Em trai, xin nhịn một chút - 22. Xử lý những kẻ xấu xa
Jeonghan bỗng dưng trở thành thần tài của cả con phố nhỏ vào ngày hôm đó, người nọ vừa ăn vừa ngắm nghía các gian hàng, Kwon Soonyoung thảnh thơi đi theo ở phía sau, Jeonghan để ý món nào cậu ta sẽ vung tiền mua hết quầy hàng đó, ông bà chủ ôm nhau mừng rỡ đến suýt khóc thành tiếng.
Xe chở hàng của người thanh niên chẳng mấy chốc đã được chất đầy ụ, Jeonghan cũng no căng bụng rồi, muốn quay trở về nhà chui vào ổ chăn làm tổ.
Ủa~, vẫn còn một quầy hàng nữa bán món twigim nữa kìa.
Jeonghan sờ sờ cái bụng đã phình to như con ếch của mình, quyết định làm thêm vài xiên twigim nữa thì nghỉ.
“Cô ơi, cho em năm xiên twigim ạ”.
“Vâng vâng cậu chủ đợi một chút nhé”.
Người chủ cửa hàng nhanh tay lẹ chân chiên cho Jeonghan năm xiên twigim mới, sợ để người nọ ăn cái đã chiên rồi sẽ mất giòn, mất ngon.
Đang lúc Jeonghan chờ nhận lấy năm xiên twigim thơm lừng giòn rụm, bất chợt có ba người đàn ông tóc xoăn tóc vàng từ đâu đi đến, một gã liếc nhìn những quầy bán hàng đang dọn dẹp đóng cửa thì nhếch miệng cười hớn hở.
“Xem ra hôm nay làm ăn được quá nhỉ”.
Gã ta liếc Jeonghan một cái rồi quay sang hất cằm với người đàn ông bên trong quầy bán twigim.
“Lão già kia, tiền bảo vệ hôm nay đâu, đưa đây”.
Jeonghan ở bên cạnh nghe gã ta nói như vậy thì tò mò liếc gã một lúc lâu.
Bảo vệ? Người đàn ông này có công việc giống với Soonyoung nè~
Nhưng mà sao thái độ của gã ta kì lạ vậy nhỉ, không giống biểu hiện cần có khi nói chuyện với khách hàng gì cả, cực kì thô lỗ, hơn nữa còn không đẹp trai bằng Soonyoung.
Thấy Jeonghan đang đánh giá nhìn mình, gã đàn ông mặc áo hoa đi đầu hung tợn trừng anh.
“Nhìn gì hả thằng kia, muốn ăn đập có đúng không?”
Gã đưa tay làm tư thế giống như chuẩn bị tát Jeonghan, miệng thì cứ lầm bầm chửi chết tiệt, má nó… vô cùng thô tục.
“Liệu hồn mày đó, thằng chó này”.
Sau đó gã quay sang nói với hai tên đi cùng phía sau.
“Tụi bây qua kia thu tiền của mấy lão già đó đi, hôm nay bán đắt như vậy, tăng số tiền lên thêm chút nữa cũng chẳng sao”.
Gã hất hất cằm nói, hai tên đàn em nghe vậy liền hiểu ra hôm nay nhất định sẽ có thêm một mớ hời để đi ăn nhậu rồi, lập tức trưng ra bộ dáng hung thần ác sát đi về phía những người đang tất bật thu dọn quầy hàng.
Jeonghan nghe thấy cuộc đối thoại liền giật mình.
Hoá ra bọn chúng là người xấu!!
Jeonghan lúc này mới ý thức được đám người trước mặt chính là những kẻ trấn lột, đôi hàng mày của Jeonghan vô thức cau chặt lại.
Đồ xấu xa!
Có lẽ biểu cảm của Jeonghan quá mức mãnh liệt, tên cầm đầu thấy Jeonghan ghét bỏ mình ra mặt thì đâm ra tức giận.
“Thằng nhãi con, mày còn nhìn nữa, muốn xen vào chuyện của tao làm anh hùng có phải không!?”
