Em trai, xin nhịn một chút - 61. Dùng bạo lực đáp trả bạo lực
Kang Ji Jung và chồng của cô ta cùng quay đầu nhìn lại, liền thấy hai người đàn ông từ bên ngoài sảnh đi vào, dáng dấp cao lớn đầy quý khí.
Hai vợ chồng Kang Ji Jung không biết Soonyoung và Wonwoo, cũng chưa từng thấy mặt của họ xuất hiện trên tạp chí kinh tế hay mạng xã hội nào nói về những người giàu có ở Seoul cả.
Kang Ji Jung cho rằng Soonyoung và Wonwoo là hai tên con cháu trong mấy gia đình chút tiền của mà thôi, không có tiếng tăm gì trong giới tài phiệt, vì vậy cô ta không chút khách khí hất mặt lên.
“Cậu ăn nói cho cẩn thận, có tin tôi gọi người đá đít mấy người ra khỏi chỗ này không?”
Wonwoo đang từ từ đi tới khẽ nhíu mày.
Bao lâu rồi ấy nhỉ? Bao lâu rồi cậu chưa có cảm giác bị người ta xúc phạm như thế này.
Kwon Soonyoung vốn là một người nóng tính, nghe được lời Kang Ji Jung nói thì nghiêng đầu bật cười.
“Bà thím, cô là cái thá gì?”
“Nè cậu ăn nói cho đàng hoàng, không được xúc phạm vợ tôi”.
Gã đàn ông lúc này cũng đã lên tiếng, gã thấy vợ mình bị bắt nạt cũng sẽ làm xấu mặt của mình nên liếc nhìn Kwon Soonyoung bằng ánh mắt không thiện ý.
Kang Ji Jung biết chồng nhất định sẽ bênh cô ta, vì vậy cô ta không sợ gì hết mà đỏng đảnh khoanh tay lại, lời nói đầy ý giễu cợt:
“Jeonghan, cậu làm quen được vài người có chút tiền bạc thì nghĩ mình cao giá lắm rồi ấy hả? Đắc tội với chồng tôi cậu sẽ không được sống yên ở cái đất Seoul này đâu”.
“Wow, khẩu khí lớn quá nhỉ?”
Bất ngờ một giọng nói từ bên ngoài vọng vào, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn.
Bốn người thanh niên mặc vest đen tiến vào bên trong sảnh chính, khí chất của bọn họ mạnh đến mức đôi vợ chồng kia phải vô thức lùi lại.
Jeonghan vừa thấy người đến liền trưng ra vẻ mặt uất ức.
Jisoo à, tớ bị người ta ăn hiếp.
Hong Jisoo bước đến bên cạnh Jeonghan vuốt nhẹ lên gáy ý bảo cậu đừng lo lắng.
Choi Seungcheol nhét một tay vào trong túi quần, khí tràng của người làm lãnh đạo nhiều năm khiến anh trông như thể cao hơn Kang Ji Jung và chồng cô ta cả một cái đầu, hai người nhìn về phía anh mà bất giác cảm thấy yếu thế.
Kang Ji Jung quay đầu nhìn về phía Jeonghan, thấy cậu đang làm nũng với một người đàn ông liền thốt lên lời lẽ đầy khinh miệt.
“Sao hả, nhiều năm không gặp giờ lại trở thành trai bao rồi à, Yoon Jeonghan cậu đúng là đồ ghê tởm, lại đi nũng nịu với một người đàn ông”.
Jeonghan nghiêng đầu nhìn cô ta.
“Cô không có đàn ông để làm nũng nên ghen tị à, có nằm xuống đất giãy đành đạch tôi không cho cô đâu”.
Câu nói khiến Kang Ji Jung đơ cả người.
Woozi khẽ đưa tay lên miệng che lại nụ cười của mình, những người khác cũng hơi quay đi, giống như ngại nhìn cô ta mất mặt.
Chồng của Kang Ji Jung bên cạnh vẻ mặt cũng xám như tro, Jeonghan nói bên cạnh cô ta không có đàn ông tức là không xem gã là một thằng đàn ông đúng không, một câu trực tiếp chửi thẳng mặt cả hai vợ chồng họ.
Kwon Soonyoung lại không nể mặt mà cười lớn thành tiếng khiến Kang Ji Jung giận đến nghiến chặt răng.
“Yoon Jeonghan, mày là cái đồ điếm rẻ tiền, dám nói tao như vậy sao!!”.
