Em trai, xin nhịn một chút - 26. Giải quyết nhanh gọn
Minhyuk trợn mắt, quay sang nhìn Jeonghan với biểu cảm kinh dị.
“Cậu đang nói đùa đấy hả?!!”
“Không…có..”
Ngay cả Jeonghan cũng ngơ ngác. Hóa ra cái tên tác giả mà mình luôn ghét bỏ vì đã cướp mất bạn thân của mình lại chính là em trai.
Woozi à xin lỗi nha, cho anh rút lại mấy lời mắng mỏ mà anh đã nói…
Jeonghan ngẩng đầu nhìn người con trai ngồi sau chiếc bàn dài đặt giữa hội trường. Ánh sáng từ trên tấm bạc phủ phía trên đỉnh đầu hắc từng dải sáng mỏng tan xuống gương mặt trắng trẻo sắc nét của người thanh niên. Woozi ở đó đang khẽ mỉm cười, cậu nghiêng đầu nói gì đó với người hâm mộ đang đứng trước mặt mình.
Jeonghan bỗng chốc nhìn đến ngẩn ngơ.
“Đó thật sự là…Aa!..”
Vai bất ngờ bị đập trúng khiến Jeonghan phát ra tiếng kêu đau. Thì ra là dòng người xô đẩy, chen lấn để có thể tràn lên phía trên gây ra. Đây có lẽ là một lỗi sai của ban tổ chức khi không thể khống chế được sự phấn khởi của người hâm mộ.
Có thể bọn họ nghĩ đơn giản rằng đây chỉ là buổi kí tặng sách, làm sao lại điên cuồng được đến gây xô xác như vậy được. Nhà xuất bản đã quá xem thường sức hút mãnh liệt của một tác gia đẹp trai lại còn tài giỏi.
Jeonghan bị ai đó trong lúc chen lấn đánh vào lưng, đẩy Jeonghan khiến cậu đập cằm vào vai Minhyuk khiến cả hai cùng kêu lên đau đớn, đám đông thật sự rất hỗn loạn và mất trật tự.
Bảo an lập tức tiến lên chỉnh đốn tình hình, nhưng có vẻ không mấy khả quan. Trong tám năm viết truyện của mình, đây là lần thứ hai Universefactory chịu mở buổi kí tặng, vì thế sự điên cuồng của fans hâm mộ là không thể kiềm chế.
“Đau quá à!!”.
Jeonghan xoa xoa cằm mình, Minhyuk nâng mặt Jeonghan lên kiểm tra thì thấy một vệt đỏ chói mắt xuất hiện trên làn do trắng nõn của người nọ.
“Chết thật, sao bỗng nhiên lại chen lấn thế này”.
Woozi ở trên cũng thấy được sự hỗn loạn, cậu vốn muốn nói ban tổ chức hãy cứng rắn hơn trong quá trình bảo vệ trật tự, nếu để mọi chuyện đi quá xa sẽ có thêm nhiều người bị thương hơn nữa.
Woozi vốn đang rất bình tĩnh chờ mọi chuyện lắng xuống, đột nhiên trong đám đông cậu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của một người con trai, người nọ đang nhăn mặt xoa lên cằm và vai mình, ở bên cạnh là một chàng trai xa lạ cao ráo Woozi không hề quen biết.
Woozi cau mày nhìn chằm chằm về phía họ.
Đó không phải là trợ lý bốn mắt của mình, Jeonghan đang đi cùng ai vậy, tên trợ lý ngốc kia đâu rồi, sao lại để anh ấy một mình thế này!?
Ở phía bên dưới, Jeonghan và cậu bạn thân bị dồn đẩy gần ra tới rìa rồi. Nhìn thấy tình hình quá căn thẳng, Minhyuk tiếc nuối nói với Jeonghan:
“Hay mình ra ngoài đi”.
“Cậu không muốn nhìn Woozi nữa sao?”.
“Woozi?”
“À là Universefactory”.
Minhyuk dùng tay đẩy một người đang cố đè lên vai Jeonghan để chen lên trên, dùng thân mình che chắn cho cậu.
“Chờ dịp khác cũng được… chúng ta ra khỏi đây thôi”.
Giọng nói mang theo dày đặt sự tiéc nuối nhưng vẫn cố tỏ vẻ không sao. Jeonghan nhìn cậu, thật sự không đành lòng.
“Nếu cậu muốn có chữ kí thì tớ sẽ nói Universefactory kí cho cậu, chụp ảnh chung cũng được luôn”.
