Em trai, xin nhịn một chút - 21. Đi dạo phố
Jun trở về, tất nhiên các thành viên sẽ phải có mặt đông đủ để dùng một bữa cơm thân mật cùng với người nọ sau nhiều ngày không gặp rồi.
Kwon Soonyoung là người trở về biệt thự sớm nhất, lúc này hãy còn lâu mới đến giờ cơm, vậy nên cậu dạo một vòng ra sau vườn, trùng hợp lại bắt gặp Jeonghan đang ngồi xổm một mình chơi với con thỏ.
Kwon Soonyoung khẽ cong khoé miệng, từ từ tiến đến gần dự định hù anh một trận.
“Hù!!”.
“Woaaa á!!!”
Thỏ nhỏ hoảng sợ giật bắn mình trốn vào trong góc, Jeonghan cũng hết hồn giơ hai tay ôm lấy ngực, cơ thể ngã về phía sau nhưng cũng may là được Kwon Soonyoung nhanh tay ôm lại.
“Ôi anh có sao không? Em xin lỗi nhé”.
Soonyoung đỡ lấy Jeonghan, vừa thấy tội lại vừa thấy buồn cười, vừa rồi biểu cảm giật mình của anh với con thỏ nhỏ kia giống y hệt nhau, miệng há to còn đôi mắt thì tròn xoe, cmn cực kì là đáng yêu.
Jeonghan sau khi đã bình tĩnh trở lại thì đứng dậy khỏi người của Kwon Soonyoung, đấm vào ngực cậu.
“Sau này đừng có làm như vậy nữa, lở vỡ tim mất thì biết tính làm sao đây hả!!?”.
May là đáy quần vẫn còn khô ráo đó, nếu không chắc nhảy xuống giếng chết luôn cho rồi, mặt mũi nào mà gặp người khác nữa chứ.
Kwon Soonyoung bị anh trai mắng lại ngoác miệng cười hề hề, trên người cậu có chút mồ hôi nhưng lại không hề khó ngửi, xen lẫn trong đó là hương vị nam tính mạnh mẽ khiến Jeonghan cảm thấy hơi căng thẳng.
Kwon Soonyoung đưa tay sờ sờ chóp mũi, bật cười.
“Vâng là lỗi của em, làm anh giật mình ha~. Hay là như vầy, em dẫn anh ra ngoài mua đồ chơi coi như bù đắp, có chịu không?”.
“Anh có phải trẻ con đâu, mua đồ chơi gì chứ?!! Mà đợi anh đi thay quần áo đã nha, bộ đồ này không đi ra ngoài được, Myungho sẽ mắng là không có tác phong đó”.
Vậy là chịu đi mua đồ chơi chứ gì?
Kwon Soonyoung cong mắt cười:
“Em cũng phải đi tắm đây, người nhiều mồ hôi lắm”.
“Ừa, anh đợi em trong phòng khách nha~”.
Nói rồi Jeonghan hớn hở chạy về phòng. Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ , Jeonghan cùng Soonyoung đi ra bãi đỗ xe.
“Có chuyện gì vậy?”
Nhìn thấy Jeonghan đăm chiêu nhìn chằm chằm gara để xe, Kwon Soonyoung theo đường nhìn của anh quan sát một lượt căn phòng rộng lớn, sáng sủa.
Có gì lạ sao?
“Anh đang nghĩ…”
“Ừhm hửhm?”
“Tại sao nhà chúng ta có mười ba người mà lại có đến ba mươi chiếc xe?”
“Có vấn đề gì sao?”
“Tất nhiên là có rồi, quá xa hoa phung phí, tính tình như vậy là không được, phải sửa”.
“…”
“?…”
“Là… là Seungcheol hyung với Hansol đó, bọn…bọn họ rất thích xe thể thao, mỗi lần mua cũng đến hai, ba chiếc lận”.
