Em trai, xin nhịn một chút - 44. Công bố thân phận
Câu nói của Han Nayeon như một quả bom dội thẳng vào trong phòng họp. Tất cả mọi người có mặt đồng thời quay đầu nhìn về phía Choi Seungcheol và “cậu thư kí nhỏ” của anh, tiếng xì xào bàn tán lần nữa rầm rầm vang lên.
Sắc mặt Choi Seungcheol đã vô cùng xám xịt rồi, anh ngẩng đầu nhìn Han Nayeon với đôi mắt lạnh lùng chưa bao giờ thấy.
“Trước giờ tôi vẫn nghĩ phó phòng Han là người thông minh. Hiện tại mới hiểu được, thông minh đến trình độ này vẫn có thể ngồi ở cái ghế đó bao nhiêu năm nay, thật sự vô cùng vất vả rồi”.
“Em muốn nói cái gì?!”.
Han Nayeon biết thừa Choi Seungcheol đang chửi xéo mình, nhưng vẫn không hiểu rõ ý nghĩa thật sự phía sau đó nên cũng không dám gào bậy, chỉ dùng ánh mắt tức giận nhìn lại Choi Seungcheol.
Choi Seungcheol nhìn chằm chằm người phụ nữ ngu dốt trước mặt mình, tự trách bản thân đã quản lý quá lỏng lẻo, để cho một con sâu mọt như vậy tung hoành ngang ngược trong công ty.
Anh lạnh giọng:
“Gọi chủ tịch tới cũng tốt. Có chuyện cần ông ta ra mặt rồi”.
Han Nayeon bị ngữ khí bình thản của Choi Seungcheol làm cho hoảng hốt, trong lòng âm thầm nghĩ, chẳng lẽ Choi Seungcheol ngay cả tình thân cũng không nể, nhất quyết bắt chị ta gánh lấy hậu quả hay sao?
Han Nayeon rối loạn suy tìm cách làm thế nào khiến bản thân thoát tội, nếu như thừa nhận mình sao chép, sự nghiệp của chị ta coi như đi tong rồi.
Không thể như thế được!!
Bác nhất định sẽ bảo vệ mình, không sao đâu, đừng lo lắng quá.
Han Nayeon ngẩng cao đầu, tư thái giống như cây ngay không sợ chết đứng, nói:
“Phải, đợi bác đến thì mọi chuyện sẽ được giải quyết ngay thôi”.
Những người khác rụt rè không dám xen vào cuộc tranh đấu gia tộc này. Tuy vậy hai vị cổ đông lại có chút lo lắng.
“Seungcheol à, cháu thật sự..với cậu ta…”
Người đàn ông trung niên muốn nói lại thôi, ánh mắt nhìn Jeonghan tỏ vẻ rất khó nói.
Choi Seungcheol nhận ra sự dè bỉu trên gương mặt của những người có mặt trong phòng, cơn tức giận với người cô chị họ ngu ngốc Han Nayeon kia càng thêm mãnh liệt.
“Đã đến nước này thì không cần phải đợi nữa”.
Choi Seungcheol quay sang nói với hai người đàn ông trung niên.
“Bác cả Hong, bác hai Hong. Mọi người còn nhớ hôm nay có tổng cộng hai cuộc họp lớn đúng không?”
“Đúng vậy, sau cuộc họp ban lãnh đạo sẽ là cuộc họp cổ đông. Chuyện này có liên quan gì đến nhau sao?”.
Bác cả Hong Deoksan là người lên tiếng. Choi Seungcheol thản nhiên gật đầu, anh kéo cánh tay Jeonghan để cậu đứng dậy, sau đó nói với mọi người:
“Chuyện mà cháu muốn tuyên bố trong cuộc họp cổ đông lần này chính là liên quan tới người này. Yoon Jeonghan, kể từ hôm nay cậu ấy chính thức trở thành cổ đông của công ty, giấy chuyển quyền có hiệu lực từ mười giờ sáng nay”.
