Em trai, xin nhịn một chút - 62. Ghen
Khi Wonwoo quay trở lại, cậu nhìn thấy Jeonghan và Jun đang đứng đợi mình ở cửa.
Bước chân của Wonwoo bỗng nhanh hơn, cậu đi đến bên cạnh Jun và hỏi:
“Sao không vào trong?”
“Jeonghanie nhất quyết muốn ở đây đợi cậu, mọi người không thể để anh ấy một mình nên anh cùng đứng ở đây đợi”.
Wonwoo khẽ gật đầu, đưa tay xoa nhẹ lên đầu vai của Jeonghan.
“Vào trong đi”.
“Em đã đi đâu vậy?”
Jeonghan tò mò hỏi, ánh mắt thỏ nhỏ lấp lánh đầy vẻ nghi hoặc.
Wonwoo vốn không định nói ra. Cậu chính là đi tìm gặp Kang Ji Jung buộc cô ta phải làm rõ mọi chuyện ở trên mạng xã hội, trả lại sự trong sạch cho Jeonghan.
Wonwoo không muốn anh tiếp tục bị hiểu lầm bởi sự vu khống ác ý từ bạn học của chính mình.
Kang Ji Jung và chồng cô ta sợ hãi răm rắp nghe theo, cô ả vội vã lên mạng vạch trần lời nói dối mà Ha Mi Young và bè bạn của cô ta đã bịa đặt khi đó. Chuyện này đã tạo ra một làn sóng lớn trong những người từng là bạn bè cấp hai, cấp ba với bọn họ, Ha Mi Young và đồng bọn một lần nữa đứng trước sự chỉ trích gây gắt của dư luận, cả clip đánh nhau trong nhà hàng lúc trước cũng bị đào lại và chế giễu.
Wonwoo đưa tay đẩy gọng kính trên mũi mình, ra hiệu cho anh trai cùng tuổi Jun đánh lạc hướng con thỏ này đi, hỏi nhiều quá.
Jun nhận được tính hiệu từ em trai lập tức nắm lấy vai Jeonghan, xoay người anh về hướng chiếc bàn dài trong hội trường.
“Kìa hyung, ở đó có rất nhiều bánh ngọt và cả nước có ga nữa”.
“Oaaa nhiều thật!!~”.
Trẻ nhỏ rất dễ dụ, Jeonghan nhanh chóng bị Jun lừa đi, hai tay cầm hai cái bánh nho nhỏ cắn một cái.
Wonwoo liếc mắt nhìn một chút, thấy người nọ vui vẻ cười thì khóe môi cũng tự động nâng lên. Cậu vừa quay người, lập tức đã bị các nhà tài phiệt khác đi đến bắt chuyện.
Jun ở bên này chăm sóc Jeonghan nhưng cũng không rảnh rỗi, rất nhiều người đi đến chào hỏi anh sau đó đều bị dáng vẻ sạch sẽ xinh xắn của Jeonghan thu hút.
Jun giải thích qua loa quan hệ của hai người, một vài ông lớn trong ngành giải trí thật sự có chủ ý với Jeonghan, còn móc cardvisit của mình ra đưa cho anh, ngỏ ý muốn Jeonghan về công ty của mình, đãi ngộ của công ty rất tốt, còn tặng kẹo miễn phí mỗi ngày nữa.
Jeonghan nghe được cũng cực kì sự tò mò, anh thích các diễn viên và ca sĩ lắm, hơn nữa còn có kẹo miễn phí mỗi ngày nữa kìa~.
Jun nhìn thấy ánh mắt lóe sáng của anh trai thì lập tức đau đầu. Jun mang Jeonghan giao lại cho đứa em trai cùng tuổi Kwon Soonyoung sau đó quay đi ứng phó với mấy đối tác như hổ đói rình rập kia.
Bảo bối của bọn họ, giấu trong nhà còn sợ trầy chứ nói gì mang ra trưng bày trước công chúng chứ, đùa à.
Kwon Soonyoung thì không có quá nhiều “khách” tới gần để giao thiệp. Một phần vì tính cách hoang dã của cậu, phần nhiều là vì ngành nghề của Soonyoung mang lại cho giới tài phiệt kia cảm giác có chút khó giao tiếp.
