức mở cửa bước ra ngoài.
Chan đã thấy ảnh Jeonghan chụp gửi trên nhóm rồi, lúc này nhìn ở bên ngoài cậu vẫn ngắm anh trai thật lâu, trên miệng vẫn là nụ cười nho nhỏ đó.
Trong lúc đi qua sảnh chính để vào trong hội trường tổ chức tiệc, Jeonghan bỗng đi chậm lại.
“Chan à, tự nhiên anh thấy run quá”.
Chan bật cười vỗ vỗ lên lưng anh trai.
“Không sao đâu, cả gia đình chúng ta đều ở bên trong mà, anh không cần phải sợ”.
Jeonghan nuốt ực một ngụm nước bọt, cảm thấy bản thân nhất định sẽ gây ra chuyện cho xem.
Chan đưa Jeonghan và Minhyuk vào trong hội trường, nhưng vì còn vài việc cần làm nên để hai người lại cho Hansol rồi quay người rời đi.
Minhyuk rất thích siêu xe nên chủ động bắt chuyện với Choi Hansol, hai người giao lưu rất hòa hợp và vui vẻ.
Jeonghan để cho hai người tự do trò chuyện còn bản thân thì ngó nghiêng ngắm nhìn xung quanh, ánh mắt bị tầng tháp rượu ở bên phải hội trường thu hút, Jeonghan bước lại gần nhìn chằm chặp cái tháp một hồi.
Im Min Joo nhìn một lượt khắp xung quanh, cô ta đang cố tìm xem trong đám đông ai mới là người mà mình cần tìm.
Hiện tại Han Sung Soo mới chỉ công bố rõ mặt của bốn người con mà thôi. Một là Choi Seungcheol, sau đó là Hong Jisoo, Jeon Wonwoo và cuối cùng là Chan.
Mọi người vẫn biết ông ta trăng hoa và còn tới chín đứa con nữa chưa lộ mặt, nhưng tất cả đều biết rằng tám trong số đó đều rất thành đạt và giỏi giang, vì vậy trong lòng bọn họ vừa ao ước cũng vừa ganh tỵ với số phận quá ư là được trời cao ưu ái của Han Sung Soo.
Hiện tại ông ta tổ chức một buổi tiệc long trọng như vậy để công bố thân phận của một người con duy nhất, trong lòng giới tài phiệt Seoul đều tự giác hiểu được:
Người này chính là đứa con trai mà Han Sung Soo yêu thương nhất.
Do vậy không chỉ có cha con nhà họ Im là nhắm mục tiêu tới Jeonghan trong buổi tối hôm nay, mà hầu như tất cả gia đình tài phiệt có con gái và cháu gái trong độ tuổi này đều có chung một mục đích y hệt.
Im Min Joo âm thầm siết chặt tay, cô ta phải nhanh hơn người khác nắm chắc cơ hội lần này. Nhà họ Im sắp phá sản rồi, đứa con trai kia của Han Sung Soo là hi vọng duy nhất, nếu dụ được cậu ta bỏ tiền đầu tư cho dự án của nhà họ Im, công ty nhất định sẽ không bao giờ vỡ nợ.
Mặc dù Im Min Joo đã có người mình thích rồi, nhưng đối phương có vẻ không rơi vào tròng của cô ta, lấy đứa con trai kia của nhà họ Han kia làm phương án dự phòng là tốt nhất, dù sao cô ta nghe nói rằng đầu óc tên con trai đó không được tốt cho lắm, như vậy dễ điều khiển.
Im Min Joo chán ghét thở hắc ra một hơi, ánh mắt liếc nhìn xung quanh tìm kiếm. Bỗng cô ta nhìn thấy Jeonghan đang đứng ngẩn người nhìn tháp rượu, đôi mày hơi cau lại.
Tên nhà quê đó, sao cậu ta lại ở trong này vậy, còn mặc vest nữa.
Im Min Joo không quan tâm tới Jeonghan nữa mà bật ra một suy nghĩ, hay là cứ cầm lấy ly rượu trước, lát nữa tìm thấy tên ngốc kia thì giả vờ làm đổ rượu lên người, một cái cớ làm quen vô cùng hoàn hảo.