Cô tay giơ tay muốn tát Jeonghan, nhưng còn chưa kịp động vào người Jeonghan thì đã bị Kwon Soonyoung đạp cho một cái vào đầu gối, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Jeonghan.
“Các cậu dám đánh người !!? Bảo vệ đâu rồi, mau, mau tống bọn côn đồ này ra khỏi đây nhanh lên!!”.
Tiếng động lớn đã thu hút sự chú ý của nhân viên khách sạn, bọn họ đã nhanh chóng gọi quản lý đến giải quyết.
Người quản lý biết chồng của Kang Ji Jung, hai người là khách sộp hay đến nhà hàng này nên ông cũng khá cung kính với gã ta.
Tên đàn ông đỡ Kang Ji Jung đứng lên rồi hét gào bảo quản lý đuổi bọn Jeonghan ra ngoài.
Hong Jisoo nhìn vẻ dữ tợn trên mặt gã đàn ông thì như đang xem xiếc khỉ ấy, rất nghiền ngẫm mà nói với Choi Seungcheol ở kế bên.
“Mỗi lần tớ ra ngoài với Jeonghan thì lại nhận ra Seoul có nhiều sâu bọ đến như nào”.
Choi Seungcheol không có ý kiến. Bởi vì lâu lắm rồi anh mới đụng phải mấy đứa điên như này, cảm thấy khá mới mẻ. Chủ yếu là bọn họ làm cho thỏ con nhà anh nói ra mấy câu giật hết cả mình nên mới càng thêm thú vị.
Người quản lý đang định làm theo lời gã đàn ông nói thì bỗng nghe thấy giọng của Hong Jisoo. Nếu là làm trong ngành khác thì có thể không biết, nhưng những người cấp quản lý trong dịch vụ nhà hàng khách sạn chắc chắn không ai không rõ danh tính của đầu bếp hàng đầu, chủ sở hữu của chuỗi một trong mười nhà hàng lớn nhất Hàn Quốc được.
Quản lý vừa thấy người mà đôi vợ chồng Kang Ji Jung muốn đuổi là Hong Jisoo liền tái mặt, trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn vì từ nãy tới giờ ông ta chưa làm cái gì điên rồ cả.
“Sao vậy, sao còn không lôi cổ bọn chúng ra ngoài cho tôi”.
Kang Ji Jung thấy quản lý bỗng dưng khép nép nhưng lại không nhận ra điều kì lạ, đầu gối của cô ta rất đau, hiện tại cô ta chỉ muốn băm vằm đám người của Jeonghan ra thành ngàn mảnh mà thôi.
“Quản lý, ông định đuổi chúng tôi ra ngoài thật sao?”
Hong Jisoo vui đùa hỏi một câu, quản lý lại giật thót cả mình.
“Dạ không dám, không dám”.
Quản lý không đành lòng nhìn hai vợ chồng này tìm đường chết nên khẽ nói với họ:
“Mọi chuyện coi như cho qua đi, hai người đừng gây sự nữa, bọn họ…”
“Cho qua, ông điên à? Bọn chúng giở thói côn đồ đánh tôi, tôi phải báo cảnh sát tống chúng vào tù”.
Kang Ji Jung vẫn không biết bản thân đã cách địa ngục rất gần rồi, vẫn gân cổ gào lên.
Jeon Wonwoo vẫn im lặng đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng:
“Có phó cục trưởng cục cảnh sát quận Seoul ở đây, cô muốn báo án không?”.
Theo câu nói vừa dứt của Wonwoo, một người đàn ông tuổi chừng năm mươi vội vã đi về phía họ.
Chồng của Kang Ji Jung biết người vừa tới kia, gã mấy lần muốn móc nói quan hệ với ông nhưng không được, nhìn thấy ông tới liền hấp tấp mừng rỡ chạy đến chào hỏi và muốn bắt tay.
Phó cục trưởng vừa tới cũng không để gã chồng của Kang Ji Jung vào trong mắt, ông ta lướt qua gã rồi nở nụ cười đi thẳng tới bắt tay với Wonwoo.
“Cậu Jeon, thật vui vì gặp cậu ở đây”.
“Chào phó cục trưởng, ông cũng đến dự tiệc à?”
“Vâng vâng. Ồ, cậu cả và các cậu chủ khác cũng tới à, thật vinh hạnh cho tôi quá”.
Kang Ji Jung một lần nữa ngớ người, gã chồng của cô ta cũng chết sững tại chỗ.
Bọn..bọn họ quen với phó cục trưởng?!.
