Em trai, xin nhịn một chút - 58. Mất cả chì lẫn chài
Minhyuk nhìn thấy Yoo Seo Hwa muốn tấn công họ liền giơ chân đạp vào bụng gã ta.
Yoo Seo Hwa suốt ngày nằm lý ở nhà chơi game, tính tình ngang ngược thích bạo lực nhưng thật chất tay chân lại chẳng ra gì, bị đạp một cú thì đau đến quặn cả người.
“Áa!! Đồ mọi rợ, tụi bay giết người rồi!!”.
Cho Minkyung nhìn thấy con trai cưng của mình bị đạp cho méo mặt, bà ta xót ruột liền hét lên giống như muốn nuốt sống Minhyuk và Jeonghan vậy.
“Thứ vô học, dám đánh con tao sao, tao sẽ báo cảnh sát nhốt hết đám tụi mày lại, đồ chết tiệt!! Ôi trời ơi con trai của tôi, con có sao không?”
Cho Minkyung vừa khóc vừa chạy đến đỡ Yoo Seo Hwa dậy, Yoo Seo Jin thì tự động né ra xa một chút, sợ bọn họ đánh nhau làm liên lụy đến mình, tuy vậy ánh mắt vẫn như đang khẳng định người sai là Minhyuk và Jeonghan.
“Mẹ nó”.
Yoo Seo Hwa sau khi đứng lên được liền nổi khùng, gã ở nhà được mẹ chiều quen rồi, mới ra ngoài thì bị người ta đánh, cực tực nghẹn ở cổ không nuốt xuống được.
Vừa nảy Yoo Seo Hwa chỉ muốn hù dọa thôi, hiện tại gã muốn đánh thật.
Yoo Seo Hwa chụp lấy chai bia, một lần nữa xông tới.
“Chết đi lũ khốn!”
“Cẩn thận!”.
“AA!!!”.
Hai tiếng kêu đồng thời vang lên nhưng người bị té nằm sõng soài trên mặt đất lại chính là Yoo Seo Hwa.
Hai người đàn ông từ bên ngoài xông vào bên trong phòng, một người đạp ngã Yoo Seo Hwa, một người đứng phía trước bảo vệ Minhyuk và Jeonghan.
“Xin lỗi cậu chủ Yoon, chúng tôi đến trễ”.
“Mấy anh là ai vậy?”
Jeonghan cũng ngơ ngác, sao hai người này lại biết tên mình?
Một người trong đó cung kính trả lời.
“Dạ chúng tôi là nhân viên của ngài Kwon đây ạ, chúng tôi được lệnh đi theo để bảo vệ cậu”.
Đây chính là ý chỉ của mười hai người kia. Nếu như Jeonghan ra ngoài mà không có họ ở bên cạnh thì sẽ bảo hai hoặc ba vệ sĩ đi theo sau, chủ yếu là để bảo vệ Jeonghan khỏi nguy hiểm và “dọn dẹp hậu quả” nếu cậu có lỡ gây ra “vấn đề” gì.
Jeonghan ngơ ngác gật đầu, cũng không hiểu vì sao mình lại cần có vệ sĩ nữa.
Minhyuk thấy có người tới thì thở phào nhẹ nhõm, cũng may là Jeonghan không bị thương, nếu không khi về không biết làm sao mà ăn nói với mười hai người kia nữa.
Jeonghan nghiêng đầu qua khỏi vai Minhyuk, nheo mắt nhìn tên đàn ông đang bị khống chế nằm trên mặt đất kêu gào như heo.
Đúng rồi, đạp cho gã thêm một cái nữa đi.
Cho Minkyung thấy con trai bị người ta đè xuống đất vô cùng đau đớn, bà ta ta nhào đến muốn đánh người vệ sĩ nhưng bị người còn lại nắm cổ áo vứt ra xa, ánh mắt sắc bén liếc qua làm bà ta hoảng sợ câm như hến, không dám tiến lên nữa.
“Cậu… cậu có vệ sĩ riêng luôn sao?”
Giọng một người con gái vang lên. Là Yoo Seo Jin, cô ta nấp ở gần phía bàn ăn đang đưa ánh mắt sợ hãi cùng tò mò đánh giá Jeonghan, dáng vẻ yếu đuối thướt tha kia thật sự rất động lòng người.