Im Min Joo sơ lược kế hoạch của bản thân ở trong đầu rồi đỏng đảnh đi về phía tháp rượu.
Jeonghan nhìn thấy Im Min Joo nhưng anh có ấn tượng không tốt với cô ta, vì thế chọn cách ngó lơ.
Đúng lúc này một nam phụ vụ bưng một đĩa tôm hùm Fourshu đi đến.
Có lẽ là vì đĩa tôm hùm quá nặng hoặc sàn nhà có hơi trơn trượt, nam nhân viên đột ngột lảo đảo suýt ngã.
Anh ta vô cùng hoảng hốt, bởi vì đĩa tôm hùm này mỗi con trị giá tới hơn hai trăm nghìn won lận, nếu làm đổ thì phải lấy lương làm cả năm của anh ta ra mà đền mất.
Sắc mặt nam nhân viên thoáng chốc xanh lét.
“Cẩn thận!”.
“ÁA!!’
Jeonghan nhìn thấy nam phục vụ lảo đảo nên vội vàng đỡ lấy anh ta, trong lúc rối loạn đó không may vô tình đụng trúng người Im Min Joo khiến ly rượu trên tay đổ vào váy cô ta.
Im Min Joo thấy bộ lễ phục của mình bị bẩn lập tức hét ầm lên.
“Làm cái quái gì thế hả!!? Bẩn hết quần áo người ta rồi đây nè. Thằng phục vụ kia, mày có biết nó trị giá bao nhiêu tiền không hả?!?”
Im Min Joo thấy Jeonghan đang đỡ lấy đĩa tôm hùm liền nghĩ Jeonghan là nhân viên phục vụ, ánh mắt hung dữ của cô ta nhìn như muốn xé Jeonghan ra làm trăm mảnh vậy.
Đám đông nghe thấy tiếng động cũng bị thu hút nhìn qua. Chưa kể ai là người sai trước, một cô gái ở trong hội trường buổi tiệc mà la hét ầm ỉ là không nên rồi, hàng mày của một số người khó tính lập tức nhăn lại.
Im Min Joo vẫn không biết phân biệt hoàn cảnh mà cứ đứng đó la hét, còn chỉ tay vào mặt Jeonghan bảo vệ sĩ đuổi Jeonghan ra ngoài.
“Lôi nó ra đi, các người không nghe tôi nói gì sao?”.
“Tôi vô ý đụng trúng cô thôi, tôi đã nói xin lỗi và sẽ đền lại mà, sao cô lại…”
“Im miệng đi. Bộ lễ phục này tốn đến gần mười triệu won lận đó, mày lấy cái gì để đền, lấy mạng mày ra đền à?”
“Im Min Joo, con nhỏ giọng một chút”.
“Ba, cái thằng khốn khiếp này cố tình đổ rượu vào người con đó. Nó là cái đứa lúc nãy ở hành lang, nó cố ý!!”.
Em trai của Im Min Joo cũng khá nóng tính, cậu ta chỉ nghe lời một phía của chị mình liền ra tay muốn đánh Jeonghan.
“Thằng khốn này, sao mày dám đổ rượu vào chị tao hả?!”.
Ông Im còn chưa kịp nói gì thì Hong Jisoo đã bước ra.
“Có chuyện gì vậy?”.
“Cậu chủ Hong, chỉ là chuyện nhỏ thôi không có gì đâu”.
Ông Im vui vẻ bước đến trước mặt Hong Jisoo.
Không tính nhà họ Han, nhà họ Hong cũng là giới tài phiệt có tiếng ở Los Angeles. Nếu không phải Hong Jisoo không vừa mắt con gái ông ta thì ông ta muốn gả con gái cho Hong Jisoo hơn.
Im Min Joo thấy Hong Jisoo đến thì tự nhiên đỏ mặt, cúi đầu thấy vết bẩn gớm ghiếc trên váy mình cô ta lại càng phát điên hơn.
Thằng khốn chết tiệt, làm tao xấu mặt trước mặt mọi người.
Im Min Joo chỉ tay vào Jeonghan, nói:
“Tên phục vụ này làm đổ rượu lên người tôi. Tôi đã có ý bỏ qua nhưng cậu ta không xin lỗi, Jisoo, cậu nói xem có nên…”
“Cô Im, có lẽ cô hiểu lầm rồi. Người này không phải nhân viên phục vụ”.