Trông Kwon Soonyoung cứ như là một phiên bản khác của ông chủ mafia vậy, hơi khiến người ta e dè một chút.
Jeonghan ở bên cạnh chóp chép ăn uống suốt. Anh cắn một lần không nhiều, vì vậy thấy đứng ăn lâu lắm nhưng mới chỉ gặm được có hai cái bánh thôi.
“Soonyoung à, cậu cũng đến dự tiệc sao~”
Từ xa Jeonghan nghe thấy một chất giọng ngọt lịm. Anh ngẩng đầu nhìn, một người phụ nữ tuổi chừng hơn ba mươi, khoác một chiếc váy dạ hội màu hồng lấp lánh rất khoa trương đang đủng đỉnh tiến về phía này.
Biểu cảm trên gương mặt Kwon Soonyoung rất lạ, cậu nhăn mặt cau mày, trong miệng còn lẩm bẩm cái gì đó nghe không rõ.
Jeonghan tròn mắt nhìn cậu, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Người phụ nữ kia tiến lại gần Kwon Soonyoung liền ôm lấy cánh tay cậu, dựa cả hai quả đồi bốc lửa của chị ta vào người Kwon Soonyoung rồi ra sức chà sát.
Kwon Soonyoung quay đầu muốn tránh đi nhưng người phụ nữ nắm rất chặt, cậu không thể thoát ra được.
Jeonghan cau mày, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.
Làm cái gì vậy!
“Soonyoung à mấy hôm nay cậu đi đâu vậy, tôi gọi mãi mà cậu chẳng chịu bắt máy gì cả”.
“À tôi đang bận công việc, thật ngại quá”.
Kwon Soonyoung trả lời cho có lệ, cố ý muốn rút tay mình ra nhưng vẫn không được.
Người phụ nữ kia lại càng dựa sát vào người cậu hơn, giống như đem cả cơ thể mình nằm trên người Soonyoung vậy, xà nẹo xà nẹo trông rất ghê.
Người phụ nữ kìa là Seo Hee Yeon, em gái của phó thị trưởng thành phố Seoul, cô ta phải lòng Kwon Soonyoung khi cậu lần đầu dẫn người đến dinh thự, bảo vệ gia đình phó thị trưởng Seo khỏi sự kiện khủng bố vào năm trước.
Dáng vẻ điển trai và ánh mắt tàn bạo khi Kwon Soonyoung dẫn tên khủng bố dưới chân mình, đã in sâu vào lòng Seo Hee Yeon từ đó không thể nào thoát ra được.
Chị ta mê đắm cậu, nằng nặc muốn Kwon Soonyoung làm vệ sĩ riêng cho mình.
Lúc đầu vì nể mặt phó thị trưởng nên Soonyoung cũng đồng ý đi theo chị ta một tuần, đợi đến khi cuộc tranh cử hoàn toàn kết thúc cậu sẽ giao cho cấp dưới của mình tiếp tục công việc.
Thế nhưng Seo Hee Yeon nào chịu cho phép chuyện đó xảy ra, chị ta theo đuổi Kwon Soonyoung mọi lúc mọi nơi, ngày nào cũng gọi điện thả thính đưa tình với cậu khiến Kwon Soonyoung rất đau đầu và chán ngấy.
Seo Hee Yeon là em gái phó thị trưởng, cũng là phụ nữ lớn tuổi hơn cậu, Kwon Soonyoung không thể đốn mạc đến mức làm căng với chị ta được, đành phải tìm mọi cách tránh né người phụ nữ hệt như miếng keo dính chuột này hết sức có thể.
Seo Hee Yeon vẫn không để tâm sự xa cách của Kwon Soonyoung dành cho mình, chị ta đưa tay vuốt lên ngực cậu, vẻ mặt say mê khi cảm nhận thớ cơ ngực săn chắc đằng sau chiếc áo vest.
Thật sự muốn người này trở thành của mình.
Jeonghan ở bên cạnh suýt chút đã bóp nát cái bánh muffin socola trong tay rồi.
Người gì mà trơ trẻn thế không biết, giữa đông người mà làm hành động thật ớn lạnh.
