Em trai, xin nhịn một chút - 70. Mục đích của người tới
Minhyuk vội vã đuổi theo Jeonghan đi vào trong khách sạn.
Sảnh chính rất lớn và có nhiều lối đi. Jeonghan vẫn còn nhớ số tầng của nhà hàng Thiên Niên Kỷ nên đi vào trong thang máy rồi bấm số.
Nhân viên của khách sạn nhìn cách ăn mặc của Jeonghan thì cau mày liếc nhìn nhau, một nữ nhân viên bảo với nam đồng nghiệp gọi quản lý đến, bọn họ phải xem xét kỉ hai người để phòng trường hợp có kẻ say rượu, trộm cắp trà trộn vào phá hoại.
“Này, đến chặn hai người đó lại đi, hôm nay có một buổi tiệc vô cùng long trọng, không được để xảy ra bất kì sai sót nào”.
Jeonghan nhìn thấy thang máy không đóng lại thì có hơi khó hiểu, cậu kiên nhẫn nhấn nhấn thêm vài cái thì bỗng có một người đàn ông ăn mặc lịch sự bước đến phía trước cửa thang máy, đưa tay chặn lại hai cánh cửa.
“Xin hỏi các cậu định lên tầng mấy vậy ạ?”.
“Tôi muốn đến nhà hàng Thiên Niên Kỷ”.
Người đàn ông âm thầm giật mình, mỉm cười theo quy chuẩn, nói:
“Thật xin lỗi, nhà hàng hôm nay đã được bao trọn để tổ chức tiệc, ngài không thể lên đó được”.
“Thì tôi đến để tham dự buổi tiệc đó mà”.
Jeonghan nói rất nghiêm túc khiến người đàn ông có hơi ngớ người. Anh ta quay đầu nhìn nữ tiếp tân thì thấy cô ta đưa tay ra hiệu.
Mau lôi hai tên đó ra ngoài ngay!
“Thật xin lỗi, các cậu có mang theo thiệp mời không ạ?”.
Jeonghan ngơ ngác liếc nhìn Minhyuk. Minhyuk khó xử lắc đầu.
Bọn họ không có thiệp rồi, phải làm sao đây.
Nhìn thấy vẻ mặt của hai người, nam nhân viên lập tức hiểu ra bọn họ không phải khách được mời đến, nghĩ rằng hai người thật sự là kẻ trà trộn vào buổi tiệc có mục đích riêng liền sầm mặt lại.
“Ngại quá, nếu không có thiệp mời thì không thể lên tầng trên đâu ạ, mời hai vị ra ngoài cho”.
Jeonghan đột nhiên nhớ đến mình có tên trong danh sách khách VVIP của Thiên Niên Kỷ, cậu kéo tay Minhyuk ra ngoài rồi nói nam nhân viên.
“Tôi không có thiệp nhưng tôi là khách đặc biệt của nhà hàng đó, các anh có thể thử tra tên tôi trên hệ thống không?”.
Nam nhân viên hoàn toàn không tin lời Jeonghan nói, nhìn cậu từ trên xuống dưới chẳng có một chút gì cho thấy cậu là người giàu có đến độ được lưu tên trong hệ thống của nhà hàng cao cấp bọn họ cả.
Thấy nam nhân viên không chịu đưa bọn họ đi kiểm tra, Minhyuk kiên nhẫn giải thích thêm một lần nữa:
“Các cậu cứ kiểm tra thử đi, người này là em trai của ông chủ các người đấy, là ông chủ nhỏ, các người không nên làm những chuyện khiến bản thân phải hối hận”.
Nam nhân viên bị câu nói của Minhyuk dọa cho sợ hãi, anh lập tức đưa hai người đến quầy lễ tân để kiểm tra.
Nữ nhân viên thấy đồng nghiệp mang hai người trở lại thì bực bội trừng mắt nhìn anh ta, cô kéo tay nam nhân viên sang một bên, nhỏ giọng quát:
“Anh bị điên hả, buổi tiệc hôm nay chỉ toàn khách quý, những người có thân phận địa vị cực cao thôi, anh không mau đuổi hai tên kia ra mà còn dẫn bọn họ đến đây làm gì?”
Nam nhân viên cũng vô cùng khó xử, quản lý vừa mới được gọi đi thì lại gặp trường hợp này, thật cũng không biết phải làm sao.