Minhyuk và Jeonghan đã nhìn cô ta với ánh mắt khác rồi. Cái gia đình như vậy Yoo Seo Jin làm sao mà tốt đẹp cho được, suốt một ngày trời cô ta chỉ im lặng ngồi đó để cho mẹ và anh trai tung hoành ngang ngược, chẳng thèm can ngăn hay đứng ra nói giúp câu nào, đúng một kiểu đứng bên cạnh xem trò, không tham gia, không liên lụy.
Jeonghan và Minhyuk ghét nhất là cái loại độc địa nhưng giả nai tơ này.
Thật ghê tởm.
Thấy Jeonghan không để ý đến mình, Yoo Seo Jin khẽ vén mái tóc, vẫn tiếp tục tỏ ra mình là một cô gái thục nữ yếu đuối.
“Mọi người dừng lại đi, đánh nhau sẽ không hay đâu, cẩn thận bị thương”.
Minhyuk trợn mắt lên trời.
Bà cô à, giờ mới chịu mở miệng nói tiếng người đó hả. Hết câm rồi à?
Jeonghan ra hiệu cho vệ sĩ thả Yoo Seo Hwa ra, gã ta đứng dậy lật đật chạy về phía mẹ mình, tuy rằng ánh mắt vẫn còn nhìn về phía Jeonghan và Minhyuk với vẻ cay nghiệt nhưng lại không dám hùng hổ nữa, gã đánh không lại hai người vệ sĩ kia, một ngón tay họ cũng có thể bóp chết gã.
Minhyuk nhìn ba mẹ con Yoo Seo Hwa, cậu biết khi những người “ở nhà” kia biết chuyện thì sẽ làm gì ba mẹ con này, chính cậu cũng không muốn bỏ qua cho Yoo Seo Hwa.
“Anh đe dọa giết người, camera trong phòng ăn này và hai vệ sĩ còn có cô nhân viên phục vụ ngoài cửa kia đều bằng chứng và nhân chứng, anh chờ mà hầu tòa đi”.
“Mày hù tao hả, tưởng tao sẽ sợ sao?”
“Tôi không hù”.
Minhyuk cảm thấy thật nực cười, đến nước này mà Yoo Seo Hwa vẫn còn ngu xuẩn đến như vậy.
Một người bình thường sẽ mang theo hai vệ sĩ có trình độ cấp cao thủ như vậy ra ngoài hay sao? vậy mà gã vẫn không biết sợ dám đụng vào người ta, đúng là châu chấu đá xe, ếch ngồi đáy giếng.
Gã ta nên thấy may mắn vì người ở đây hôm nay là cậu, nếu là một trong số mười hai người kia…
Minhyuk nghĩ, Yoo Seo Hwa có khi sẽ phải tàn phế mà ra khỏi đây.
“Đi thôi, đừng để ý đến bọn họ”.
Jeonghan kéo tay áo Minhyuk, cậu đói bụng rồi, muốn về nhà ăn cơm Jisoo nấu, không muốn nhìn thấy ba mẹ con kia một chút nào nữa.
“Uhm, mình đi”.
Minhyuk cũng chán nản với cuộc xem mắt hôm nay rồi, cậu đưa Jeonghan ra cửa, không thèm để ý đến những người phía sau.
Yoo Seo Hwa tuy không muốn để Minhyuik và Jeonghan đi dễ dàng như vậy, nhưng nhìn thấy bóng dáng hai vệ sĩ gã lại cảm thấy rén, gã tức giận trừng mắt như muốn dùng ánh nhìn của mình đâm chết Minhyuk và Jeonghan.
Yoo Seo Jin nhìn thấy mọi người đã bỏ đi liền kéo tay mẹ mình.
“Mẹ, mọi người hấp tấp quá rồi, chúng ta ra ngoài đó làm hòa với họ đi”.
“Con bị điên hả, chúng nó đánh anh trai con bị thương đây này, mẹ phải báo cảnh sát bắt chúng nó lại, làm hòa cái gì mà làm hòa, đồ con gái ngu ngốc”.
Cho Minkyung xót con trai nên mắng xối xả lên đầu Yoo Seo Jin.
Yoo Seo Jin tức tới muốn nổ phổi, trong lòng đã chửi thề mấy chục từ nhưng vẫn phải nhẹ giọng khuyên nhủ mẹ mình.
