Em trai, xin nhịn một chút - 37. Mandarina
Jeonghan gọi một lèo ra tám chín món ăn trong cuốn menu. Yang Duck Hwan nghe xong mà mặt mày tái mét lại, ngay cả Ha Mi Young cũng giật mình sượng cứng người, nụ cười giả tạo cũng sắp không giữ được.
Bọn họ đặt bàn nhưng chưa đặt món, bây giờ nếu họ thu hồi lại những gì Jeonghan gọi thì mặt mũi còn biết để ở đâu nữa.
Yang Duck Hwan đã nói chầu này gã sẽ trả cho cô, Ha Mi Young nghĩ đến lời hứa đó của bạn trai liền yên tâm lại.
Không sao. Dù gì kẻ phải cắt thịt ra trả tiền cho bữa ăn này cũng không phải là mình.
Tâm tình Ha Mi Young bỗng chốc tốt trở lại, cô tỏ vẻ Jeonghan thật biết cách gọi món, mồm miệng giả tạo khen vài câu.
Những người còn lại ánh mắt cũng lộ ra sự khó tin, liếc nhìn Jeonghan âm thầm đánh giá cậu.
Jeonghan không những biết những món đắt tiền đó mà lại còn phát âm được tên của món ăn nữa. Có những món dù nhìn bọn họ cũng không biết phải đọc lên như thế nào.
“Jeonghan à cậu nhìn menu gọi đại sao, lát nữa ra món không ngon thì phải làm sao bây giờ, bỏ thì lại quá phí phạm, cậu thật đúng là biết cách làm chúng tôi mất mặt”.
Seo Hye Jin tỏ vẻ không vui, nói. Cô ta không phải thật sự vì sợ phí đồ ăn mà nổi giận, chủ yếu là cô ta nhìn sắc mặt Ha Mi Youn, liền hiểu rõ bữa ăn hôm nay rất đắc tiền, như vậy chẳng khác nào dát vàng lên trên mặt Ha Mi Young, điều này khiến Seo Hye Jin ganh tỵ đến tự hoá axit trong dạ dày chính mình.
Cô ta không thể công kích Ha Mi Young nên chuyển mục tiêu sang người dễ bắt nạt nhất – Jeonghan.
Jeonghan nghe cô ta lép nhép cũng chỉ thản nhiên trả menu lại cho nhân viên, chầm chậm nói:
“Cứ ăn thử đi, lát nữa đừng có người liếm đĩa mới là không bị mất mặt đó”.
“Cậu…
“Aa thôi thôi mà, mọi người trước cùng nhau cạn ly đi, nào!”.
Ha Mi Young một lần nữa ngăn cản cuộc “chiến tranh”. Đây không chỉ là bữa sinh nhật mà còn là thể diện của cô ta, cô ta sẽ không để cho mấy thứ ruồi nhặn vo ve này làm hỏng cuộc vui đâu.
Mọi người nghe theo Ha Mi Young cùng nhau nâng ly lên, Jeonghan và Minhyuk không tình nguyện cũng cầm lấy ly của mình, bởi vì từ đầu tới cuối Ha Mi Young đều không có làm ra chuyện gì xấu với bọn họ, không ai có cớ để mà tức giận lên cô ta cả.
Yang Duck Hwan ngồi bên cạnh lúc này vẻ mặt vô cùng âm trầm, không ai biết gã ta đang nghĩ gì.
“Duck Hwan anh sao thế, cùng nâng ly đi nào”.
Bị Ha Mi Young vỗ lên cánh tay mới làm gã ta hoàn hồn lại, ánh mắt như có thâm thù đại hận bắn về phía Jeonghan như muốn nuốt sống cậu.
“Ăn xong chúng ta sẽ đi đâu nữa? cứ như vậy mà tan thì cũng thật là đáng tiếc, lâu lắm mới có dịp tụ tập như thế này mà”.
Jeon Dok Ha vừa nhấp một ngụm rượu vừa gợi ý, tiệc sinh nhật hoành tráng là phải đi tăng hai tăng ba, chỉ một bữa ăn ở nhà hàng thôi thì làm sao đủ được.
Ha Mi Young nghe cậu bạn nói thì nhẹ nhàng mỉm cười, cô ta cố ý nghiêng người ôm cánh tay Yang Duck Ha, giống như đang âm thầm ra dấu cho gã.
“Mọi người muốn đi đâu nữa?”
“Hay là đi chơi bowling đi”.
“Ầy cậu khùng hả, bowling thường quá không thích hợp”.
“Vậy đi hát karaoke đi, vào đó quẩy nhạc một hồi là đủ phê rồi”.
Rất nhiều người cùng nhau cho ý kiến, vấn đề về tăng hai trở nên vô cùng náo nhiệt.
“Được được, phải đi bar đi pub mới thú vị chứ”.