“Cái gì?!!!!!”
Mọi người trong phòng họp đồng loạt kinh hô. Người bật dậy khỏi ghế hét to nhất là Han Nayeon và Park Noh Sik, hai người này có vẻ vô cùng kích động.
Han Nayeon dường như không thể tin vào tai mình, hai mắt mở trừng nhìn chằm chằm vào Choi Seungcheol và Jeonghan.
“Seungcheol em bị điên rồi à!!!. Em dám đem cả cổ phần công ty chia cho nó, em muốn chọc cho bác tức chết hay sao!!”.
Han Nayeon nói gần như hét lên. Chị ta suốt bao nhiêu năm nay luôn xum xuê nịnh bợ Han Sung Soo, mơ ước một ngày nào đó ông có thể chia cho chị ta một chút cổ phần của công ty, như vậy nửa đời sau chị ta không cần phải vất vả lo chuyện cơm áo rồi, còn có thể thoải mái tiêu sài nữa.
Hiện tại biết được một người chưa từng gặp mặt lại có được cổ phần mà chị ta thèm khác ngày đêm, Han Nayeon kích động như tiền kia là của chị ta vậy.
Choi Seungcheol khó chịu cau mày lại, tiếng hét của Han Nayeon khiến cho nhiều người ngồi gần cũng giật mình.
“Chị ăn nói cho cẩn thận. Chị luôn miệng đòi bằng chứng, Jeonghanie có thể gõ bậy lên trên báo cáo chị lại không xem đó là chứng cứ. Hiện tại chị chẳng có gì lại khăng khăng khẳng định rằng tôi bao nuôi em ấy, thần kinh và logic có vấn đề nghiêm trọng như vậy không nên đảm nhiệm chức vụ phó phòng Marketing”.
“Em!…”
Bị nói như vậy Han Nayeon thật sự rất xấu hổ. Choi Seungcheol rõ ràng không chừa cho chị ta chút mặt mũi nào.
“Chị không biết. Kể cả thằng đó có là cổ đông đi nữa, nó dám vu cáo tôi tội sao chép thì tôi sẽ không để yên đâu. Nếu hôm nay nó không chịu quỳ xuống xin lỗi tôi thì đừng mong mà sống yên ổn về sau”.
Tâm trạng của Han Nayeol lên xuống thất thường khiến chị ta không kịp nghĩ nhiều, chỉ có vài người ở đó là nhận ra điều bất thường trong chuyện này, số khác lại tin lời Han Nayeon nói, Choi Seungcheol quả thật mê muội một người con trai đến lú lẫn đầu óc rồi, tình nguyện chia cổ phần cho cậu ta.
Choi Seungcheol cảm thấy lời của Han Nayeon thật sự ngu ngốc đến nực cười.
“Chị thật khờ”.
“Em sẽ hối hận về việc mình đã làm, Choi Seungcheol”.
Han Nayeon âm u nói, ánh mắt ác ý trừng thẳng về phía Choi Seungcheol.
“Người hối hận phải là chị mới đúng. Han Nayeon”.
Tiếng nói bất ngờ vang lên từ ngoài cửa, tất cả cùng đồng loạt quay đầu nhìn.
Chan thảnh thơi hiên ngang bước vào phòng, phía sau cậu còn có một người bảo vệ đang túm lấy một gã thanh niên lôi xềnh xệch vào trong.
“Chan à~!”.
Jeonghan vô cùng vui vẻ khi nhìn thấy em trai, nãy giờ chỉ lo đấu đá với Han Nayeon, Jeonghan quên mất Chan vẫn còn chưa trở lại.
Chan nhìn thấy Jeonghan vẫy tay với mình liền đi đến dịu dàng xoa nhẹ lên gáy anh, thế nhưng nụ cười lập tức tắt ngóm khi cậu quay sang nhìn Han Nayeon.