Hai vợ chồng lúc này đã từ từ mường tượng ra vấn đề rồi, vẻ mặt của quản lý lúc này cũng nói cho bọn họ biết rằng, bọn họ đã đắc tội với người tuyệt đối không nên đắt tội.
Mặt hai vợ chồng trong thoáng chốc trở nên tái mét.
Bên kia, phó cục trưởng vẫn đang tìm cách lấy lòng Jeon Wonwoo, nói:
“Cậu Kim hôm nay không tới à. Hai cha con nhà họ Jang đang được “chăm sóc” rất tốt ở trong trại cải tạo đấy, hahaha”.
Jeon Wonwoo gật đầu. Hành vi lạm quyền này có lẽ cả cậu và dân chúng đều rất hài lòng đây. Hai cha con nhà đó đáng chết.
Hai bên còn bận to nhỏ trò chuyện. Jeonghan liếc nhìn qua bên cạnh liền thấy hai vợ chồng Kang Ji Jung đang đứng dựa vào nhau, sắc mặt hệt như hai kẻ mắc bệnh máu trắng, nhợt nhạt đến đáng thương.
Kang Ji Jung vẫn chưa từ bỏ việc trả thù Jeonghan. Cô ta nghĩ Jeonghan chỉ là thứ trai bao bám vào đàn ông, dù cho có được lòng mấy người chức cao quyền trọng kia thì họ cũng sẽ không vì một thằng thấp hèn như vậy mà gây náo loạn.
Kang Ji Jung căm tức nhìn thẳng vào Jeonghan.
“Quản lý, thằng đó không có thiệp mời đâu, nó trà trộn vào buổi tiệc này đó ông đuổi nó đi đi”.
Sau đó cô ta quay sang phía Wonwoo và Seungcheol, chỉ thẳng mặt Jeonghan mà nói:
“Mấy cậu đừng để vẻ ngây ngô trên mặt nó đánh lừa, nó ở trường học dánh tiếng là một đống thối rình đó, người nhà của nó sẽ bòn rút hết tiền bạc của mấy cậu cho xem”.
Jeonghan không để ý đến trọng tâm câu nói của Kang Ji Jung, chỉ nhỏ giọng lẫm bẫm:
“Ừhm, đúng là cho tiền phí sinh hoạt nhiều quá rồi. Mười hai triệu won một tháng thì xài chừng nào mới hết được?”
Kang Ji Jung nghe xong muốn ngất xỉu luôn. Mười hai triệu won một tháng?!
Jun lại cười rất cưng chiều mà lắc đầu.
“Không nhiều, tại anh không chịu tiêu xài đó thôi”.
“Ohhh”.
Jeonghan gật gật đầu như ngộ ra, Kang Ji Jung bị bỏ lơ thì lập tức nổi khùng:
“Yoon Jeonghan, cậu ghê tởm, xài tiền của đàn ông mà coi như hiển nhiên như vậy, đúng là thứ rẻ mạt mà”.
Jeonghan nhìn cô ta, cũng bắt đầu bực bội rồi.
“Đám người của Ha Mi Young đặt điều nói xấu tôi, cô lại đi tin bọn họ rồi nghĩ tôi xúc phạm cô thật, cô có não không vậy?”
Ngày trước Jeonghan không biết đám Ha Mi Young lại đem cậu trở thành kẻ xấu trong mắt mọi người như vậy, sau này có Lee SooAh nói cho cậu biết, lúc đó Jeonghan mới vỡ lẽ.
Cậu ở trong trường bị ghét phần nhỏ vì tính cách vô tư ngây thơ không tinh tế của mình, nhưng phần lớn nguyên nhân là do bị đám người Ha Mi Young hãm hại, Jeonghan không thể đi tìm từng người bạn học để mà giải thích nên cũng không muốn để ý nữa, không ngờ lại luôn mang đến rắc rối như vậy.
Lee Woozi và những người khác ở bên cạnh cũng chịu hết nổi rồi, nếu Kang Ji Jung là đàn ông có lẽ giờ này họ đã cho cô ta nằm đo đất rồi, cú đá của Kwon Soonyoung lúc nãy là còn nhẹ đấy.
Kang Ji Jung bị Jeonghan chửi thì quê lắm, đám thanh niên điển trai kia và chồng của cô ta đều đang nhìn, Kang Ji Jung xấu hổ hóa rồ mà gào lên:
“Đồ thiểu năng, Ha Mi Young là hoa khôi, cô ta thèm để ý mày để mà đặt điều dựng chuyện à? Mày nói ai không có não hả?”
