Em trai, xin nhịn một chút - 43. Trò đùa của Jeonghan
Dáng vẻ không sợ hãi của Jeonghan thật sự chọc điên Han Nayeon, tuy vậy chị ta lại không thể phát tác trong phòng họp có mặt đông đủ các lãnh đạo cấp cao của công ty được.
Càng nhịn lại càng nghẹn. Han Nayeon cắn chặt răng, bàn tay siết đến độ trắng nhợt nhưng trên miệng lại tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc, chính trực.
“Cậu gì kia. Cậu nghĩ mình là ai mà có quyền lên tiếng ở đây, chỗ này đến lược cậu mở miệng nói chuyện à?”.
Câu nói của Han Nayeon thành công thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, bọn họ quay đầu lại, tập trung ánh nhìn lên trên người của Jeonghan.
Nói mới nhớ, người này là ai mà sao tổng giám đốc của họ lại cho cậu ta ngồi cùng bàn chứ, đúng là quá quắc.
Choi Seungcheol liếc mắt nhìn Han Nayeon, anh không nói chuyện nhưng bàn tay chậm rãi đưa lên xoa nhẹ sau gáy Jeonghan, giống như vỗ về bảo cậu đừng sợ.
Han Nayeon bị hành động bất ngờ của Choi Seungcheol làm cho giật mình, không nghĩ về chiều hướng nào mà lại tự nhận định rằng Jeonghan chính là cái thứ trà xanh đó.
Chết tiệt. Nó dám mê hoặc em họ mình, cái đồ ti tiện!
Han Nayeon nghiến răng cố nuốt xuống cơn tức giận, ở trong lòng lại nguyền rủa, mắng chửi Jeonghan không tiếc lời, nghĩ rằng cậu dùng nhan sắc đơn thuần kia để câu kéo, dụ dỗ Choi Seungcheol.
Đúng là thứ tai hoạ.
Choi Seungcheol không biết ý nghĩ trong đầu của chị ta, nếu không chắc sẽ nổi điên mà ném chị ta xuống lầu mất.
Người luôn hành động đê tiện, ngay cả ý nghĩ cũng hèn mọn. Thật kinh tởm.
“Được rồi. Đừng nói chuyện ngoài lề nữa, quay về vấn đề của dự án mới đi”.
Choi Seungcheol chỉ nghĩ Jeonghan nghịch ngợm muốn phát biểu linh tinh thôi, ở nhà người nọ cũng thường hay nói năng lung tung chẳng có nghĩa gì, Choi Seungcheol cũng quen rồi. Ở nhà cậu có thể tùy ý, nhưng chỗ này quá đông người.
Hơn nữa hiện tại họ đang bàn về dự án phát triển của công ty, nếu nói ra thân phận của Jeonghan lúc này thì cuộc họp sẽ bị gián đoạn, còn có thể bị đổi chủ đề đi một đoạn khá xa.
Choi Seungcheol xoa đầu Jeonghan để cậu ngồi yên rồi dùng chất giọng nghiêm nghị nói với những người đang có mặt.
“Tiếp tục”.
Jeonghan bị anh trai cùng tuổi túm gáy thì bĩu môi ngồi im lặng không lên tiếng nữa, trong lòng âm thầm gõ đầu Choi Seungcheol mấy lần.
Đồ ngốc, đồ ngốc!
“Thưa sếp”.
Trưởng phòng kế hoạch mang bản báo cáo trong tay Han Nayeon trình cho Choi Seungcheol xem, vừa rồi Han Nayeon giữ khư khư bản báo cáo này nên Choi Seungcheol vẫn chưa đọc được.
Choi Seungcheol nhận lấy bản báo cáo, mở ra nhìn. Từng dòng trình bày lưu loát chỉnh chu, dễ hiểu nhưng không quá sơ sài khiến anh vô cùng hài lòng.
Han Nayeon vô cùng hãnh diện ngẩng cao đầu, hỉ hả thừa nhận những ánh mắt tán dương cùng hâm mộ của những người đồng nghiệp cấp cao của mình. Chị ta thật sự đã nghĩ rằng bản thân tự mình hoàn thành bản báo cáo đó.
