Em trai, xin nhịn một chút - 33. Hóa ra em ấy cũng thích mình
Lee Seokmin nhìn thấy có mộ cô gái ngồi ngay trước chuồng thỏ thì cũng ngẩn ra mất một lúc. Trong đầu cố suy nghĩ xem đây là khách của ai, có người khách nào vào thời điểm nửa đêm khi mà đèn đã được hạ xuống gần hết lại một mình ngồi ở sau vườn xem thỏ thế này ư?
“Cô là ai vậy?”
“Aa…”
Jeonghan cũng quên mất bộ dáng hiện tại của mình, anh lảo đảo đứng dậy, chiếc váy dài cứ túm lấy hai đầu gối khiến Jeonghan vừa mới nhất chân đã bị vướng cho té nhào sang một bên.
“Coi chừng!”.
Lee Seokmin vừa thốt lên, Jeonghan đã ngã sấp về phía cậu, nắm tay nhỏ trong lúc hoảng hốt cứ vơ đại muốn túm lấy thứ gì đó.
Soẹt!! một tiếng, chiếc áo thun hiệu POLO của người nọ cứ như vậy bị Jeonghan xé thành một đường dài không nỡ nhìn.
“…”
“…”
Lee Seokmin cũng cạn lời luôn, con gái con đứa gì mà hậu đậu quá chừng, tự giẫm váy mình rồi té cũng được nữa hả?!
Jeonghan lúc này cũng muốn khóc luôn rồi, sao cứ suốt ngày gây ra chuyện thế không biết. Anh cúi đầu, bởi vì không còn vật gì che chắn nữa, hạt đậu nhỏ màu nâu nhạt trên ngực người nọ thản nhiên ngửa mặt trong không khí, đập vào trong mắt Jeonghan khiến anh há hốc mồm.
Aa woa!…
Jeonghan ngượng đến đỏ cả mặt.
Lee Seokmin một tay đỡ lấy Jeonghan, tay khác cầm bó rau cải giơ lên cao, một chút cũng không để nó bị hư hại, dáng vẻ bình thản đầy nhẫn nhịn.
Jeonghan ngơ ngác một lúc mới nhớ phải đứng thẳng dậy.
“X…xin lỗi, anh hậu đậu quá, xin lỗi em…”.
Jeonghan cầm hai mảnh áo bị xé rách cố sức ghép chúng lại với nhau, tuy vậy chúng vẫn té xỉu về hai bên khi anh buông tay ra.
o(╥﹏╥)o
Còn có thể làm gì được cơ chứ, chẳng lẽ lấy băng keo dán lại?! Jeonghan ngẩng đầu nhìn Lee Seokmin, ánh mắt lấp lánh của một đứa bé biết mình sai rồi khiến không ai nỡ trách phạt cả.
“Seokmin à…”
“Jeonghan hyung?!”
Nghe giọng nói cùng gương mặt nhỏ nhắn được ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào, Lee Seokmin lúc này mới nhận ra người con gái trước mắt mình lại chính là Jeonghan, anh trai của cậu, vẻ mặt Seokmin biến đổi lia lịa, muốn nói cái gì đó rồi lại không thể mở miệng.
Jeonghan nhìn cậu, vội vã xua tay.
“Anh không phải biến thái thích mặc đồ nữ đâu. Jun không thích bị theo đuổi nên em ấy nhờ anh giả làm bạn gái để giải vây giúp thôi”.
Bạn gái.
Lee Seokmin nghiền ngẫm hai từ này thật lâu. Jeonghan nắm chặt hai tay nhỏ, hướng ánh mắt thật thà nhìn cậu, Lee Seokmin cúi đầu, tầm mắt dừng lại một giây ở trước ngực người nọ rồi nhanh chóng dời đi.
Jun hyung ấy bày cái trò gì không biết nữa!..
“Em đến cho thỏ con ăn sao?”.
Jeonghan nghiêng nghiêng đầu hỏi, anh còn tưởng trong nhà chỉ mỗi anh là thích bé thỏ nhỏ này thôi chứ.
Lee Seokmin gật đầu nhưng không lên tiếng, chầm chậm đi đến mở cửa lồng, đặt bó rau cải vào bên cạnh chú thỏ đã bị tiếng động lớn làm cho thức giấc.
Thấy em trai lầm lì không nói câu nào, Jeonghan lại líu lo chíp chíp vây quanh bên người cậu ta, nói không ngừng.
“Em cũng thích thỏ nữa hả?”.