“Kẻ bạo lực học đường làm gì cần lý do chứ, chúng thích là làm thôi. Cô cũng đang tìm cách bạo lực tôi trong khi tôi không làm gì cô đó kìa”.
“Mày, thằng thiểu năng này…”
“Đủ rồi, im miệng cho tôi!”.
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo khiến Kang Ji Jung rùng mình ớn lạnh, cô ta quay sang liền bắt gặp ánh mắt sắc bén nguy hiểm của Choi Seungcheol.
Choi Seungcheol từng bước tiến về phía Kang Ji Jung, cô ta sợ hãi lùi lại.
“Cô đã dùng hết cơ hội của mình rồi”.
Một câu nói không đầu không đuôi của Choi Seungcheol thế nhưng lại khiến hai vợ chồng Kang Ji Jung bất giác cảm thấy nghẹt thở.
“Đuổi bọn chúng ra ngoài”.
Anh lạnh nhạt nói, quản lý của khách sạn lại như nghe thấy tiếng trời mà răm rắp làm theo.
“Dạ vâng, vâng. Bảo vệ đâu, lôi hai người này ném ra cửa khách sạn, mau lên!”.
“Này, các người làm gì vậy, các người dám…”
“Bắt cô ta im miệng đi, ồn quá”.
Woozi nói, bảo vệ lập tức nhét chiếc khăn anh ta vừa lau mồ hôi vào miệng cô ta, thành công khiến cô ta im lặng.
Lúc này chủ nhân của bữa tiệc, con trai của trùm ngành thép từ trong hội trường bước ra, hai vợ chồng kia dường như thấy được cọng rơm cứu mạng lập tức vùng vẫy, gã đàn ông lớn tiếng gọi.
“Ông chủ Park cứu tôi với, đám người kia không cho chúng tôi vào dự tiệc, chúng tôi có thiệp mời!!”.
Park Tae Min kinh ngạc với khung cảnh trước mặt, ông ta không quen hai vợ chồng kia nhưng lại nhận ra tấm thiệp mời đúng là của mình, lập tức hỏi quản lý.
“Có chuyện gì xảy ra vậy?”.
Quản lý cung kính cúi người, còn chưa kịp trả lời thì Park Tae Min đã nhìn thấy Choi Seungcheol, lập tức bỏ đi qua đó trong sự kinh ngạc của vợ chồng Kang Ji Jung.
“Cậu chủ Choi và các anh em đến rồi à, sao không vào trong đi”.
Ông ta quay sang trách cứ quản lý.
“Đây là khách quý của tôi, ông làm việc cái kiểu gì vậy hả?”.
“Dạ!! Xin lỗi ông chủ…”.
Choi Seungcheol rất bình tĩnh, mặt không đổi sắc nói:
“Có người ức hiếp em trai tôi”.
“Sao!? Ai mà đui mù như vậy chứ, nhìn khí chất của các cậu mà còn dám chạm vào à”.
Hai kẻ “đui mù” Kang Ji Jung và chồng cô ả lúc này đã co cụm như gà con sắp bị mổ thịt, sợ hãi đến run lẩy bẩy.
Park Tae Min vừa nhìn liền hiểu ra mọi chuyện. Ông ta ngoắc tay cho thân tín của mình đang theo ở phía sau, chỉ tay vào hai vợ chồng Kang Ji Jung, nói:
“Mang chúng đi, kể từ ngày hôm nay tôi không muốn nhìn thấy hai kẻ này ở Seoul nữa, hiểu chưa”.
“Dạ, ông chủ”.
Người nọ cúi người sau đó đi nhanh về phía hai vợ chồng, ra hiệu cho bảo vệ tiếp tục lôi bọn họ đi đi.
Kang Ji Jung lúc này sợ hãi khóc lóc, còn chồng của cô ta thì đã hối hận đến suýt nữa hộc cả máu.
Nếu biết thân phận những người Jeonghan quen biết lại cao quý như vậy, gã ta đã bảo con vợ ngu ngốc kia ăn nói tử tế hơn rồi.
Nhưng bây giờ có hối hận cũng đã muộn, tất cả đã không còn cứu vãn được nữa.
Woonwoo nhìn theo bóng dáng những người bảo vệ lôi hai kẻ kia đi, nói với những người có mặt rằng cứ vào trong hội trường trước, lát nữa mình sẽ vào sau.
Jeonghan nhìn theo bóng Wonwoo đi khuất, không biết cậu bận chuyện gì nữa.