Gã giơ tay lên định đấm cho Jeonghan một cú để cho cậu biết sợ mà không dám tố cáo gã. Nào ngờ chỉ mới nhất cánh tay lên, còn chưa kịp giáng xuống thì đã bất ngờ bị một lực đạp khủng khiếp thúc vào giữa bụng, hất gã văng ra xa những hai, ba mét.
“Ai daa aa!…”
Gã côn đồ áo hoa nằm trên mặt đất ôm bụng kêu rên, đau đớn tưởng chừng như mọi thứ bên trong dạ dày đều đã vỡ nát hết cả rồi.
Một người thanh niên cao lớn xuất hiện bên cạnh Jeonghan, giống như thủ hộ thú, dùng ánh mắt rét lạnh nhìn gã.
“Mày nói ai là thằng nhãi vậy?”
Kwon Soonyoung từ từ hạ chân xuống, phong thái đỉnh đạt nhàn nhã của người nọ thật sự là đẹp đến điên rồi.
“Đừng có để cái tay thối của mày chạm vào người nhà của tao có hiểu chưa!?”.
Kwon Soonnyoung lạnh lùng nói. Jeonghan chạy bước nhỏ lại nắm lấy cánh tay cậu.
“Soonyoung à bọn chúng là kẻ xấu, chúng đến thu tiền bảo kê của mấy người dân ở đây đó”.
Kwon Soonyoung liếc mắt nhìn gã đàn ông đang nằm trên đất, gã ta đau đến mức chưa thể đứng dậy được, biểu cảm của Kwon Soonyoung đầy vẻ khinh bỉ.
“Tiền của người già mà mày cũng dám trấn lột, đúng là cặn bã vô tích sự. Jeonghan à anh…”.
Trong lúc Kwon Soonyoung quay sang muốn nói chuyện với Jeonghan, một tên đàn em nhân lúc cậu ta mất cảnh giác liền nhặt lấy khúc củi lớn từ trong gian hàng ngay cạnh đó, ý đồ muốn phang vào đâu Kwon Soonyoung.
“Thằng chó, đi chết đi!!”.
“Soonyoung, coi chừng đó!!”.
Jeonghan hoảng hồn, anh lao lên dùng thân thể nhỏ bé của mình muốn che cho Kwon Soonyoung.
Trong một tích tắc như vậy, trái tim Kwon Soonyoung bất chợt cảm thấy như ngừng đập.
Jeonghan hyung…
Kwon Soonyoung nhanh chóng ôm lấy vai Jeonghan kéo anh sang một bên rồi dùng tay không đỡ lấy đòn đánh của tên côn đồ.
Âm thanh chát chúa khiến người nghe cũng cảm thấy đau đớn. Kwon Soonyoung giơ chân đá vào bắp đùi của tên kia, cú đạp có sức lực tương đương lực tông của một chiếc xe máy khiến tên đó ngã ra đất, đau đớn hét lên, khúc củi trong tay cũng văng ra xa không có sức giữ chặt nữa.
Một đạp này của Kwon Soonyoung có lẽ đã đạp gãy xương đùi của tên đó rồi.
“Soonyoung! Soonyoung à em có sao không?!!”.
“Em không có việc gì đâu, anh đừng lo”.
Mặt mũi Jeonghan tái mét, vừa hoảng sợ vừa run rẫy khiến Kwon Soonyoung vô cùng đau lòng, anh ấy cuốn lên là do lo lắng mình bị thương sao…
Cậu ta cúi đầu:
“Hyung…”
Kwon Soonyoung bế Jeonghan lên, để anh ngồi trên thùng xe chất đầy bánh trái và đồ ăn vặt mà họ vừa mua, ngón tay nhẹ nhàng ma sát mu bàn tay lạnh băng còn đang thoáng run rẩy của anh.
“Ngồi ở đây chờ em nhé, em sẽ quay lại ngay”.
Jeonghan dù rất sợ nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Kwon Soonyoung cười nhẹ với anh một cái, sau đó quay đầu đi về phía ba tên côn đồ.
Cậu thản nhiên đưa tay vuốt ngược mái tóc, dáng vẻ cực kì mất kiên nhẫn.
