Em trai, xin nhịn một chút - 38. Bài học cho những kẻ phách lối
Yang Duck Hwan ra hiệu mọi người im lặng rồi mới nghe điện thoại.
“Anh rể, anh gọi em…”
Yang Duck Hwan nói được hai câu thì im bặt, sắc mặt hết trắng lại chuyển sang tím thay đổi liên tục, cuối cùng trở thành một màu xám xịt.
Gã ta sơ ý ấn loa ngoài và thế là tất cả mọi người đều nghe được hết cuộc trò chuyện.
“Duck Hwan mày đã làm cái gì hả? Mày đã đắc tội ai mà ra nông nổi này!!!? Tao vì tự ý dành phòng cho mày mà đã bị ông chủ đuổi việc rồi!!
Đồ ngu, đồ ăn hại, đồ xui xẻo!!! mày và chị gái vô tích sự thích ngồi lê đôi mách của mày là một lũ mang vận xui đen đủi.
Mày tốt nhất nên đi xin lỗi người ta đi, đừng để sau này không còn chỗ mà dung thân ở đất Seoul này. Đúng là tai bay vạ gió mà, mày sau này đừng hòng xin tao một cắt một xu nào, tao đá chị gái ỏng eo mắc bệnh công chúa của mày rồi, chúng ta từ nay không còn quan hệ nữa!!”.
Người bên kia nói một tràn đầy giận dữ rồi tắt máy, đám người vừa nghe xong cuộc trò chuyện bỗng chốc rơi vào trong im lặng, cả nhân viên nhà hàng cũng lặng thinh không biết nói gì.
“Chuyện…chuyện này là sao?”.
Yang Duck Hwan thẩn thờ vẫn chưa thể tin được. Bỗng gã ngẩng đầu nhìn thẳng vào Jeonghan.
“Là..là mày ư? Em trai của mày làm…làm gì trong Mandarina?”
Jeonghan liếc gã, bình thản trả lời.
“Cậu ấy là ông chủ của Mandarina”.
“!!”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến mất khả năng ngôn ngữ. Người có thể thẳng tay đuổi cổ một quản lý cao cấp chỉ trong vòng ít phút ngắn ngủi như vậy, không phải ông chủ thì còn ai có quyền hạn mạnh mẽ như vậy nữa.
Yang Duck Hwan kinh ngạc đến trợn trắng cả mắt, ánh nhìn ngưỡng mộ của đám người vừa rồi còn đặt trên người gã nay đã chuyển hết sang Jeonghan, Yang Duck Hwan cảm giác như có cục máu đông nghẹt ở trong ngực, muốn phun ra mà phun không được.
Vừa quay đầu đã bắt gặp ánh mắt chán ghét cùng coi thường của Jeon Dok Ha, tuy gã ta đã vội thu liễm lại nhưng vẫn bị Yang Duck Hwan nhìn thấy, gã cảm thấy như bị một cú tát thẳng vào mặt, cả gã bạn luôn đi theo bên cạnh cũng âm thầm lén lút nhích ra xa khỏi gã.
Yang Duck Hwan tức đến muốn hộc máu miệng, nhưng lúc này đã khác rồi, gã không dám động đến Jeonghan dù là một sợi tóc. Gã căm tức siết chặt tay, phẫn nộ cùng xấu hổ như vùi lấp lí trí gã.
“Duck Hwan à”.
“Cô tránh ra, phiền phức quá!!”.
Yang Duck Hwan hất văng cánh tay của Ha Mi Young, cô ta bị đẩy bất ngờ nên không kịp đề phòng, ngã nhào vào bàn ăn làm vỡ hết mấy cái đĩa, nước sốt toàn bộ bắn vào trên bộ váy sạch sẽ xinh đẹp trên người cô ta, Ha Mi young té lăn quay trên mặt đất vô cùng chật vật.
“Tôi không rảnh tiếp các người nữa, xéo đi!!”.
Yang Duck Hwan nói rồi lập tức bỏ chạy ra khỏi nhà hàng, gã hiện tại không còn tiền để trả cho bữa ăn này nữa phải trốn đi thôi, những người trong phòng thấy vậy vội đuổi theo gã.
“Duck Hwan à, còn bữa tiệc thì sao…”.
“Mọi người xin dừng bước”.
Yang Duck Hwan lao như điên đi mất rồi, đám người còn lại bị bảo an và nhân viên nhà hàng chặn lại ở sảnh cửa chính, hành động của họ thu hút rất nhiều sự chú ý của những thực khách đang ngồi trong sảnh.
“Quý khách còn chưa thanh toán nên không thể rời đi ạ, vui lòng thanh toán số tiền này cho nhà hàng”.