“Mẹ không thấy gì hả? Người thanh niên họ Yoon kia có vệ sĩ riêng, mẹ thấy ở đất thủ đô này ngoài người nổi tiếng ra thì có bao nhiêu người ra ngoài có mang theo vệ sĩ không? Anh ta chắc chắn là có gia cảnh không tầm thường, hôm nay chỉ là cố tình ăn mặc như vậy tới đây thôi, mẹ có hiểu không?”
Cho Minkyung nghe con gái nói vậy thì cũng ngơ ra một lúc, trong đầu bà ta nhảy ra vô số trường hợp đã nhìn thấy ở trong phim ảnh, cảm thấy lời con gái nói rất có lý.
Yoo Seo Jin thấy mẹ mình đã dao động liền tiếp lời:
“Lỡ đâu người thanh niên tên Jeonghan kia thật sự là con trai nhà tài phiệt thật, biết đâu con có thể gả cho anh ta thì sao. Mẹ không thấy tuy anh ta ăn mặc đơn giản nhưng da thịt lại trắng muốt mịn màng thế à, chắc là sống sướng lắm nên mới vậy, mẹ thấy sao?”
Dù sao cứ đi xem mắt mãi cũng chẳng phải là một ý tưởng hay, có bao nhiêu công tử con nhà giàu lại đi xem mắt chứ.
Hôm nay vô tình gặp được người trông cũng đẹp mã, lỡ đâu người kia thật sự là con trai nhà tài phiệt, cô vơ trúng một mối hời thì chẳng phải sẽ đổi đời chỉ trong chớp mắt sao?
Cho Minkyung nghe con gái phân tích cũng có chút động lòng, tuy vậy Cho Minkyung vẫn cảm thấy chưa hả giận, trong lòng bà ta còn hoài nghi.
“Lỡ đâu chỉ là thuê theo để diễn kịch thì sao? Con dễ bị mắc lừa quá vậy”
“Nếu không thì ta cứ ra ngoài xem thử thế nào, chứ để người đi mất rồi thì có hối hận cũng không kịp”.
“Nói cũng phải”.
Cho Minkyung nheo mắt suy nghĩ, sau cùng bà ta cũng muốn đi tìm hiểu xem Jeonghan có thật sự là con nhà giàu hay không.
“Hai người tính đi theo hai tên đó thật à, chúng nó vừa mới đánh con xong đây này!”.
Yoo Seo Hwa thấy mẹ và em gái thay đổi ý định liền tức giận không thôi, gã bị đánh nhừ tử mà bọn họ còn định xem xét muốn kết hôn với một trong hai tên đó, thật là không coi thể diện của gã ra gì.
Cho Minkyung thấy con mình nổi nóng liền lập tức nhẹ giọng khuyên bảo, lấy rất nhiều lợi ích khi Yoo Seo Jin lấy được người chồng giàu có ra cho gã nghe, Yoo Seo Hwa cuối cùng cũng thôi không nổi nóng nữa.
Cho Minkyung lại vuốt gã:
“Được rồi cứ đi thử đi, nếu mà nó là cái đứa khố rách bần hàn thật, mẹ sẽ báo cảnh sát cáo tội nó hành hung con, cho nó ở tù mọt gông, còn phải đền tiền thuốc men và phải dập đầu xin lỗi con nữa, được không con trai”.
“Hừ, được thôi, để đi xem thế nào”
Ba người sau khi bàn tính xong thì cũng chạy theo ra cửa.
Ở quầy lễ tân Yoo Seo Hwa nhìn thấy Jeonghan lấy từ trong ví ra một tấm thẻ đen, hai mắt liền trợn ngược, trái tim đập thình thịch như trúng số độc đắc rồi.
“Mẹ, mẹ xem kìa, là thẻ đen đó!!”.
Cho Minkyung nhìn mà mắt cũng sáng lên.
“Ôi, phải nhiều tiền đến thế nào cơ chứ”.
Hai mẹ con vừa nhìn thấy Jeonghan có thẻ đen liền thay đổi sắc mặc, cậu thật sự là người có tiền rồi.
Cho Minkyung giống như không nhớ về vụ ẩu đã vừa rồi, mặt dày không biết xấu hổ chạy tới cầm tay Jeonghan làm cậu hết hồn.
“Bà này, bỏ tay ra”.
“Ôi Jeonghan à, vừa rồi là chúng tôi không đúng, Yoo Seo Hwa nó uống chút rượu nên đầu óc mới không tỉnh táo như vậy, chúng tôi đến để xin lỗi cậu này, mong cậu tha thứ”.