Jeonghan không còn hứng thú ăn uống nữa, anh hùng hổ đi đến gần hai người, đưa bàn tay dính dầu trét lên cánh tay người phụ nữ.
“Trời nóng như thế mà chị không thấy khó chịu sao, đứng gần như vậy sẽ đổ mồ hôi hôi lắm đó. Đừng có ôm nữa”.
Seo Hee Yeon đột nhiên bị đẩy cũng có chút bất ngờ, lực của Jeonghan không lớn nhưng dầu trên tay cậu đã ịn hết lên cánh tay trần trắng muốt của chị ta rồi, khiến Seo Hee Yeon giật mình mà đứng dậy khỏi người Kwon Soonyoung.
“Nè cái cậu kia, cậu là ai vậy hả, sao lại chen vào chuyện của chúng tôi chứ?!”.
Kwon Soonyoung thấy Jeonghan phồng má liền biết anh đang giận dỗi, dù không hiểu lý do nhưng cậu vẫn nhẹ ôm lấy eo của Jeonghan, an ủi anh.
Kwon Soonyoung vừa định giới thiệu với Seo Hee Yeon rằng Jeonghan là anh trai của mình thì Jeonghan đã xoay người, tay không cầm bánh luồng vào trong áo vest của Kwon Soonyoung, sau đó ôm lấy eo của cậu.
“Đây là người đàn ông của tôi, không cho phép chị chạm vào”.
Câu trả lời của Jeonghan làm Kwon Soonyoung suýt chút thì sặc. Sau đó nghe đi nghe lại tự dưng lại cảm thấy thích.
Ừm, cũng êm tai ghê nhỉ.
Seo Hee Yeon ngỡ ngàng trừng mắt nhìn hai người.
Jeonghan thấy chị ta nhìn thì càng ôm chặt em trai hơn nữa.
Seo Hee Yeon bật cười một cách đầy ngượng ngừng.
“Cậu đang đùa có phải không?”.
“Ai đùa chứ”.
Jeonghan nâng cao gương mặt trắng nõn lên nhìn Seo Hee Yeon, anh đưa miếng bánh muffin socola lên miệng cắn một miếng lớn sau đó quay sang nhìn em trai mình.
Kwon Soonyoung theo thói quen cúi đầu, cắn vào phần bánh dư ra bên ngoài khuôn miệng nhỏ nhắn của Jeonghan.
Seo Hee Yeon chứng kiến cảnh này thì đứng hình luôn, gương mặt chị ta giống như bị trét xi măng lên vậy, đông cứng đến không thể cho ra bất kì biểu cảm nào ngoài há hốc miệng.
Jeonghan nuốt miếng bánh vào trong bụng, chất giọng nho nhỏ cao cao, nói:
“Chị lớn tuổi rồi, nên tìm người nào hợp với chị ấy. Cứ nhắm vào đàn ông của người ta như vậy là không được, kì lắm đấy”.
Seo Hee Yeon hoàn toàn bị knock out bởi câu nói này. Bốn chữ “đàn ông của người ta” khiến Seo Hee Yeon như bị sét đánh.
Biểu cảm cưng chiều trên gương mặt Kwon Soonyoung không phải giả, thái độ thân mật của hai người càng khiến Seo Hee Yeon thêm sốc, Kwon Soonyoung vậy mà chưa từng phủ nhận lời của Jeonghan nói.
Seo Hee Yeon giống như bị kích động, chị ta dùng túi xách đánh vào vai Kwon Soonyoung sau đó ôm mặt chạy đi.
Kwon Soonyoung vẫn chưa thể tin mình có thể thoát khỏi người phụ nữ đeo bám kia nhanh chóng như vậy, cậu quay đầu nhìn Jeonghan, nở nụ cười còn kèm theo một dấu tay khen ngợi.
Jeonghanie hyung anh giỏi quá~
Jeon Wonwoo ở phía sau nhìn thấy tất cả, cậu xem xét một lúc mới nhận ra sự thân mật giữa anh em bọn họ dường như gây ra chút hiểu lầm thì phải.
Nhưng mà kệ đi, mọi người đều trong sáng là được mà.
Buổi tiệc cuối cùng vẫn diễn ra trong sự náo nhiệt và vui vẻ.