Jeonghan ngây ngô nói, việc này đối với cậu vô cùng đơn giản, còn dễ hơn là ăn một cái bánh nữa.
Minhyuk giật mình nhìn cậu, còn chưa lên tiếng mà bên cạnh đã vang lên tiếng cười mỉa mai:
“Tụi bây, có nghe thằng ngố kia nói cái gì không? Nó nói là sẽ bảo đại thần của chúng ta kí tên và chụp ảnh với bạn của nó kìa, hahahaa cười chết tao mất”.
Cô gái nghiêng đầu cười lạnh, cô ta chính là bạn thân của cô gái bị Minhyuk đạp trúng chân khi nảy, là người đã đăng bài post bịa đặt về Jeonghan và Minhyuk.
Cô ta lúc này dùng ánh mắt coi thường liếc nhìn Jeonghan.
“Yah!, bộ mày đọc tiểu thuyết nhiều nên đâm ra ảo tưởng hả? Mày là cái thá gì mà nói một tiếng thì đại thần sẽ kí tên cho mày, còn đòi chụp ảnh nữa”.
Jeonghan bỗng dưng bị mắng thì ngớ ra.
Jeognhan không biết rằng, bởi vì không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống, Woozi rất ít khi chấp nhận tổ chức các buổi kí tặng, và tuyệt nhiên là cấm mọi người chụp hình của mình đăng lên mạng.
Kể cả có nhà báo nào đó lén lẻn vào chụp cậu, nhưng chỉ cần ảnh có mặt Woozi được tải lên trên mạng thì sẽ tự động bị khóa lại, đường link sẽ vô hiệu hóa ngay lập tức không rõ nguyên nhân.
Giống như AI trên các hệ điều hành đã nhận được mệnh lệnh thiết lập riêng biệt, nó xóa tất cả những hình ảnh về Woozi bất kể là chụp chính diện hay bị chụp lén… vô cùng là bí ẩn.
Vì vậy lúc Jeonghan nói câu này, đám người lập tức cho rằng cậu không biết gì mà khoe khoang khoác lác.
Jeonghan không biết rõ tình hình, nhưng bỗng dưng bị chửi như vậy cũng giận lắm, cậu nhìn cô gái, nói rõ to:
“Liên quan gì đến cô, tôi đang nói chuyện với bạn của tôi mà, tự dưng lại xen vào”.
Jeonghan nói một câu ngắn gọn như vậy, nhưng vào tai đám người lại giống như đang mắng “rảnh rỗi làm chuyện bao đồng à, bép xép vừa thôi, không phải việc của cô”.
Cô gái bị Jeonghan đáp trả thì sững người, vài thành phần hóng hớt gần đó còn đưa tay che miệng cười như đang nhục mạ cô ta. Cô gái vô cùng tức giận.
“Ai bảo mày nói dối khoác lác làm gì, tao nhìn không vừa mắt nên mới nói đó có được không?”
Thấy mọi người gật đầu đồng tình, cô gái như được tiếp thêm can đảm, càng tỏ ra hung dữ hơn.
“Mày nghĩ mày là ai, bị ảo tưởng nặng rồi, mày nói một câu thì đại thần phải chụp ảnh và kí tên cho mày à, đúng là mơ đẹp, mày là cái thá gì?!”.
Cô gái đang nói hăng say thì đột ngột bị cắt ngang.
“Anh ấy là anh trai của tôi, như vậy đã đủ thuyết phục chưa?”.
Giọng nói vang lên từ phía sau lưng cô gái, Jeonghan mở mắt nhìn, vẻ mặt lập tức trở nên vui vẻ và phấn khởi.
Em ấy đến rồi!!.
Cô gái kia nghe thấy âm thanh cũng giật mình quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Woozi đang đứng đó lạnh lùng nhìn cô ta.
Cô gái hai mắt trợn tròn vì không thể tin được mình có thể gặp được đại thần ở khoảng cách gần như vậy, niềm vui sướng trong lòng như thủy triều dạt vào bờ cát, kích động đến run rẩy.
Mà khoan đã. Anh ta vừa mới nói cái gì?!
“Anh..anh trai?!”
“Phải, cô đang xúc phạm anh trai ruột của tôi!”.
Giọng của Woozi đột ngột trở nên lạnh băng, sự tức giận như nham thạch tràn ra bên ngoài, nóng bức đến độ những người đứng phía sau không tự chủ được phải lùi lại.