Jeonghan trợn mắt, bà này bị cái gì vậy, sao đảo còn nhanh hơn đầu bếp đảo rau thế?
“Chúng tôi không có gì để nói với các người hết, xin tránh ra đi”.
Minhyuk nói, cậu muốn chắn cho Jeonghan nhưng bị người phụ nữ kia phớt lờ coi như không tồn tại, giống hệt thái độ bà ta từng đối đãi với Jeonghan trước đây.
Cho Minkyung vẫn nắm lấy tay Jeonghan, thân thiết nói:
“Jeonghan à, bác biết cháu rất rộng lượng nên sẽ tha thứ cho bọn ta có phải không? Jeonghan à, Seo Jin nhà bác rất thích cháu, các cháu có muốn thử tìm hiểu nhau không, biết đâu sẽ cảm thấy tâm đầu ý hợp thì sao”.
Lời nói của Cho Minkyung khiến Minhyuk lẫn Jeonghan đều câm nín.
Cái gia đình này, trong đầu bọn họ không chứa não mà chứa thứ gì khác có phải không?
“Tôi không có hứng thú với con bà, không muốn dính líu với gia đình bà. Bà đi tìm đại gia khác cho con bà đi, tôi không dám đâu”.
Jeonghan được vệ sĩ giải cứu nên cũng thoát được cánh tay của Cho Minkyung, bởi vì bọn họ cũng không thể tự dưng ra tay với phụ nữ nên cũng chỉ có thể ngăn không cho bà ta lại gần Jeonghan thôi, không có cách nào đuổi đi được.
Jeonghan bị bà ta vo ve làm nhức hết cả tai.
Cho Minkyung vẫn chưa từ bỏ, nghĩ tới tấm thẻ đen trong túi Jeonghan, nếu đưa nó cho bà ta để đi mua sắm thì sẽ sung sướng đến nhường nào, bà ta không muốn vuột mất chàng rể giàu có như vậy.
“Còn chưa tìm hiểu nhau sao cháu biết là không hợp chứ, con gái bác hiền thục chu đáo, là một người vợ tốt đó, nếu cháu bỏ qua thì sẽ hối hận cả đời”.
Minhyuk ở bên cạnh hết nghe nổi rồi, hành động của Cho Minkyung và Yoo Seo Jin như một thau nước tát thẳng vào mặt cậu vậy.
“Người hẹn các người xem mắt hôm nay là tôi. Các người chê tôi nghèo rồi bây giờ để mắt đến bạn của tôi à? Bà tính bán con gái hả, cô ta là món hàng sao?”
Jeonghan thấy bạn mình tức giận thì cũng bất bình theo, cậu cau mày nhìn ba mẹ con nọ.
“Bà và con gái bà tham phú khinh bần, lúc trước miệt thị bạn tôi vì bạn tôi nghèo. Thật ra cậu ấy có nhà ở Seoul đó, là một căn chung cư hai phòng ngủ để sau này cưới vợ. Cậu ấy cũng có xe, là chiếc Audi đời mới nhất trị giá hơn ba trăm triệu won đó. Cậu ấy cũng có công việc ổn định ở một công ty lớn top mười Hàn Quốc, lương mỗi tháng là năm mươi triệu won”.
Jeonghan nói một hơi, cả ba mẹ con kia nghe xong đều đứng hình, đặc biệt là Yoo Seo Jin.
Cô ta vốn dĩ cũng vừa ý ngoại hình và tính cách của Minhyuk, chỉ vì cô ta nghĩ anh không giàu nên mới không thèm quen anh thôi, bây giờ nghĩ lại, nếu như cô ta lấy Minhyuk rồi thì toàn bộ những thứ anh ta đang có đều sẽ thuộc về cô… Thế nhưng cô đã…
Yoo Seo Jin mím môi, muốn nói nhưng lại không thể thốt ra được bất kì câu gì, biểu cảm ngỡ ngàng y hệt bà mẹ Cho Minkyung ở bên cạnh.
Yoo Seo Hwa lúc này vẫn chưa tin, gã chỉ vào Jeonghan, quát:
“Mày đừng có nói láo nữa. Nhìn bọn mày kìa, nói bọn mày là nhà giàu, lương tháng mấy chục triệu won ai mà tin chứ, tụi bây chỉ đang vẻ chuyện thôi chứ gì?”.
“Ai cần anh tin hay không, chúng tôi đâu có muốn dính dáng gì với gia đình mấy người, làm ơn tránh xa ra giùm”.