Hong Jisoo lên tiếng cắt ngang lời của Im Min Joo.
Cô ta ngớ người. Không phải phục vụ vậy thì là gì?
Chưa đợi cô ta nghĩ xong, tiếng Han Sung Soo đã vang lên khiến hội trường im phăng phắc.
“Đó là nhân vật chính của buổi tiệc này. Con trai tôi, Jeonghan”.
Ông Im vừa nghe xong đã gần như xỉu đến nơi rồi. Im Min Joo kinh ngạc đến cứng cả họng.
Không.. không thể nào, người này….
“Lúc nãy tôi nhìn thấy Jeonghan vì đỡ người phục vụ mà vô ý đụng vào cô, cũng đã xin lỗi và tỏ ý sẽ đền lại chiếc váy. Cô Im, cô còn có gì không hài lòng sao? Em trai cô còn muốn đánh em trai tôi nữa”.
Hong Jisoo cất tiếng hỏi, Im Min Joo và cha cô ta sợ hãi tới mức chết lặng.
“Chuyện…chuyện này là hiểu..hiểu lầm rồi…”
Han Sung Soo ở bên cạnh sắc mặt vô cùng xám xịt, cắt nang lời ông ta.
“Ông Im, tôi nể tình chúng ta từng là bạn học cũ nên mới mời ông đến, không ngờ con gái ông lại sỉ nhục con trai cưng của tôi như vậy”.
“Không không, Sung Soo, Min Joo không có ý đó đâu, nó…”
“Đủ rồi. Bữa tiệc này không chào đón ông nữa, mời ông ra ngoài”.
Han Sung Soo chỉ nói một câu khiến cho ba cha con tay chân lạnh toát.
Những người khác sau khi nghe thấy liền vô thức tránh xa ba người họ. Ông Im nhìn thấy mà lòng như rơi xuống đáy vực.
Hết rồi, một khi bước chân ra khỏi nơi này thì từ nay về sau, giới thượng lưu Seoul sẽ không có chỗ cho gia đình ông ta nữa.
Ông Im tức giận đưa tay tát mạnh vào mặt con gái mình.
“Mày hay chưa! Tao đã nói mày đừng có bộc phát tính tình tiểu thư ở đây cơ mà. Mau quỳ xuống xin lỗi cậu Jeonghan đi, mau cầu xin cậu ấy tha thứ”.
Ông Im như phát điên mà ấn đầu Im Min Joo xuống bắt cô ta xin lỗi.
Im Min Joo khóc lóc rất thảm thiết, Jeonghan khó chịu cau mày lại.
“Đủ rồi. Đừng xin lỗi nữa”.
Ông Im nghe Han Sung Soo nói thì vui mừng ra mặt, tưởng rằng bản thân đã thoát rồi.
Nhưng Han Sung Soo lại nói:
“Đứa con trai này của tôi từ nhỏ đã sống không đầy đủ, tôi rất thương tiếc cho nó, tự hứa với lòng rằng sẽ không để ai bắt nạt Jeonghan thêm một lần nào nữa. Ông Im, nể tình hảo hữu của chúng ta, tôi để cho con trai và con gái của ông an toàn rời khỏi nơi này, ông đừng khiến mọi việc trở nên khó xử nữa, ông hiểu ý tôi chứ?!”
Han Sung Soo nói rất từ tốn, nhưng ý tứ cảnh cáo cùng đe dọa trong lời nói lại khiến cho người nghe cảm thấy lạnh run.
Ông Im rơi vào đường cùng rồi, đôi mắt cũng trở nên độc ác, ông ta gằng giọng:
“Han Sung Soo, nếu như ông tuyệt tình không nể nan tình cảm giữa chúng ta, tôi sẽ liên kết với kẻ thù của ông, để cho ông…”
Vẻ mặt ánh lên sự nham hiểm, Han Sung Soo nhìn ông Im với đôi mắt rét lạnh.
Lão già này còn định uy hiếp cả ông ứ?!
Lúc này, trong đám đông đột ngột vang lên tiếng của một người đàn ông.
