Em trai, xin nhịn một chút - 65. Da mặt dày
Minhyuk và Minho mang Jeonghan đi đến văn phòng của tổng giám đốc trên tầng cao nhất. Jeonghan nghiêng đầu hết nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, đôi mắt vui vẻ híp lại.
“Trông các cậu ngầu quá à~”.
Minhyuk lẫn Minho cúi đầu nhìn bản thân mình rồi ngại ngùng bật cười. Cả hai bây giờ đã là trưởng phòng rồi, đi làm đều mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây được cắt may riêng, trông rất ra dáng lãnh đạo của một công ty lớn.
Cả hai người đều biết bản thân được như ngày hôm nay đều là nhờ có người con trai trước mặt này, cả Minhyuk và Minho đều rất biết ơn và quý mến Jeonghan.
“Lúc nãy cậu làm tớ sợ quá trời, sao tới công ty mà không gọi tớ ra đón hả, để bị người ta ăn hiếp như vậy đó”.
Không có mặt người ngoài, Minhyuk trở lại dáng vẻ cà lơ phất phơ như trước kia khi ở với Jeonghan, anh ta không muốn bộ dáng làm việc của mình khiến cậu thấy xa lạ.
Jeonghan bặm bặm đôi môi mình, muốn giải thích là do mình nhiều chuyện nên dừng lại xem nhóm người đi xin việc, sau cùng quên mất phải gọi điện thoại.
Nói như vậy có bị tét mông không nhỉ?
Cả ba lúc này đã đi tới trước văn phòng tổng giám đốc rồi, Minho mở cửa rồi nói với Jeonghan.
“Cậu vào trong ngồi đợi nha, sếp Choi sắp họp xong rồi, tớ còn có báo cáo chưa làm nên phải trở lại văn phòng đây”.
“Ừm cậu mau đi đi. Làm chậm báo cáo Seungcheol sẽ đánh mông cậu đó”.
Minhyuk: “…”
Minho: “…”
Jeonghan cất bước chân nhỏ đi vào trong văn phòng, cậu leo lên chiếc ghế phía sau bàn làm việc của Choi Seungcheol rồi xoay một vòng.
Đột nhiên Jeonghan dừng lại.
“Ủa ủa!?”
“Sao vậy?”.
“Cái hộp giữ nhiệt của tớ đâu?”
“Cậu để nó ở chỗ nào?”.
“Tớ cầm trên tay nè”.
“…”
Minhyuk câm nín, anh không hỏi nữa mà quay sang dặn dò Jeonghan:
“Cậu đợi ở đây đi, tớ quay lại hành lang đó tìm cho cậu”.
“Vậy cậu giúp tớ đi, cái đó quan trọng lắm”.
“Được rồi, cậu đừng đi đâu lung tung đó, ngoan ngoãn đợi sếp Choi về có biết chưa?”.
“Biết rồi biết rồi”.
Minhyuk mở cửa đi ra ngoài, Jeonghan nhìn cánh cửa đã đóng lại bắt đầu thấy nhàm chán.
Buồn ngủ quá~
.
Khi Choi Seungcheol đi vào văn phòng, anh nhìn thấy thỏ nhỏ nhà mình đang ngồi ngủ trên chiếc ghế sau bàn làm việc của anh, gương mặt trắng trẻo vô tội không còn vẻ tinh nghịch cứng đầu như khi người nọ còn tỉnh, rất mềm và đáng yêu.
Minhyuk một lúc sau cũng quay trở lại văn phòng, mở cửa nhìn thấy Choi Seungcheol đang ngồi xem tài liệu trên sofa thì cũng hơi giật mình.
Minhyuk nhìn sang bàn làm việc của sếp, Jeonghan ngồi trên ghế đệm nghiêng đầu ngủ ngon lành, trên người cậu được đắp một chiếc áo khoác lớn mà Minhyuk nhận ra đó là của tổng giám đốc nhà mình.
Thật sự là rất thương em trai.
Minhyuk cầm hộp giữ nhiệt nhẹ nhàng đi vào rồi đặt lên trên bàn trà chỗ Choi Seungcheol ngồi, chất giọng khẽ ém xuống thật khẽ:
“Sếp, cái này là Jeonghanie mang đến cho anh”.
“Tôi biết rồi, cậu quay trở về làm việc đi”.
“Dạ vâng ạ”.
Choi Seungcheol liếc cậu một cái, trầm giọng nói một câu:
“Không được có lần sau”.
Minhyuk hiểu Choi Seungcheol đang ám chỉ đến việc của Lee Hearin, cô ta là HR thuộc quyền quản lý của cậu. Minhyuk cúi thấp người, vô cùng tự trách:
“Xin lỗi sếp, tôi sẽ rà soát lại nhận sự, chuyện này đảm bảo tuyệt đối sẽ không xảy ra thêm lần nào nữa”.
“Đi đi”.
“Vâng”.
Minhyuk ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại. Choi Seungcheol làm việc một lúc rồi mở hộp giữ nhiệt ra xem, đồ ăn là do Hong Jisoo nấu, nhưng thỏ nhỏ kia đã “lặn lội đường xa” mang đến cho anh, Choi Seungcheol cảm thấy bữa trưa này ngon cực kì, ăn rất vừa miệng.