“Vậy sao…”
Jeonghan không nhìn thấy biểu cảm chột dạ của Kwon Soonyoung, chỉ khẽ cau mày lại, không biết co phải là đang giận họ tiêu pha xa xỉ.
“Đây là xe gì vậy?”
Jeonghan chạm vào một trong số mấy chiếc xe xếp dọc bức tường bên trong gara.
“Đó là McLaren 765LT Spider”.
Jeonghan gật gật đầu. “Vậy còn chiếc này?”.
“…Đó là Ferrari F8 Spider”.
“Còn cái này?”
“…Fiat 124 Spider”
Jeonghan chớp chớp đôi mắt trong suốt, sao chiếc nào cũng là spider vậy, Seungcheol sẽ thích mấy loại xe như này hay sao?
“Jeonghan à đi thôi, chiều về không kịp giờ cơm Seungcheol hyung lại mắng đó”.
“Gọi là anh trai!”.
“Được rồi biết rồi, đi thôi!”.
Kwon Soonyoung mở cửa xe rồi dùng tay mình che lên trên để tránh cho Jeonghan bị đụng đầu, sau khi người nọ đã yên ổn ngồi vào trong thì Soonyoung mới vòng ra phía trước đi về phía ghế lái.
Kwon Soonyoung chạy xe rất là cộc cằn, không có êm như Choi Seungcheol nhưng mà cũng coi như tạm được đi.Jeonghan đưa mắt nhìn cảnh vật ở bên đường, khi đi qua một trạm tàu anh dường như nhớ đến chuyện gì đó, tiếng aah nho nhỏ thốt ra từ miệng của anh thu hút sự chú ý của Kwon Soonyoung.
“Sao thế?”.
“Anh muốn đến chỗ này, em có thể mang anh đến đó không?”.
“Tất nhiên rồi, anh muốn đi đâu em đưa anh đi”.
“Cám ơn em!~”
“Hahaa, đừng khách sáo”.
Jeonghan rất hào hứng, anh lung tung chỉ đường một hồi, cuối cùng Kwon Soonyoung phải dùng tới định vị vệ tinh trên xe để dò đường mới có thể tìm được đến nơi.
Đó là một con phố nhỏ gần nhà ga trường trung học Hyangnam, một dãy phố chừng năm mươi mét là những xe đẩy bán hàng rong nhỏ lẻ rất chân quê xếp liền kề nhau.
Phía trước không có chỗ đậu xe nên Kwon Soonyoung phải lái thêm một đoạn nữa mới tìm được đất trống. Khi xe vừa dừng hẳn Jeonghan đã vội tháo đai an toàn rồi chạy xuống xe.
“Hotteok kìa~ Hotteok!!”
“Jeonghan à…”
Kwon Soonyoung ở bên này chỉ mới ra khỏi xe thì Jeonghan đã băng qua bên kia đường rồi.
Ây trời. Mình phải làm gì với ông anh lớn người nhưng ngây ngô này đây, lỡ mà có trầy trụa gì SeungKwan và Jisoo hyung nhất định sẽ lột da mình ra.
Jeonghan đến trước mặt người bán hàng, có vẻ như anh quen với người phụ nữ đó, hai người chuyện trò thật rơm rả.
Người bán Hotteok là một phụ nữ trung niên tuổi chừng hơn năm mươi, dáng dấp của bà mang nặng vẻ nông thôn Hàn Quốc xưa, có lẽ vì sớm hôm tảo tần vất vả, trên gương mặt người phụ nữ hằn lên vẻ khắc khổ và gian truân.
“Jeonghan lâu lắm mới ghé qua nhỉ, ngày trước hôm nào cháu cũng sang mua của bà bốn phần hotteok kia mà”.
“Hahaa, cháu chuyển nhà rồi, không còn thuận đường nữa bà à”.
Đây là con đường đi đến trường trung học mà Jeonghan từng theo học trước đây, bởi vì cậu không có nhiều tiền tiêu vặt, hotteok là thứ mà Jeonghan có thể mua được, gần như mỗi ngày Jeonghan đều đến đây để mua nó thay cho bữa trưa và sáng.
