Em trai, xin nhịn một chút - 55. Everland
Bởi vì Myungho đã hứa sẽ thực hiện một yêu cầu của Jeonghan, vì thế anh đã đề nghị em trai hãy cùng mình đi đến khu công viên vùng ngoại ô với để chơi.
Myungho vốn dĩ đã muốn lật lọng chối bỏ rồi, thế nhưng nhân chứng Moon Junhui quá mạnh mẽ khiến cậu không còn cách nào đành phải đồng ý.
Jeonghan thì vui lắm, anh hí hửng níu tay Chan bảo cậu đi chọn quần áo cho mình.
Chan dù buồn vì hụt mất cơ hội hẹn hò riêng với anh trai, nhưng khi Jeonghan níu cánh tay cậu, vui vẻ líu lo thì Chan lại quên hết, hào hứng cùng anh đi chọn quần áo.
Kim Mingyu u ám liếc nhìn Myungho, lịch trình cả tuần đều đã hủy rồi, chẳng biết phải làm gì cho qua ngày nữa, chắc chỉ có thể ở nhà đọc truyện với Lee Woozi mà thôi.
Ngày chủ nhật rất nhanh đã đến rồi, Hong Jisoo dù không theo đạo vẫn ngẩng mặt lên trời khấn vái đủ điều.
Nếu không phải vì nhìn thấy Jeonghan phấn khích và mong chờ ngày này đến như vậy thì anh đã đem xé tấm vé rồi, nhốt Jeonghan ở nhà không cho bước ra ngoài nửa bước.
Tấm vé mời kia không phải thật sự của trung tâm môi giới hôn nhân đền bù cho Jeonghan, mà chính là được Choi Seungcheol lấy về từ một nhà quyền quý trong thủ đô, thông qua trung tâm kia mà tặng cho Jeonghan thôi.
Vốn Choi Seungcheol định sẽ cùng đi với Jeonghan nhưng đột xuất lại có việc bận không thể đi được, vậy là những người còn lại tranh nhau giành lấy vị trí đắc địa kia.
Không ngờ cuối cùng Jeonghan lại chủ động mở miệng đòi Seo Myungho đi cùng mình. Cả đám bọn họ chỉ có thể ấm ức trong câm lặng.
Lúc đi Jeonghan muốn lái xe nhưng Myungho không muốn chết, thế nên Woozi đã bảo tài xế đưa bọn họ đi rồi tối lại đưa về.
Jeonghan từ đầu tới cuối luôn mỉm cười rất tươi, nét vui vẻ thẩm thấu qua khóe mắt lan tràn đến những người xung quanh khiến họ cũng vui lây, phút chốc quên hết những ghen tuông hậm hực, mỉm cười chúc hai người đi chơi vui vẻ.
Jeonghan tròn xoe mắt ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài đường phố, cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng đầy hào hứng và chờ đợi.
Myungho lẳng lặng ngắm nhìn anh, khi Jeonghan quay đầu lại đã thấy cậu đang ngồi im nhắm mắt, lưng tựa vào ghế giống như đang ngủ.
Myungho thật sự rất đẹp, khí chất của cậu vừa cao quý lại có chút gì đó ma mị và bí ẩn. Jeonghan rất muốn biết khi Myungho phát khùng lên giống như Boo SeungKwan thì sẽ trông như thế nào.
Jeonghan cứ chăm chú nhìn em trai mình như vậy, đến khi cậu khẽ động đậy thì lại giật mình đánh thót một cái, giống như đang làm chuyện xấu sợ bị bắt gặp mà hối hả quay đầu đi, dáng ngồi nghiêm túc như một đứa bé đang trong lớp dự giờ.
Jeonghan ép mình hướng ánh mắt về phía mấy biển quảng cáo không ngừng lướt qua bên ngoài cửa kính, ánh sáng nhàn nhạt hắc lên gương mặt ngây ngô xinh xắn của anh.
Jeonghan không biết được rằng, người tưởng chừng như đang nhắm mắt nằm ngủ kia thoáng nghiêng đầu về phía anh, khóe môi mỏng khẽ cong lên một cách đầy vui vẻ.
Tài xế để hai người xuống ở cổng còn bản thân thì đi tìm chỗ đỗ xe.
Myungho rút sáu tờ năm mươi nghìn won ra đưa cho anh ta, nói:
“Anh tự mình đi tham quan đi, khi nào về tôi sẽ gọi”.