Kwon Soonyoung cởi áo ngoài, khác với thân hình thon gầy như bề ngoài, đường cơ bắp tuyệt vời trên cánh tay lộ ra sau áo tank top của Kwon Soonyoung có thể khiến bất kì đối thủ nào cũng phải e dè.
“Chết tiệt thật. Bọn mày làm tao mất mặt trước anh trai rồi… lũ khốn”.
Giọng nói rất bình thản và nhẹ nhàng, không nghe ra chút giận dữ nào nhưng lại khiến bọn côn đồ toàn thân nổi lên từng trận rét lạnh, lưng áo trong phút chốc ướt đẫm mồ hôi.
“Aaa!!..”
Kwon Soonyoung giơ chân đạp vào cái chân gãy của tên côn đồ đang nằm trên đất khiến hắn đau đớn kêu la thảm thiết, sau đó cúi người nhặt lên khúc cây vừa rồi bị đánh rơi vác lên vai, từ từ đi đến trước mặt tên côn đồ duy nhất còn lại vẫn đang đứng thẳng.
“Mày…”
Kwon Soonyoung nhếch khóe miệng, một tay vỗ vỗ lên hai má đã cắt không còn giọt máu của tên côn đồ.
“…Xin xin lỗi…”
Tên đàn em vừa lùi lại vừa run rẩy nói xin lỗi, gã hoàn toàn không muốn bị đối đãi giống như đám đồng bọn đang liên tục ôm bụng kêu đau của mình.
Kwon Soonyoung hấc cằm ngẩng cao đầu dùng ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí liếc nhìn gã.
“Không lo học hành lại đi làm côn đồ”.
“Ăn hiếp người già, kẻ yếu thế”.
“Đua đòi ham chơi, nghiện cờ bạc”.
Kwon Soonyoung chầm chậm nói, mỗi một câu cậu ta lại tát vào sau gáy tên côn đồ một tát.
Tên đó vừa cúi đầu vừa lùi lại, biểu cảm sợ đến vỡ mật, giống hệt như con chuột nhắt vô ý chạy ra trước mặt chúa tể sơn lâm vậy, bộ dáng co ro sợ hãi thiếu điều muốn tè ra quần.
“Dạ dạ..em..sau này em sẽ không dám làm như vậy nữa, xin anh tha cho em…”.
Kwon Soonyoung nhếch khóe miệng, lại không phải là một nụ cười chứng tỏ tâm trạng cậu ta đang vui vẻ. Tên côn đồ nhìn thấy lại càng thêm run rẩy.
“Bọn nhải con”.
Kwon Soonyoung dùng cây gỗ chọc vào ngực tên đó, giọng lạnh lùng:
“Lấy điện thoại ra, tự mình gọi cho cảnh sát đến đi, tao không rảnh mà mang bọn bây đi bệnh viện đâu”.
“Dạ dạ!! Anh đừng… đừng đừng nóng, em em… em gọi ngay đây, gọi ngay ạ!!”.
Tên côn đồ trong tình thế bị dồn vào đường cùng liền ngoan ngoãn run rẩy tự gọi báo cảnh sát. Đồn cảnh sát sau khi nghe tin báo còn tưởng là mình bị ai đó trêu đùa, ở đâu lại có chuyện kẻ xấu tự mình gọi đến đồn cảnh sát để cầu cứu như này chứ.
Kwon Soonyoung ném khúc gỗ đập vào chân gã cầm đầu rồi quay về chiếc xe chở hàng mà Jeonghan đang ngồi, cậu đứng bên dưới mặt đất, chống hai tay bên người Jeonghan nghiêng đầu nhìn anh.
“Mặt đã trắng hồng trở lại rồi nè”.
Kwon Soonyoung nhịn không được vô thức đưa tay nhéo nhẹ lên má Jeonghan, bất ngờ lại bị người nọ ôm lấy.
“Soonyoung ah!!!! Cũng may mà em không có chuyện gì, làm anh lo quá chừng luôn, hư ư!!….”.
