Em trai, xin nhịn một chút - 48. Gặp lại người cũ
Không biết có phải cái mà người ta gọi là oan gai ngõ hẹp hay không. Tên đàn ông vừa mới bước vào ấy thế mà lại là gã say xỉn họ đã gặp tối hôm qua.
Nhưng điều khiến Jeonghan bất ngờ hơn nữa là cô gái đi phía sau gã.
Dáng dấp thướt tha, phong phạm quý tiểu thư cao ngạo. Người đó không ai khác lại chính là Lee Narin, kẻ từng điên cuồng theo đuổi Jun.
Jeonghan nhìn gã đàn ông thì không suy nghĩ gì, nhưng khi nhìn đến Lee Narin lại vô thức chột dạ, lập tức quay đi tránh ánh nhìn của cô ta.
Kim Mingyu vừa thấy mặt gã đàn ông thì cơn điên bị cậu kiềm nén cả tối lại lần nữa sục sôi, rất may Jeonghan đã kịp thời giữ tay cậu lại không cho Mingyu hành động lỗ mãng.
Kim Mingyu nắm chặt nắm đấm rồi lại thả ra, lặp đi lặp lại vài lần lần mới khiến bản thân bình tĩnh lại.
“Xin chào cậu Kim. Tôi là giám đốc của công ty mỹ phẩm này – Jang Hyun Cha , rất vui vì cậu đã bớt thời gian để đến đây bàn công việc với chúng tôi”.
Gã đàn ông hoàn toàn không nhận ra Kim Mingyu và Jeonghan. Tối đó gã say quá, đèn trong tầng hầm lại mờ mờ ảo ảo, hơn nửa gã cũng chưa từng nhìn thẳng mặt hai người, vậy nên cũng không hề nhớ mặt.
Jang Hyun Cha tiếp tục nói:
“Tổng giám đốc vốn dĩ sẽ đến để nói chuyện cùng cậu, nhưng bởi vì bất ngờ có một cuộc họp quan trọng nên không thể đến được, chúng ta cứ bàn bạc trước được không?”.
Gã đàn ông vẫn không biết mối nguy hiểm sắp ập tới trên đầu mình, vẫn nói cười vui vẻ với Kim Mingyu, đúng chuẩn một doanh nhân lễ độ và lịch thiệp.
Nếu không phải tự mình nếm trải sự lăng nhục và khinh thường của gã, Jeonghan thậm chí còn nghĩ rằng Jang Hyun Cha chính là một người đàn ông chính nhân quân tử, vừa tài giỏi vừa tri thức như mặt ngoài gã biểu hiện.
Kim Mingyu lười nghe gã ta đóng kịch, mùi vị giả tạo lan tỏa trong không khí khiến cậu cảm thấy kinh tởm và buồn nôn.
Kim Mingyu muốn đứng dậy nhưng lập tức bị hai người bên cạnh ngăn lại.
Trợ lý không biết rõ nội tình, chỉ nghĩ rằng vị đại thiếu gia nhà mình lại lên cơn khó ở rồi, không còn cách nào chỉ dành đưa mắt cầu cứu Jeonghan.
Jeonghan cái hiểu cái không đưa tay cùng trợ lý túm Kim Mingyu lại, không cho cậu xúc động.
Mingyu hai tay có thể treo hai người đàn ông nặng 60kg lên không trung, với sức lực của hai tên cò nhom này rõ ràng là không thể áp chế cậu. Nhưng không mày là một người trong đó lại là Yoon Jeonghan, lỡ vung tay một cái là cả đời ân hận. Thế là Kim Mingyu tiếp tục kiềm nén cơn giận mà ngồi xuống, hệt như một con rồng lớn bị trói bằng một sợi chỉ nhỏ, vô pháp giãy giụa.
Jang Hyun Cha nhìn ra sắc mặt vô cùng không tốt mà Kim Mingyu dành cho mình. Gã tự hỏi bản thân đã phạm phải sai lầm gì khiến cho vị siêu mẫu nổi tiếng này phật ý vậy.