“Em hay cho nó ăn lắm đúng không? Nó không sợ em gì cả”.
“Anh hay thấy trong chuồng nó có cà rốt và cỏ xả, là em đem cho nó hả? Em tìm được cỏ xả ở đâu thế?”.
Líu lo, líu lo.
Lee Seokmin đóng cửa chuồng rồi xoay người lại, Jeonghan giương đôi mắt trong vắt ngây ngô nhìn cậu. Lee Seokmin khẽ mím nhẹ môi, nắm cánh tay Jeonghan dẫn anh vào trong nhà.
“Bên ngoài sương xuống nhiều lắm, lạnh”.
“Eung~”
Lee Seokmin đưa Jeonghan đến dưới bậc cầu thang dẫn lên tầng ba, lúc chuẩn bị quay đi, góc áo bỗng bị một bàn tay nhỏ nắm lấy.
Jeonghan rụt rè day day mảnh vải trong tay mình, muốn nói “đi cùng anh thêm lúc nữa đi”, nhưng nghĩ nếu mở miệng nói như vậy thì trông sẽ rất kì cục, thế là anh cứ đứng đó trưng ra bộ mặt bịn rịn không nỡ khiến Lee Seokmin chẳng thể nào bỏ đi được.
“Em đưa anh lên phòng”.
Cậu nói, Jeonghan lập tức rạng rỡ tươi cười, thay đổi nhanh chóng hệt như một đứa trẻ với tâm hồn chưa từng bị cuộc sống cay nghiệt này làm cho chai sạn.
Lee Seokmin đưa Jeonghan vào phòng, tháo xuống tóc giả, trang sức, sau đó tẩy trang, treo quần áo, xả nước ấm, đổ xà phòng… làm tất tần tật mọi thứ chuẩn cho Jeonghan tắm rửa đi ngủ.
Người anh trai nhỏ nằm trong bồn tắm đầy bọt bóng bóng trắng xóa, vui vẻ hát một khúc đồng dao trẻ con.
“Seokmin à!”. Jeonghan khẽ gọi.
“Ừhm”.
Người kia thuận tiện đáp một tiếng, cậu đang nặn kem đánh răng lên bàn chải cho Jeonghan.
Jeonghan giơ tay cào cào lớp bọt tuyết dính trên thành bồn, vẫn trăn trở câu hỏi lúc nãy chưa có được đáp án chính xác.
“Em thích thỏ hả?”
Jeonghan nghĩ nếu như em trai thích, anh có thể nhịn đau mà nhường bé nó lại cho cậu, miễn sao em trai vui vẻ là được.
Lee Seokmin không nói gì một lúc lâu, khi Jeonghan nghĩ rằng cậu sẽ không trả lời thì Seokmin lại lên tiếng.
“Em mỗi ngày đều đến nhìn nó, sẽ không ai hầm khoai tây con thỏ nhỏ của anh đâu”.
Jeonghan ngồi trong bồn tắm, ánh mắt ngây ngốc nhìn bóng lưng cao lớn của người em trai cách mình hai tuổi, dáng lưng vững chãi mạnh mẽ lại vô cùng ân cần và dịu dàng của cậu khiến trái tim anh hẫng mất một nhịp.
Jeonghan chầm chậm thu mình nấp sau lớp bọt trắng bồng bềnh, dù không biết vì sao nhưng anh lại có cảm giác hiểu được những gì Seokmin đang nói gì.
Ý của cậu chính là cậu sẽ giúp anh để ý và chăm sóc thỏ nhỏ, sẽ không để ai ăn hiếp hay bắt nạt nó.
Đây chính là cảm giác được quan tâm có phải không?… Thật hạnh phúc và ấm áp làm sao…
Lee Seokmin ở bên ngoài canh chừng đồng hồ, khi đúng hai mươi phút liền đi vào phòng tắm bảo Jeonghan đứng dậy, ngâm mình lâu quá sẽ bị nhăn da.
Jeonghan ngượng ngùng bảo cậu đưa khăn tắm cho mình.
“Em quay mặt lại đi!”.
Lee Seokmin thuận theo quay đầu lại, một chút cũng không nhìn đến ai đó đang trần trụi bước ra từ trong bồn tắm.
Jeonghan tự mình mặc quần áo, ngoan ngoãn ngồi ở trên giường để cho em trai giúp mình lau tóc.
“Em có muốn ngủ với anh không? Woozi hay ngủ chung với Hansol lắm, Soonyoung và Chan, Seungcheol và Wonwoo cũng vậy đó”.