“Vậy phải đi đâu?”.
“Nơi để lắc quẩy nổi tiếng và sang trọng nhất Seoul, còn có thể là chỗ nào ngoài KTV-Pub “Mandarina” ở Gangnam nữa chứ”.
“Nhưng ở đó rất cao cấp, không phải ai cũng có thể vào được đâu”.
“Phải, bọn mình không đặt phòng được vì không có thẻ”.
Jeon Dok Ha nghe vậy cũng gật đầu đồng tình.
“Phải rồi, chỗ đó chỉ dành cho người có tiền thôi. Ba tớ có thẻ thành viên này, nhưng mỗi lẫn chỉ có thể dẫn một người vào cùng mà thôi”.
Đám thanh niên thở dài đầy tiếc nuối. Bọn họ vẫn chưa đủ đẳng cấp và địa vị để có thể đặt phòng riêng ở Mandarina. Dù mỗi khi đi ngang nhìn qua thấy cánh cổng lớn đồ sộ hoa lệ đó, lòng họ vẫn luôn ao ước được một lần đặt chân vào đó, tựu điểm ăn chơi sang trọng bậc nhất thủ đô.
Jeonghan bên cạnh nghe họ bàn mà cảm thấy lạ lạ. Cái tên nghe thật quen nha~. Jeonghan lấy điện thoại nhắn tin cho SeungKwan.
Jeonghan: Hi, em có biết Mandarina ở Gangnam không?
Em trai Boo: Biết, sao tự dựng anh lại hỏi vậy?
Jeonghan: Chỗ đó rất đắc à? Khó đặt chỗ lắm sao?
Em trai Boo: Cũng đâu có khó đặt lắm đâu
Jeonghan: Em từng đến đó chơi rồi hả?
Em trai Boo: ….
Em trai Boo: Ông tướng, chỗ đó là bất động sản của
em trai anh – Boo SeungKwan em nè!!
Uổng công em thương anh nhiều như vậy,
moi hết phèo phổi ruột gan ra đưa cho anh,
anh lại chẳng thèm để em ở trong lòng,
ngay cả em làm gì anh cũng không biết.
Anh )(*&^%$%^*#$JK_)( + 2005 từ
Jeonghan lặng lẽ tắt chuông thông báo rồi cất điện thoại vào trong túi, giả vờ như cái gì cũng chưa nhìn thấy. Món ăn lúc này cũng đã được nhân viên mang lên.
Không khí trên bàn ăn hiện tại đang vô cùng náo nhiệt rồi, đám người liếc mắt nhìn dáng ăn chậm rãi từ tốn, dao nĩa đúng tiêu chuẩn của Jeonghan mà âm thầm kinh ngạc.
Không phải nó là con nhà nghèo sao, sao lại biết cách dùng dao nĩa vậy.
Đám người tuy tự hào bản thân mình là con nhà giàu có, nhưng phong thái lại cũng không có ung dung và thản nhiên được như Jeonghan, dù cậu không quá trông có vẻ cao quý nhưng lại rất hoà nhã, không hề khiến người ta thấy khó chịu hay phải chê cười.
Yang Duck Hwan và tên bạn của gã âm thầm liếc nhìn nhau.
Mẹ kiếp, vẫn chưa bắt được thóp của nó.
Những người còn lại cũng dần không để ý xỏ xiên Jeonghan nữa, ai cũng chăm chú vào thức ăn ở trên bàn.
Nhìn bàn ăn đắc tiền đang dần vơi đi, trong lòng Yang Duck Hwan nóng như bị ai tưới xăng đốt vậy. Đây là một đống tiền của gã đó.
Khốn kiếp!!
Gã không nuốt trôi được cục tức này, trong đầu âm thầm nghĩ ra cách nào đó để khiến Jeonghan và Minhyuk phải nhục nhã. Gã ra hiệu cho tên bạn thân bên cạnh, tên kia chùi chùi miệng rồi cất lời:
“Jeonghan, Minhyuk. Vừa rồi các cậu nói là gia đình Jeonghan giàu có lắm à, chắc là sẽ có người quen nào đó có thể móc nối cho chúng ta vào Mandarina chơi chứ nhỉ?”.
Jeonghan bị điểm danh thì hơi bất ngờ, trong lòng thầm nghĩ: Chỉ còn hơn một tiếng nữa là bị Hansol bắt về rồi, nếu đi đến Gangnam thì có kịp chơi cái gì không?!
Thấy Jeonghan chỉ trầm ngâm không nói, Yang Duck Hwan và đám người lập tức haha cười chế giễu.
Seo Hye Jin nói:
“Sao cậu lại ghẹo bạn nữa rồi. Jeonghan chỉ quen những kẻ lao động nghèo ở khu ổ chuột Gangbuk-gu thôi, cậu bảo cậu ấy phải tìm ai để nhờ vả bây giờ”.