Cha của gã, chính là tổng giám đốc của công ty mỹ phẩm này, ông ấy rất muốn Kim Mingyu làm đại diện cho sản phẩm mới của công ty, nên Jang Hyun Cha dù trong lòng không vui cũng không dám biểu hiện ra mặt, nhất định phải đạt được hiệp ước lần này.
Trợ lý trẻ nhẹ tay huých Kim Mingyu một cái, sau đó mỉm cười nói với Jang Hyun Cha.
“Vâng, dù sao hợp đồng cũng đã kí rồi. Bây giờ chỉ cần bàn bạc thêm một chút về việc ghi hình và quảng bá sản phẩm thôi. Giám đốc Jang đại diện là được rồi ạ”.
“À haha, vậy chúng ta bắt đầu luôn nhé trợ lý Woo, cậu Kim”.
Jang Hyun Cha liếc mắt nhìn Jeonghan, không biết vai trò của người nọ là gì trong cuộc gặp mặt này.
“Anh ấy là anh trai tôi, theo chơi thôi”.
Kim Mingyu không thích ánh mắt Jang Hyun Cha nhìn Jeonghan, chuyện tối qua vẫn còn ghim trong đầu của cậu đây này, giờ khắc này Kim Mingyu chỉ muốn băm gã ra thành tương thôi.
Jang Hyun Cha vô cùng bất ngờ với câu trả lời của Kim Mingyu, còn có cả giọng tràn đầy gắt gỏng và địch ý của cậu nữa.
Jang Hyun Cha nhíu mày nhưng trên môi vẫn có nặng ra một nụ cười.
“Cậu Kim, hợp đồng này trị giá đến hơn một tỷ won, cậu xem nó như trò đùa vậy sao, tùy tiện mang người không liên quan theo vào”.
Jang Hyun Cha cuối cùng cũng không giấu được mồm miệng sắc nhọn láo toét rồi. Gương mặt thư kí đi theo bên cạnh Jang Hyun Cha bắt đầu hiện lên vẻ khó xử.
Jeonghan vốn dĩ đã không ưa tên đàn ông trước mặt này, nghe gã nói như vậy lại buộc miệng:
“Giám đốc cũng đem người không liên quan vào kia kìa, tư cách đâu mà lại chỉ trích chúng tôi. Chó còn chê mèo lắm lông à”.
Cả phòng họp bỗng chốc rơi vào trong im lặng.
Kim mingyu bật cười đưa tay xoa tóc Jeonghan.
Jang Hyun Cha lẫn Lee Narin đều tái mặt, thư kí đi theo bên cạnh tỏ vẻ xấu hổ và tò mò liếc nhìn Jeonghan.
Lee Narin thật sự không thuộc công ty mỹ phẩm này. Cô ta hôm nay theo cha mình đến đây để bàn chuyện hợp tác làm ăn.
Từ ngày bị Jun chấm dứt mối quan hệ đối tác, những công ty cùng làm ăn với nhà họ đều đồng loạt âm thầm rút vốn, mấy công ty đó muốn giữ mối quan hệ tốt với Light Star, không thể không tỏ rõ lập trường của mình.
Công ty của nhà họ Lee sau đó vô cùng lận đận, tài nguyên vuột mất khiến cho bọn họ thua lỗ hàng chục tỷ won. Tuy vẫn còn nhiều bạn bè lâu năm vãn giữ mối quan hợp tác với họ, nhưng sự thịnh vượng của công ty đã không còn được như trước nữa, vô cùng lao đao, đã lọt khỏi top các công ty hàng đầu Seoul rồi.
Lee Tae Gon sau đó đã trút giận lên Lee Narin, và cả người vợ luôn nuông chiều con gái mà không biết dạy dỗ kia của ông ta. Nếu không phải tại hai người họ thì cơ nghiệp ông cực nhọc gầy dựng mấy chục năm đâu có suy tàn nhanh chóng đến như vậy.
