Em trai, xin nhịn một chút - 34. Ra ngoài chơi
Jeonghan thoải mái thức dậy vào sáng hôm sau, điều đầu tiên anh làm là sờ sờ đệm giường ngay bên cạnh mình.
Trống trơn.
Jeonghan liêu xiêu ngồi dậy, vừa muốn bĩu môi hờn dỗi lại thấy Lee Seokmin đang đứng ở cửa nhìn anh. Jeonghan thoáng chốc lấy lại được vui vẻ, hớn hở loắt choắt chạy xuống giường muốn đến bên cạnh cậu, đúng y như dự đoán, Jeonghan vướng chân vào tấm chăn trên giường rồi té bụp, nguyên miếng mặt tiền đều chạm đất.
Khổ một cái là lần này Lee Seokmin đứng quá xa không thể tiếp được anh, Jeonghan ngã oạch nằm trên đất rên hư hư!~
“Trời đất ơi”.
Lee Seokmin cũng cạn lời luôn, xét thấy mình chính là nguyên nhân gián tiếp khiến anh bị ngã, cậu rất nhẹ nhàng đỡ Jeonghan ngồi lại lên giường, đem chân người nọ đặt trên đùi mình, tùy tay xắn ống quần dài lượm thượm của người nọ lên xem.
Trên đầu gối gầy gò trắng nõn là một mảng lớn đỏ ửng do bị va đập, Lee Seokmin muốn chạm rồi lại sợ làm đau người nọ.
“Không sao chứ?”.
Jeonghan lắc lắc đầu, vẻ mặt lại là “có sao!”.
Seokmin yên lặng một hồi mới nhẹ nhàng ủ tay lên trên vết đỏ kia, dịu dàng chậm rãi giúp Jeonghan xoa bóp làm tan máu bầm.
Trước kia khi tập tennis cậu từng rất nhiều lần bị chấn thương, từ nhẹ cho tới nặng đến mức không thể đi được, vì vậy mà cậu cũng biết cách làm sao để dịu cơn đau do bị va đập gây ra.
Jeonghan mở tròn đôi mắt hổ phách trong suốt ngắm nhìn sườn mặt nghiêng của người nọ, từ sau chuyện tối qua, Jeonghan bắt đầu hiểu được người trước mặt này hoàn toàn không phải lạnh lùng và chán ghét mình.
Cậu chỉ không thích cùng người khác tiếp xúc quá thân mật thôi, nhưng cử chỉ và hành động lại vô cùng nhẹ nhàng và chu đáo.
Có lẽ bởi vì Seokmin là một vận động viên chuyên nghiệp, trên người cậu lúc nào cũng toả ra một cổ hương vị trầm ổn nhưng cực kì năng động, nó hoàn toàn khác với sự tươi mát của Kwon Soonyoung hay sự thoải mái dễ gần của Boo SeungKwan…
Seokmin giống như một đại dương bao la rộng lớn vậy, xanh ngắt và sạch sẽ, dịu dàng ôm trong lòng mình ngàn vạn sinh linh.
Hai người ngồi trên giường không ai nói với nhau câu gì, tư thế thì lại có chút… khá gần gũi. Khi Hong Jisoo mở cửa phòng ra liền nhìn thấy quang cảnh ấm áp điền viên như vậy, không khỏi nhướng mày lên một chút.
“Làm gì lâu vậy? Xuống ăn sáng đi”.
“Eung~”.
Jeonghan vui vẻ đáp lời, Lee Seokmin lúc này cũng từ từ đem chân anh đặt lại giường. Jeonghan nhìn bàn tay to lớn in hằn một vài vết chai nhỏ đang duỗi ra trước mắt mình, anh ngơ ngác đặt bàn tay mình vào trong đó.
Thật ấm~
Seokmin dìu Jeonghan bước ra cửa, vừa đi vừa kể cho Hong Jisoo nghe về sự tích hậu đậu của Jeonghan.
Hong Jisoo vừa thương vừa tức cười mà bật thốt ra tiếng. Jeonghan xấu hổ chỉ muốn trốn đi cho khuất mắt thôi.