“Dạ! Cám ơn cậu chủ, cám ơn cậu chủ!”.
Tài xế vui mừng cầm tiền rời đi.
Myungho liếc mắt nhìn người anh trai đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh chờ mình, rồi lại nhìn dòng người không ngừng nối đuôi nhau đi qua cổng soát vé, bất giác thở dài.
“Đi thôi”
“Eung!~”
Jeonghan không nắm tay Myungho mà níu lấy cánh tay cậu, Myungho cũng chịu khó không đẩy tay anh ra.
Bởi cậu cũng biết mình không thể đi cách Jeonghan quá xa, lỡ lạc mất thì biết làm thế nào bây giờ, hơn nữa khoác tay như này cũng đỡ hơn là đan tay vào nhau, xấu hổ chết mất thôi.
Jeonghan kéo tay Myungho hòa cùng dòng người đi vào.
Lúc xếp hàng họ có đứng gần một gia đình ba người trông có vẻ đang mất kiên nhẫn.
Cô con gái nhỏ của nhà đó chắc chừng khoản hơn mười tuổi, có lẽ bình thường rất ít được đi ra ngoài, cô bé thấy Jeonghan và Myungho là hai người lớn mà dắt nhau đi khu công viên trò chơi thì liền tò mò nhìn nhìn.
Ba mẹ cô bé ăn mặt rất bắt mắt, giống như đang cố phô bày sự giàu có cho người ta thấy vậy, còn người đàn ông liên tục nhìn đồng hồ rồi càm ràm khi dòng người xếp hàng quá dài.
“Nè nè, hai cậu thanh niên kia, nhà tôi có cháu nhỏ phiền hai người nhường đường một chút”
Người mẹ giữa thời tiết tháng bảy khoác một cái áo lông thú thật dày, môi tô son đỏ chói. Bà ta đưa bàn tay đeo hai chiếc nhẫn kim cương không biết là thật hay là giả vẫy vẫy trước mặt Jeonghan.
Jeonghan quay sang nhìn bà ta, nghiêng đầu thắc mắc:
“Nhưng chúng tôi nhường cho cháu bé rồi, cô bé vào trong một mình đợi hai người như vậy không phải nguy hiểm lắm sao?”
Câu hỏi của Jeonghan khiến người phụ nữ kia ngớ người, sau đó mới nhận ra lời của mình nói không trọn ý liền lập tức không vui liếc xéo Jeonghan.
“Đương nhiên chúng tôi ba người cùng vào rồi, trẻ con sao có thể đi một mình được. Các cậu là thanh niên trai tráng, đứng nắng lâu một chút thì có làm sao, lại đi giành chỗ với một đứa bé như thế à”
Thấy người khác đang nhìn, người phụ nữ tiếp tục lớn tiếng:
“Chúng tôi mua vé loại sang của khu công viên này đây, tới cổng thì các người kiểu gì cũng phải nhường đường cho nhà tôi thôi, cố chấp tranh xếp trước với nhà tôi làm gì cơ chứ?!”.
Người phụ nữ bắt đầu dùng lời lẽ áp đặt, Jeonghan càng lúc càng thấy bực mình rồi.
Hai người họ dù có lùi xuống thì một nhà ba người kia cũng có nhanh hơn được bao nhiêu đâu, sao phải lớn tiếng với nhau như vậy.
Mà nghĩ lại dù sao bản thân cũng không vội, Jeonghan không thèm đôi co nữa mà chủ động kéo tay Myungho, nhường hàng cho gia đình ba người kia.
“Các người lên trước đi”.
Jeonghan nói, ba người kia cứ như vậy mà nhích lên, cũng không có một câu cám ơn với hai người nữa, đúng là đồ mặt dày.
Seo Myungho khẽ nhíu mày. Cậu hiếm khi chửi người nhưng bây giờ sao thấy ngứa miệng quá chừng.
Tuy nhiên cốt cách cao quý được giáo dục từ nhỏ khiến Myungho không có thói quen làm to chuyện ở nơi công cộng, cậu liếc mắt nhìn gương mặt đỏ hồng của anh trai, đưa tay vào trong túi lấy điện thoại ra rồi gọi cho ai đó.
Cô bé gái của nhà phía trước sau khi được ưu tiên cho lên hàng trên thì liền quay đầu lại nhìn Jeonghan.
Jeonghan tưởng cô bé sẽ mỉm cười với mình, ai ngờ nó lại kéo mắt ra rồi lè lưỡi với anh, một bộ dạng tự cao vô cùng đáng đánh.