Jeonghan cũng chẳng muốn lí lẽ với mấy người này làm gì, cậu đã nói ra hết rồi, cũng không còn thấy nghẹn nữa, nhìn biểu cảm của hai mẹ con kia đã hả dạ rồi.
“Mình đi”
Jeonghan cùng Minhyuk đi về phía bãi đỗ xe ở trước sảnh khách sạn. Ba mẹ con kia vẫn đuổi theo ra, Yoo Seo Hwa còn ôm cực tức nên giở giọng khinh miệt:
“Bọn mày đi xe đến đấy à. Đâu, đi xe gì đấy lái ra đây tao coi thử xem, chiếc xe hơn ba trăm triệu won trông như thế nào”.
Yoo Seo Hwa định khi Jeonghan và Minhyuk lấy xe ra thì gã sẽ cười nhạo bọn họ một phen, bởi vì cho tới bây giờ Yoo Seo Hwa vẫn không tin hai người trước mặt mình thật sự có bao nhiêu giàu có.
Nhìn kìa, đứng đực ra đó có dám đi lấy xe đâu.
“Sao lại đứng im như chó con vậy, đúng là chỉ được cái mồm mép, hahhaha”.
Jeonghan nhéo nhéo vành tai mình, không thèm nghe tiếng léo nhéo nhức tai của Yoo Seo Hwa.
Bọn họ đâu có tự lái xe, có tài xế mang xe tới thì họ đi vào trong làm cái gì.
Jeonghan và Minhyuk vẫn đứng ở đó, Yoo Seo Hwa đắc ý nghĩ rằng bản thân lần này cũng có thể sỉ nhục hai người họ rồi, nhưng chỉ một giây sau, Yoo Seo Hwa bỗng trợn trắng mắt há mồm, im bặt không nói được lời nào.
Chiếc Bugatti Veyron Vivere màu trắng và đen từ từ chạy đến sau đó dừng lại ở trước mặt Minhyuk và Jeonghan.
Chiếc xe này không có giá ba, bốn trăm triệu won, nó có giá hơn ba triệu đô la Mỹ!!
Tài xế từ trong xe bước xuống, cung kính mở cửa cho Minhyuk và Jeonghan.
“Mời hai cậu chủ lên xe”.
Jeonghan lên xe ngồi trước, Minhyuk đứng ở bên cửa xe quay đầu nhìn ba mẹ con đang há hốc mồm.
“Mấy người thiển cận thật, nhưng mắt nhìn lâu lâu cũng tốt đấy chứ. Jeonghan bạn tôi thật sự là con nhà tài phiệt đấy, nhưng mà tiếc quá, các người trèo cao không nổi, một sợi lông của cậu ấy đêm so các người cũng không xứng”.
Nói xong liền thoải mái ngồi vào trong xe, chiếc xe nhanh chóng rời đi để lại một lớp bụi mờ.
Ba mẹ con Cho Minkyung đứng đó ngây ra, ánh mắt trừng trừng nhìn theo “mục tiêu” mà cả đời mình mơ ước dần đi khuất khỏi tầm mắt.
Không ngờ người Yoo Seo Jin hẹn xem mắt hôm nay chính là một viên kim cương sáng chói hàng thật giá thật, thế nhưng bọn họ ngu ngốc đã để vuột mất rồi.
Ba mẹ con tự trách mắng chửi nhau, mang theo tiếc nuối đứt ruột mà trở về nhà, nhưng đến hôm sau lại nhận được thư triệu tập của tòa án.
Yoo Seo Hwa thật sự bị kiện vì tội đe dọa và hành hung người khác.
Cho Minkyung khóc rống cầu xin nhưng Yoo Seo Hwa vẫn bị cảnh sát đưa đi. Bà ta mang hết tiền bạc của mình mà trang sức của con gái đem đi cầm, lấy tiền để bảo lãnh Yoo Seo Hwa ra ngoài.
Gia đình bọn họ chỉ sau một đêm đã tiều tụy và kiệt quệ, vì tiền bạc lại còn tranh cãi dẫn đến đánh nhau nữa, cuối cùng Yoo Seo Jin bị thương ở mặt phải nhập viện, Yoo Seo Hwa bởi vì nhân chứng vật chứng có đủ mà phải ngồi tù sáu tháng, bà mẹ vì chuyện này cũng chịu không nổi đả kích mà ngất đi.
Đúng là tự làm tự chịu mà.