Tiếng cười rũ rượi của những người khác cũng lần lượt vang lên không buồn che dấu, Jeonghan ngược lại vô cùng bình thản coi như không có chuyện gì.
Cảm giác thắng thế bao trùm lấy Yang Duck Hwan, Ha Mi Young cũng không nhịn được mà khoe khoang.
“Không giấu gì các cậu, Duck Hwan nói với tớ cậu ấy có quen biết với quản lý của Mandarina đó, anh ấy chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho người đó lập tức họ sẽ dọn cho chúng ta một phòng riêng”.
Ha Mi Young vui vẻ nói, khóe miệng không giấu được sự tự hào cùng hãnh diện.
Đám người xung quanh nghe vậy lập tức kinh ngạc, ánh mắt nhìn Yang Duck Hwan và Ha Mi Hyoung đầy ngưỡng mộ, lời nói ra miệng cũng toàn là lời đề cao hai người, khen ngợi không ngớt.
Cặp đôi cũng vô cùng thỏa mãn với tình trạng này, cái bọn họ thích chính là ánh mắt ngưỡng vọng này của mọi người.
Yang Duck Hwan được tâng bốc thì khoái trá lắm. Tự tin nói với mọi người:
“Các cậu muốn đến Madarina chơi à, được thôi. Để tớ gọi điện thoại dàn xếp một chút, hôm nay cho các cậu chơi cho đã mới thôi”.
“Oh yess!. Duck Hwan à cậu tuyệt lắm!”.
“Mi Young à, mình ngưỡng mộ cậu thật, cậu tìm được một bạn vừa giàu có lại quen biết rộng như vậy, thật sự là tốt số”.
Ha Mi Young mỉm cười vô cùng hạnh phúc, cô ta rất hài lòng với sự tán thưởng của mọi người, cũng cảm thấy bản thân vô cùng có mắt nhìn.
Ánh mắt Ha Mi Young thoáng liếc về phía Minhyuk và Jeonghan, chờ đợi sự ngưỡng mộ và kính trọng từ hai người họ. Ấy thế mà ngược lại với suy nghĩ của cô ta, Jeonghan chỉ đang lấy điện thoại từ trong túi ra còn tên Minhyuk bên cạnh lại cắm đầu ăn chẳng thèm để ý đến ai.
Ha Mi Young tức giận đến suýt bạc trắng cả tóc.
Mẹ nó, hai thằng đần này. Còn không chịu sang đây nịnh bợ mình nữa, đúng là thứ rác rưởi không biết tốt xấu.
Ha Mi Young giả tạo nở nụ cười, gọi với sang phía đối diện:
“Jeonghan à!”.
“Aa?…”
Jeonghan giật mình ngẩng đầu nhìn cô ta. Ha Mi Young tiếp lời:
“Duck Hwan cậu ấy đặt phòng riêng ở Mandarina, cậu cũng đi chung luôn chứ?”
“Nhưng một giờ nữa tôi phải về rồi”.
“Lát nữa Duck Hwan dùng xe của anh ấy đưa cậu về, không sao đâu”.
“Thôi không cần đâu. Nhà tôi các người không vào được”.
Jeonghan thật thà nói. Seo Hye Jin ở bên cạnh lại xì một tiếng khinh khỉnh bật cười.
“Cậu nói gì? Nhà cậu chúng tôi không thể vào được á? Nhà cậu ở khu ổ chuột với con hẻm nhỏ chỉ bằng một người đi vừa thôi mà?. Vậy thì cũng không trách được, lỗ chó thì làm sao mà xe hơi vào được cơ chứ, đúng không?~”.
Trong giọng nói nồng nặc mùi coi thường, những người khác cũng tỏ vẻ Jeonghan đang bốc phép mà thôi.
“Tôi không nói đùa, nhà tôi ở Pyeongchang-dong, các cậu không thể đưa tôi về tận nhà được”.
Lời nói của Jeonghan khiến đám người im lặng trong vài giây.
Là người sống ở Seoul đương nhiên họ biết đến Pyeongchang-dong, đó là khu biệt thự khép kín của giới siêu giàu mà, nơi đó không phải là nơi người có tiền bình thường có thể mua được một mảnh đất chứ đừng nói xây biệt thự, người sống trong đó toàn là những nhân vật lớn có địa vị cao trong thủ đô và gia đình của họ.
Yang Duck Hwan vừa hết ngơ người liền bật cười đầy vẻ khinh miệt:
“Jeonghan, tao cảm thấy mày bị bệnh nặng lắm rồi đó. Hết nói mình có tiền rồi lại nói mình sống ở Pyeongchang-dong, nghèo khổ quá mức sinh ra hoang tưởng à? Sao mà tội thế”.