“Sung Soo, chuyện gì mà khiến ông giận quá vậy. La ai bắt nạt con trai ông hả?”.
Mọi người đồng loạt quay lại liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên từ tốn bước ra, một số người có hơi kinh hoàng, vài người có quyền lực hơn thì niềm nở chào hỏi.
“Nghị viên Kim, ngài đến rồi đấy à”.
“Xin chào nghị viên Kim”
“Xin chào, xin chào”.
Người đàn ông trung niên rất niềm nở chào hỏi, sau đó bước đến đứng bên cạnh Han Sung Soo.
“Hôm nay là buổi tiệc chiêu đãi giới thiệu con trai cưng của ông ấy, mọi người thoải mái một chút đi”.
Nói xong lại liếc nhìn ba cha con sắc mặt đã tái mét như người chết ở trước mặt.
“Ông Im phải không? Ông không được khỏe thì nên về trước đi, đừng làm ồn rồi bệnh ra thì không hay đâu”.
Lời nói nghe có vẻ rất quan tâm nhưng ánh mắt lại cho người ta cảm giác nham hiểm khó lường. Đây chính là một lời cảnh báo bảo ông nên biết điều.
Nghị viên Kim đang ứng cử chức vị tổng thống Hàn Quốc nhiệm kì tới, hơn nữa tỉ lệ thắng cử rất là cao, chẳng khác nào vị trí kia đã soạn sẵn cho ông ta rồi.
Hiện tại nghị viên Kim ở giữa đám đông cao tầng ở thủ đô, thẳng thắn đứng về phía Han Sung Soo như vậy chứng tỏ bọn họ có quan hệ không hề nhạt. Ý đồ hậu thuẫn lẫn nhau đã quá rõ ràng rồi.
Kẻ nào không có mắt còn tiếp tục chống đối với hai thế lực tiền và quyền, vậy thì nhất định sẽ chết rất thảm.
Ông Im sợ đến thất thần, ba cha con không dám nói gì nữa, chấp nhận bị vệ sĩ kéo ra ngoài.
Những người có mặt trong buổi tiệc nhìn theo bóng dáng ba cha con bị kéo đi, thừa biết kết cục bi thảm của gia đình họ là như thế nào.
Nhóm người lại một lần nữa đánh giá lại quyền lực mà nhà họ Han nắm trong tay.
Gần như hai phái đen và trắng, thương trường lẫn chính trường gia đình ông ta đều có quan hệ và nắm giữ vị trí vô cùng quan trọng.
Trong lòng các khách mời trải qua một trận lạnh lẽo, tự nhủ phải giữ cố mối quan hệ khăng khít và tốt đẹp với nhà họ Han, nếu không có thể một mai thức dậy, gia tộc của bọn họ sẽ bị xóa sổ khỏi giới thượng lưu Seoul này vĩnh viễn.
“Jeonghan à, con có sao không?”
Jeonghan ngơ ngác nhìn người đàn ông trung niên vừa đứng ra bảo vệ mình, nghe được người khác gọi ông ta là nghị viên thì có chút kinh ngạc.
Người này sẽ tranh cử chức tổng thống vào đầu năm sau có đúng không?
Nhóm anh em đều đứng vây quanh hỏi thăm Jeonghan, lúc này Jeonghan mới cảm nhận được bàn tay của mình có hơi ướt dính, chắc là vì chạm vào đĩa tôm lúc nãy.
Jeonghan lễ phép cúi đầu với mọi người.
“Xin lỗi, con vào nhà vệ sinh rửa tay một chút, con sẽ ra ngay ạ”.
Han Sung Soo hiền từ cười:
“Ừ con rửa tay đi, ra ngoài rồi ta sẽ chính thức giới thiệu con với mọi người luôn”.
“Vâng ạ”.
“Anh/em đi cùng anh/em nha”
Hansol và Hong Jisoo đồng thời lên tiếng, Jeonghan lắc đầu.
“Không sao, sẽ ra nhanh quay lại thôi mà”.
Nói xong vội vã chạy đi.
Trong lúc rửa tay, Jeonghan bỗng nhớ ra hình như cậu không thấy Choi Seungcheol ở đâu cả.
Anh ấy đã đi đâu nhỉ?