“Thế à, tiếc nhỉ. Cháu vẫn nhớ bà là tốt rồi, nào cháu muốn lấy mấy cái để bà gắp cho, bánh hôm nay thơm lắm nhé”.
“Dạ”.
Jeonghan lúc này ngơ ngác sờ sờ vào túi. Trống trơn.
Túi áo bên trái, túi áo bên phải. Túi quần bên trái, túi quần bên phải.
Vẫn không có gì.
Chết rồi, mình không có mang theo tiền!!…
“Hyung!…”
Giọng nói bất lực vang lên từ phía sau khiến Jeonghan giật thót quay đầu nhìn, anh quên mất mình đi cùng em trai đến đây mà.
“Soonyoung ơi anh không có tiền o(╥﹏╥)o”.
“…”
Kwon Soonyoung sau một giây chưng hửng thì tràn đầy bất lực.
Cái lão cha này thật là, mang người tới xong thì bỏ lại cho bọn họ, ngay cả bộ quần áo cũng không có, tiền tiêu vặt lại càng không, đúng là một ông ba xứng chức đó nhỉ.
“Không sao, anh muốn mua gì cứ lấy đi, em trả cho”.
“Thật sao!! Anh muốn mua hotteok~”.
“Ừm, mua đi”
Kwon Soonyoung đưa tay khẽ vuốt lên tóc Jeonghan, nhìn như một người anh trai cưng chiều đứa em út của mình, trong mắt Soonyoung, có lẽ Jeonghan cũng giống như Chan khi cậu nhóc vừa lên mười tuổi.
Jeonghan vui vẻ híp mắt gật gật đầu, người phụ nữ với đôi mắt trầm đục kinh ngạc nhìn hai người, không hiểu sao trong lòng bà cũng có cảm giác ấm áp lang toả. Bà nở nụ cười hiền từ.
“Vậy đứa nhỏ à, cháu muốn mua bao nhiêu phần”.
“Mua hết”.
Kwon Soonyoung trả lời.
“Hả!?! Mua..mua hết chỗ này sao?”.
Người phụ nữ tưởng mình nghe nhầm, ngớ người hỏi lại cậu ta.
“Bà gói lại hết chỗ này cho cháu đi, nhà cháu đông người lắm”.
Soonyoung nói, Jeonghan ở bên cạnh cũng gật gật đầu tán thành.
Uhm uhm, hơn nữa còn ăn như quỷ đói đầu thai nữa, nhiêu đây thậm chí còn không đủ no.
“Được được, đợi một chút bà lấy cho cậu”.
Người phụ nữ mừng rỡ đến quýnh quáng, nét hồ hởi trên gương mặt khiến cho bà trông như trẻ ra được vài tuổi, đôi tay gắp bánh nhanh nhẩu thoăn thoát đầy kích động.
Đúng là đứa trẻ nhiều may mắn, vừa gặp Jeonghan thì liền bán được hết bánh ngay, trời còn đang sớm như vậy mình có thể về nhà nghỉ ngơi rồi, đứa trẻ này đúng là phúc tinh nhỏ đáng yêu.
Kwon Soonyoung móc ví ra chuẩn bị tính tiền, cậu quay sang nhìn Jeonghan:
“Anh còn muốn mua gì nữa không? Vừa hay em có mang theo rất nhiều tiền mặt nè”.
“Uhmm…để anh xem…”
Jeonghan đặt ngón tay lên môi đắng đo suy nghĩ, những người bán hàng gần đó chăm chú quan sát cậu, vừa rồi nhìn thấy cách chi tiêu hào phóng của hai người , ai cũng cố sức quạt lấy quạt để để cho hương thức ăn của sạp hàng nhà mình bay đến mũi của Jeonghan.
Đến đây!! Đến đây đi, mua giúp chúng tôi với ngôi sao may mắn nhỏ à!!!