Da mặt đúng thật là dày như vỏ bưởi vậy. Bưởi thì thơm, còn cô ta thì thối từ đầu tới chân.
Choi Seungcheol vừa xem bản báo cáo vừa hỏi Han Nayeon vài câu hỏi, chị ta trả lời chung chung mà không vào được trọng tâm của vấn đề.
Jeonghan ngồi bên cạnh Choi Seungcheol thảnh thơi ngắm móng tay mình. Đang lúc mọi người im lặng thì cậu lại mở miệng:
“Chị ấy trả lời giống như là không biết gì về nó vậy á, giống hệt Minhyuk hồi đó, chép trộm bài bị cô bắt đứng lên trả lời thì gãi đầu gãi tai. Ngốc sít”.
Câu nói bâng quơ của Jeonghan khiến cả phòng họp rơi vào trong im lặng, ngay cả tiếng gió máy lạnh trên trần nhà cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Han Nayeon bị chọc trúng tim đen thì chột dạ, chị ta không nhịn được nữa đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt Jeonghan:
“Cái cậu kia, ý của cậu là gì hả? Cậu dám nói tôi sao chép, cậu là cái thá gì? Không có bằng chứng, cậu có tin tôi kiện cậu đi tù không, tương lai mất hết để coi cậu còn dám trơ tráo vu oan người khác nữa hay không?”.
“Han Nayeon chị bình tĩnh một chút”.
Han Nayeon chỉ thẳng vào mặt Jeonghan hét gào khiến Choi Seungcheol khẽ cau mày, anh quát lớn về phía Han Nayeon để chị ta ngừng lại.
Han Nayeon đang nổi điên cũng không quên bản thân đang ở đâu, chị ta căm tức trừng mắt nhìn Jeonghan như muốn nuốt sống cậu.
“Seungcheol à, sao em có thể để một đứa ăn nói không biết suy nghĩ như vậy vào đây hả, cậu ta có tư cách gì chứ!!?”
“Gì hả. Chị có tật giật mình à, sao phản ứng lớn dữ vậy”.
Jeonghan rất đanh đá mà chế nhạo Han Nayeon khiến chị ta tức giận đến muốn nổ cả tròng mắt.
“Mày…”
“Đủ rồi!”.
Choi Seungcheol thấy tình hình càng lúc càng căng thẳng thì nắm tay Jeonghan lại, ý bảo cậu đừng nói nữa. Anh quay sang nói với Han Nayeon:
“Một chút nữa có chuyện còn cần cậu ấy, chúng ta trước cứ giải quyết công việc đi đã. Còn nữa, chị nên chú ý cách dùng từ của mình”.
“Seungcheol, chị là chị họ của em đó. Em không thấy cái thằng đó nó nói gì chị hay sao, sao em có thể bình thản ngồi đó được”.
Han Nayeon ấm ức nói, trong suy nghĩ của chị ta Choi Seungcheol hẵn phải bảo bọc và kính nể chị ta nhiều hơn mới đúng. Chị ta chính là chị họ của Choi Seungcheol mà.
Những người có mặt ở đó nghe đến vấn đề nhạy cảm liền thức thời im miệng không lên tiếng. Dù sao người ta cũng là họ hàng, dễ dàng du di cho nhau, bọn họ là người dưng nước lã, nhiều khi tai họa lại rơi đến trên đầu họ cũng không chừng. Tốt nhất là đừng nên nói gì trong trường hợp này kẻo bị chú ý.
Han Nayeon luôn miệng nhắc đến mối quan hệ họ hàng của bọn họ suốt nhiều nămqua, nói đến mức Choi Seungcheol muốn sinh ra phản ứng bài xích đối với nó. Anh thở dài nói Han Nayeon:
“Cậu ấy chỉ nói vậy thôi, chị cũng đừng làm quá mọi chuyện lên”.
“Làm quá sao? Seungcheol à. Bây giờ nó đang chửi trên đầu chị, vu cáo chị là đồ ăn cắp, chị sẽ không dễ dàng để yên cho nó như vậy, nó nhất định phải hối hận khi dám động đến chị”.
Han Nayeon trừng mắt về phía Jeonghan, trong giọng nói chứa đầy oán độc và cay nghiệt khiến người ta nổi da gà.