Jeonghan vùi vào vai Soonyoung, âm thanh cách một lớp áo nên ấm ách nghe không rõ. Bàn tay bé nhỏ lạnh băng liên tục chạm chạm ở trên lưng cậu, trái tim Kwon Soonyoung bất giác đập nhanh không thể kiểm soát.
Đôi tay Soonyoung cứng đờ dừng giữa không trung, sau một lúc mới chậm rải nhẹ nhàng vỗ về trên bờ vai thon gầy yếu ớt của người trong lòng.
“Em không sao mà, mấy tên đó chỉ là lũ chuột nhắt trong mắt em thôi, một ngón tay là cho bọn nó ra tro ngay và luôn”.
Kwon Soonyoung cố gắng an ủi, Jeonghan vẫn dụi trong ngực cậu ta, một lúc sau mới bình tĩnh trở lại.
“Ta về nhà nhé?”.
Kwon Soonyoung nâng ngón tay vuốt nhẹ giọt nước mắt chực rơi trên khóe mi của Jeonghan, chất giọng dịu dàng đến mức chính cậu ta cũng không hề hay biết.
Jeonghan đưa tay dụi dụi mắt, nhẹ gật đầu.
“Uhm~”
Kwon Soonyoung đưa Jeonghan lên xe rồi mang anh trở về căn biệt thự, ở phía sau, chiếc xe tải chất đầy đồ ăn vặt dành cho một trăm người cũng đang miệt mài theo sát.
.
Trong căn phòng lớn trên tầng hai của tòa biệt thự hoa lệ.
Điện thoại đặt trên bàn của Wonwoo bất chợt reo lên, cậu nhất máy, bên kia đầu dây là một giọng nói nhẹ nhưng không kém phần nghiêm túc.
“Wonwoo à. Tôi vừa nhận được báo cáo nói rằng anh trai cậu Soonyoung và một người nữa bị ba tên côn đồ vây đánh, bọn chúng giờ đã bị bắt về đồn cảnh sát quận rồi nè, cậu muốn tôi làm gì với chúng không?”
Wonwoo đang theo đuổi một vụ án hình sự quốc tế giữa chính phủ Hàn Quốc và Washington, nghe người bên kia báo như vậy, ngón tay đặt trên bàn phím của cậu bất chợt dừng lại, ánh mắt chưa từng rời khỏi màn hình suốt nhiều giờ đồng hồ cũng thoáng di chuyển.
“Người đi cùng với anh tôi là ai?”.
“Không biết nữa, nghe nói là một người con trai nhỏ xíu thân hình thon gầy, trông rất xinh”.
Wonwoo im lặng không nói gì trong vài giây, người bên kia vẫn rất kiên nhẫn hỏi lại:
“Sao hả, cậu có muốn tớ “dạy dỗ” bọn chúng đặc biệt hơn một chút không?”.
“Không cần đâu, cứ như thế nào thì làm thế ấy đi”.
“Òhh. Vậy thôi tớ cúp máy đây”.
“…Người đi cùng với Soonyoung”.
“Ừa, sao thế?”
“Người đó có bị thương không?”.
“Này thì không có đâu, có mỗi anh trai cậu là bị ăn một gậy thôi, nhưng với tên hổ hầm đó thì chắc chỉ như bị muỗi chích ấy, cơ mà có lẽ đã khiến cho cậu trai đi cùng kia hoảng sợ không ít đâu”.
“Ừ”
Wonwoo đáp một tiếng xong lại lần nữa trầm mặc, ngay khi phía bên kia tưởng rằng Wonwoo sẽ như cứ như vậy mà cúp máy, thì bỗng nghe thấy chất giọng trầm thấp của người nọ truyền vào trong điện thoại.
“Dạy dỗ bọn chúng đi”.
“Hử??!”.
“Đám cồn đồ đó, cho chúng một bài học”.
“Hahaa! OK, tớ biết phải làm gì rồi~”
“Ừ”.
Jeon Wonwoo tắt điện thoại, ánh mắt lại lần nữa tập trung vào bốn chiếc màn hình máy vi tính đang không ngừng chạy một loạt dãy kí tự màu xanh lá ở phía trước, giống như chưa từng có bất cứ chuyện gì phát sinh vậy.