“Đây là thân tín của chị có đúng không?”
Chan ra hiệu, bảo vệ lập tức ném Park Seung Gi ra giữa phòng họp, gã ta đứng có hơi loạn choạn, sau khi ngẩng đầu nhìn thấy toàn lãnh đạo cấp cao liền run đến đứng không vững.
“Chan, em tại sao lại mang một người không liên quan vào đây?”
Han Nayeon khi nhìn thấy Park Seung Gi thì đã hoảng lắm rồi. Chuyện xấu chị ta làm đều là sai gã này đi thực hiện, kể cả việc chị ta bảo gã phải xóa dữ liệu gốc trong máy tính của Kang Minho, để thủ tiêu mọi bằng chứng sau mỗi lần bắt cậu ta làm giúp báo cáo, nếu Park Seung Gi khai ra toàn bộ thì chị ta chỉ có con đường chết mà thôi.
“Sao hả, sắc mặt sao lại trắng nhợt thế kia? Làm chuyện xấu nên chột dạ à?”.
Chan khẽ nhếch khóe miệng. Ý trêu tức rõ ràng khiến Han Nayeon nổi khùng lên.
“Mày ăn nói cho cẩn thận, ngay cả mày cũng bênh vực cái đứa tai họa kia sao!!? Bọn mày điên hết rồi có phải không?!!”
“Chị bớt bao biện, đính tội lên trên người của người khác đi. Chị nghĩ tôi mang tên này vào đây để múa hát góp vui cho mọi người hay sao?”.
Chan cười khẩy một tiếng khiến Han Nayeon bất giác run lên. Cậu quay sang nhìn Park Seung Gi, ánh mắt lạnh như băng.
“Nói đi, nói lại toàn bộ những gì anh đã nói khi ở trên hành lang lúc nãy”.
Park Seung Gi không tự chủ được run lên. Chàng trai chỉ mới hai mươi bốn tuổi lại có thể bộc lộ ra sát khí đáng sợ đến như vậy, tất cả chỉ vì câu nói muốn Jeonghan quỳ xuống xin lỗi mình của Han Nayeon.
“Dạ..dạ..”.
Park Seung Gi sợ hãi đến nói không nên lời. Vừa rồi gả ở trên hành lang cố gắng gọi cho Han Nayeon, nhưng chị ta đang tranh cãi kịch liệt với Choi Seungcheol nào có tâm trạng nghe máy. Park Seung Gi gọi mãi không được, vừa rối vừa lo nên mới tức giận đứng ở trên hành lang nói trống không, oán thán kể ra hết tội trạng của Han Nayeon.
Rõ ràng lúc đó chỉ có mình gã ở đó, biết mọi người đều đã đi họp gã mới dám càm ràm để trúc bỏ tức giận trong lòng, nào ngờ vừa quay lưng lại đã trông thấy sắc mặt u ám đáng sợ của ông chủ nhỏ họ Lee kia rồi.
Chan không nói hai lời lập tức gọi bảo vệ túm lấy Park Seung Gi mang vào trong phòng họp cho Choi Seungcheol trị tội, nào ngờ vừa mở cửa đã nghe thấy Han Nayeon nói, chị ta dám bắt Jeonghanie của cậu quỳ xuống, đúng là gan to bằng trời mà.
Park Seung Gi trước uy hiếp của Chan đành run rẩy kể ra mọi chuyện, còn bật lại đoạn ghi âm mà Han Nayeon dặn gã phải xóa dữ liệu trong máy tính Kang Minho ngay khi cậu ta hoàn thành bản báo cáo.
Từng chuyện từng chuyện đều được vạch trần ra trước mặt mọi người, những lãnh đạo cấp cao có mặt ở đó đều bàng hoàng đến ngỡ ngàng, bọn họ không thể tin được Han Nayeon lại dám làm ra loại chuyện xấu hổ và ghê tởm đến như vậy.