Người phụ nữ này thật hung dữ và tàn nhẫn. Đúng là đáng sợ mà.
Choi Seungcheol vừa tiếp tục đọc báo cáo thì bỗng dưng khựng lại, sắc mặt tối đen lạnh lùng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Han Nayeon.
“Phó trưởng phòng Han, chị nói bản bảo cáo này chị tự tay làm sao?”
“..Đ..đúng vậy..”
Han Nayeon hơi bối rối, câu hỏi của Choi Seungcheol còn có cách xưng hô thay đổi của người nọ khiến chị ta nảy sinh cảm giác bất an kì lạ, dường như sắp sửa có chuyện gì đó rất xấu sắp xảy ra.
“Có… chuyện gì sao?”
“Vì bản báo cáo này do tự tay chị làm nên cậu ấy nói chị sao chép chị liền muốn cậu ấy trả giá?”.
“Phải!”
Rầm!!
Choi Seungcheol đập mạnh bản báo cáo lên trên bàn, tiếng động lớn đến mức khiến tất cả mọi người có mặt trong phòng họp đều giật mình sợ hãi, hai tay run rẩy không dám phát ra bất kì âm thanh nào.
“Seu..Seungcheol em..em làm gì vậy?!”.
“Phó trưởng phòng Han, tôi cho chị cơ hội cuối cùng. Chi nói, bản báo cáo này là do ai làm?”.
Han Nayeon sợ đến run người, nhưng chuyện này làm sao chị ta thừa nhận được, cố níu kéo chút hi vọng xa vời, cố chấp nói:
“Là..là chị..”
“Đủ rồi!”.
Choi Seungcheol đưa ngón tay chỉ vào bản báo cáo, bảo Han Nayeon nhìn cho rõ.
“Phó phòng Han, chị mở to mắt nhìn xem đây là cái gì. Tôi là trò chơi của chị, mặc chị đùa giỡn sao cũng được à?!!”.
Han Nayeon không hiểu Choi Seungcheol đang nói gì, nhưng trong lòng liên tục cảm nhận được dự cảm không lành, chị ta run rẩy bất an liếc nhìn vào trang giấy in rơi trên bàn, phía cuối dòng của tờ báo cáo cuối cùng có một dòng chữ nhỏ, nếu đọc vội sẽ vô tình bỏ qua nó.
“Cái..cái này… cái này, không phải…”
Jeonghan ở bên cạnh bất chợt nghiêng người đặt một nửa trên tim lên trên má mình, mỉm cười nói bằng một giọng vô cùng đáng yêu.
“Haniehae~”.
“Là tôi thừa dịp Minho không để ý đánh lên đó, nó là câu chào tôi nói từ nhỏ tới lớn. Chị đừng nói chị cũng thích chào bằng tên của tôi đi?”
Jeonghan bật cười, tuy là lúc thêm vào mém xíu đã bị Minho phát hiện, thiếu chút nữa là bị câu ta bóp cổ ngỏm luôn rồi.
Câu nói mang theo ý cười của Jeonghan làm cho những người khác giật mình hô lên.
Này là xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng phải nói Han Nayeon tự tay làm bản báo cáo này sao, vậy sao cậu người mới kia lại thấy được nó? Minho rốt cuộc là ai nữa??!
Tất cả đều ngơ ngác kinh ngạc quay đầu nhìn nhau, tiếng thảo luận bất chợt tràn lan khắp cả phòng họp.
Han Nayeon run rẩy đứng đó, sắc mặt tái xanh. Chị ta hoàn toàn không nghĩ đến trường hợp này.
“Han Nayeon, chị còn có gì để nói không?”
“Seungcheol à em đừng tin cái đứa đó, nó… nó muốn hãm hại chị đó. Đúng rồi, sáng nay chị có quở trách nó vài câu vì không nghe lời cấp trên, chính vì vậy mà nó cố tình đánh ra dòng chữ dư thừa đó để hại chị”.
“Seungcheol à em nhất định phải trừng trị cái thằng đó cho ra lẽ. Để nó ở lại nó nhất định nó sẽ phá nát công ty này cho xem!”.