Thật là muốn đưa chân đạp hai tên đang đi bên cạnh anh xuống lầu mà. Ỷ mình cao rồi cứ nói chuyện với nhau qua đỉnh đầu người ta vậy hả? Quá đáng lắm có biết không?!!
Cả nhà một lần nữa tụ lại ăn sáng, vui vẻ nói cười một hồi rồi ai lại về việc nấy, tất bật với công việc của riêng mình.
Jeonghan vốn tưởng bản thân sẽ phải đi ngủ cho qua ngày, nhưng khi cầm đến điện thoại liền nhận được cuộc hẹn từ bạn thân Minhyuk.
Jeonghan vui vẻ đáp lời, cả hai hẹn nhau tối nay sẽ cùng nhau ra ngoài ăn gà nướng và cùng đi xem phim.
Jeonghan muốn đi ra ngoài chơi, anh nhắn tin xin các anh em trai của mình, xin qua xin lại, xin tới xin lui, đến khi xin tới tận Choi Seungcheol mới được anh ta cho phép ra ngoài trong ba tiếng.
Vì tất cả đều đang bận công việc, Woozi có ý muốn đưa tài xế riêng của mình đi theo để chăm sóc Jeonghan nhưng anh nhất quyết từ chối.
Anh đi hẹn hò với bạn thân mà, để tài xế đi theo rồi ba người ngồi nhìn nhau nói cái gì bây giờ!?
Jeonghan dù ngoan ngoãn nhưng đôi lúc cũng cứng đầu và cố chấp cực kì, không ai nói được nên sau cùng đành phải thỏa hiệp, với điều kiện Jeonghan phải bật định vị điện thoại liên tục và cứ cách 30p’ phải nhắn tin lên nhóm chat báo cáo tình huống cho mọi người một lần.
Jeonghan gật đầu lia lịa đáp ứng, trong cái não nhỏ lại liên tục suy nghĩ:
Phiền còn hơn khi ở với mami của mình nữa~
Jeonghan vốn định bảo Minhyuk tới đón mình, nhưng nghĩ đến mớ thủ tục rườm rà phức tạp khi muốn đưa một người lạ vào trong khu thì Jeonghan lại thôi.
Đám anh em trai của cậu đã ở đây đã lâu rồi, chỉ cần nói một tiếng là được, nhưng Jeonghan thì khác, anh thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt mấy người cảnh vệ đó nữa, chứ nói chi là bảo họ chỉ dẫn cho bạn của mình tìm vào trong nhà.
Cuối cùng Jeonghan quyết định, anh sẽ tự mình đi ra ngoài để gặp Minhyuk.
Nhưng có một rắc rối là…
Đi bộ sao?
No, xa lắm! một con gà và một bộ phim không đáng để anh đổi như vậy.
Jeonghan bước bước nhỏ chạy loanh quanh trong phòng khách, cuối cùng cũng đợi được một người quay trở về.
Jeonghan giấu mình vào bên cánh cửa, nghiêng người nhìn ra bên ngoài, Choi Hansol vừa từ nhà để xe đi vào thì bị cái đầu treo lơ lửng của anh dọa cho hết hồn.
“Hyung, anh đang làm gì vậy?”.
“Hansol à…anh nhờ em một việc có được không? Em có rảnh không?”.
Choi Hansol thoáng nhướng mày, có phải vị trí của hai câu hỏi này bị để ngược rồi không? Rõ ràng ý tứ là không thể không giúp đây mà.
“Anh muốn em làm gì cho anh?”.
“Mang anh đến Namdaemun được không~”.
Dấu ? đâu rồi?!
“Được, em đưa anh đi”.
Choi Hansol cũng không khó chịu, cậu thản nhiên gật đầu rồi xoay người quay trở lại gara. Jeonghan thấy Hansol đồng ý mang mình đi liền vui vẻ nhảy nhót theo phía sau cậu, nhìn vào còn không phân biệt được ai mới là anh trai.
Khi đến gara, Choi Hansol xoay người ngồi lên một con moto Ducati Superleggera V4 màu xanh dương đậm vô cùng cốt khí. Cậu đội nón vào rồi lấy một cái nón bảo hiểm nhỏ hơn màu cam ụp lên đầu Jeonghan.