Ánh mắt của mọi người cứ như những con dao nhọn đâm về phía Han Nayeon, lúc này dù chị ta có cố biện minh đi nữa cũng không còn ai tin chị ta nữa rồi.
Han Nayeon lúc giống như tứ cố vô thân, ai cũng tránh xa và dùng ánh mắt kì thị nhìn chị ta khiến Han Nayeon không thể chịu đựng nổi.
“Không..không, tôi…”
“Chị còn gì để nói nữa sao?”.
“Có, chuyện sao chép báo cáo trưởng phòng Park cũng biết, ông ta biết tất cả!!”.
Han Nayeon chỉ tay vào Park Noh Sik, gã ta bị điểm tên mà giật mình, phút chốc hóa thành hoảng sợ.
“Tổng..tổng giám đốc, tôi không có làm!!”.
“Tất cả im hết đi!”.
Choi Seungcheol đập bàn quát lớn, giọng anh âm trầm chứa đầy phẫn nộ khiến tất cả đồng loạt nín lặng, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
“Chuyện này tôi sẽ điều tra rõ ràng, nhất định không bỏ xót bất kì con mối con mối mọt nào!!”.
Choi Seungcheol lạnh lùng nói. Park Noh Sik, Park Seung Gi và Han Nayeon cùng đồng thời chết lặng, sắc mặt cắt không còn giọt máu.
“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?!”.
Chất giọng từ tốn trầm ổn truyền vào như góp thêm lửa cho bầu không khí nóng rực bên trong phòng họ.
Han Sung Soo cuối cùng cũng đã tới rồi!
Tất cả mọi người đều đồng loạt đứng dậy.
“Chào chủ tịch!!!”
“Được rồi, mọi người cứ thoải mái đi”.
“Seungcheol, Chan. Các con làm sao mà sắc mặt khó coi thế kia”.
Han Sung Soo bước vào phòng, ông vẫn chưa nhìn thấy đứa con trai cưng đang đứng sau lưng của Choi Seungcheol.
Han Sung Soo vừa quay đầu, còn chưa hỏi được gì thì Han Nayeon đã lao đến túm lấy cánh tay ông, kêu khóc vô cùng thảm thiết.
“Bác ơi, các em ấy vì kẻ không ra gì mà vu oan cho con, không coi con là người nhà, bác ơi bác cứu con với”.
“Có chuyện gì từ từ nói, con làm sao?”.
Han Nayeon như nắm được cọng rơm cứu mạng, chị ta cay nghiệt chỉ tay vào người đang đứng sau lưng Choi Seungcheol, lớn giọng:
“Là nó, chính nó đã mê hoặc Cheolie và Chanie, không biết nó có nhét bùa ngải gì cho bọn chúng hay không, chúng vì nó thế nhưng không màng đến danh tiếng hãm hại con, chị họ của bọn chúng. Bác nói xem phải làm sao đây?!!”.
Han Nayeon thấy Han Sung Soo cau mày lại càng vui vẻ nói tiếp:
“Bác không biết đâu. Cheolie còn mê muội đến nổi đem cổ phần của công ty nhà mình chia cho thứ không biết từ đâu đến kia. Bác, hôm nay bác nhất định phải khiến cho bọn chúng tỉnh ra, nếu không công ty này toàn bộ đều sẽ bị người ngoài lấy mất”.
Công tu vốn dĩ là của Han Sung Soo, sau này là do Choi Seungcheol dẫn dắt phát triển thịnh vượn như ngày hôm nay. Han Nayeon mở miệng thì lại thành “công ty nhà mình” rồi, còn bao gồm cả ban thân trong đó, thật sự là không biết xấu hổ.
Han Sung Soo chưa hiểu rõ được tình hình, nghe Han Nayeon nói thì lập tức nhíu mày, quay đầu nhìn Choi Seungcheol.
“Seungcheol, chị họ con nói có thật không? Chuyện này là như thế nào!!”.