Jeonghan ngủ mãi tới gần ba giờ chiều mới tỉnh dậy. Choi Seungcheol vốn định bế cậu vào ngủ trong phòng nghỉ phía sau phòng làm việc của anh nhưng lại sợ làm Jeonghan giật mình thức giấc.
Ở chỗ lạ Jeonghan thường ngủ rất nông và dễ bị tỉnh giữa chừng, không hiểu sao cậu có thể ngồi trên ghế dựa của anh mà ngủ được hơn ba tiếng.
Có lẽ vì chiếc ghế là nơi Choi Seungcheol thường xuyên ngồi làm việc, hơn nữa trên người còn đắp áo của Choi Seungcheol, mùi hương quen thuộc bao bộc xung quanh khiến Jeonghan an tâm, cảm giác bình yên như khi ở nhà nên mới có thể ngủ một giấc sâu đến như vậy.
Jeonghan thức dậy rồi nhưng vẫn ngồi thừ ra ở trên ghế, đầu óc có lẽ đang được khởi động lại.
Choi Seungcheol rót một ly nước mang đến cho cậu.
“Em muốn ăn gì không? Dưới lầu có một quán cà phê kèm bánh ngọt rất ngon”.
Jeonghan khi ở nhà đã ăn no căng cả bụng rồi, hiện tại cậu không đói. Nhưng vừa nghe Choi Seungcheol nói tiệm cà phê có bán bánh ngọt rất ngon thì liền chuyển thành gật đầu.
“Nhưng mình đến quán đó luôn được không? em muốn nhìn tận mắt chiếc bánh mới chọn được”.
“Ừ, em thích là được”.
Choi Seungcheol gật đầu, anh lấy khăn ướt lau mặt cho Jeonghan rồi mới dẫn cậu ra ngoài.
Hai người vừa mới đi vào quán cà phê thì Choi Seungcheol đã bị một cuộc gọi từ thư kí báo có việc quan trọng phải quay trở lại.
Vừa khéo Choi Hansol cũng xong việc và quay trở lại đón Jeonghan. Choi Suengcheol giao Jeonghan lại cho em trai còn mình thì quay trở về công ty để giải quyết công việc.
Jeonghan nhìn theo bóng dáng mạnh mẽ cao ngất của người đàn ông, phút chốc nhận ra anh đã phải vất vả như thế nào, luôn luôn bận rộn không có thời gian nghỉ, trong lòng Jeonghan bỗng cảm thấy nặng nề không vui.
“Anh ăn thêm nữa không, xong rồi mình về nhà nha”.
Choi Hansol nói. Jeonghan đã ngốn hết ba cái bánh macaron rồi, còn ăn thêm nữa đến khi về không thể ăn chiều chắc chắn sẽ bị Boo SeungKwan mắng cho xem.
Jeonghan nghe vậy liền tranh thủ chớp thêm hai cái bánh cupcake socola rồi mới chịu thanh toán ra về.
Trong lúc đợi em trai trả tiền, Jeonghan đứng ở cửa nhìn về hướng công ty thì thấy bóng dáng quen thuộc của một đôi vợ chồng, bọn họ ở dưới lầu công ty nhìn ngó chỉ trỏ cái gì đó.
Khi nhìn thấy được rõ mặt bọn họ, Jeonghan bỗng dưng buồn nôn không muốn ăn nữa.
Hai vợ chồng kia chính là cha mẹ của Yoon Boram, cũng là cậu mợ trên danh nghĩa của Jeonghan.
Vài tiếng trước khi Yoon Boram gọi cho họ kể rõ tình hình, nói bản thân đã gặp lại người anh họ mà dì dẫn về trước kia, hai vợ chồng này đã không để ý đến việc con gái nói mình bị “mời” ra ngoài, mà chỉ chú tâm vào trọng điểm rằng ba của Jeonghan hóa ra lại là một người cực kì giàu có, hiện tại Jeonghan còn có cổ phần của công ty, còn là công ty đa quốc gia vô cùng đồ sộ.
Hai vợ chồng ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút sáng trọng ở trước mặt, vẻ mặt hiện đầy sự tham lam và vui như điên.
“Ông nhìn kìa, đây là công ty của chúng ta đó”.
“Phải rồi phải rồi, thật là hoành tráng. Xây dựng cái này phải tốn bao nhiêu tiền chứ!!?”.
Yoon Boram đứng ở bên cạnh nghe mà không nói nên lời, cô ta kéo tay cha mẹ mình.
“Ba mẹ, hai người nói gì vậy, công ty nào mà của nhà chúng ta hả?!”.
Người mẹ bị con kéo tay thì khẽ trừng cô, nói:
“Con bị khờ hả. Anh họ con có cổ phần của công ty này, chúng ta là cậu mợ của nó thì tất nhiên công ty cũng là của chúng ta rồi, người một nhà cơ mà”.
Cha của Yoon Boram cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
“Đều mang họ Yoon hết không phải sao? Jeonghan nó phải biết hiếu đạo là gì chứ”.