“Lên xe đi”.
“Uhm…”
Jeonghan ngơ ngác cài quai nón, tự hỏi liệu còn chỗ để mình lên ngồi nữa không đây…
Thấy anh chần chừ không bước tới mà chỉ ngốc nghếch nhìn chằm chằm đuôi xe, Choi Hansol bỗng bật cười.
“Lên đi còn thừa chỗ đó, mông anh nhỏ thế mà, thể nào cũng ngồi vừa thôi”.
“Ò…”
Jeonghan nghe lời ngoan ngoãn đặt tay lên đuôi xe, tìm chỗ để bắt trớn trèo lên. (Tại con xe cao quá đó =))))
Ủa mà khoan, nói vậy là đang khen hay đang chê mình vậy ta?
Sao mà thấy tức ngực ghê, không biết nghe câu này thì nên bực mình hay nên cảm thấy vui vẻ nữa?!
Jeonghan ngập ngừng chút xíu rồi cũng từ từ trèo lên, tay anh bám vào cánh tay Choi Hansol, khi đã lên được trên yên rồi thì cứng ngắt đặt tay lên hai vai cậu, dáng vẻ đầy thích thú nhìn trái nhìn phải.
Oa! ngồi được thật nè~
Vậy tức là mông mình nhỏ hả?
Sao tự nhiên thấy buồn vậy ta (◕︵◕)
“Xong chưa?”
Choi Hansol hơi nghiêng đầu, hỏi. Jeonghan ngoan ngoãn gật gật sau đó túm chặt lấy vai cậu ta.
“Uhm!! Đi thôi~”.
“Anh để tay vậy một hồi sẽ bay mất đó”.
“Hả?”
Jeonghan không hiểu ý của Hansol, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn cậu.
Choi Hansol nhẹ nghiêng người, cầm lấy cánh tay đang túm chặt lấy vai mình, mang xuống đặt lên trên eo.
“Ôm ở đây”.
“À…a…”
Jeonghan tự nhiên lại đỏ mặt, không nghe lời em trai ôm lấy eo cậu mà lặng lẽ nhích ra chút xíu, nắm lấy góc áo bên hông người nọ.
Choi Hansol nhìn thấy được mấy động tác lén lút của Jeonghan, cậu lắc đầu không nói gì, thản nhiên rồ ga.
“ÁAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”.
Jeonghan bị tốc độ phóng như bay làm cho giật mình, vội vàng ôm chặt eo của người phía trước chẳng còn biết ngại ngùng là gì nữa hết, cả cơ thể sợ hãi ép chặt lên lưng Hansol, cảm nhận từng cơn gió lướt qua vành tai nhanh đến mức chỉ còn nghe thấy âm thanh vù vù hỗn loạn, mắt cũng không mở ra được.
“Áaaa, chậm…lại….!….”
Tiếng hét thất thanh cao trong vô cùng đáng yêu của Jeonghan hệt như một bộ phim hoạt hình đối với Choi Hansol, cậu thích thú tiếp tục rồ ga, phóng đi như cơn gió trong suốt lướt trên đường cao tốc.
Trên khóe môi xinh đẹp của người nọ, là nụ cười vui vẻ đã lâu không xuất hiện.
*Kí sự nhỏ~
________
Jeonghan muốn đi đến đảo Ulleungdo để ngắm ngọn núi lửa đã ngủ say hàng thế kỉ ở đó.
Mới hôm qua cậu cùng Chan ngồi xem phóng sự về mười lăm đảo đẹp nhất Hàn Quốc, buổi tối nao nức đến độ không tài nào chợp mắt được.
Sáng hôm sau Jeonghan vác theo hai mắt gấu trúc đi vào trong nhà ăn, dọa cho một đám thanh niên háu đói phải bỏ cả bữa sáng để mà vây xung quanh anh hỏi hang đủ điều.
Jeonghan biết mọi người rất bận nên cạy miệng cũng không chịu nói là mình bị cái gì. Chan sau một lút quan sát, suy xét rồi cho ra kết luận:
“Anh ấy muốn đến Ulleungdo rồi nhảy vào miệng núi lửa đó”.