Nam nhân viên nhỏ giọng nói:
“Bọn họ bảo mình là khách VVIP của nhà hàng, cô cứ thử kiểm tra xem sao. Người giàu có phong cách khác biệt ai mà biết được, lỡ đâu…”.
Nữ nhân viên kia có vẻ vẫn còn rất không vui, nhưng khách sạn bọn họ vừa mới có quy định dù thế nào cũng không được lớn tiếng với người bước vào đây, cô ta dù không muốn vẫn phải đi kiểm tra.
Cô nhân viên nghĩ một người giàu có cho dù tính tình có khác biệt đến đâu đi nữa cũng không ăn mặc bần tiện như vậy, cái áo Gucci kia chắc chắn là hàng giả, lại còn mặc quần short và mang dép lê nữa chứ, có đánh chết cô cũng không tin hai người đó thật sự là người có tiền.
Nữ nhân viên hậm hực quay trở về quầy lễ tân, cô ta nhìn hai người Jeonghan và Minhyuk với vẻ mặt bực bội và mất kiên nhẫn.
“Xin hỏi cậu tên gì?”
“Yoon Jeonghan, cô kiểm tra giúp với”.
Dù ngữ điệu của cô nhân viên khiến Jeonghan có chút khó chịu nhưng mà cậu vẫn nhẹ nhàng đọc ra tên của mình.
Nữ nhân viên gõ gõ vào chiếc macbook Air được đặt trên bàn. Hai giây sau, một dòng chữ “KHÁCH QUÝ VVIP” được in hoa và tô bằng màu đỏ đậm hiện lên trước mắt cô.
Cô nhân viên lặng người, đôi tay run rẩy cầm chiếc máy tính đưa đến trước mặt Jeonghan.
“X…xin mời ngài quét…quét dấu vân tay ạ…”.
Jeonghan đưa ngón trỏ của mình ấn lên trên màn hình, hai chữ xác nhận màu xanh lá hiện lên khiến cho cả nam và nữ nhân viên đều trợn mắt kinh ngạc.
Jeonghan nhìn cô ta.
“Tôi lên trên tầng 17 được rồi chứ?”.
“Dạ?… À, dạ mời ngài… Ơ nhưng…”
Dù Jeonghan là khách VVIP nhưng chắc gì cậu đã được mời đến bữa tiệc xa hoa sang trọng kia, nữ nhân viên vừa định nói gì đó thì một nữ nhân viên khác đã đưa tay ngăn cô lại, nói khẽ bên tai cô ta:
“Cô không nhớ à, đó là em trai của ngài Hong”.
Nữ nhân viên kia lúc này mới kinh hoảng, phải rồi, vừa nãy Jeonghan đến có nói thân phận của mình nhưng cô cứ nghĩ người thanh niên chỉ là kẻ lừa đảo nên không để tâm.
Cô ta vội hốt hoảng cúi đầu xin lỗi Jeonghan ba lần, giọng như sắp khóc:
“Xin lỗi tôi lỡ lời, xin lỗi ông chủ nhỏ. Cậu cứ tự nhiên lên tầng đi ạ, để tôi gọi người đi theo phục vụ cậu”.
“Thôi khỏi đi, tôi lên tìm anh trai nên tự đi là được rồi, tôi nhớ đường mà”.
Jeonghan không thích nữ nhân viên đó nên không muốn nói nhiều với cô ta, cậu kéo ống tay áo Minhyuk rồi cả hai cùng nhau đi vào trong thang máy.
“Ôi trời, tớ sẽ bị đuổi việc có phải không?”.
Nữ nhân viên thấy Jeonghan đi rồi liền héo hon suy sụp, cô ta sợ đến sắp khóc mà nói với đồng nghiệp của mình.
“Nghe nói ông chủ rất cưng em trai của mình, lần này tớ xong thật rồi”.
Mấy nhân viên khác vội vã an ủi cô ta, lần này cô nhân viên thật sự có một bài học nhớ đời.
Đang lúc bọn họ còn bối rối về sự kiện vừa diễn ra, một người đàn ông mặc vest khí chất rất bạo liệt và mạnh mẽ từ trong thang máy bước ra.
Đó là Choi Seungcheol, anh xuống đón Jeonghan nhưng chỉ suýt soát có một chút mà hai người đã không gặp nhau.
Jeonghan và Minhyuk ra khỏi thang máy ở tầng 17. Jeonghan theo trí nhớ của mình mà tìm đường đi đến nhà hàng Thiên Niên Kỷ, cách thang máy một đoạn hành lang dài.