Nhân viên đưa ra một tờ hóa đơn, trên đó ghi số chín triệu năm trăm nghìn won (khoảng gần 180 VND). Đám người nhìn mà kinh ngạc há hốc mồm.
Cái gì, chỉ một bàn thức ăn và rượu đó mà đến tận 8 triệu won á, bọn họ không có đem theo nhiều tiền như vậy.
“Mi Young, chúng tôi tặng quà cho cô rồi, chầu này cô thanh toán đi, bữa tiệc này chính là cô mời chúng tôi mà”.
Gã bạn thân của Yang Duck Hwan lớn tiếng nói, bây giờ gã kia không ở đây, tình hình cũng xoay chuyển rồi, gã cũng chẳng cần phải nể nang Ha Mi Young nữa.
“Tớ..tớ…”
Ha Mi Young kinh hãi, cô ta làm gì có nhiều tiền như vậy để trả chứ, vốn nghĩ bạn trai Yang Duck Hwan sẽ trả cho cô nên Ha Mi Young cũng không mang theo nhiều tiền, cô ta đâu ngờ thằng khốn đó vậy mà lại bỏ cô ở lại đây với mớ hỗn độn này rồi trốn đi.
Ha Mi Young quay sang cầu cứu người bạn thân Seo Hye Jin của mình, cô ta thế mà lại né tránh ánh nhìn của Ha Mi Young, giả vờ như mọi chuyện đều không liên quan đến mình.
Ánh mắt của người trong sảnh nhìn vào Ha Mi Young với vẻ dò xét và ái ngại. Quần áo của cô ta hiện tại vô cùng dơ bẩn, lại mang trên lưng tội danh ăn quỵt không trả tiền, không có tiền mà cũng đòi đến nhà hàng cao cấp để ăn tối, đúng là không biết xấu hổ.
Đối diện với những ánh mắt soi mói và khinh thường đó của mọi người, cô ta như muốn sụp đổ.
Mọi chuyện sao lại như vậy. Đáng lẽ ra cô ta phải là người tỏ sáng nhất đêm nay chứ, mọi ánh mắt đặt trên người cô ta đều phải là ánh mắt hâm mộ cùng ghen tỵ chứ không phải sự chê cười và dè bĩu này. Tại sao lại như vậy!!
“Mi Young à, cậu ở lại lo tính tiền đi nhé, bọn tớ..bọn tớ về trước đây”.
Seo hye Jin nói rồi xách túi muốn bước đi, thái độ như không muốn dính dáng gì đến Ha Mi young nữa, phủi sạch mọi quan hệ giống như hai người chưa từng thân thiết với nhau ngày nào.
Ha Mi Young ngỡ ngàng.
“Yahh!! Sao mày lại như thế hả con khốn kia!!”
Ha Mi Young cứ như người điên mà hét lên rồi lao vào túm tóc Seo Hye Jin.
“Tao coi mày là bạn mà con khốn, dám đối xử với tao như vậy sao!!?”.
“Áaa bỏ ra, bỏ tóc ra!! Con điên!!”.
Seo Hye Jin cũng hét lên, hai người giống như hai con trâu bị động kinh mà gào thét túm tóc nhau vật qua vật lại, hai tên thanh niên vội vào can càng làm mọi chuyện rối thêm, bốn người làm đổ cả khung cảnh trang trí đặt trong sảnh nhà hàng.
“Này, này…!”
Jeon Dok Ha và tên bạn thân không may lại bị móng tay của hai người phụ nữ cào làm bị thương cả gương mặt, hai tên đàn ông đau đớn cũng kêu hét loạn cả lên.
Bốn người biến sảnh nhà hàng thành một mớ hỗn độn.
“Gọi cảnh sát, mau gọi cảnh sát đi!!”.
Quản lý nhà hàng hét lớn gọi nhân viên, những khách khứa có mặt trong sảnh nhìn thấy sự kiện khôi hài như vậy liền lấy điện thoại ra quay lại, ai đó nhanh tay đã đăng lên trên mạng, bốn người trở thành trò cười cho cả trường cấp ba và lớp đại học của họ.
Cảnh sát rất nhanh đến tách bốn người đang không ngừng la hét đánh đấm ra, giữ mỗi người ở một góc cách người kia một sải tay, bốn người vẫn dùng ánh mắt hình viên đạn liếc nhìn nhau. Người ngợm cả bốn đều bầm dập tơi tả, chỉ còn mỗi mình Minhyuk, Jeonghan và Lee SooAh là lành lặng không bị làm sao cả.
Jeonghan bảo nhân viên lấy cho mình một hộp sữa tươi rồi đem nó đặt vào tay Lee SooAh.
“Cảm ơn cậu, nhờ cây dù ngày đó tớ đã không mắc mưa. Hộp sữa này cậu uống cho bớt sợ”.