Choi Seungcheol nhìn thẳng vào lão ba nhà mình, thản nhiên gật đầu.
“Con bị mê hoặc, không thể không yêu chiều em ấy”.
“Bác thấy chưa, con nói không có sai mà!!”.
Han Nayeon vui như mở cờ, lần này chị ta có cơ hội đánh bại Choi Seungcheol rồi, để xem sau này trong công ty còn ai dám lên mặt với chị ta nữa không, kết cục sẽ thảm hại giống y như vậy.
Han Nayeon còn chưa vui mừng được bao lâu, một tiếng gọi nhỏ nhẹ từ phía sau lưng Choi Seungcheol truyền tới.
Jeonghan nghiêng đầu dùng đôi mắt lóng lánh trong suốt nhìn về phía mọi người.
Ai da tim tui!!
Han Sung Soo âm thầm ôm ngực, đây đâu phải ai khác mà là đứa con trai nhỏ bảo bối của ông mà.
Người khiến Cheol-Chan trầm mê như bị bỏ bùa chính là đứa em/anh trai cùng cha khác mẹ này đây.
Jeonghan bước lại gần lén lút nắm lấy góc áo Han Sung Soo, ngoại trừ Choi Seungcheol và Chan, những người còn lại đều há hốc mồm trước hành động này của cậu.
Jeonghan nhìn về phía Han Nayeon, nhỏ giọng nói:
“Chị ta là chị họ ạ? Chị ta ăn hiếp con nãy giờ”.
“Cái gì!!? Han Nayeon, sao con dám phách lối thế hả! Sao dám ăn hiếp Jeonghanie!!”
Han Nayeon bị quát mà ngớ người, vừa rồi còn tưởng mình có người cứu cánh, nào ngờ chỉ mới vài giây đã bị người kia mắng xối xả, Han Nayeon ngỡ ngàng vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì.
“Con…Bác ơi, con…”
Chan bước lên trước kể lại cho Han Sung Soo toàn bộ nội dung câu chuyện.
Han Sung Soo tung hoành trên thương trường nhiều năm, làm sao không hiểu được đã xảy ra chuyện gì, ông quay đầu dùng ánh mắt bất thiện nhìn Han Nayeon, trong đó hiện rõ sự không hài lòng cùng thất vọng.
“Nếu nhân chứng và vật chứng đều đã có đủ rồi thì cứ giải quyết theo quy định đi”.
“Bác!!!…”
Han Nayeon giật mình thốt lên, chị ta khổ sở túm lấy ống tay áo của Han Sung Soo, sợ hãi cầu xin.
“Bác, sao bác lại như vậy, sao bác lại bênh nó chứ. Con là cháu gái của bác mà, là chị họ của Seungcheol, bác không thể làm vậy được, thật không công bằng!!!!”.
Han Sung Soo không ngờ cháu gái mình lại dám ở trước mặt mọi người chỉ trích mình, đúng là được nuông chiều thành thói quen, nếu đã như vậy thì phải cho nó một bài học để nó biết sợ mà thông minh ra một chút.
“Han Nayeon, cô mới là người không có quyền nói câu công bằng ở đây. Người làm sai là cô, người lấy thân phận người nhà ra uy hiếp cũng là cô…”
“Cô chỉ là cháu gái họ mà thôi, còn Jeonghanie, nó là con trai ruột của ta. Ai ta cũng có thể phế chức, nhưng thân phận và địa vị của Jeonghanie sẽ mãi luôn ở đó, không ai được phép kinh nhờn có hiểu không?!!”
Cái gì?!! Con..con ruột!!!?
Han Sung Soo liếc mắt nhìn những biểu cảm kinh ngạc cùng ngỡ ngàng của những người xung quanh, sau đó trở lại trên gương mặt bàng hoàng chết lặng của Han Nayeon.
Cô muốn so sánh ư, nhưng ngay từ đầu cô đã không so được rồi.