Vừa tới trước chỗ bức tranh lớn ở đầu cổng thì Jeonghan đã dừng lại, gương mặt rạng rỡ khoe khoang với Minhyuk:
“Đây là do Myungho vẽ đó~”.
“Ồ, đẹp ghê”.
Minhyuk đăm chiêu nhìn ngắm bức tranh, Jeonghan cũng vô cùng chăm chú. Hai bộ não chạy cùng một hệ điều hành nên không ai nhớ là còn đang có chuyện gấp cần phải làm.
Bỗng có tiếng nói của một người phụ nữ truyền đến, người nọ đang càm ràm cái gì đó nghe có vẻ rất khó chịu. Jeonghan và Minhyuk không cố tình nhưng nghe được cô ta nói:
“Ba bắt con phải chủ động làm quen cái tên nhà quê đó sao? Thật là, ba có biết ba đang nói gì không vậy”.
Một giọng đàn ông trung niên khác đáp lời ngay sau đó.
“Nhà quê cái gì, đó là con trai mà Han Sung Soo vừa tìm về. Ba nghe nói ông ta vô cùng yêu thương đứa con trai này, con nếu tìm được cách gả cho cậu ta thì có lợi đến chừng nào con biết không, đúng là không biết suy nghĩ gì cả”
Minhyuk nghe tới đây lại khẽ đưa mắt liếc nhìn Jeonghan, chép miệng:
“Jeonghan à, hình như đang nói về cậu đó. Sao hả, có muốn cưới cô ta không?”
“Thôi đi, cho cũng không thèm”.
Mới nghe giọng đã thấy đanh đá rồi, không cần nhìn mặt cũng biết tính cách tệ như thế nào. Lấy cô ta sao?
Jeonghan lặng lẽ trề môi.
Tiếng bước chân ngày càng đến gần, Jeonghan cũng có hơi tò mò về người đã nói về mình nên chăm chú liếc nhìn, tiến vào trong tầm mắt Jeonghan là ba người, hai nam và một nữ.
Im Min Joo buồn bực vuốt mái tóc dài đen óng của xõa dài của cô ta, ngẩng đầu liền nhìn thấy có người đang nhìn chằm chằm mình, tức giận trong lòng cô ta lại một lần nữa dâng lên.
“Nhìn cái gì hả đồ bất lịch sự!”.
Jeonghan giật mình vôi vã chuyển tầm nhìn. Lần này là cậu sai thật nên chủ động xin lỗi.
“Tôi không có ý, xin lỗi cô rất nhiều”.
“Cái thứ gì, nhân viên giao hàng ở đâu ra thế này. Ashh thiệt là bực mình mà”.
Im Min Joo khoanh tay lại, vừa đi vừa càm ràm chửi rủa. Người đàn ông trung niên bên cạnh liền nạt cô ta.
“Con nên kiềm chế lại thái độ của mình đi, một tiểu thư nhà quyền quý mà cư xử như thế sao?”.
Không phải ông đang bất bình thay Jeonghan, chỉ là ông ta sợ có ai đó trong giới tài phiệt thấy được tính tình xấu của con gái, như vậy sẽ bị đánh giá mà mất cơ hội được coi trọng thôi.
Người đàn ông trung niên liếc nhìn Jeonghan, thấy cậu ăn mặc tầm thường liền chán ghét không nhìn nữa.
Người thanh niên đi bên cạnh hai người lúc này cũng lên tiếng.
“Ba nói đúng đó, chị nên chỉnh lại biểu cảm trên mặt đi kìa chứ quan tâm làm gì mấy thứ không đâu, chị bây giờ phải làm một thục nữ thì mới có cơ hội quyến rũ con trai của chú Han được”.
“Hừ!”.
Im Min Joo ghét bỏ cười khẩy một tiếng, nhưng khi đến trước lối vào chính của nhà hàng cô ta vẫn thuần thuật treo lên vẻ tươi cười hiền hậu, thật sự rất chuyên nghiệp.
Minhyuk nhìn ba cha con vừa đi qua mà chỉ muốn bật cười.
Có ai ngờ được người bọn họ dự định sẽ lấy lòng lại đang đứng trước mặt họ, còn bị bọn họ lăng mạ sỉ nhục một hồi chứ.
Minhyuk thở dài, bất ngờ nhìn xuống đồng hồ trên tay mình.
“Chết rồi, đi mau thôi Jeonghan, trễ rồi!!”