“Jeonghan à. Tớ…”
Lee SooAh chưa kịp nói thì cảnh sát đã quát lớn cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, ông không mắng Lee SooAh mà đang mắng Seo Hye Jin, cô ta vì gương mặt bị cào rách của mình mà khóc như sắp chết đến nơi vậy, xấu xí vô cùng.
Vị cảnh sát trung niên cũng rất mệt mỏi với bốn người này, ông chống hông gằn giọng:
“Bây giờ chuyện đánh nhau chúng tôi sẽ không truy cứu, nhưng nếu các cô cậu không trả tiền cho nhà hàng thì chính là tội hình sự đó, sẽ bị bắt giam!”.
Bốn người nghe xong thì mặt mày bỗng chốc tái mét. Bọn họ gom hết tiền trong tài khoản ra thì cũng vừa tròn 20 triệu won, nhưng nhiêu đó lại không thể chi trả được hết số nợ, bởi vì bọn họ còn phải đền tiền cho cảnh trang trí đã bị bọn họ đạp hư nữa, trong đó có chiếc bình cổ trị giá hơn 50 triệu won.
“Chúng..chúng tôi không đủ tiền..”.
“Vậy thì gọi người nhà mang tiền đến!”.
“Không đừng..đừng gọi người nhà!!”.
Cha mẹ nhất định sẽ đánh chết bọn họ nếu biết họ gây ra việc đáng xấu hổ như vậy. Cả đám cúi đầu khóc nức nở khiến cảnh sát cũng không biết phải làm sao.
Jeonghan nhìn tình cảnh thảm thương của bọn họ liền chủ động muốn giúp, dù sao cũng từng là bạn học năm cấp ba nên cậu không đành lòng.
Minhyuk vừa nhìn liền biết cậu muốn làm cái gì, cậu ta khoanh tay lại, lắc đầu.
“Cậu thánh mẫu vừa thôi, đừng có quên ai đã luôn ức hiếp cậu suốt khoảng thời gian còn đi học”.
Jeonghan im lặng một lúc, cậu có một suy nghĩ khác.
“Nhưng bọn họ đã chịu sự trừng phạt rồi không phải sao? Thấy chết mà không cứu, làm vậy tớ cũng chẳng có gì tốt đẹp hơn đám người đó, hơn nữa lương tâm tớ cũng sẽ cảm thấy buồn bã không ngủ yên được”.
Minhyuk yên lặng ngẫm nghĩ lời Jeonghan nói. Đám người kia có thể là kẻ xấu chết cũng không hết tội, nhưng cậu cũng không thể bắt Jeonghan trở thành kẻ xấu giống như họ được, như vậy chỉ tạo nên một vòng ân oán tuần hoàn mãi mãi không bao giờ chấm dứt.
Bản thân bị đối xử tệ rồi lại dùng cách tương tự đáp trả, nó không chứng minh mình mạnh mẽ, nó chỉ chỉ ra sự ác ý bên trong con người mình mà thôi.
Ác ý muốn nhìn thấy kẻ đã khiến mình đau khổ phải chịu tội, đó là mặt xấu của con người. Jeonghan lại không như vậy, cậu có suy nghĩ của một đứa trẻ tốt bụng và thiện lương.
Đám người dù sao cũng chỉ độc mồm độc miệng mà không thực sự bạo hành Jeonghan, bị trừng phạt như vậy hiện tại cũng có thể cho qua được rồi, nhìn thảm trạng của bọn họ lúc này cũng biết mọi nhân quả báo ứng đều đã trả về nơi thuộc về nó.
Gieo nhân gì thì gặt quả nấy, nếu không thì con cháu sẽ phải gánh chịu tất cả.
Đứa trẻ luôn sống một cách nhân hậu thật thà, Trời Phật mới ưu ái ban cho chúng một đôi mắt trong sáng và nụ cười xinh đẹp đến nhường vậy.
Minhyuk lúc này hiểu ra mọi chuyện thì cũng gật đầu mỉm cười, cậu vỗ vỗ vai Jeonghan.
“Cứ làm những gì cậu cho là đúng đi. Bọn chúng nếu một lần nữa dám lấy oán báo ân thì anh đây sẽ cho chúng một trận, đánh đến cha mẹ cũng nhìn không ra luôn”.
“Hahaa!!”.
Jeonghan khúc khích nở nụ cười, dưới sự động viên của bạn thân, cậu đi đến bên cạnh quản lý nhà hàng và cảnh sát.
“Để tôi trả thay họ”.
Bốn người đang cúi đầu bỗng giật mình, mạnh ngẩng mặt lên nhìn Jeonghan, trong ánh mắt là vẻ hoang mang, xấu hổ cùng không thể tin được.