“Sao..sao có thể chứ…”
Cô ả lắp bắp không biết nên nói gì, đầu óc rối bời quay cuồng như té từ trên cao xuống, cô ta quay sang nhìn đám bạn thân của mình, cái lũ đó vậy mà lại giả vờ không quen cô ta.
Đồ hèn!
“Tôi..tôi không biết..”
“Cô không biết? lúc nảy khi mắng chửi người khác thái độ của cô đâu có như thế này. Đã không biết thì lấy cái tự tin ở đâu ra mà dám nhục mạ người khác hả? Giống như cô đã hỏi, cô cho rằng bản thân mình là ai?”.
Woozi nói không hề nể nang thân phận là con gái của cô ta.
Bị mọi người nhìn với ánh mắt soi mói ghét bỏ, cô gái tức giận bật khóc:
“Sao anh lại quá đáng như vậy, tôi là fans trung thành của anh, tôi bỏ tiền ra cho anh, sao anh dám ăn nói với tôi như vậy hả!!”.
Woozi không nổi giận, chỉ lạnh nhạt nhìn cô ta:
“Cô bỏ tiền ra thì có quyền yêu cầu người khác phải xem cô như nữ vương hay sao, thích làm gì thì làm người ta cũng không được quyền nổi giận?”
Cậu lại nói tiếp:
“Tôi rất cảm ơn vì cô đã yêu thích sách và truyện của tôi. Nhưng đáng tiếc… mỗi tác giả đều lồng ghép rất nhiều ý nghĩa nhân sinh cao đẹp, đề cao giá trị đạo đức của con người trong câu chuyện của mình, thế nhưng có một số người, dù đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, dù thấu hiểu ý nghĩa của nó hay là không, một số vẫn chọn sống một cách đáng phỉ nhổ”.
Woozi liếc mắt nhìn đám người xung quanh, giống như đang nói cho bọn họ nghe, vài người vì quá hổ thẹn mà cúi đầu, số khác lại tránh ánh mắt như thấu hiểu tất cả của người mà mình kính ngưỡng.
Woozi thu hồi tầm mắt, nhìn về phía cô gái với không một chút biểu cảm.
“Sách của tôi, truyện của tôi, nếu như tôi vất vả dùng hết sức lực để viết ra nó, tôi không mong loại người xấu tính xấu nết, muốn nói gì thì nói như cô đọc nó để rồi hủy hoại mọi luân lý đạo đức tốt đẹp mà tôi cố truyền đạt. Anh Yang!..”
“Hả??!”
Anh Yang chính là tổng biên tập của nhà xuất bản, trưởng ban tổ chức buổi kí tặng hôm nay. Nghe thấy tiếng gọi mang theo mười phần nội lực của người nọ, anh Yang cũng thoáng run lên.
“Sao thế?”.
“Phiền anh nói chuyện với cô gái này, cả ba cô đằng sau cô ta nữa. Bọn họ đã bỏ bao nhiêu tiền ra mua sách và truyện của em, em sẽ trả lại gấp đôi cho bọn họ, từ nay về sau cấm không bao giờ để họ xuất hiện trong buổi kí tặng của em nữa”.
“…Ừ anh biết rồi”.
Một hành động ngắn gọn dứt khoát đầy lạnh lùng của Woozi khiến trái tim của tất cả những người có mặt trong hội trường đồng loạt soát một tiếng! chững lại, sau đó là kích động đập như điên.
Mẹ ơi… Ngầu quá!! Mình mang thai rồi, hự!
Đám bốn cô gái bị chỉ mặt điểm tên trái tim cũng đập cực nhanh, nhưng không phải vì thích thú, mà là vì hối hận và xấu hổ.
Tuy vậy mọi chuyện đều đã không thể cứu vãn được nữa, cũng không có hai từ nếu như.
Cho tới khi các cô rèn giũa được nhân cách của mình, học được những giá trị đáng quý từ trong quyển sách mà các cô yêu thích, khi ấy các cô cũng không còn cơ hội nào để có thể thể hiện cho người cô thích thấy sự tốt đẹp của bản thân nữa rồi.
Cậu trợ lý bốn mắt lúc này mới hối hả chen vào trong đám người, lập tức bị cặp mắt lạnh như băng của Lee Woozi nhìn trúng, toàn thân da gà da vịt gì đều thi nhau nổi lên.
Chết…chết rồi..
“Đưa anh trai tôi…và bạn của anh ấy vào trong phòng chờ, lát nữa tôi sẽ quay lại”.
“Dạ dạ!!”.