Kí sự nhỏ~
—
Jeonghan không uống được rượu, cũng ghét bị say vì lúc đó bụng sẽ vô cùng khó chịu.
Nhưng nếu là một lượng vừa đủ, không phải nôn ói mà đầu óc lại hơi tê tê thì rất là…
“Aaaa!!”
Trong biệt thự trên tầng ba bỗng nhiên vang lên một tiếng la thất thanh, mọi người giật mình chạy lên xem có chuyện gì, vừa tông cửa vào phòng Kim Mingyu liền nhìn thấy cậu ta đang khỏa thân, à không phải, thật ra là nửa người trên để trần nhưng mà khúc dưới thì có che.
Hình như cậu vừa mới tắm xong vì tóc vẫn còn ướt và đang quấn khăn tắm.
Thế nhưng mà tấm khăn trắng Mingyu dùng để che chắn cho cậu em nhỏ quý giá kia của mình đang bị người ta giằng kéo xuống, Kim Mingyu cố sống cố chết giữ lấy tấm khăn, nỗ lực không để nó bị lôi đi.
“Các anh còn đứng đó làm gì hả, mau đến đây giúp em đi!!”.
Kim Mingyu la lên, Kwon Soonyoung và Jun lúc này mới nhớ đến việc phải giúp đỡ.
“Aa~ thả ra đi”.
Tiếng Jeonghan nhõng nhẽo nói, đôi má nhỏ mịn màng đỏ au, từng hơi thở tảng mát ra một mùi rượu nhàn nhạt.
“Jeonghan anh đừng túm nữa, Mingyu nó sắp chết rồi kia kìa”.
“Mau buông em ra!!”
Kim Mingyu khổ sở la lên, Jeonghan lại túm chặt khăn tắm của cậu mà dùng sức kéo một lần nữa.
Sắp rớt xuống rồi…
“Không chịu, không chịu!!”
Jeonghan giãy giụa.
“Thôi mà hyung, ngoan nào”.
Chan cũng chạy lại giúp đỡ, dỗ hoài mà vẫn không làm Jeonghan buông thứ trong tay ra.
Hong Jisoo đứng ở ngoài cửa nhẹ giọng nói.
“Chậm thôi, đừng làm đau tay em ấy”.
“Haiz!…”
Kwon Soonyoung khéo lắm mới gỡ được tay Jeonghan ra khỏi khăn tắm của Mingyu, cậu chàng kia vừa thoát được liền bỏ chạy vào trong phòng tắm khóa cửa lại không dám ra nữa, những người khác cũng bất an giữ chặt quần của mình.
Chuyện rắc rối này phải kể từ khi Hong Jisoo được tặng rất nhiều rượu Mao Đài từ Quý Châu Trung Quốc mang về.
Nhóm thanh niên tụ tập lại làm một bữa tiệc rượu thịnh soạn linh đình. Jeon Wonwoo và Lee Woozi là hai người gục ngã đầu tiên.
Mọi người rất ngạc nhiên khi thấy Jeonghan vẫn ngồi ở đó, không hề có dấu hiệu say xỉn.
Đám thanh niên còn nghĩ tửu lượng của thỏ nhỏ cũng đỉnh đấy, thế nhưng mà họ đã sai rồi. Con thỏ được ngâm rượu xong lại càng phá phách hơn gấp bội lần, suốt một buổi tối họ bị Jeonghan quậy không cách nào ngủ được.
“Giờ làm gì với ảnh bây giờ, chưa chịu ngủ nữa nè”.
Chan ngẩng đầu hỏi ý kiến các hyung nhà mình. Mọi người liếc nhìn nhau, ai cũng bó tay.
Boo SeungKwan lên mạng search thử những cách dỗ cho trẻ mau ngủ, cuối cùng bọn họ túm Jeonghan lại, quấn người nọ vào trong chăn kín mít chỉ chừa lại mỗi cái đầu.
Jeonghan bị quấn thành cái bánh chẻo đặt ở trên giường, từng người lần lượt đến hôn chúc ngủ ngon với anh, Jeonghan cựa quậy mà vẫn không thể giãy ra được, ,sau cùng là mệt đến ngủ quên đi.
Sau lần này, có lẽ ngôi biệt thự sẽ cấm tiệt tất cả các loại rượu cũng như toàn bộ thức uống có cồn và chất kích thích khác.
Một lần là tởn tới già rồi, không thể mạo hiểm một lần nữa.