“Mặc kệ đừng để ý nó Duck Hwan à, cái đứa thần kinh không được bình thường. Cậu bây giờ mau gọi cho người quản lý đó của Mandarina đi, chúng ta bây giờ qua đó chơi có được không?”.
Jeon Dok Ha lên tiếng cắt ngang trận hiềm khích, gã muốn được đi vào Mandarina lắm rồi, lúc đó phải chụp vài tấm ảnh tự sướng để sau này còn mang ra thị uy, khoe khoang với bạn bè khác nữa.
Yang Duck Hwan bị đổi chủ đề đến chuyện đặt phòng thì có hơi khựng lại, sau đó làm như không có gì mà lấy điện thoại ra, hào sản nói:
“Được thôi, để tớ gọi, rất nhanh sẽ có phòng cho chúng ta”.
Yang Duck Hwan tìm trong danh bạ một số điện thoại, gọi cho người quản lý và cũng là bạn trai của chị gái cậu ta, ở trước mặt mọi người tỏ ra thân thiết nhờ người nọ dành riêng cho mình một phòng trống.
Jeonghan không quan tâm lắm đám người đang dùng biểu cảm ngưỡng mộ nhìn Yang Duck Hwan, cậu cúi đầu nhìn điện thoại trong tay mình.
Vừa rồi Jeonghan lấy điện thoại ra để xem anh em trai ở nhà có nhắn tin gì hay không, hiện tại mới để ý thấy màn hình đang hiển thị trạng thái kết nối cuộc gọi, tên trên màn hình chính là Boo SeungKwan, Jeonghan hoảng hốt vội vã cầm điện thoại lên nghe.
“Á SeungKwan à, anh không biết mình bấm nhầm từ bao giờ, xin lỗi em”.
“Anh đang ở đâu?!!”
Giọng nói người kia mang theo một chút âm trầm và khó chịu, có lẽ cậu đã nghe thấy hết cuộc đối thoại của đám người và nhận ra Jeonghan đang bị người ta ức hiếp.
Jeonghan vội vàng che lại loa điện thoại, nói nhỏ vào trong:
“Anh đang đi dự sinh nhật bạn, em đang làm việc à? không cần lo cho anh đâu cứ bận chuyện của mình đi”.
Bên kia cũng không gác máy ngay mà nói tiếp:
“Em sẽ gọi Hansol bảo cậu ta tới đón anh sớm”.
“Uhm….”
Đột ngột lúc này có tiếng gọi của Ha Mi Young truyền qua.
“Jeonghan cậu đang nói chuyện với ai thế, cậu định về sớm sao, không đi cùng mọi người đến Mandarina à?”
Jeonghan nghe đến tên gọi đó mới nhớ ra, buộc miệng nói:
“Tớ đang nói chuyện với em trai, cậu ấy cũng làm việc ở Mandarina”.
“Thôi đi cậu đừng có bốc phét nữa, bị bệnh sĩ diện không bao giờ muốn chịu thua người ta là vậy hả. Cậu thấy Duck Hwan quen biết quản lý của Mandarina nên cũng bắt chước nói mình quen người ở đó, không biết tự lượng sức gì cả đúng là làm trò cười”.
“Tôi không…”.
“Phải đó, nếu cậu có quen người trong đó thật thì sao vừa rồi bảo cậu đặt phòng cậu lại im lặng. Đã không có cái tích sự gì lại còn thích hơn thua, cậu diễn mình là thiếu gia con nhà giàu cho ai xem hả, ra vẻ quá”.
“Nè, mấy cậu nói đủ chưa vậy”.
Minhyu đứng lên chắn trước người của Jeonghan, nhân viên nghe tiếng ồn cũng vội vã chạy vào can ngăn.
Boo Seungkwan ở bên kia nghe thấy được tiếng nói chuyện của bọn họ, cậu gọi lớn tên Jeonghan để anh chú ý đến mình.
“Jeonghan!”.
“Ừ anh nghe nè”.
“Tắt máy đi”
“…Ò”.
Jeonghan không biết em trai làm gì, nghĩ cậu đang bận nên cũng ngoan ngoãn tắt máy. Đám người đang nhìn chằm chằm Jeonghan lập tức chớp ngay cơ hội.
“Ủa sao tắt máy vậy, sợ bị vạch trần nên cúp đuôi chạy à. Trông kìa, buồn cười chết đi được ấy, đúng là mất hết mặt mũi rồi, tớ phải đem chuyện này kể vào trong nhóm lớp mới được”.
Seo Hye Jin vừa nói liền có kẻ phụ họa. Đám người còn muốn chửi bới Jeonghan thêm một lần nữa để cậu không ngóc đầu lên được, nào ngờ lúc này điện thoại Yang Duck Hwan lại đột nhiên đổ chuông.