Yoon Boram tuy rằng tính tình khó ưa nhưng cô ta không ngốc. Jeonghan đã là người giàu có tất nhiên cô ta cũng muốn gia đình mình dựa vào quan hệ để được sang lây.
Nhưng vừa rồi bị người ta thẳng thừng đuổi ra khỏi cửa công ty như vậy, cô ta không nghĩ còn có thể bắt bẻ vào việc bọn họ là thân thích mà hưởng được lợi ích từ người anh họ kia nữa.
Dù vậy trong lòng Yoon Boram vẫn nhen nhóm chút hi vọng rằng ba mẹ cô ta có thể chiếm được một ít lợi lộc từ Jeonghan. Chỉ cần bọn họ được Jeonghan chia cho chút cổ phần của công ty thôi, thì cả đời này bọn họ đều sẽ được sống trong nhung lụa mà không cần phải làm gì cả.
Đôi vợ chồng kia cũng đang nghĩ như vậy, hai người ngước nhìn cửa công ty cao lớn bề thế trước mặt mình, vẻ mặt là bộ dáng thèm để nhỏ dãi.
*Kí sự nhỏ~
—-
Vào một ngày trời trong nắng đẹp nhưng mọi người lại không thấy Jeonghan ra ngoài chơi hay phá phách gì cả.
Cả hội bất an lo lắng lập tức trở về phòng của mình rồi đóng chặt cửa, cả một căn biệt thự to lớn bị chính sách vườn không nhà trống làm cho hoang sơ.
Jeonghan sau khi bày đủ 7749 tư thế ở trong phòng bếp liền đạp cửa bước ra ngoài, trên tay còn có một đĩa thức ăn.
Ba anh người làm đang nấp sau cánh cửa dẫn ra sau vườn dùng ánh mắt kinh hoàng nhìn theo Jeonghan.
Máy hút khói trong bếp hoạt động hết công suất cũng không thể hút hết đám khói mà Jeonghan đã tạo ra, khắp căn bếp bây giờ nhìn giống hệt như chốn tu tiên của mấy ông đạo sĩ, đám người làm nhìn mà cảm thấy lo cho món ăn đang nằm trên tay Jeonghan.
Hoặc đúng hơn là lo cho cái bụng của người xấu số nào sẽ ăn nó.
Jeonghan ra khỏi bếp dạo một vòng cũng không thấy ai cả. Lên phòng gõ cửa cũng không có tiếng đáp lại. Thỏ nhỏ tỏ vẻ khó hiểu.
Đi đâu hết rồi vậy kìa?!
Jeonghan nhìn đĩa thức ăn đã nguội trên tay mình, anh quyết định đi ra sau vườn.
SeungKwan, Mingyu và Wonwoo có nuôi ba chú chó nhỏ rất đáng yêu. Jeonghan mang thức ăn mình tự nấu cho chúng ăn, anh ngồi bên cạnh tâm sự với ba đứa nó cả một buổi, cho tới khi ba chú chó lăn đùng ra ngất xỉu.
“!!”
Ba chú chó nhỏ rất nhanh được đưa đến bác sĩ thú y để xem tình hình. Bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng cả, chỉ là bị ngộ độc nhẹ do ăn thức ăn kiêng kị với loài chó mà thôi.
Jeonghan khóc đến sưng cả mắt, nói mấy chú chó chết là do lỗi của mình. Đám thanh niên trong nhà phải kiên nhẫn dỗ thật lâu, nói rằng mấy chú chó không có chết, còn phải gọi cho bác sĩ tự mình nói chuyện với Jeonghan thì người nọ mới yên tâm và không tự trách nữa.
Nhìn người anh trai khóc mệt rồi ngủ gục trên chân mình, Woozi cũng bất lực luôn. Cậu nói:
“Mấy con vật thường không đề phòng trẻ con nhỉ, giờ em mới tin đó”.
Choi Hansol có vẻ không hiểu, Hong Jisoo ở bên cạnh nhẹ nhàng giải thích cho cậu:
“Jeonghanie cho bọn chó ăn thịt bò tái chanh. Chó thường không thích ăn chua, nhưng vì là Jeonghan mang cho chúng nên bọn nó mới ăn hết mà không đề phòng gì cả, không may lại bị ngộ độc”.
“Haha”.
Choi Hansol không nhịn được mà bật cười. SeungKwan và Wonwoo đứng ở cửa cũng cười.
Chỉ những người có trái tim trong sáng và lương thiện mới dễ dàng thu hút được sự tin tưởng và gần gũi của các loài động vật.
Bởi chúng có thể ngửi được sự ác ý hay tình yêu thương thật lòng trong trái tim con người. Thứ mà một người bình thường đôi khi phải dùng cả đời mới có thể nhìn thấu được.
Ba chú chó nhỏ sau một tuần cũng đã trở lại khỏe mạnh, Jeonghan từ đó cũng không còn hành hạ tra tấn cái nhà bếp nữa, căn biệt thự lại trở về dáng vẻ vui tươi náo nhiệt như mọi ngày.