“Hả?…”
Đám thanh niên cao lớn điển trai đều cho ra cùng một biểu cảm: (‘o'<)/
“Ngọn núi lửa kia đã ngủ say hàng ngàn năm rồi, miệng núi là một vùng trũng rất ấm và bằng phẳng. Hôm qua lúc cùng em xem chương trình ảnh có nói muốn được chơi trò hoa Mugung ở đó”.
“Àa…”
Mọi người lúc này mới vỡ lẽ.
Jeonghan giận, đưa tay cáu vào eo Chan một cái, cho cậu chừa cái tội nhiều chuyện.
Seungkwan nhìn hai anh em đang sờ qua sờ lại, cậu đưa tay vuốt vuốt lên tóc Jeonghan.
“Vậy có ai rảnh không, mang Jeonghan tới đó ngắm núi lửa đi”.
Mọi người đồng loạt lộ ra vẻ trầm tư. Bọn họ thật sự rất rất bận rộn.
Chan nhìn nhìn các anh trai mình, lại cúi đầu bắt gặp dáng vẻ buồn rười rượi của Jeonghan, ho nhẹ một tiếng rồi từ từ giơ tay lên.
“Em đi cho, em sẽ đóng cửa studio rồi dẫn anh đi”.
Chan cúi đầu nói với Jeonghan, anh cảm động nhảy cẩn lên ôm chầm lấy cậu.
“Hay quá, thích quá~ hoan hô!!”.
“Đi, bọn mình đi soạn đồ thôi, ở hai đêm rồi về”.
“Okay~”.
Chan khoác tay lên vai Jeonghan, hai anh em thân mật vừa đi vừa trò chuyện.
“Ở đó còn có bãi biển nữa”.
“Đúng rồi, anh với em cùng nhau ngâm mình nha, anh vẽ trái tim lên cát rồi tặng cho em há”.
“Haha, biết rồi, em hãy nhảy dưới ánh trăng cho anh xem nha~”.
Cuộc trò chuyện không khác gì một quả boom hạt nhân dội thẳng về phía đám thanh niên. Mười một người không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn nhau.
“Khoan đã, anh/em cũng đi nữa!!!”.
Jeonghan vừa nghe cả nhà cùng đi du lịch thì vui như tết đến vậy, cả gương mặt kích động đến đỏ bừng lên, trong đầu liên tưởng đến hình ảnh cả đám cùng nhau chơi hoa Mugung trên miệng núi lửa, chắc là sẽ vui lắm~
Jeonghan liên tục gật đầu.
“Đi đi, cùng nhau đi”.
Chan có hơi thất vọng một chút nhưng vẫn tỏ ra bình thản, hỏi mọi người khi nào thì xuất phát.
“Để anh gọi điện thoại cho thư kí rồi cùng nhau trở về phòng thu dọn ít đồ đạc, cần gì thì mua ở trên đảo luôn không cần mang nhiều cho mất công”.
Choi Seungcheol nói, anh là nhà lãnh đạo, đã quen với việc bố trí và sắp xếp rồi, lời của nói anh không ai phản đối cả.
“Được, vậy ai cần làm gì thì sắp xếp đi, nửa giờ sau sẽ xuất phát”.
Hong Jisoo nói, mọi người gật đầu rồi chuẩn bị tản ra.
Jeonghan vẫn chưa nhúc nhích, anh đứng một chỗ chớp chớp mắt, hỏi:
“Mình sẽ đi bằng gì tới đó vậy, tiếc là nhà chúng ta không có xe 50 chỗ ha, chất lên hết rồi đi đến bến tàu”.
Đám thanh niên dừng lại tất cả động tác, đồng loạt quay đầu nhìn anh.
Boo SeungKwan bật cười, cả Choi Seungcheol cũng cười, anh đưa tay nhéo nhẹ lên vành tai nhỏ mềm của Jeonghan.
“Jun có phi cơ riêng, chúng ta không cần ngồi tàu để đến đảo đâu, em yêu”.
“…À, vậy à. Hahaa…”
Jeonghan ngượng chín cả mặt, chỉ biết khóc ở trong lòng.
Quên mất, mình đang sống trong thế giới của người giàu mà, mất mặt quá đi oa huhuu!!….