Đúng là mẹ nào con nấy mà, dạy hư cả một thế hệ.
Những người phía sau thấy nhà ba người kia có chút quá quắt. Nhưng nhìn nhà kia ăn mặt khoa trương như vậy liền biết bọn họ giàu có, nên đám người cũng không nhiều lời.
Hàn Quốc luôn tôn sùng những người doanh nhân giàu có lắm tiền, dù trong lòng ganh tỵ đến chết nhưng vẫn kèm theo đó là sự sợ hãi giai cấp không thể nào chối bỏ, dân thường cực kì sợ đắc tội người giàu.
Myungho nói vài câu rồi tắt điện thoại, cậu quay sang nhìn Jeonghan, người đang có vẻ mặt vô cùng ngơ ngác vì bị con bé kia trêu chọc.
“Mỏi chân không?”
“À anh không mỏi đâu, chưa chơi gì hết mà”.
Myungho không nói gì nữa, đám người phía trước lại một phen xôn xao, ai nấy đều ngó nghiêng nhìn về một hướng không biết là đã thấy cái gì.
Jeonghan cũng tò mò ngẩng cổ lên mà chẳng nhìn được gì.
Không đợi anh thắc mắc lâu, một chiếc xe điện từ từ chạy đến rồi dừng lại bên cạnh hai người họ.
Tài xế mặc đồng phục của khu công viên Everland vội vã nhảy xuống xe, chạy đến trước mặt Jeonghan và Myungho.
“Cậu chủ Seo, cậu chủ Yoon phải không ạ?”
“Đúng vậy”.
Myungho nhạt giọng trả lời, tài xế lập tức vui vẻ cúi chào bọn họ.
“Vâng ạ, mời hai cậu lên xe. Chúng ta sẽ trực tiếp vào trong không cần đi qua cổng đâu ạ”.
Tài xế cúi người làm tư thế mời.
Myungho gật đầu rồi nắm tay Jeonghan kéo về phía chiếc xe sau đó thản nhiên ngồi lên, tài xế sau khi thấy hai người đã ngồi an toàn rồi liền lập tức chạy trở về ghế lái.
Hai người trực tiếp được ưu tiên rước xe qua cổng, nhưng tuyệt nhiên không một ai hó hé bất bình hay làm ầm lên, bởi vì bên hông chiếc xe có dán một dòng chữ thể hiện quá rõ địa vị của người ngồi trên đó rồi.
Samsung Everland – Tập đoàn Sam Sung.
Những người vừa rồi xếp hàng cùng Jeonghan và Myungho đều trố mắt nhìn chiếc xe từ từ rời đi. Bọn họ không ngờ mình vừa mới đứng cùng hai vị công tử nhà tài phiệt giàu có nào đó ở Seoul.
Nhiều người cắn răng lấy làm tiếc vì đã không tạo ấn tượng tốt với hai người. Chỉ cần khiến bọn họ ghi nhớ mình một chút thôi, lỡ như sau này có may mắn gặp lại cũng sẽ được ưu ái giúp đỡ một cái gì đó.
Những người xung quanh đã vậy, mà cái gia đình vừa rồi đã lên mặt với Jeonghan lại càng như rơi mất cằm xuống đất.
Bọn họ không những đắc tội những người giàu có, mà lại còn là người giàu có mối quan hệ với tập đoàn tài phiệt lớn nhất Hàn Quốc hiện tại.
Woa, Sam Sung, là Sam Sung đó, ôi trời ơi!!
Tấm vé đắc tiền mà người phụ nữ vừa tự tin khoe khoang lúc này bỗng trở thành một trò hề lớn đối với những người xếp hàng ở đó.
Hai vợ chồng xấu hổ đến không dám ngẩng đầu lên.
Chiếc xe điện từ từ lướt qua dòng người đi thẳng vào bên trong. Khi xe lướt qua nhà ba người kia, Jeonghan vô tình chạm mắt với con bé hỗn láo nọ, lúc xe sắp đi khỏi anh liền thè lưỡi trêu lại nó, làm con bé tức giận, ném con gấu bông rồi khóc bù lu bù loa lên làm người phụ nữ phải cuống cuồng dỗ dành.
Myungho ở cạnh quay đầu chẳng nói gì.
Chuyện của đám con nít, cậu không tiện xen vào.