Jeonghan vui vẻ nói, dường như rất muốn cậu đồng ý. Seokmin nhẹ nhàng dặm từng chút lau đi lớp nước đọng trên tóc người nọ, lát sau mới lên tiếng trả lời.
“Uhm”.
Jeonghan vô cùng vui vẻ, sau khi lau khô tóc thì bò bò đến nằm uỵch xuống gối, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vô cùng thỏa mãn khiến Seokmin nhìn mà cũng muốn buồn ngủ theo. Cậu quay người đi vào trong nhà tắm phơi chiếc khăn lên, xả nước ra khỏi bồn rồi đem các chai sữa tắm mang đi cất.
Khi Seokmin quay trở ra thì đã nhìn thấy người nào đó vừa rồi còn tía lia bảo muốn ngủ cùng mình lúc này đã ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ rồi.
Gương mặt trắng nõn sạch sẽ, vì vừa tắm xong mà làn da trở nên trong suốt mềm mại như có thể nhéo ra nước, đôi môi bị hơi ấm ngâm đến đỏ bừng như trái anh đào chín mọng, hô hấp chậm rãi nhẹ nhàng, rõ ràng đã tiến vào giấc ngủ sâu lắm rồi.
Lee Seokmin khẽ bật cười, chưa từng nghĩ có ngày cậu phải tự tay chăm sóc một anh trai lớn hơn mình như vậy, cảm giác giống như được làm ba ấy, thật sự rất kì diệu.
Lee Seokmin cũng không giữ lời hứa mà ở lại ngủ cùng với Jeonghan, cậu đi ra khỏi phòng rồi nhẹ nhẹ đóng cánh cửa, để lại người con trai chìm trong giấc mơ nhẹ nhàng với nụ cười nhạt nở trên khóe môi.
Trong mơ Jeonghan thầm nghĩ: hóa ra em ấy cũng thích mình~.
*Kí sự nhỏ~
_______
Choi Seungcheol từ trong phòng ngủ đi ra liền nhìn thấy em trai cùng tuổi của mình – Hong Jisoo ngồi trên ghế sofa xem cái gì đó trong điện thoại, khóe miệng cứ tủm tỉm cười suốt.
Anh vừa đi vừa chỉnh chiếc đồng hồ trên cổ tay, bước đến gần nơi Hong Jisoo đang ngồi mà liếc nhìn cậu ta.
“Xem cái gì mà cho ra nụ cười xấu xa như vậy?”.
“Seungcheol”.
“Ùhm”.
“Chiều hôm qua Chanie, Junie và Jeonghanie cùng nhau chơi ở sau vườn đó, tớ đã ghi hình lại”.
Choi Seungcheol cúi đầu nhìn, Hong Jisoo đưa điện thoại của mình cho anh xem, cười nói:
“Bắt trọn từng khoảnh khắc luôn, từ lúc Jeonghanie hình dọc cho tới sau đó nằm ngang 😆”.
Choi Seungcheol: “…”
“Đừng lo, Jeonghanie trèo cây, nhưng mà phía dưới có tớ và Chanie chờ đỡ lấy em ấy rồi, không sao hết”.
Choi Seungcheol gật đầu trả điện thoại lại cho Hong Jisoo, anh chỉ lo lắng vậy thôi, anh hiểu những người khác nhất định sẽ không để cho Jeonghan xảy ra chuyện.
“Anh phải đi đây”.
Choi Seungcheol cần phải đến công ty giải quyết một số hồ sơ và dự án mới, không rảnh để trò chuyện.
Hong Jisoo nhìn Choi Seungcheol đi về phía gara để xe, gọi với theo.
“Có cần video không?”
Hong Jisoo giơ giơ chiếc điện thoại trong tay mình, Choi Seungcheol không có quay người lại nhưng vẫn có thể nghe được tiếng anh đáp:
“Gửi qua tin nhắn cho anh”.
“Okay~”.
Truyền thống văn hóa của gia đình mấy tháng gần đây đều là như vậy, đám thanh niên trong nhà có thú vui tao nhã là ghi hình các video về hoạt động đùa nghịch của Jeonghan, bất cứ người nào quay được khoảnh khắc đáng yêu đặc sắc gì, nhất định phải truyền cho nhau để lưu giữ lại, xem như bảo bối vậy.
Thực sự trong nhà bọn họ có một bảo bối, bảo bối mà cả mười hai người đều yêu thương và trân trọng