Cô hoàn toàn không có cửa sánh với Jeonghan, hoàn toàn không!.
Han Nayeon chết lặng, người xung quanh cũng bắt đầu bàn tán. Toàn bộ đều là Han Nayeon tự biên tự diễn, người ta là anh em ruột, lại bị chị ta nói thành mối quan hệ bao dưỡng nhục dục xấu xa. Chị ta là chị họ mà còn không biết mặt em mình, thật đúng là… Uổn cho một người treo trên mình học bằng này văn bằng nọ, trong đầu chỉ toàn là ý nghĩ hèn mọn và cay độc, thật ghê tởm.
Ánh mắt của những người xung quanh nhìn Han Nayeon vô cùng khác lúc trước, chỉ toàn khinh miệt, dè bỉu, coi thường… tất cả tụ lại trên người Han Nayeon khiến chị ta sụp đổ, cúi đầu khóc rống vô cùng thê thảm.
Giờ đây không còn ai đứng về phe Han Nayeon nữa, biết được thân phận của Jeonghan, còn thấy cậu được cưng như vậy liền trở mặt nịnh nọt, mở miệng bênh vực Jeonghan, chì chiết Han Nayeon.
“Ta cho cô một ngày để thu dọn, tội của cô chắc chắn không thể ở lại công ty này nữa”.
“Bác, đừng mà, tha cho con đi, con không thể không có công việc được…”
“Không cần xin nữa, vô ích thôi. Nếu ngay từ đầu cô không nhắm vào Jeonghanie thì mọi chuyện còn có thể cứu vãn, bây giờ thì muộn rồi”.
“Park Noh Sik và Park Seung Gi, cả hai người cũng cùng bị buộc thôi việc!”.
Choi Seungcheol nói, câu nói của anh hoàn toàn hủy đi niềm hi vọng cuối cùng của đám người xấu xa kia, một cước đạp thẳng bọn chúng xuống vực sâu vô tận. Ở tuổi của họ, còn công ty nào chịu nhận họ nữa!!?
Han Sung Soo khẽ gật đầu ra hiệu, bảo an có mặt lập tức tiến đến túm lấy ba người mang đi.
“Khoan đã!”
Chan chặn lại Han Nayeon đã chuẩn bị ra khỏi cửa, ánh mắt mang đầy gai nhọn nhìn thẳng vào chị ta.
“Xin lỗi các anh trai của tôi đi. Chị làm ô uế danh dự của họ”.
Han Nayeon cắn răng im lặng không chịu nói. Chan khẽ xoay người, làm như không để tâm.
“Chị không nói cũng được, tôi sẽ đưa chị ra tòa, kiện chị tội phỉ bán và nhục mạ người khác”.
“!!”
Han Nayeon bàn hoàn ngẩng đầu, chị ta không thể tin được em họ lại có thể tàn nhẫn với mình như vậy. Chị ta quay sang cầu cứu Han Sung Soo, ông ta lạnh mặt không thèm liếc mắt nhìn chị ta dù là một ánh mắt. Những người khác lại càng bộc lộ vẻ khinh thường, chẳng một ai chịu đứng ra nói giúp chị ta cả.
Han Nayeon ủ dột rủ người, trong mắt tràn đầy mất mát. Sau cùng cũng nếm trải mùi vị chọc trúng người không nên chọc rồi.
Chị ta quay sang nhìn Jeonghan, hèn mọn cúi đầu.
“Xin..lỗi em, là chị không đúng, xin lỗi…”.
Nói xong liền bị bảo vệ kéo đi, trước khi ra khỏi cửa, Jeonghan còn gọi với theo:
“Nè, chị phải xuống xin lỗi Kang Minho nữa”.
Han Nayeon suýt chút thì trẹo chân ngã sấp mặt, nhưng bảo vệ lại không để ý đến chị ta, tiếp tục kéo người ra khỏi phòng họp.