“Jeonghan, cậu…”
“Lần này xem như các cậu nợ tôi, sau này nên cư xử cho ra dáng người trưởng thành một chút”.
“Các cậu luôn chê cười và khinh miệt trí lực của tôi không hoàn thiện, nhưng tôi chưa bao giờ có cuộc sống dối trá và mệt mỏi như các cậu. Tôi không phải vắt óc suy nghĩ ra cách hãm hại một ai đó, nghĩ kế làm sao để ôm lấy một chỗ dựa có lợi cho mình, sống giả tạo, cố gắng sống ảo để nhận lời tung hô và khen ngợi vô giá trị từ mọi người”.
“Cuộc sống của tớ rất thoải mái. Nếu được, các cậu hãy thử sống bớt toan tính lại một lần đi, rồi sẽ thấy cuộc sống này nhẹ nhàng và tươi đẹp biết bao nhiêu”.
Lời của một người bạn mà từ trước đến nay luôn bị bọn họ coi thường và ức hiếp, tuy đơn giản nhưng lại ẩn chứa nhiều điều, vạch ra rất nhiều thói sống giả tạo và đen tối của vô số người trong xã hội.
Cả đại sảnh đều im thin thít liếc nhìn cậu, Jeonghan vẫn dùng đôi mắt trong sáng vô tư để ngắm nhìn thế giới này, nhờ vậy, những người lâm vào bước đường cùng như bốn người trước mặt mới được cậu cứu thoát.
“Tớ biết rồi, xin lỗi vì đã …coi thường cậu. Jeonghan, xin lỗi cậu…”
Bốn người một lần nữa cúi đầu, cảm thấy bản thân thật xấu xa, ích kỉ và ngu ngốc.
Jeonghan không để ý bọn họ nữa, cậu quét mã thanh toán chiếc bình cổ cho nhà hàng rồi cùng Minhyuk rời đi.
Khi ra đến cửa thì nhìn thấy Choi Hansol đã chờ sẵn ở đó, cậu tựa vào bên cửa kính xe, dáng người cao ngất hoàn mỹ sáng mừng trong đêm đen phồn hoa của Seoul.
Chiếc xe thể thao hai cửa màu xanh đậm phía sau cậu đại diện cho thân phận và địa vị hơn người của cậu.
Nhìn thấy Jeonghan bước đến, người nọ lập tức đi đến đỡ anh bước xuống bậc cầu thang.
“Hyung!”.
“Tới sớm nhỉ, SeungKwan nó réo em à?”
Choi Hansol gật đầu:
“Ừhm, em đưa anh về nhanh. SeungKwan sắp ép chết bạn học của anh rồi”.
“Hả?!!”.
Jeonghan không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh vô thức nhớ đến Yang Duck Hwan, gã ta có lẽ đang bị em trai anh vờn đến thừa sống thiếu chết rồi.
“Vậy mình về thôi. À, còn Minhyuk…”
“Nhà tớ ngược hướng, để tớ tự đi taxi về”.
Minhyuk nói, cậu vẫy vẫy tay với Jeonghan.
Choi Hansol bên cạnh chầm chậm nói:
“Em gọi xe cho anh ta rồi, kia kìa”.
Theo hướng Choi Hansol chỉ, Minhyuk vừa nhìn đã rớt cằm xuống luôn.
Đó…đó là taxi sao? Kẻ nào lại lái BMW để chạy Grab vậy!!!! Mẹ nó chứ!!
Choi Hansol che chắn cho Jeonghan ngồi lên chiếc xe trị giá gần 14 tỷ won của mình, lái đi trong ánh mắt kinh ngạc cùng chết lặng của bốn người bạn học vừa được cảnh sát thả ra cửa.
Lee SooAh lặng lẽ đứng tách biệt với đám người, hướng mắt nhìn theo chiếc xe thể thao màu xanh biển dần biến mất trên con đường đô thị tấp nập, ý nghĩ nhỏ vừa nhen nhóm đã vội tan rã như tàn lửa cháy điêu linh.
Cô không xứng với người con trai đó nữa rồi. Cậu bây giờ không còn là đứa học sinh nghèo hướng nội ngày trước, khoảng cách của cả hai đã rất xa.
Lee SooAh cũng không hi vọng gì nữa, cô chỉ mong người con trai hiền hậu đó sẽ sống cuộc đời còn lại trải đầy hoa.
Bởi vì cậu kiên trì sống một cuộc đời lương thiện, nên mới may mắn có được những người yêu thương mình, những người có thể sống cả đời để chăm lo cho cậu, dùng chính chân tâm đối đãi lẫn nhau.
Đó chính là trái ngọt của mần “nhân” tốt.