Trợ lý run rẩy đi tới nắm cánh tay đang buông lỏng của Jeonghan và người đang hóa thành “hòn vọng phu” Kim Minhyuk kia, kéo hai người đi vào trong lối đi dành cho staffs.
Jeonghan bị trợ lý bốn mắt kéo đi, trong lòng ngây ngốc nghĩ.
Em trai ngầu quá, mình còn chưa được mở miệng nói lời nào luôn nè!!
mà ở bên phía bên kia, Kim Minhyuk cũng đang từ từ tan lớp đá quấn quanh cơ thể.
Mẹ ơi, bạn thân của mình là anh trai của đại thần thật kìa!!!.
Trong phòng chờ.
Woozi chầm chậm đẩy của phòng, cậu đã trở lại sau khi buổi kí tặng kết thúc.
Dù rằng có vài con sâu mọt trong “dàn hậu cung” của mình, Woozi cũng không thể vì thế mà thiệt thòi những người còn lại, những người yêu thích cậu thật lòng.
Woozi đi đến bên cạnh người con trai đang ngồi ăn bánh kem cá trên sofa, đưa tay khẽ vuốt lên gáy anh.
“Có mệt không?”
Jeonghan lắc lắc đầu, híp mắt thưởng thức món kem mát lạnh ngọt lịm trong tay mình.
Aa…chói mắt quá.
Người thanh niên ngồi phía đối diện lim dim nhìn tình cảnh ân ái, ấy không, là tình cảnh anh em khăng khít trước mặt, trong lòng không nhịn được mà sôi trào như một nồi lẩu đang đun.
Minhyuk dùng tay che mắt mình, tâm trí vẫn còn chưa trở về với thực tại.
“Woozi à, đó là bạn thân của anh. Chúng anh từ nhỏ lớn lên bên nhau”.
Woozi: ಠ╭╮ಠ
Minhyu bị Woozi trừng mà giật bắn mình, vội rối rít biện giải:
“Êy Êy không phải như vậy, ý cậu ấy là chúng tôi từ nhỏ đã sống cạnh nhà nhau, học chung một trường, chính là ý như vậy đó không phải cái kia đâu!!”.
Woozi lúc này mới chịu thu hồi tầm mắt, biểu cảm trên mặt cũng từ từ dịu lại.
Minhyuk vuốt nhẹ lớp mồ hôi không tồn lại trên trán mình, âm thầm nghĩ:
Mịa nó, sao cảm giác giống như ông chồng ghen tuông với bạn thời thơ ấu của vợ vậy nè.
Ấy bậy nào, mình bị cái gì vậy… bọn họ là anh em, là anh em ruột đó, nghĩ lung tung cái gì đâu không!!
Woozi nhìn thấy người thanh niên đang ngồi lại tự nhiên đưa tay đánh vào đầu mình, lại lần nữa khẽ cau mày.
Đúng là bạn bè của nhau, ngay cả thần kinh cũng không được bình thường như nhau nữa!
.
Minhyuk sau khi được Woozi cho chữ kí và chụp ảnh chung với đại thần thì háo hức vui vẻ ra về. Còn hẹn với Jeonghan lần sau sẽ dẫn cậu đi ăn lẩu ly để đền đáp công ân dưỡng dục.
Jeonghan hào hứng vẫy vẫy tay với Minhyuk, nhìn theo bóng dáng cậu bạn cho đến khi người nọ đi khỏi. Khi quay sang lại thấy em trai đang nhìn mình chằm chằm.
Jeonghan: ? ♥‿♥
Woozi: (◣_◢)
“Không được đi!”.
“Ớ! Sao thế?”
“Không sạch sẽ”.
“Nhưng anh muốn ăn lẩu cùng cậu ấy”.
“Vậy thì đến Thiên Niên Kỷ, Hong Jisoo sẽ trả cho anh”.
“Được không?”
“Được”.
“Yeahhh!!”
Haiz. Cứ như là đứa con nít vậy.
Lee Woozi thở dài, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười.
“Đi về thôi”.
“Eung~ Chan tới rồi à”.
“Ừm”.
“Cõng anh với, mỏi chân đi không nổi nữa”.
“Đồ lười biếng”.
●﹏●
“Sao còn chưa chịu leo lên!”.
“Haha~ tới ngay!!”.
Jeonghan vui vẻ nhảy tót lên lưng Woozi, ngoan ngoãn tựa đầu trên vai cậu, cả người đã mệt rã rời sau một ngày dài chạy nhảy khắp nơi trong khu công viên giải trí.