Lee Narin mấy ngày qua sống cũng không được tốt. Tuy vậy, tâm tính tiểu thư đỏng đảnh được yêu chiều quen đã ăn trong máu cô ta, có sửa cũng không được.
Hôm nay Lee Tae Gon dẫn Lee Narin đến đây là vì muốn tạo dựng một mối hôn sự “môn đăng hộ đối”.
Jang Hyun Cha tuy rằng không quá nhiều tài năng và nổi bật, cũng đã qua ba mươi tuổi nhưng ít nhiều gì gã cũng là con trai một của một công ty mỹ phẩm có tiếng tăm, hơn nữa còn đang trên đà phát triển vô cùng tốt, ông gả Lee Narin cho Jang Hyun Cha là một lựa chọn không hề thiệt thòi.
Tính khí của cô tiểu thư này đã làm mích lòng không ít các vị công tử gia đình giàu có trong thủ đô, hiện tại còn có vết nhơ là bữa tiệc tối hôm đó nữa, tiếng xấu chồng chất, cô rất khó mà gả vào gia đình quyền quý giàu có khác được, Jang Hyun Cha đã là lựa chọn tốt nhất rồi.
Lee Narin mặt dù không ưa nhưng cũng không thể phản kháng. Cô ta đã làm công ty của gia đình mất một khoản tiền lớn, lại bị người cha trước nay chưa từng đánh mình trừng phạt cực kì nghiêm khắc. Lee Narin biết bản thân đã gây ra tội lớn rồi, không thể không nghe theo sự sắp xếp lần này của Lee Tae Gon.
Hôm nay đến đây gặp Jang Hyun Cha, cô vốn không muốn nói nhiều cùng gả, thế nhưng lại nghe thư kí bảo với hắn rằng siêu mẫu nổi tiếng Kim Mingyu hôm nay cũng đến bàn chuyện quay quảng cáo ra mắt sản phẩm mới.
Vì tính tò mò nên Lee Narin cũng đòi Jang Hyun Cha mang mình theo. Jang Hyun Cha mê muội nhan sắc của Lee Narin, hết lòng nịn nọt người đẹp sao dám không đồng ý được, vậy là gã dẫn theo thứ kí, mang Lee Narin cùng đi bàn chuyện hợp đồng với Mingyu.
Lee Narin không nhận ra Jeonghan, dù nhìn có chút tương tự nhưng nam nữ khác biệt, cô cũng không liên hệ hai người lại với nhau, lại càng không biết Kim Mingyu chính là em trai ruột của Jun, người đàn ông khiến cô điên cuồng.
Tuy vậy cô ta vẫn có cảm giác chán ghét khi nhìn thấy người đối diện kia, trong lòng cứ có ý nghĩ muốn cào rách cái bản mặt ngây thơ của Jeonghan xuống.
Lee Narin bị chỉ thẳng mặt nói móc thì tức giận liếc mắt nhìn Jang Hyun Cha, gã ta cũng sượng người không biết phải đáp thế nào.
Làm sao tên đó biết mình dẫn người ngoài vào chứ?
Thư kí đứng bên cạnh thấy tình hình không ổn lập tức đứng ra muốn giải vây giúp ông chủ của mình, tuy nhiên Kim Mingyu phía bên kia đã đứng dậy, hờ hửng nhìn Jang Hyun Cha.
“Hai bên đã không có thành ý như nhau thì hợp tác lần này coi như bỏ. Việc quay quảng cáo và giới thiệu sản phẩm mới kia, quý công ty nên tìm người khác thay thế đi, tôi không làm”.
“Cái gì!!…”
Jang Hyun Cha bất ngờ đến đứng bật dậy, gã không nghĩ Kim Mingyu lại dứt khoát hoàn toàn không nể tình như vậy, hợp đồng hơn 1 tỷ won nói không làm là không làm.
Lee Narin ngồi bên cạnh nhìn thấy phản ứng kích động của Jang Hyun Cha, tỏ vẻ chê bai nhìn gã.
“Anh là giám đốc một công ty mỹ phẩm có tiếng như vậy mà lại đi e dè một tên người mẫu nhỏ nhoi, đúng là mất mặt”.