Xe rất nhanh đã chạy vào bên trong khu công viên rộng lớn, tài xế hỏi ý hai người rồi cho xe dạo một vòng xung quanh.
Myungho không muốn để cho Jeonghan đi bộ mệt nên cứ ngồi ở trên xe, xe sẽ chạy thật chậm, chỗ nào Jeonghan cảm thấy thú vị thì sẽ ngừng lại để cho hai người xuống chơi, chơi chán rồi lại lên xe đi đến địa điểm kế tiếp.
Loại đã ngộ này rất hiếm gặp ở Everland, vì vậy lúc Jeonghan và Myungho xuống xe, nhân viên ở đó đối xử với hai người cực kì lễ phép và ân cần, cẩn thận như đang đối đãi với ông chủ của mình vậy.
Jeonghan chơi rất tận hứng, hét đến khản cả cổ nói chẳng ra âm thanh gì nữa, tay cũng đỏ một mảng vì cầm thanh vịnh quá chặt lúc chơi trò cảm giác mạnh.
Myungho vừa đút nước cho Jeonghan vừa âm thầm tính toán trong lòng, không biết khi về nhà bản thân cậu sẽ bị đám anh em kia chiên, xào, hầm hay hấp chín nữa.
Myungho lúc đầu lạnh lùng lắm, không thèm nói chuyện cùng Jeonghan, để anh muốn làm gì thì làm còn mình chỉ yên lặng đi phía sau.
Tuy vậy Myungho cũng không lạnh lùng được quá lâu, cậu rất nhanh chuyển từ thờ ơ sáng hoảng hốt bở mức độ nghịch phá của Jeonghan, anh chọn chơi toàn trò cảm giác mạnh khiến Myungho không còn giữ được bình tĩnh nữa, đó đây chăm sóc đủ mọi phương diện, sợ anh sẽ mang thương tích về nhà.
Jeonghan uống một ngụm nước lớn xong, Myungho sợ anh bị sặc mà muốn giúp anh vuốt lưng, nhưng chưa kịp chạm thì Jeonghan đã quay đi, hào hứng chỉ về phía trước.
“Panda world, là Panda world kìa, mau đi mai đi”.
Vừa nói vừa chạy về phía đó, bỏ cả Myungho lẫn chiếc xe lại luôn.
“Từ từ!…”
Myungho vội vã đuổi theo anh, tài xế cũng hốt hoảng lái xe theo sát phía sau.
“Oaa~ dễ thương ghê Gấu trúc mập thật là đáng yêu~”.
Jeonghan ôm lấy rào chắn, nghiêng người về phía trước để nhìn cho rõ bé gấu trúc nghịch ngợm đang lăn lộn bên trong khu vườn rộng lớn.
Myungho quàng tay ở phía trước người Jeonghan, giữ hờ để đảm bảo anh không bị ngã nhào về phía trước.
Bởi vì Jeonghan và Myungho ghé xem nên Panda world đóng cửa tạm thời trong ba mươi phút. Giờ khắc này chỉ có hai người ở bên trong thôi.
Hai người yên lặng ngắm nhìn con vật bụ bẫm đáng yên bên trong khu vườn, Jeonghan nhìn bé gấu với hai mắt tỏa sáng.
Myungho nghiêng đầu nhìn thoáng qua sườn mặt trắng nõn đầy vẻ thích thú của Jeonghan, rồi lại quay sang nhìn bé gấu trúc nọ.
“Anh với nó khá giống nhau”.
“Hả? Giống chỗ nào chứ?”
Jeonghan mở to mắt nhìn bé gấu đang lăn lộn làm gãy hết hoa lá cỏ cây bên trong vườn, càng nhìn càng thấy nó có chỗ nào giống mình đâu.
“Giống chỗ nào chứ, anh không mập mạp như vậy”.
Jeonghan khẽ chu môi, giọng nghe có vẻ hờn dỗi.
Myungho không nhìn anh mà nhìn bé gấu nhỏ đang vui vẻ nghịch nước trong hồ.
“Giống. Đều là công chúa nhỏ của rất nhiều người”.
Jeonghan kinh ngạc quay đầu nhìn Myungho, cậu em trai vẫn không nhìn anh, sườn mặt nghiêng của cậu thoáng nét vui vẻ khiến trái tim Jeonghan đột nhiên thật ấm áp.
Hai má Jeonghan vì câu nói kia mà từ từ ửng hồng, ánh mắt nhìn bé gấu nhỏ trở nên long lanh hơn.