“Thơm quá, là khoai lang nướng đó, anh muốn ăn!”.
“Được, đi mua thôi”.
“Còn có mùi chả cá chiên nữa kìa, anh cũng thích”.
“OK, mua khoai lang xong thì mua chả cá”.
“Còn có gà chiên mè và bánh Songpyeon, khoai tây lốc xoáy nữa, mua luôn nha?”
“Hừhm, nhiều vậy sao?”
“Sao thế Soonyoung, không được hả?”.
Đôi mắt Jeonghan long lanh ngước lên nhìn cậu, môi hồng khẽ cong lên. Kwon Soonyoung ngớ người, ý thức được có lẽ Jeonghan hiểu lầm rằng cậu không cho anh mua nên mới ủ rũ không vui như vậy.
Thôi xong, mình làm anh ấy buồn rồi sao.
Kwon Soonyoung hơi cúi người, nâng tay bẹo lên má anh trai.
“Không, anh muốn mua gì cũng được, mua hết cả cái thành phố này cũng không thành vấn đề. Chỉ là em đang nghĩ, nhiều như vậy làm sao mang về biệt thự được thôi”.
Xe của cậu còn là loại xe chỉ có hai ghế ngồi nữa chứ =.=”
Bỗng Soonyoung nhìn thấy có một người chở hàng cho một quán café gần đó vừa xong công việc, hiện người nọ đang đứng uống nước bên vệ đường và mua một phần kimbap. Kwon Soonyoung hướng về phía người thanh niên nọ gọi to:
“Này, anh gì đó, anh còn nhận chở hàng không?”
Người thanh niên đen nhẽm lưng ướt đẫm mồ hôi, vừa nghe Soonyoung gọi liền vội vã chạy đến, trên gương mặt là nụ cười trung hậu thật thà.
“Dạ có có, anh muốn chở hàng hóa gì hả, tôi nhận chở nè, tôi tính rẻ lắm, không đắc đâu”.
Giống như sợ Kwon Soonyoung đổi ý, người thanh niên tha thiết biểu hiện rằng xe của mình chất được rất nhiều thứ.
Kwon Soonyoung quan sát thấy anh ta cũng thật thà tốt tính, không soi xét nhiều mà gật đầu.
“Được rồi. Anh trai tôi muốn mua đồ ăn, anh ấy chọn cái nào thì anh mang chất lên xe hết đi, một chuyến xe bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả cho anh gấp đôi”.
“Dạ vâng, dạ vâng!! Cảm ơn cậu chủ, cảm ơn cậu chủ”
Người thanh niên vui mừng ra mặt, liên tục cúi người với Kwon Soonyoung và Jeonghan, anh ta lấy chiếc khăn vắt trên cổ lau mạnh lớp mồ hôi trên trán, sau đó dùng chai nước còn lại rửa sạch tay mình rồi mới theo sau Jeonghan để mang vác đồ cho anh.
Kwon Soonyoung vỗ nhẹ lên bờ vai mỏng manh của Jeonghan, chất giọng đầy vẻ cưng chiều:
“Được rồi, giờ thì anh muốn ăn gì thì cứ việc chọn, không cần phải đắn đo để ý gì cả, em có nhiều tiền lắm, tiêu không hết được đâu”.
“Thật sao!!”
Oaa~
Jeonghan mở to hai mắt hâm mộ nhìn Kwon Soonyoung, hai giây sau đã bị tiếng chiên giòn vàng rụm của bánh mì mực làm cho phân tâm.
Những người bán hàng hiếm lắm mới gặp được một vị khách hào phóng và giàu có đến như vậy, vô cùng vui vẻ, nhiệt tình và cung kính tiếp đãi Jeonghan, Jeonghan lâu lắm rồi mới có dịp thoải mái ăn uống đi dạo như vậy nên vô cùng vui vẻ sảng khoái, một đường mua sạch con phố nhỏ chỉ trong một buổi xế chiều.