“Không, không phải vậy…”
Jang Hyun Cha sĩ gái lại không muốn mất mặt liền đập bàn hét lên:
“Kim Mingyu, cậu đã kí hợp đồng rồi, không muốn quay cũng phải quay. Cậu dám chống đối tôi sẽ cho cậu đẹp mặt. Một siêu mẫu cỏn con cũng muốn làm mưa làm gió hay sao, mẹ kiếp!”.
Jang Hyun Cha hùng hỗ nói một tràn, ngôn từ càng lúc càng gay gắt, rất có phong phạm của một “bố già”. Thư kí đứng bên cạnh bất lực che mặt, muốn ngăn cản Jang Hyun Cha cũng không kịp nữa rồi.
Kim Mingyu kéo tay Jeonghan đang định rời đi nhưng đột ngột dừng lại vì câu nói của Jang Hyun Cha, ánh mắt lạnh lẽo cực điểm quay đầu nhìn Jang Hyun Cha khiến gã có hơi hốt hoảng.
Kim Mingyu khẽ nhếch khóe miệng.
“Tôi vẫn cứ kết thúc hợp đồng đó, không quay, anh làm gì được tôi?!”.
“Không quay thì đền hợp đồng gấp đôi, tức là hơn hai tỷ. Trong lúc kí đã nói rồi”.
Jang Hyun Cha nhàn nhã nói, gã nghĩ tiền kiếm được của nghề người mẫu cùng lắm là vài trăm triệu, Kim Mingyu không có cách nào bỏ ra hơn hai tỷ để trả cho công ty của gã.
Đến lúc đó không còn cách nào chỉ có thể buộc phải quay về tiếp tục hợp đồng như cũ, khi ấy gã muốn chà đáp trút giận thế nào mà chả được, gã sẽ trả lại tất cả sự sỉ nhục mà cậu ta đã hất vào mặt gã ngày hôm nay.
Jang Hyun Cha nghĩ, kể cả Kim Mingyu có chạy vạy vay mượn để trả đủ số tiền bồi thường kia, gã vẫn cảm thấy bản thân không hề lỗ vốn. Bọn họ có thể dùng số tiền đó để kí hợp đồng với một diễn viên nổi tiếng hơn để giới thiệu sản phẩm.
Sau đó gã sẽ dùng vài thủ đoạn bẩn của mình, ném đá giấu tay khiến cho sự nghiệp người mẫu của Kim Mingyu trở nên lận đận. Dù sao cậu ta cũng phải kiếm sống bằng nghề người mẫu mà, biết sợ rồi sẽ không dám chọc vào gã nữa, khi đó cậu sẽ phải chạy đến quỳ xuống trước mặt gã cầu xin gã tha mạng cho mình.
Jang Hyun Cha hào hứng vẽ ra viễn cảnh tương lai, nụ cười đểu cán thoáng hiện trên khóe môi mỏng.
Thật ra tính toán của Jang Hyun Cha vô cùng hợp lý. Chỉ có điều gã đã tính sai một chuyện rồi, đó chính là…
Kim Mingyu làm người mẫu chỉ vì cậu thích mà thôi. Nó không gọi là nghề.
“Haha!~”.
Tiếng cười của Mingyu làm Jang Hyun Cha đang mơ tưởng lập tức cau mày khó chịu. Thấy Lee Narin còn đang nhìn gã bằng ánh mắt coi thường, gã ưởng ngực, tiếp tục muốn đe dọa nhưng Kim Mingyu lại bất chợt lên tiếng cắt ngang:
“Được thôi, tôi sẽ đền tiền hợp đồng”.
Tốt!
Lúc Jang Hyun Cha đang rạo rực vui mừng trong lòng, Kim Mingyu lại thong thả cất giọng:
“Chỉ có điều anh có sống đủ thọ để hưởng số tiền đền bù đó hay không thôi”.
Âm điệu bình thản, nhẹ nhàng… lại khiến Jang Hyun Cha lạnh cả sống lưng.