Han Nayeon hoảng quá nói năng không lựa lời nữa. Những người xung quanh nghe thấy liền cau mày, nhất là hai vị cổ đông khác của công ty.
Có nhất thiết phải nói như vậy không? Lại còn trù ẻo nữa, phụ nữ gì mà ăn nói xui xẻo vậy không biết.
Park Noh Sik nhận thấy tình hình không ổn, nhìn thấy Han Nayeon dùng ánh mắt cầu cứu mình liền vội vả đứng dậy. Gã ta cũng sợ bộ phận của mình bị ảnh hưởng.
Chiêu trò gian dối của Han Nayeon khiến gã cũng được hưởng lây không ít, bộ phận của gã trong nhiều tháng liền được sếp trên ưu ái khen thưởng cho, đi ra ngoài cũng có thể cao hơn người các bộ phận khác cả một đầu, còn được hưởng thụ ánh mắt hâm mộ và ganh tỵ của bọn họ nữa.
Cảm giác tuyệt vời này Par Noh Sik thật sự không muốn để vuột mất.
“Tổng giám đốc. Ngài hãy bình tĩnh lại. Phó phòng Han nỗ lực vất vả bao lâu nay chúng ta đều thấy, sao chỉ có thể vì một cái đứa không ra gì này, không bằng không chứng mà làm oan cô ấy được”.
Câu biện minh củ Park Noh Sik không những không làm dịu đi cơn giận dữ của Choi Seungcheol, ngược lại càng như châm dầu vào lửa, sắc mặt Choi Seungcheol càng lúc càng trở nên khó coi.
“Trưởng phòng Park. Ông cũng chẳng có chứng cứ gì, mở miệng đã sỉ nhục người khác vu oan người của ông. Phòng Marketing mấy người trở nên giống nhau như vậy từ lúc nào? Là đỡ đần cấp dưới, hay là bao che hả?!!”.
“Tôi..tôi.. Xin lỗi sếp, tôi không có ý đó”.
Park Noh Sik vội vàng giải thích. Gã không ngờ cơn giận của tổng giám đốc lại lớn như vậy, vì giúp Han Nayeon mà lửa đã cháy lan sang gã.
Park Noh Sik ngậm chặt miệng không dám nói gì nữa. Gã liếc mắt về phía Han Nayeon, vô cùng không vui.
Cô tự mà lo lấy thân đi. Đúng là xui xẻo mà.
Han Nayeon bị cấp trên trực tiếp của mình bỏ mặc thì càng thêm lúng túng. Nhưng chị ta dù có chết cũng không thừa nhận.
“Tôi không sao chép. Mấy người chỉ nói miệng rồi vu oan cho tôi, tôi sẽ tìm chủ tịch để nói rõ chuyện này”.
Đây là một lời đe dọa trắng trợn.
Tổng giám còn ngồi ở đó, Han Nayeon đã muốn chủ tịch ra mặt giúp mình rồi.
Choi Seungcheol không nói gì nhìn chằm chằm vào Han Nayeon, người phụ nữ vẫn không biết sống chết mà kiên trì thách thức quyền lực của anh.
“Bác nhất định sẽ bảo vệ tôi. Để xem mày sẽ bị xử như thế nào, đồ xảo trá”.
Câu cuối chính là đang nói cho Jeonghan nghe.
Jeonghan thản nhiên nhìn lại chị ta, không chút lo sợ mà đáp trả.
“Vậy chị gọi chủ tịch của chị tới đây đi. Cho ông ấy biết rõ mọi chuyện luôn”.
Hahahaaa, để xem chủ tịch của chị sẽ bênh cháu gái hay bênh con trai ruột của ổng đây.
Vẻ mặt không chút sợ sệt của Jeonghan lần nữa chọc điên Han Nayeon, chị ta sa sầm mặt.
“Được, mày chờ đó. Seungcheol, bác cũng nên biết những việc mà em đang làm đi. Mê mẩn một thằng con trai gian trá, dung túng cho nó hãm hại người nhà của mình, nói không chừng bác sẽ hạ chức của em đó”.
Han Nayeon tự tin nói. Chị ta ấy vậy mà thật sự gọi cho Han Sung Soo.