Seo Hee Yeon chạy đi mách với anh trai phó thị trưởng của mình.
Người kia dịu giọng an ủi em gái một hồi không được lại cảnh cáo cô không cần chọc vào Kwon Soonyoung, mọi chuyện trước kia mắt nhắm mắt mở có thể cho qua thì thôi, nếu thật sự khiến cậu ta tức giận thì có thể ngay cả chức phó thị trưởng của ông cậu ta cũng chẳng nể.
Seo Hee Yeon nghe vậy thì mặt mày tái mét, đến anh trai cũng không dám đắc tội với người ta thì cô phải làm sao đây. Cũng may Seo Hee Yeon là người có đầu óc, chị ta không đối chọi với Jeonghan hay làm ầm ỷ lên mà chỉ âm thầm rời đi.
Chị ta bảo tài xế đưa mình về nhà rồi sau đó sốt li bì một tuần mới qua khỏi.
*Kí sự nhỏ
—-
“Jeonghan hyung. Anh đang làm gì đó?”
Hansol vừa đi phượt cùng đám bạn thiếu gia con nhà giàu của cậu về. Khi vào phòng khách thì thấy anh trai nhỏ đang ngồi ở đó, miệng không ngừng gặm gặm nhai nhai, cậu đi đến gần bóp vai cho anh và hỏi.
Jeonghan ngước lên nhìn em trai của mình, tự nhiên thoải mái đưa trái dâu đã cạp mất một miếng ra cho cậu xem.
“Anh đang ăn dâu”.
“Em ăn với”.
Jeonghan nghiêng người lấy trái dâu mới đem qua. Vừa quay đầu lại đã thấy trái dâu ăn dỡ trên tay mình chỉ còn lại có cái cùi thôi.
“Ưu…”
“Em ăn một miếng à, anh ăn tiếp đi. Mà nhớ đừng ăn nhiều quá kẻo sót ruột nha”.
Hansol xoay người đi lên lầu. Jeonghan ở phía sau gật gật đầu dù cậu chàng chẳng nhìn thấy, anh cầm trái dâu lớn lên, tiếp tục ăn ăn.
Jeonghan có một thói quen rất lạ. Mỗi khi người nọ ăn một thứ gì đó thì sẽ cắn một miếng rất nhỏ, bởi vì cổ họng Jeonghan không lớn nên không thể nuốt xuống được, phải ăn từng chút một rồi nuốt từ từ.
Mỗi khi có thành viên hỏi xin thứ mà Jeonghan đang ăn, hoặc là Jeonghan sẽ tự tay đút cho người đó, hoặc là anh sẽ cắn một nửa rồi để người kia cắn lấy một nửa còn lại từ trên miệng của mình.
Các thành viên trong nhà cũng đã quen với việc này. Có lần Chan còn chỉ Jeonghan cách mà anh đút người khác ăn giống hệt như cách chim mẹ mốm mồi cho con của mình.
Jeonghan khi đó vui vẻ cười khúc khích, hỏi rằng anh có thể làm mẹ được không.
Chan vừa thấy buồn cười vừa thấy lạ lẫm.
Jeonghan thật sự rất nỗ lực chăm sóc tất cả bọn họ, dù rằng anh có hơi vụng về và thiếu tinh tới bởi vì giới hạn của trí lực, nhưng anh rất quan tâm đến các thành viên trong gia đình mình.
Bọn họ khi ở trong biệt thự vẫn thường xuyên thân mật như vậy, người làm lúc mới vào còn há hốc mồm mỗi khi chứng kiến những màn “giao lưu tình cảm” giữa anh em mấy người.
Nhưng lâu dần họ lại nhận ra, những hành vi đó không hề mang theo bất kì ý nghĩ mập mờ nào. Đó chỉ là sự khăn khích giữa những người quá thương yêu và gần gũi với nhau mà thôi.
Jeonghan cứ thế sống trong một hoàn cảnh đầy yêu thương và chiều chuộng, dần dần không chỉ các thành viên khác, mà chính Jeonghan cũng sinh ra sự chiếm hữu nhỏ bé của riêng mình.
Anh là của mình, em cũng là của mình. Không ai được phép giành đâu!!